Mộng thật
-Trong quán bar-
Ánh đèn nê-ông vừa sáng rực lại tựa như thực mờ ảo, một gã nam tử trẻ tuổi đang ở quầy bar một bên uống rượu, một bên miệng la hét, lảm nhảm nói mấy câu.
" Ngô Diệc Phàm! Anh thật sự là đủ rồi . . . . . Cách. . . . . . Chẳng qua, chẳng qua cũng chỉ được mỗi cái vẻ bề ngoài . . . . . Có tất yếu, có tất yếu phải như vậy. . . . . . Ghét bỏ tôi đến như vậy sao. . . . . . Ô. . ."
" Tôi...uổng công tôi thích anh lâu như vậy! Anh không xứng a! Cách!"
" Ngô Diệc Phàm. . . . . . Vì cái gì. . . . . . Vì cái gì, thích tôi có khó khăn như vậy sao. . . . . . Cách. . . . . . Tôi, tôi cái gì không được?! Trừ bỏ không phải là nữ nhân ra, nhưng thật tôi so với nữ nhân có điểm còn tốt hơn! Mắt to xinh đẹp, mũi cao anh tuấn, môi hồng nhuận, lại cùng anh chiều cao cũng xứng đôi . . . . . . Cái gì tôi so với đám nữ nhân kia cũng đều hơn hẳn! chính là vì cái gì không thích tôi. . . . . . Ô ô"
" Ngô Diệc Phàm anh là đồ ngu ngốc! Tôi sẽ không thích anh nữa đâu! Tôi muốn cho anh biết ghét bỏ tôi sẽ làm anh hối hận đến cỡ nào. . . . . . Hắc hắc. . . . . ."
Người phục vụ đứng một bên ở lau chùi ly rượu nhìn thấy thiếu niên ngồi cạnh trước đó vừa khóc một chút bây giờ lại đột nhiên nổi lên cười, bản thân cũng không khỏi ném về phía thanh niên kia ánh mắt xem thường.
"Chàng trai, cậu say rồi." Hắn tiến lên vỗ vỗ lên vai Xán Liệt đang nằm gục mặt trên bàn.
" Say? Tôi không có say! Người say là anh a!" Nam phục vụ nghe Xán Liệt mắng chửi khóe miệng theo đó cũng trở nên co giật.
" Cậu...cái kia ... bây giờ phải gọi điện thoại cho ai để người ta đến đây đón cậu?"
" Bạch Bạch! Điện thoại cho Bạch Bạch đi!" Xán Liệt lấy điện thoại di động ra vừa muốn nhấn phím gọi, nhưng dường như nghĩ đến cái gì, đột nhiên liền đem điện thoại vứt lại xuống bàn.
" Ngô! Không được! Lúc này mà gọi làm phiền cậu ta thì Hưng ca sẽ đánh chết tôi. . . . . . "
Nam phục vụ nhìn thấy hắn rối rắm nhất thời chính mình cũng cảm giác rối rắm theo.
" Vậy... cái người mà cậu vẫn gọi tên, Ngô Diệc Phàm?" Người phục vụ thử nhắc nhở Xán Liệt.
" Không được! Tên khốn Ngô Diệc Phàm kia, tôi không cần hắn đến đây!" Xán Liệt giống như tỏ ra giận dỗi đem điện thoại đặt lại trên bàn tiếp tục uống rượu.
Nhìn đến Xán Liệt bộ dáng không muốn để người ta đến đưa về, kia phục vụ cũng đành bỏ qua, hắn cùng khách hàng nơi này chẳng qua cũng chỉ là bình thủy tương phùng(bèo nước gặp nhau) thôi, vì thế hắn cúi đầu tiếp tục lau chùi.
Nam phục vụ quầy lau chùi đến một nửa, đột nhiên nghe thấy âm hưởng trầm thấp truyền đến có chút quen thuộc, vừa mới ngẩng đầu hướng lên sân khấu đã phát hiện xảy ra chuyện không hay , Xán Liệt cư nhiên ở trên mặt sàn bắt đầu nhảy nhót, còn nhanh chóng đem áo của chính mình cởi ra hết!
