Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Dành cho mieumieutieubach, cám ơn vì đã ủng hộ và dõi theo em.

"Chuyện được kể dưới góc nhìn của một cô nữ sinh. Cô gái thấy chiếc đàn ghita phủi bụi đã đứt một dây nằm trong góc phòng thanh nhạc. Từ đó, cô được biết về một câu chuyện tình buồn của giáo viên phòng thanh nhạc Jeon Jungkook và người yêu quá cố của anh."

--------

Tôi là Han Yoonji, năm nay mười bảy tuổi.

Mẹ tôi nói mỗi con người đều phải trải qua quãng thời gian này một lần, thời gian mà chúng ta đang đứng giữa tuổi mười bảy đầy chênh vênh ấy. Có một câu nói rất hay, rằng: Nếu bạn mới chỉ mười sáu tuổi, bạn có thể đơn thuần và hồn nhiên như một đứa trẻ. Nếu bạn đã tròn mười tám tuổi, bạn có thể tự do như cánh chim vững chãi. Nhưng nếu bạn đang mười bảy tuổi, bạn chỉ có thể mơ hồ giữa hai bản thể non nớt và trưởng thành của mình thôi.

Ở lứa tuổi ấy, chúng ta có thể đột nhiên làm những việc vô cùng liều lĩnh: nổi loạn, đi bar, trốn học, hẹn hò bạn trai bạn gái, bẻ ngoặt giới tính của bản thân, ...Chẳng nói đâu xa, ví như tôi hai ngày trước đã khiến bố mẹ tức điên vì quyết định của mình: bỏ tấm vé bước vào đại học để làm thực tập sinh, tập trung vào việc học hát rồi trở thành một idol.

Nguyên nhân là do có một công ty giải trí "phát hiện ra tiềm năng" của tôi, mời tôi vào vị trí thực tập sinh cho nhóm nữ chưa hoàn chỉnh trong công ty của họ.

Bố mẹ tôi phản đối quyết liệt, dù rõ ràng họ biết lý do thực sự khiến tôi không muốn học đại học chẳng phải là vì như thế. Tôi đâu có thích ca hát hay có tự tin đến mức dùng "tài năng" của mình để đánh đổi tương lai sáng láng ở trường đại học? Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi cuộc sống hiện tại, dù có theo cách tiêu cực nào đi chăng nữa.

Cuộc sống hiện tại của tôi chính là mỗi ngày đối mặt với áp lực điểm số trên trường, bị bạn bè cô lập; về đến nhà lại thấy bố mẹ cố đóng kịch với nhau cùng che dấu những vết nứt rạn vỡ trong cuộc hôn nhân của họ. Tôi biết bố mẹ chỉ có mình tôi, họ kì vọng ở tôi rất nhiều. Nhưng đôi khi những ước ao và khát vọng ấy hệt như con quái vật khổng lồ đay nghiến bản thân tôi, đau đớn và bức bối đến mức từng giây phút trôi qua tôi chỉ mong chờ thoát khỏi.

Tôi cúi đầu nhìn bộ đồng phục nữ sinh đang mặc trên người, nghĩ đến số tiền không nhỏ mà bố mẹ phải bỏ ra để mua nó, chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy có chút khó chịu. Nếu không phải bởi vì hôm nay là ngày phỏng vấn đầu tiên và trên mạng nói rằng những nhà sản xuất yêu thích hình tượng nữ sinh nhiều hơn, thì tôi đã cởi phắt bộ đồng phục này ra từ đời tám hoánh nào rồi.

Cứ thế cứ thế, tôi bước lên chuyến tàu cô độc, một mình vượt qua quãng đường dài cả trăm cây số về phía tương lai chẳng rõ hình dạng của mình.

Công ty giải trí mà tôi nhắc đến có trụ sở ở nhiều nơi, nhưng nơi dành cho những người đến thực tập phỏng vấn như tôi thì hiển nhiên không nằm ở Seoul mà là ở Daegu. Dù quãng đường có hơi xa và vất vả nhưng ít ra thế còn tốt hơn việc chẳng may gặp bố hoặc mẹ tôi trên đường đi phỏng vấn, nếu thế thì chẳng thà chết còn hơn.

