Trách nhiệm
Jungkook khuấy một cốc sữa nóng cho Taehyung, anh dù công nhận thời tiết trên dưới 30 độ chẳng thích hợp để uống sữa nóng thay vì một cốc trà chanh mát lạnh. Sở thích của anh thời bất thường và ngược đời như vậy, là một người yêu thích sự im lặng nhấn chìm bản thân vào nó. Biết gì không, đôi khi Jungkook ngồi bên cạnh anh lại cảm thấy anh mờ ảo đến lạ kì, rõ ràng vẫn có thể chạm đến nhưng lại như không tồn tại. Cảm giác sự hiện diện chân thực rất nhỏ bé, đôi khi muốn chạm lên mái tóc mềm mượt được nắng từ cửa sổ chiếu đến của anh một chút, đôi khi muốn hôn lên vành tai hồng hồng hay đôi mắt nâu trầm mặc đang chăm chú đọc sách.
"Anh ơi, nhìn em này."
Taehyung mặc kệ không đáp lời, Jungkook bất lực cười đành phải mon men lại chỗ anh vòng hai tay từ đằng sau ôm chặt, đặt nhẹ mấy nụ hôn phớt sau gáy người trong lòng.
"Taehyung ơi..." Jungkook gỡ gọng kính ngự trị trên gương mặt hoàn hảo của anh xuống. Cậu vừa mới đến được đây, thấy anh ngồi đọc sách chăm chú. Có thể nói, cậu bị ảnh hưởng bởi anh rất nhiều thói quen sưu tầm sách này cũng là vì anh mà ra. Jungkook có thể thức cả đêm đọc đi đọc lại nội dung của một cuốn sách để rồi mỗi khi anh buồn kể lại cho anh nghe. Jungkook lội xuống biển giữa tháng mười hai lạnh lẽo để bắt cho anh một con ốc làm kỷ niệm, Jungkook học khắc móc khóa gỗ bằng tay và dao chuyên dụng, khắc nhiều đến nỗi ngón tay đều chai sần sưng hết cả lên mới hài lòng đem tặng thành phẩm. Từng vào rừng, đi tìm một loài hoa anh thích, cậu đọc sách mới biết loài hoa đó chỉ tồn tại ở những nơi có khí hậu nóng ẩm trong rừng sâu. Liều mạng một lần, đem một đống thương tích trầy trật về cùng với một bông hoa chỉ để đổi lấy một nụ cười của anh. Sẵn sàng vì một ánh mắt mà hy sinh để bản thân sũng ướt cũng mặc, chỉ có một khái niệm anh vui là được.
Taehyung lúc này mới không còn dán mắt lên những dòng chữ nhỏ xíu trên cuốn sách nữa, Jungkook xoay người anh lại, đột ngột bắt gặp ánh mắt vỡ vụn trống rỗng của anh, sao thế này Taehyung của cậu bị sao thế "Có chuyện gì sao anh? Kể cho em nghe được không?" Jungkook ôm lấy anh, rải đầy những chiếc hôn ngân xuống sườn mặt và hõm cổ anh.
Taehyung chẳng nói gì chỉ lắc đầu, nhưng nhận ra Jungkook đang rất lo liền cất lời -"Không có gì, chỉ là nhớ em." - Tim cậu nhói lại, thà anh đừng nói cậu sẽ đỡ đau lòng hơn, lại ít khi giọng Taehyung mang màu sắc cảm xúc như vậy. Bốn mùa xuân, hạ, thu, đông từng ngày từng ngày cứ lặng lẽ trôi qua. Jeon Jungkook xuất hiện trong cuộc đời anh rồi lại biến mất, dung hòa làm một với con tim anh. Khi cậu đến thế giới anh sống đột nhiên hân hoan vui mừng, khi cậu đi tất cả lại như đã ngừng chuyển động, anh đã phải chống chọi với cô đơn như một căn bệnh đau dai dẳng. Thói quen đã có từ lâu của anh lại chính là, ngồi đếm xem Jungkook đi bao nhiêu ngày sẽ trở lại. Ít nhất là dăm bữa nửa tháng, còn lâu nhất là 4-5 tháng trời. Trên thực tế thì khi Jungkook rời đi, thời gian ở đây không hề ngừng chạy vậy nên Taehyung cứ phải chờ đợi, chờ đợi mãi, lại chỉ sợ rằng đến một thời điểm nào đây sẽ không đợi được đến lúc cậu trở về nơi đây, sợ rằng cậu mãi mãi không trở lại.
"Anh có tủi thân không."
"Em cho tôi một cái hôn nhé?"
...
