Chap 55
Dù cho văn hóa doanh nghiệp của Công nghệ kỹ thuật Helena có thoải mái đến đâu thì rõ ràng cũng không đến mức bàn bán về số điện thoại của lãnh đạo ngay trước cuộc họp chính thức.
Giám đốc Min của bộ phận vật liệu cũng nằm trong nhóm quản lý cấp cao bước vào.
Anh ta rất hiểu tính nết của nhóm cấp dưới này, vừa thấy bọn họ do dự nhìn nhau là biết có lẽ là chuyện không tiện nói thẳng ở đây.
Sau khi nói một lời đùa cợt vô hại để kết thúc chủ đề, giám đốc Min đích thân đứng ra chủ trì cuộc họp bộ phận hàng tháng của Phòng vật liệu.
Cuộc họp thường lệ kéo dài gần một tiếng.
Sau khi cuộc họp kết thúc.
Geong San kìm nén rất lâu thu dọn tài liệu trải trên bàn, hóng chuyện dò hỏi: "Tổ trưởng, số điện thoại của cô khá giống số điện thoại của sếp Kim bọn họ nhỉ?"
"Không biết." Jung Ah đáp cho có lệ: "Anh muốn có à?"
"Tôi muốn có thứ đó làm gì chứ... Trừ khi sếp Kim muốn, vậy thì đổi thành tôi chạm vào vô lăng Rolls-Royce của anh ấy đi, ghế phó lái cũng được!"
Jung Ah cười bất đắc dĩ.
Cô vừa thu dọn tài liệu xong, xác nhận xem đoạn ghi âm đã hoàn chỉnh rồi thì cất vào túi, chuẩn bị rời khỏi phòng họp.
Geong San và Do Ha đi theo bên cạnh cô.
"Đúng rồi tổ trưởng, tôi đột nhiên nhận ra... Đây là một cơ hội để phát tài." Geong San đùa: "Nếu cô bán số điện thoại này cho sếp Kim, có khi anh ấy lại chịu bỏ ra một khoản tiền lớn đấy."
Hiếm khi Do Ha xen lời: "Tại sao sếp Kim phải mua số này?"
"Anh khờ thế, đương nhiên để làm số điện thoại đôi rồi, mang đi dỗ bạn gái vui đó."
Do Ha chợt hiểu ra.
"..."
Jung Ah bất an liếc nhìn Geong San.
...
Cô chợt không biết nên nói là anh ta chậm tiêu hay là nhạy bén nữa.
Lúc này ba người sắp tới bên cạnh cửa phòng họp, Seung Ho đứng bên cửa đang nói chuyện với một kỹ sư nghiên cứu phát triển sáng mắt lên, ra hiệu với đối phương rồi nhanh chân đi tới.
"Tổ trưởng Lee, không biết công ty các cô có cho nhận dự án bên ngoài không nhỉ? Bên tôi có tài liệu phiên dịch 20 nghìn chữ, không vội lắm đâu, gửi tôi trước cuối tuần sau là được!"
Jung Ah dừng lại, nhận được ánh mắt trêu ghẹo ám chỉ của Geong San.
"Chỉ cần không ảnh hưởng tới công việc đang làm, công ty chúng tôi không cấm việc này đâu." Jung Ah nhẹ nhàng nâng kính lên, mỉm cười thân thiện nhưng xa cách: "Nhưng cá nhân tôi báo giá khá cao, không hợp với phiên dịch hàng ngày tư nhân, nếu anh cần, tôi có thể hỏi những người khác trong tổ giúp anh."
Seung Ho hơi sốt ruột, muốn nói gì đó.
Geong San xen lời: "Phó giám đốc Choi, với học vấn kinh nghiệm của tổ trưởng chúng tôi là báo giá phiên dịch cao nhất của công ty chúng tôi đấy, hai năm qua chưa từng thấp hơn 200 ngàn won 1000 chữ bao giờ, anh phải nghĩ cho kỹ vào."
Seung Ho chẳng thèm suy nghĩ: "Vậy thì cứ theo tiêu chuẩn tính phí 1000 chữ của tổ trưởng Lee đi! 400 ngàn won 1000 chữ, được không?"
Jung Ah bất đắc dĩ liếc nhìn Geong San.
Nhưng do dù anh ta không khích tướng, coi bộ Seung Ho cũng không từ bỏ.
Sau khi cân nhắc về lịch trình hai tuần này, Jung Ah nói: "Sau khi về phó giám đốc Choi gửi một đoạn tài liệu vào mail của tôi nhé, tôi sẽ định giá theo độ khó chuyên ngành, 200 đến 400 ngàn won 1000 chữ, đến lúc đó cũng gửi đoạn dịch thử cho anh, anh thấy phù hợp thì chúng ta bàn tiếp."