Không thèm quan tâm là có việc gì, phục vụ sinh cầm lấy di động của Xán Liệt mở ra mục danh bạ, tìm được tên Ngô Diệc Phàm không chút do dự liền nhấn phím gọi.
Di động vang lên vài hồi chuông mới có người nhấc máy, phục vụ sinh vừa nghe thấy có người tiếp điện thoại lập tức nói luôn một tràn
" Uy, Ngô tiên sinh, bằng hữu của anh, cũng chính là chủ nhân của số di động này hiện tại ở quán bar uống say đang tự lột bỏ hết quần áo, anh mau tới đưa hắn ta về đi! Địa chỉ là . . . . . Uy? Uy? Ai, như thế nào lại không nghe máy rồi?"
Nam phục vụ cầm lấy di động mới phát hiện điện thoại bị ngắt, nghĩ thầm rằng có thể là người nọ không muốn quản cậu ta, cho nên cũng không nghĩ nhiều. Chính là đại khái khoảng hơn ba phút sau, cửa quán bar đột nhiên bị một thanh niên dáng người ước chừng 1m90 hung hăng đá văng ra, người nọ trực tiếp xông lên sân khấu đem áo sơmi khoác lên người Xán Liệt rồi kéo cậu ta xuống, toàn bộ quá trình cũng không đến năm phút đồng hồ, làm cho ở đây tất cả mọi người ở đây mắt nhìn choáng váng.
" Các người nhìn cái gì mà nhìn? Chuyện riêng của người ta!"
-Bên ngoài quán bar-
" Ngô, anh là ai a? Buông ra, tôi còn không chơi đủ mà. . . . . ." Xán Liệt nói còn chưa nói xong đã bị một bàn tay thô bạo đẩy vào trong xe.
" Anh muốn gì? Tôi không có tiền, chỉ có cái xác không này thôi a"
" Phác Xán Liệt!" Quen thuộc thanh âm làm cho Xán Liệt nhất thời thanh tỉnh không ít, khi Xán Liệt thấy rõ người trước mặt lại không dám tin, hai mắt cùng miệng đều mở to.
"Anh ...anh...Sao anh.. sao anh lại ở đây?"
"Tôi như thế nào lại ở đây? Lẽ ra câu đó phải là tôi hỏi cậu mới đúng !" Đương Ngô Diệc Phàm nhận được điện thoại của phục vụ sinh gọi tới, lý trí ngây lập tức đứt đoạn, thoát y? cởi bỏ áo quần! ? Phác Xán Liệt như thế nào có thể làm ra loại sự tình này? Không dưng đến quán bar làm gì? Ngô Diệc Phàm càng nghĩ càng giận, chỉ cần nghĩ đến người khác nhìn thấy được Phác Xán Liệt kia da thịt trắng nõn liền cơ hồ làm cho hắn phát điên. . . . . . Ngô Diệc Phàm dọc theo đường đi nhiều lần còn vượt cả đèn đỏ.
" Tôi. . . . . . Tôi. . . . . ." Xán Liệt cúi đầu ủy khuất, lại bỗng nhiên nghĩ đến mình đi vào trong đó thì cùng anh ta có cái gì quan hệ?
"Tôi vào trong đó thì có liên quan gì đến anh ? Anh quản tôi làm gì? Tôi cũng không phải là gì của anh a! Dừng xe lại, tôi phải đi về!" Xán Liệt bắt đầu giãy dụa.
" Phác Xán Liệt!" Ngô Diệc Phàm bắt lấy cổ tay Xán Liệt, khiến cho hắn không thể nào nhúc nhích.
" Tên khốn! Buông ra a! Ai cho anh gọi tên của tôi? Tôi phải về, anh giữ tay tôi làm gì? Thả ra....Ngô!" Xán Liệt mở to hai mắt, không thể nào!?
Ngô Diệc Phàm cư nhiên hôn hắn! ?
Xán Liệt đại não không kịp thời phản ứng, cứ như vậy nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của người trước mặt.
" Hôn môi không phải nên nhắm mắt lại sao?" Tiếp theo, Xán Liệt cảm nhận được nụ hôn kéo lại như gió bão, người kia tay chế trụ sau gáy của Xán Liệt, càng lúc càng sâu sắc hôn xuống.