"Màu giọng của em rất ấm, rất ... đẹp." Người ngồi giữa trong ban giám khảo nói, tôi thoáng cảm thấy sự ngập ngừng và mơ hồ trong mắt anh ta khi thốt ra vài từ cuối. Chẳng biết làm gì khác ngoài việc cúi đầu cảm ơn, hay nói cách khác là do không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta. Thật ra tôi vốn là một "đứa trẻ" dễ làm quen với người lạ, nhưng chẳng hiểu sao đối với vị giám khảo này, tôi bỗng nhiên cảm thấy anh ta rất ... khó gần và khó nắm bắt.

"Nhưng ..." Anh ta tiếp tục, "Có lẽ vì chưa được luyện tập nên khả năng giữ hơi của em không ổn chút nào. Em cũng mắc rất nhiều lỗi trong việc đọc nhạc và hát tròn nốt."

Hai người ở bên gật đầu đồng tình, họ quan sát tờ phiếu đánh giá của bản thân rồi đưa ra ý kiến: "Han Yoonji, để trở thành một idol, hát hay nhảy đẹp là chưa đủ. Chúng tôi đồng ý rằng em dù có thiếu sót nhưng không hề thiếu tiềm năng ca hát, có điều thái độ khi hát của em thực sự không tốt lắm. Dường như hôm nay tâm trạng của em hơi bất ổn, hay em không hề hứng thú với công việc này?"

Tôi nín thở, tình hình có vẻ không khả quan cho lắm nhỉ?

Ngay ngày đầu tiên đã bị phê bình về thái độ, tôi còn có hi vọng không?

Thế nhưng chính vào lúc này, người ngồi ở giữa lại nói: "Chuyện này, chúng tôi có thể giúp em."

Người bên cạnh tiếp lời: "Han Yoonji, chúc mừng em đã trở thành thực tập sinh của Bighit Entertainment."

"Tôi là giảng viên thanh nhạc Jeon Jungkook, chào em."

* * *

Cuộc sống sau khi chiến tranh lạnh với bố mẹ của tôi hóa ra cũng chẳng sóng gió nhiều như tôi vẫn nghĩ, có lẽ là vì bố mẹ đã quá mệt mỏi với một đứa trẻ đang trong độ tuổi dở dở ương ương như tôi, cũng có lẽ là vì câu nói của tôi ngày hôm ấy: "Con muốn hạnh phúc, bố mẹ biết không? Đừng giả vờ thân mật nữa, vì như thế chẳng khác nào đang đùa giỡn với hạnh phúc của con đâu."

Câu này đúng là có hơi quá đáng thật, nhưng đúng là trong một thời gian dài, tôi đã từng mơ ước đến thứ gọi là "hạnh phúc" rất nhiều. Tôi muốn trở thành một người mà bản thân mong muốn, muốn một gia đình êm ấm hạnh phúc, hay ít nhất là có thể thẳng thắn vạch trần sự giả dối của hai người lớn tuổi trong nhà tôi. Và hiện tại thì tôi cũng đã làm được điều cuối cùng, trong khi hai điều đầu tiên và thứ hai vẫn còn rất mơ hồ, có khi còn chẳng bao giờ thành hiện thực ấy chứ.

Công ty quản lý hiện giờ của tôi đối với thực tập sinh rất tốt, có kí túc xá riêng, cũng có phòng tập đoàng hoàng. Điểm trừ duy nhất là quá xa nơi tôi đang học hành, thêm nữa việc luyện tập thanh nhạc cũng khiến thời gian học tập của tôi bị rút ngắn đi khá nhiều.

Nhưng đây chẳng phải là điều tôi muốn sao?

"Han Yoonji, cậu được chuyển sang lớp B1 rồi đấy, thích ghê!"

Kim Wonhee - bạn cùng phòng của tôi hân hoan nói. Thích ghê? Lớp B1 và lớp học thanh nhạc hiện tại của tôi có gì khác nhau ngoài việc giáo viên thanh nhạc là thầy Jeon Jungkook siêu đẹp trai của bọn họ hay sao?

Thầy Jungkook, Jeon Jungkook.

Tôi đã không gọi thầy là anh ta nữa, ngay cả trong tiềm thức.