"Được! Không thành vấn đề!"
Seung Ho đang phấn kích muốn rời đi cùng ba người.
"Cô Lee, đợi một chút."
Trong phòng họp bỗng vang lên tiếng gọi Jung Ah.
Cô nghe tiếng quay lại nhìn.
Trước cửa sổ kính sát đất chống nhìn trộm của phòng họp, điều đầu tiên Jung Ah nhìn thấy là bên cạnh người vừa lên tiếng kia, Taehyung đang ngồi trên ghế, một tay chống cằm.
Người kia đang dựa vào một bên tay vịn ghế, thân trên hơi nghiêng, đối mặt với một giám đốc điều hành đứng cạnh bàn, cảm xúc không mấy nhiệt tình, thậm chí còn lạnh lùng nói gì đó.
Nhìn từ góc độ này, vừa khéo thấy được ngón tay thon dài của Taehyung buông thõng trước cằm, lười biếng thản nhiên cầm cây bút màu mực.
Các đốt ngón tay uốn cong mạnh mẽ, những đường gân xanh nhạt nhô ra trên mu ngón tay đến xương cổ tay đầy gợi cảm.
Jung Ah hơi thất thần.
Đã gần một tuần trôi qua kể từ ngày xảy ra chuyện anh bị sốt cao, bọn họ không ai nhắc tới nữa, cứ như chuyện này chưa từng xảy ra. Tựa như vùng quanh cổ cô, sau khi tháo miếng băng cá nhân cuối cùng ngày hôm qua, đã hoàn toàn sạch sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Tất cả vẫn như thường, như cô nói vậy, bước ra khỏi chuyện kia thì bọn họ chỉ có quan hệ bên A bên B trong công việc.
Đây có lẽ chính là sự ăn ý của thế giới người trưởng thành?
Taehyung thích ứng nhanh thật đấy.
Khóe miệng khẽ cong lên, Jung Ah hoàn hồn lại.
Người vừa lên tiếng đã từ bên phía Taehyung vòng qua nửa phòng họp, đi tới trước mặt Jung Ah.
... Trợ lý hành chính của Taehyung.
"Cô Lee, không biết là tuần này cô và các thành viên có bố trí công việc phiên dịch đồng thời nào khác không nhỉ?" Đối phương cười ôn hòa lịch sự.
Nhưng câu hỏi không rõ ý đồ này khiến Jung Ah hơi do dự.
"Tạm thời không có."
"Vậy thì tốt quá rồi."
Trợ lý hành chính cười như gió xuân: "Là thế này, cuối tuần này công ty chúng tôi nhận được lời mời đàm phán kinh doanh đột xuất, cần tiếp đón một đoàn khách nước ngoài tới tham quan trung tâm nghiên cứu phát triển Seoul, không biết là có thể mời cô Lee và đội phiên dịch của cô đi cùng để hoàn thành công việc phiên dịch đồng thời không?"
Ánh mắt Jung Ah hơi dao động, nhưng vẫn chưa quyết định.
Geong San và Do Ha kinh ngạc nhìn nhau.
Cả công ty DT đều biết, lần này tổng giám đốc Park Hyun Woo sốt ruột muốn dành được dự án của Công nghệ kỹ thuật Helena là vì có tham vọng thúc đẩy hợp tác dịch thuật lâu dài, bước chân lên con tàu lớn Công nghệ kỹ thuật Helena này.
Bây giờ, đối phương lại chủ động đề nghị như vậy?
Jung Ah suy nghĩ vài giây, vẫn cười nhàn nhạt: "Thời gian hơi gấp rút, chúng tôi chưa chắc đã chuẩn bị kịp tài liệu."
"Cô Lee không cần lo về chuyện này, một mặt là tuần này mọi người đã tìm hiểu về các tài liệu liên quan rồi. Một mặt khác, dịch đồng thời cho các cuộc họp cần bám sát nhiều, chúng tôi đã ủy thác cho đội phiên dịch Hera rồi. Ba người chỉ cần phụ trách đi cùng với bộ phận dịch đồng thời trong quá trình tham quan là được."
Jung Ah và hai người khác trao đổi ánh mắt xong, cô gật đầu: "Cho tôi hỏi là trong đoàn tiếp đón của quý công ty lần này, chúng tôi sẽ dịch đồng thời cho lãnh đạo cấp cao nào?"
"Đoàn khách nước ngoài này có thể sẽ chia ra nhiều nhóm, nên cần ba người tách ra làm việc để đi cùng. Tối nay trước khi tan làm, văn phòng hành chính sẽ thông báo sắp xếp hành trình và phân công cho nhóm cô."
"Được."
Đối phương lại gật đầu với ba người lần nữa, lúc này mới rời đi, quay trở lại bên cạnh Taehyung, khom lưng nói gì đó với anh.