" Ô. . . . . ." Xán Liệt không kìm lòng được, thân thủ cũng vòng qua ôm lấy cổ Diệc Phàm, kéo khoảng cách của bọn họ gần lại.
Hôn chấm dứt, Ngô Diệc Phàm vừa lòng nhìn Xán Liệt sắc mặt đỏ lên, hơi thở dốc nặng nhọc.
" Tên khốn! Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!" Xán Liệt trừng mắt liếc Diệc Phàm, đôi mắt to xinh đẹp làm cho hắn trong lòng một phen lửa đốt.
" Chết tiệt!" Ngô Diệc Phàm mắng một tiếng, đột nhiên giẫm mạnh lên chân ga.
" Anh muốn đi đâu? Tôi phải về nhà!" Xán Liệt nhìn đến sắc mặt Ngô Diệc Phàm biến thành màu đen liền cảm thấy thật sợ hãi
" Về nhà cậu ? Được !"
Xe đi đến, dừng lại trước cổng nhà Phác Xán Liệt, thiếu niên cũng không có thời gian tự hỏi vì cái gì người kia lại biết địa chỉ nhà hắn, trong đầu thầm nghĩ tốt hơn nên nhanh chóng đi vào nhà.
Xán Liệt chân trước vừa mới xuống xe,cả người đã bị nhấc lên.
"Làm trò quỷ gì vậy?! Bỏ tôi xuống! Cứu mạng a! Có biến thái!" Xán Liệt liều mạng đá đá hai chân.
"Em phải gây sức ép cho tôi bao lâu nữa thì mới cam nguyện?" Ngô Diệc Phàm buông Xán Liệt ra, môi lại bắt đầu hôn sâu xuống.
" Ngô. . . . . ." Xán Liệt muốn đẩy người kia ra nhưng tay đến trước ngực lại chỉ có thể đánh nhẹ vào người hắn.
Mấy cú đấm của Xán Liệt đối với Ngô Diệc Phàm mà nói căn bản chỉ đủ gãi ngứa, làm cho dục hoả trên người hắn càng lúc càng cháy lên mãnh liệt hơn . . . . . Ở bên trong túi áo khoác của Xán Liệt lấy ra cái chìa khóa nhà, sau liền mở cửa ra, một phen đem thiếu niên bế lên đi về hướng phòng ngủ.
" Anh rốt cuộc muốn làm cái khỉ gì. . . . . ." Xán Liệt bị hôn đến thiếu dưỡng khí, chỉ có thể vô lực thều thào.
" Em nghĩ anh muốn làm gì?" Lại là một lần phác thiên cái địa hôn xuống.
" Ô. . . . . . Không được. . . . . ." Xán Liệt há mồm ra trả lời tạo cho Ngô Diệc Phàm hữu cơ thừa dịp, nhẹ nhàng cắn môi dưới của Xán Liệt, dùng đầu lưỡi khiêu khai khớp hàm, truy đuổi đầu lưỡi nhỏ nhắn mềm mại kia, sợi chỉ bạc không kịp nuốt vào theo Xán Liệt khóe miệng chảy xuống dưới.
" Hô. . . . . ." Sau khi kết thúc nụ hôn kịch liệt triền miên, hai người bọn họ bốn mắt nhìn nhau.
" Anh... biến thái a! Hôn tôi làm cái gì! Không phải không thích tôi sao? Vì cái gì lại làm như vậy?.." Không chờ cho Xán Liệt lải nhải nói hết, Ngô Diệc Phàm trực tiếp nhắm ngay đôi môi đỏ mọng kia, lại một trận cắn xé.
" Anh . . . . ." Xán Liệt lại muốn nói cái gì, chính là người kia lại cúi xuống cắn lên vùng xương quai xanh trắng noãn tinh tế.
" A! Anh làm cái quỷ gì...Đau quá....!" Xán Liệt nắm lấy bả vai Diệc Phàm, cau mày hướng hắn trừng mắt.