"Tớ đến lớp đây. Có điều gì muốn nói không nào?"

"Làm gì có chứ!" Wonhee ngượng ngùng nói, rồi đột nhiên, cô ấy nói, "Yoonji này ... cố lên nhé!"

Mọi người ai cũng nói tôi có khả năng được debut cao nhất, thế mà cô ấy còn động viên tôi.

Tôi gật đầu, đáp một câu "Lát nữa về tớ sẽ mua cacao nóng nhé." không liên quan rồi đi ra khỏi phòng kí túc.

Ở đây, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng, thực sự đấy.

* * *

Lúc tôi đến lớp học thanh nhạc, thầy Jungkook vẫn chưa đến.

Không phải thầy đến muộn, chỉ là tôi vội vàng đi quá sớm thôi.

Đây là lần đầu tiên tôi đến lớp B1, có vẻ như đây là không gian riêng thuộc về thầy Jungkook và những học trò của thầy. Khác hẳn với không gian rực rỡ của lớp C tôi từng học, nơi đây mang bầu không khí trầm lắng và cô đọng hơn. Tôi không biết diễn tả ra sao, nhưng từng gam màu ấm áp mà cũ kĩ dường như đang nhắc nhở tôi đã từng có rất nhiều chuyện từng diễn ra ở nơi này, những chuyện mà tôi luôn tò mò muốn biết.

Tôi thở dài, quyết định đi bộ dọc căn phòng một chút để giết thời gian.

Cơn gió cuối tháng 10 mang theo chút nắng chói chang thổi tung tấm rèm cửa màu trắng, tôi loáng thoáng trông thấy bóng dáng của một chiếc đàn ghita màu nâu cũ kĩ. Trong ấn tượng của tôi, người có vẻ ngoài mạnh mẽ như thầy Jungkook không hề thích hợp với dụng cụ âm nhạc này. Khi các bạn nói rằng trước kia thầy từng là thành viên của một ban nhạc nổi tiếng, tôi đã tò mò xem thử mấy video trên Youtube của thầy. Thầy Jungkook đã từng chơi trống, thổi kèn saxophone, từng đánh pinao, thử một chút vĩ cầm, ... nhưng tôi chưa từng thấy một video nào quay cảnh thầy bên cạnh cây đàn ghita cả.

Nhìn kĩ lại, cây ghita này cũng đã bị đứt mất một dây rồi, có lẽ lâu lắm rồi chủ nhân của nó không hề động đến.

Tôi bước lại gần, phồng má thổi phù lớp bụi dày cộp trên thân đàn. Chẳng ngờ việc này lại khiến tôi phát hiện ra một điều bất ngờ khác.

"Tặng anh, mặt trời nhỏ của em." - ký tên, Jeon Jungkook.

Ngạc nhiên phải không?

Thầy Jungkook đã từng có người yêu à? Tôi tự hỏi sau đó lại nhận ra, thầy ấy bây giờ cũng phải ba mươi, ba lăm tuổi rồi, làm gì có chuyện chưa từng yêu chứ?

Dòng chữ đầy tình cảm ấy lại càng thu hút trí tò mò của tôi hơn. Không ngại bụi bám đầy, tôi đưa tay cầm lấy cây đàn ghita lên, ngắm nghía một hồi lâu rồi quyết định lấy khăn tay ra lau sạch sẽ.

"Ting!"

Có lẽ là đã bị đứt một dây, âm thanh của cây đàn phát ra nghe thật kì lạ.

Tiếng lộp cộp phát ra từ đâu đó, tôi lấy làm lạ, cúi đầu xem xét thân đàn kĩ hơn. Kì lạ thay, trong thân đàn rỗng lại xuất hiện một vật gì đó trông như là một bức thư.

Không nén nổi tò mò, tôi thò tay vào trong đó, lấy bức thư ra.

Người gửi: Kim Taehyung.

Kim Taehyung?

Đến em, người mà anh chưa từng hết yêu.

*

"Có lẽ là từ rất lâu rồi, đàn ghita không hát nữa.

Đàn ghita đã không hát nữa, vào một ngày nắng xanh màu, khi những ngón tay anh đã thôi siết chặt vạt áo em".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com