Taehyung vẫn hay như vậy, trả lời những câu hỏi của Jungkook bằng một câu hỏi khác. Không thể phủ nhận rằng, điều đó làm Jungkook không an tâm và cậu cũng chẳng làm gì được ngoài tuân theo ý chỉ. Nói anh là một người dịu dàng ôn nhu như nước thì không đúng, nói anh là người sâu sắc nhẹ nhàng thấu hiểu lòng người có nụ cười hiền cũng không đúng, hay là một người mạnh mẽ kiên cường cứng rắn hay lạnh lùng bất cần đời lại càng không. Tuyệt đối không phải là kiểu tỏ ra dễ thương, thích mè nheo, yếu đuối dễ tổn thương. Ta có thể nói về anh giống như một điều đơn thuần nhất trên thế giới này, không có mục tiêu chẳng có tham vọng, không thích mảng đời ồn ã sống theo cách thanh thản giản đơn. Bên cạnh anh lúc nào cũng cảm thấy bình trên đến khó tả, bình yên là nơi góc cửa sổ anh hay ngồi đọc sách, là tiếng nước sôi dè dè từ ấm siêu tốc trong bếp nhỏ, là hương thơm nhè nhẹ của tấm chăn anh đắp hàng đêm, là chú cún lông xù anh nuôi trong nhà, là cả những tiếng chuông xe đạp king cong sáng sớm của mấy chú giao bánh mì. Bình yên là nụ cười chớm nở muộn trên môi anh, là ánh mắt trầm lắng lại trong trẻo không vấn vương sự đời. Jungkook yêu chết cái sự bình yên ấy cậu nghĩ, phải chăng con người nào cũng tồn tại theo cách mà Taehyung sống, không tham lam quyền lợi, không kiêu căng ngạo mạng, không mang một chút ý nghĩ đen tối xấu xa nào, nhân từ đến nối cả một con kiến cũng không dám giết, chỉ đơn đơn giản giản. Thì thế giới cậu đang sống cũng không đến nỗi đáng ghét và ghê tởm như vậy.
Jungkook hình như đã quên mất điều gì đó rồi. Taehyung không phải là một người sống, Taehyung không có máu thịt, Taehyung không thể đau. Giấc mơ này là của cậu, mọi thứ đều theo khuôn mẫu của cậu mà ra. Vậy nên nhân cách lẫn hình tượng của Taehyung một nhân vật suốt hiện trong mơ, được vô thức dựng lên bằng mong muốn của Jungkook.
Hay nói một cách dễ hiểu hơn, tất cả những điều mà Jungkook mong muốn, những khuân mẫu tuyệt vời cậu dựng bằng suy nghĩ, cuộc sống mà Jungkook hằng ao ước khi sống ở thế giới thực, sẽ được tái hiện trong giấc mơ mà Taehyung lại là phần quan trọng nhất của giấc mơ ấy.
Cho đến khi Taehyung xuất hiện trong mơ, mọi sự chú ý của Jungkook liền đổ dồn lên anh những mong muốn sau này đều chỉ liên quan tới anh và xoay quanh Kim Taehyung , nên mọi thứ xung quanh mới trở nên mơ hồ và mờ nhạt trong mắt cậu.
Jungkook không biết, Taehyung có phải là một người ám ảnh về sự hoàn mỹ nhất định hay không. Tính xấu của anh là có đôi khi rất cố chấp, đã làm việc gì rồi là phải hoàn thành đến cùng. Có khi anh làm đến quên giờ quên giấc, quên cả bản thân. Làm chưa xong nhất định không muốn dừng, hồi tối thấy anh cứ cặm cụi mãi với mấy xấp giấy là cậu biết chuyện này lại tái diễn đây mà.
"Taehyung, đi ngủ thôi anh, muộn rồi đó..,"
"Một chút nữa thôi.." Anh không rời mắt khỏi chiếc máy tính bảng, tay vẫn đang viết gì đó.
"Taehyung! Anh có nghe thấy em nói không?"
"Nốt cái này đã!"
"Anh đừng để em nói nhiều. Em mặc kệ anh."
Thấy Taehyung không có vẻ gì là muốn dừng lại, Jungkook có phần tức giận về giường quay lưng mặc kệ. Cũng không phải lần một lần hai, sớm đã quen nhưng vẫn thấy cáu. Theo thứ tự thì khoảng 15 phút nữa sẽ có một con gấu lù xù từ đâu chui vào lòng cậu.
Quả nhiên đoán không sai, họ Kim sau khi xong chuyện liền tìm cách chui vô cái lò sưởi cỡ lớn ấm ấm mềm mềm kia, rồi còn dụi dụi hôn cắn người ta mấy phát mới chịu.
Buổi sáng nóng như thế mà tối đêm lại trở lạnh được luôn, thời tiết cũng thật kì lạ, mà lạnh như vậy anh chỉ muốn sát vô người kia.
"Em dám mắng tôi.."
"Ai nói anh hư đốn, không chịu nghe lời. Anh biết thức khuya không tốt như nào không?"
Taehyung liền ngoạm vào ngực Jeon Jungkook một cái nữa.
"Anh là cún hay sao mà cắn em hoài."
"Cún của em tất đó, nên em phải chịu trách nhiệm."
Taehyung học đâu mấy câu nói dẻo miệng thế này chứ, cậu nhũn tim mất rồi.
"Thế em phải làm gì để chịu trách nhiệm đây." Jungkook cười nheo mắt
"Hôn tôi.."
Taehyung chỉ chỉ vào môi, rất nhanh Jungkook liền hôn xuống chụt chụt vài cái thật kêu. Anh vươn tới nắm lấy tay cậu vòng qua sau eo mình.
"Nói rằng, em sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa."
Cậu nghe lòng mình đau nhói, tim gan phồi phẻo đều muốn lộn lên.
"Em sẽ không bao giờ rời xa Taehyungie nữa!"
Trăng sao tắt đèn, gió đóng sập những ô cửa sổ nhỏ. Trách nhiệm quá lớn lao này, e rằng Jungkook kiếp này không gánh được. Mơ vẫn mãi chỉ là mơ, anh mãi là ngôi sao sáng nhất trong giấc mơ đó mà cậu chỉ là một người thường, không thể bắc thang hái sao để biến ngôi sao Kim Taehyung trở thành của riêng mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com