" Anh ở trên người em lưu lại ấn ký của anh a, không được sao ?" Ngô Diệc Phàm ở bên tai Xán Liệt thổi hơi, bên tai mẫn cảm làm cả người hắn lập tức nhũn ra.
" Anh...anh không thích tôi. Còn có, cơ thể tôi là của chính tôi!"
" Ai nói anh không thích em?"
"Anh không thích tôi! Tôi bày tỏ với anh, anh ngay cả cái đáp lại đều không có! Còn xoay người rời đi, làm hại một đống người cười vào mặt tôi, giờ lại còn nói thích tôi, nghĩ là tôi dễ bị lừa a?" Xán Liệt bất mãn đẩy Ngô Diệc Phàm ra, tức giận xoay người đưa lưng về phía hắn.
Ngô Diệc Phàm bất đắc dĩ cười cười, ai bảo mình đi thích một bảo bối đáng yêu như vậy.
" Cho nên. . . . . . Xán Liệt giận anh?" Nam nhân ngồi sát vào phía sau Xán Liệt, cánh tay hữu lực hoàn trụ thắt lưng mảnh khảnh của thiếu niên, cằm để trên vai hắn.
"Tôi nào có cái tư cách để có thể sinh khí với anh. . . . . ." Ngô Diệc Phàm hơi thở phun ra nhiệt khí phả vào một bên lổ tai mẫn cảm của Xán Liệt, làm cho hắn vô lực tựa vào trong lồng ngực ấm áp cuả người ngồi phía sau.
" Như thế nào lại không có tư cách?. . . . . ." Nam nhân nhẹ nhàng hôn lên cổ Xán Liệt , ngón tay thon dài cũng không nhàn rỗi, chậm rãi cởi bỏ nút thắt trên áo sơmi thiếu niên.
" Ân. . . . . . Anh không được. . . . . . A!" Ngô Diệc Phàm đột nhiên nhéo lấy hai điểm đỏ trước ngực làm cho Xán Liệt nhịn không được, miệng liền phát ra tiếng rên rỉ.
" Thật sự không được sao? Ân?" Ngô Diệc Phàm cắn nhẹ lên vành tai hắn, trên tay động tác vẫn tiếp tục.
" Anh. . . . . . A. . . . . ." Cảm giác kì lạ làm cho Xán Liệt vừa khó chịu lại vừa thoải mái.
Ngô Diệc Phàm đem Xán Liệt đẩy nằm ngửa trên giường, cúi người, vùi đầu trước ngực hắn.
Hai quả anh đào trước ngực được người kia hảo hảo yêu thương, nhỏ vụn tiếng rên rỉ theo Xán Liệt từ hầu kết truyền ra. Nghe được thanh âm đáng xấu hổ kia cư nhiên lại từ miệng mình phát ra khiến Xán Liệt ngượng ngùng gắt gao cắn chặt môi dưới.
" Thoải mái kêu ra đi, bằng không em sẽ nghẹn, sẽ khó chịu." Ngô Diệc Phàm một bên nắm lấy, xoa bóp điểm đỏ, một bên miệng ở trên người Xán Liệt nhẹ nhàng lưu lại ấn ký của mình.
" Không được. . . . . . Cáp.. a. . . . . . Không được. . . . . . Ân. . . . . ." Xán Liệt dùng tay che khuất mặt mình, nghiêng đầu về một bên cố gắng làm cho cảm giác này biến mất, chính là Ngô Diệc Phàm ngang nhiên khiêu khích lại làm cho cảm giác của hắn càng lúc càng kỳ quái.
Tiếng rên rỉ của Xán Liệt lại làm cho dục vọng của nam nhân giờ đây lại cương cứng lên thêm vài vòng, tuy rằng hiện tại đã muốn hung hăng xỏ xuyên qua thiên hạ dưới thân, nhưng vì nếu không có khuyếch trương tốt sẽ làm bị thương đến hắn, cho nên Ngô Diệc Phàm vẫn là đành phải nhẫn nhục chịu đựng.
Động thủ cởi bỏ quần của thiếu niên bên dưới, dục vọng ẩn sau chiếc quần lót được vuốt ve nhẹ nhàng cũng bắt đầu đứng lên
"Thật sự không được sao? Nhưng là.. phía dưới em lại rất thành thực a. . . . . ."
Xán Liệt liều mạng cắn môi, từng đợt khoái cảm kéo đến làm cho hắn toàn thân run rẩy không ngừng. Ngô Diệc Phàm thân thủ kéo quần lót Xán Liệt xuống, tay bắt đầu cầm lấy dục vọng của hắn.
" Ân. . . . . . A.... buông...thả ra. . . . . ." Xán Liệt dùng chút lí trí mỏng manh xót lại của mình bắt đầu vùng vẫy, Ngô Diệc Phàm bắt được một bàn tay đang cố sức nhiễu loạn kia, môi nhẹ hôn lên mấy đầu ngón tay của Phác Xán Liệt.
"Anh biết là em tiếp theo đây sẽ không muốn để anh dừng lại"
Nhìn đến dục vọng của thiếu niên đã hoàn toàn đứng thẳng ở trong không khí, Ngô Diệc Phàm liếm liếm môi, cúi đầu đem kia dục vọng của người hắn yêu thương ngậm vào trong miệng, môi lưỡi phun ra nuốt vào.
" A. . . Cáp... a. . . kì cục quá...kì quá. . . Ngô. . ." Xán Liệt lý trí vì bị chất cồn tác dụng lại thêm việc Ngô Diệc Phàm thập phần trêu chọc càng trở nên mơ hồ.
" Thoải mái không?"
" ân. . . . . . thực đáng ghét. . . . . ." Xán Liệt vùi đầu vào trong gối.
" Hiện tại anh không ngại để em ghét." Nói xong liền đem một ngón tay để trước hoa huyệt.
Phía trước lẫn với mặt sau đều bị khoái cảm kích thích làm cho Xán Liệt nhịn không được, tiếng rên rỉ càng lúc càng lớn. Nghe thấy thanh âm thiên hạ bên dưới, Ngô Diệc Phàm càng thêm ra sức làm cho Xán Liệt cảm thấy thoải mái.
Tiếp theo, cảm giác được Xán Liệt một trận co rút, xấu xa rời khỏi dục vọng của hắn, tà cười nhìn thấy sắc mặt kia bảo bối ửng đỏ, bởi vì tình dục mà thân hình biến phấn hồng.
" Ngô?" Xán Liệt mở to mắt, nhìn đến Ngô Diệc Phàm trong mắt đầy bỡn cợt lại nhịn không được đem mặt vùi vào gối đầu, nhưng dục vọng gần như phóng xuất ra lại làm cho hắn khó chịu lắc lắc thân mình.
" Nóng quá. . . . . . Muốn. . . . . ." Xán Liệt rầu rĩ.
" Ân? Muốn cái gì?" Người kia vẻ mặt xấu xa giả vờ hỏi.
" muốn, muốn. . . . . ." Chữ cuối cùng kia Xán Liệt ngượng ngùng không dám nói ra.
" Rốt cuộc em muốn cái gì?" Ngô Diệc Phàm lại bắt đầu xoa nắn dục vọng của Xán Liệt .
" muốn, bắn. . . . . ." Phác Xán Liệt nói xong câu đó liền xấu hổ che khuất mặt mình.
Nhìn đến hành động đáng yêu của Xán Liệt, Ngô Diệc Phàm không khỏi gợi lên khóe miệng
"Nói ra vậy mới ngoan a" Tiếp theo, rất nhanh vài động tác xoa nắn bỡn cợt khiến cho Xán Liệt phóng thích ngay ở trong tay mình.
" hô. . . . . . Hô. . . . . ." Xán Liệt hả to miệng thở dồn dập, cơ thể vừa mới thả lỏng, ** phía sau đã liền truyền đến cảm giác đau đớn.
" tê. . . . . . đau quá!" Xán Liệt nhíu mi, mặt sau truyền đến cảm nhận sâu sắc làm cho hắn liều mạng cắn chặt môi.
"Ngoan, lập tức sẽ không đau ." Ngô Diệc Phàm kiên nhẫn khuếch trương, rất sợ kế tiếp sẽ làm Xán Liệt bị thương . Chính là Xán Liệt ** rất chặt giống như là đang mời gọi hắn, hung hăng đem một đầu ngón tay Ngô Diệc Phàm hấp trụ, không khỏi làm cho hắn hạ thân lại thô to thêm một vòng.
" hô. . . Cáp ...a. . . . . . Nóng. . ." Ngô Diệc Phàm biết Xán Liệt đã thích ứng, tiếp tục đẩy ngón tay thứ hai vào.
" a. . . . . . Không được. . . . . . Không được. . . . . . Ân. . . . . ."
" ân. . . . . . Không đủ, không đủ. . . . . ." Xán Liệt lúc này đã ý loạn tình mê
"Không đủ sao?" Ngô Diệc Phàm biết thời điểm đã tới.
"A . . . . . Muốn nhiều hơn nữa. . . . . ." Xán Liệt vặn vẹo thân mình vì kia dục vọng vẫn chưa được thoả mãn.
" ngô. . . . . ." Ngô Diệc Phàm rút ra ngón tay, mặt sau trở nên trống rỗng làm cho Xán Liệt không khỏi càu nhàu vài tiếng.
" A! Đau. . . . . ." Ngô Diệc Phàm một cái động thân, đem dục vọng thô to toàn bộ đẩy vào hoa huyệt nóng ẩm của Phác Xán Liệt. Cảm giác làm hoa huyệt kia khít chặt bao lấy phân thân làm cho Ngô Diệc Phàm thiếu chút nữa tước vũ khí đầu hàng.
" hô. . . Một chút nữa sẽ ổn, ngoan." Ngô Diệc Phàm thỏa mãn thở dốc, một tay hoàn trụ thắt lưng, một tay nắm bắt điểm đỏ trước ngực thiếu niên, miệng cũng không nhàn rỗi vừa hôn lên môi người dưới thân vừa bắt đầu động tác.
" ngô. . . . . ." Bởi vì miệng bị Ngô Diệc Phàm hôn, Xán Liệt tiếng rên rỉ chỉ có thể rầu rĩ theo yết hầu truyền ra.
Rút ra đẩy vào vài lần, Ngô Diệc Phàm cảm giác được người kia mặt sau dần dần ướt át liền biết Phác Xán Liệt đã bắt đầu thích ứng .
" a. . . . . . A. . . . . . Kì quá. . . . . ." Cảm giác xa lạ kì quái lại thêm phần tê dại xông lên tận trung tâm thượng não khiến cho Phác Xán Liệt không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ.
" hô, Xán Liệt thật giỏi. . . . . . Bên trong thật đang hấp dẫn ** anh a. . . . . ." Ngô Diệc Phàm trong lời nói đầy phiến tình làm cho Xán Liệt xấu hổ mà cúi đầu, chính là cúi đầu lại nhìn đến chỗ bọn họ hai người giao hợp, hình ảnh như vậy đập vào mắt làm cho Xán Liệt cảm thấy rất thẹn, nhưng ngượng ngùng cùng với khoái cảm làm cho bản thân thiếu niên không hiểu sao lại càng trở nên hưng phấn dị thường.
" a. . . . . ." Ngô Diệc Phàm bắt đầu nông sâu mà xâm nhập, mỗi một đợt đẩy vào đều đánh vào điểm sâu nhất, mẫn cảm nhất của Xán Liệt.
" a. . . . . . Không được. . . . .không. . . . . . Cáp ...a. . . . . ." Xán Liệt vẫy vẫy đầu, từng dòng khoái cảm chết người đánh sâu vào toàn thân hắn, làm cho hắn chỉ có thể ôm lấy cổ Ngô Diệc Phàm mà rên rỉ.
"Em thích không Xán Liệt?" Ngô Diệc Phàm nhìn đến Xán Liệt khuôn mặt ửng hồng cùng đôi mắt hé mở chứa đầy tình dục, thật muốn mãnh liệt yêu thương hắn.
" ân. . . . . . không biết, không biết. . . . . ."
" Không biết?" Ngô Diệc Phàm xấu xa dừng động tác lại, nhìn thấy người dưới thân vì dục vọng không được thoả mãn mà vặn vẹo thân thể .
"Ngô. . . . . . Muốn. . . . . ." Xán Liệt mở to mắt, ánh mắt cầu xin nhìn Ngô Diệc Phàm.
"Muốn cái gì? ân?" Hắn nhẹ xoa nắn dục vọng của thiếu niên.
"Muốn, muốn anh . . . Động. . . . . ." Xán Liệt xấu hổ đem mặt chôn vào hõm vai của người phía trên, hắn thở ra nhiệt khí làm Ngô Diệc Phàm toàn thân bức rức đến khó chịu.
"Động làm sao? ân?"
"Động. . . . . . Động phía dưới. . . . . ." Xán Liệt rầu rĩ trả lời.
"Giống như vậy sao?" Ngô Diệc Phàm hung hăng hướng đỉnh đầu đẩy vào, vừa lòng nghe được rên rỉ của Phác Xán Liệt.
" ân. . . . . ."
"Chính là Xán Liệt cũng không nói thích a, cho nên anh không thể cho em." Ngô Diệc Phàm nói xong, làm bộ đem ** của mình từ trong thân thể Xán Liệt rời khỏi, dọa đến Xán Liệt vội vàng đem hai chân dài trắng nõn của mình quấn chặt ở trên lưng Ngô Diệc Phàm.
"Tôi. . . . . . em. . . . . ." Xán Liệt ngẩng đầu nhìn người phía trên, đôi mắt to ngập nước lại thơ ngây vô tội thiếu chút nữa làm cho Ngô Diệc Phàm không kiềm lòng được, nhưng vì muốn cho thiên hạ phía dưới có thể chính miệng nói ra hắn vẫn là nhịn xuống .
"Em không nói sẽ không có nga!" Ngô Diệc Phàm nhéo nhéo điểm đỏ trước ngực Xán Liệt, nhẹ nhàng vuốt ve xoa nắn làm cho Phác Xán Liệt cả người đều run rẩy. .
"Em thích, em thích, van cầu anh...Cho em đi, mau động...." Hơi nước phủ kín hai mắt Xán Liệt, trước ngực truyền đến khoái cảm làm cho hắn thoải mái thở dốc.
"Vậy Xán Liệt, em có thoải mái không?" Em cho là nói như vậy Ngô Diệc Phàm anh sẽ nghe theo thì Xán Liệt, em sai lầm rồi.
"Có, thoải mái. . . . . ."
"Vậy Xán Liệt muốn anh yêu thương em như thế nào ?" Nói xong lại hôn nhẹ lên trán hắn.
"Muốn anh. . . . . . đem mặt sau của em mạnh mẽ xỏ xuyên qua ..em.." Xán Liệt thanh âm vừa phát ra, Ngô Diệc Phàm liền lập tức thực hiện động tác.
" cáp ...a. . . . . . Nhanh, nhanh quá...a... ." Xán Liệt thoải mái thét đến chói tai, tiếng rên rỉ đều vì Ngô Diệc Phàm động mà tan ra.
" Xán Liệt, Xán Liệt... gọi tên anh..." Ngô Diệc Phàm cùng Xán Liệt mười ngón tay giao khấu.
" Ngô Diệc Phàm.... Diệc Phàm a....." Xán Liệt nghe lời gọi ra tên người yêu.
"Không đủ. . . . . . Không đủ. . . . . ." Ngô Diệc Phàm cắn nhẹ vành tai thiếu niên dưới thân
"Gọi anh là Phàm Ca ca. . . . . ."
" cáp... a. . . . . . Phàm, Phàm Ca ca. . . . . . Phàm Ca ca. . . . . ." Nghe được Xán Liệt gọi mình như vậy, Ngô Diệc Phàm tốc độ va chạm lại tăng lên rất nhiều.
Hạ thể giao hợp phát ra tiếng nước rung động, thanh âm va chạm thân thể làm cho bọn họ hai người càng thêm hưng phấn.
" a. . . . . . Phàm a. . . . . . em muốn..cho em....em muốn . . . . . ." Xán Liệt thanh âm càng ngày càng cao, đỉnh phân thân cũng bắt đầu ứ ra một ít chất lỏng trong suốt.
"Chúng ta ....cùng nhau. . . . . ." Ngô Diệc Phàm gắt gao ôm lấy Xán Liệt, tốc độ càng lúc càng nhanh hơn .
Xán Liệt cảm giác trước mắt một mảnh bạch quang hiện lên, chính mình dục vọng liền phóng thích ở trên bụng Ngô Diệc Phàm.
" a. . . . . ." ** Xán Liệt kịch liệt co rút lại, khiến cho Ngô Diệc Phàm đem mầm giống nóng rực của hắn toàn bộ bắn vào trong thân thể thiếu niên. . . . .
" hô. . . . . . Xán Liệt. . . . . . Xán Liệt. . . . . ." Phóng thích hoàn Xán Liệt mệt đến mức ngủ thiếp đi, trước khi mê man một giây dường như nghe thấy thanh âm có người đang gọi tên mình.
Sáng sớm dương quang chiếu vào trên khuôn mặt xinh đẹp của thiếu niên, Phác Xán Liệt duỗi thẳng cái thắt lưng, đôi mắt hoa đào chậm rãi mở ra, say rượu cảm giác thật khó chịu, đầu trướng trướng, lại có điểm đau nhức.
Xán Liệt nhìn chằm chằm lên trần nhà, dường như muốn nghĩ đến cái gì đó nhưng từ trên lưng lại truyền đến cảm giác đau nhức làm cho hắn một trận nghiến răng nhíu mày.
Nhìn xuống chính mình lại xoay người nhìn về phía bên cạnh, đầy đủ quần áo, gối đầu chỉnh tề, ga giường không có nếp nhăn, xem ra tất cả mọi chuyện xảy ra tối hôm qua chỉ là một hồi giấc mộng, nhưng tại sao sau hết thảy lại cảm nhận được cái kia rõ ràng như thế?
"Ngày hôm qua hết thảy. . . . . . chỉ là mộng đi. . . . . ."
Chịu đựng đau đớn đi ra ngoài, nghe thấy từ bếp truyền đến một ít thanh âm, hướng phòng bếp đi đến lại nhìn thấy người nọ thon dài thân ảnh đang đứng trước bồn rửa tay làm việc.
"Anh. . . . . . anh . . . . ." Xán Liệt không dám tin những gì mình đang nhìn thấy.
Ngô Diệc Phàm xoay người đi đến bên cạnh Xán Liệt còn đang há hốc miệng, bộ dáng ôn nhu cười cười.
"Có thể ăn bữa sáng rồi, dù hơi muộn một chút. Em còn đau không?"
" Nguyên lai ngày hôm qua tất cả đều là thật?. . . . . . Nguyên lai hắn thật sự thích mình! ' Xán Liệt tâm nhất thời tràn đầy hạnh phúc.
Ngô Diệc Phàm còn đang nghi hoặc vì cái gì Xán Liệt lại không phản ứng, tiếp theo vài giây lại nhìn thấy con gấu teddy to lớn kia hướng chính mình nhào tới.
"Thật tốt quá, chuyện xảy ra ngày hôm qua không phải là mộng!" Xán Liệt ôm lấy cổ Ngô Diệc Phàm vui vẻ nhảy nhót.
Ngô Diệc Phàm cũng phản ứng lại, sủng nịch sờ sờ đầu Xán Liệt
"Em vui quá hoá ngốc rồi?" Cười đến cả lợi đều lộ ra.
"Không ngốc không ngốc, hắc hắc."
Ngô Diệc Phàm nhìn thấy thiên hạ trong lòng ngực, thân thủ sờ sờ hai má thiếu niên, Xán Liệt cũng đình chỉ cười, nhìn thấy trong mắt người kia tràn đầy ảnh ngược của hắn, rồi sau đó Ngô Diệc Phàm lại hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của Phác Xán Liệt .
Dương quang chiếu vào trên người bọn họ, tựa hồ ngay cả ánh mặt trời cũng thật vui mừng chúc phúc hai con người đang đứng kia.
Thật tốt! Anh không phải là mộng.
HOÀN
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com