Taehyung gật đầu một cái cho có lệ.
Đôi mắt sâu thẳm lướt qua ba người các cô rồi lạnh lạnh lùng thu về.
"..."
Jung Ah khẽ nheo mắt lại, quay người đi ra bên ngoài.
... Chỉ là cô nghĩ nhiều thôi sao.
Ra khỏi phòng họp.
Geong San đanh mặt lại: "Hạnh phúc đến quá đột ngột, Đầu Gỗ, tôi nhéo anh một cái được không?"
Do Ha lặng lẽ dời cánh tay gần anh ta ra xa.
Geong San lại quay sang Jung Ah: "Tổ trưởng, mình không bị lừa đấy chứ?"
"Ngoài phí lao động ra thì anh có thể bị lừa cái gì được?"
"Phí lao động? Một công ty lớn có giá trị cao như vậy, không định chơi chúng ta không trả tiền đấy chứ?"
"?"
"Dùng từ khác giùm, cảm ơn."
"Vậy, dùng xong không trả tiền?"
"..."
Jung Ah từ bỏ việc so đo với anh ta.
Không cần chờ đến lúc tan làm, nhóm phiên dịch đã nhận được lịch trình, bảng phân công cùng với mẫu báo giá dịch đồng thời tương ứng do trợ lý hành chính của Taehyung tự mình mang tới.
Geong San và Do Ha trừng to mắt, dùng im lặng thể hiện sự chấn động trước độ hào phóng của Công nghệ kỹ thuật Helena.
Jung Ah không có phản ứng gì với giá tiền này.
Nhưng, đối tượng cô dịch đồng thời...
"Là Taehyung phân công." Jung Ah khựng lại, sửa miệng: "Là ý của sếp Kim các anh sao?"
Trợ lý hành chính mỉm cười rất tiêu chuẩn, không hề thay đổi: "Là sắp xếp của phòng hành chính, cô Lee có ý kiến gì khác sao?"
"Tôi nhớ là sếp Kim từng du học ở viện Công nghệ California, anh ấy cũng cần phiên dịch viên đi cùng ư?"
"Sếp Kim nói." Trợ lý hành chính mỉm cười: "Anh ấy không thạo lắm."
"..."
Jung Ah im lặng.
Nếu Taehyung đã không ngại tiêu thêm một khoản tiền lớn mà vẫn để bạn gái cũ làm phiên dịch đồng thời, vậy thì bên B nhận tiền là cô hình như cũng không nên có ý kiến cá nhân gì.
Sau khi xác nhận hợp đồng, Jung Ah cầm bút ký tên rồi trả cho đối phương kèm theo hai bản khác.
Trợ lý hành chính mỉm cười cất vào túi tài liệu: "Ngày mai gặp lại."
"Ngày mai gặp."
"..."
–
Thứ Năm.
Nơi xuất phát của chuyến phiên dịch đồng thời này là từ dưới trụ sở Công nghệ kỹ thuật Helena.
Jung Ah đi cùng Taehyung, xuất phát riêng.
Đứng ở ngoài tòa nhà công ty đợi Taehyung ngồi vào ghế lái, lái xe ra từ bãi đỗ xe, Geong San đứng bên cạnh Jung Ah đố kỵ như sắp phát điên.
"Rolls-royce, chắc chắn là Rolls-royce! Tổ trưởng à, tôi hối hận quá, tôi muốn được xuất sắc như cô, vậy thì có phải người được ngồi lên Rolls-royce của sếp Kim ngày hôm nay sẽ là tôi không?"
Jung Ah nghẹn lời: "Tôi nói thế này nhé, có thể anh sẽ cảm thấy tôi đang lừa anh, nhưng tôi thực sự rất hy vọng chúng ta có thể trao đổi."
Geong San nhìn cô với vẻ vô cảm: "Cô đang lừa tôi chắc luôn."
"..."
Jung Ah không biết nói gì, chỉ đành im lặng.
...
Cô không thể tưởng tượng được cảm giác cô và Taehyung cùng ngồi trên chiếc xe đó như 8 năm trước, tất cả vẫn như xưa, chi tiết quen thuộc kia dễ dàng nhấn chìm những mảnh vỡ trong dòng sông thời gian thật dài, vô số hồi ức sẽ nhấn chìm cô, mà anh lại đang ở bên cạnh cô. Gần trong gang tấc, lại xa như cách cả lạch trời.
Cảm giác đó có thể khiến cô chết đuối trong hồi ức.
Bởi vì có một người từng khiến cô ngày đêm nhớ nhung đến đau nhói con tim, nhưng lại sợ nhất là thực sự bước tới trước mặt anh.
"Tới rồi tới rồi!"
Geong San kiễng chân nhìn vào lối ra của bãi đỗ xe, đôi mắt đầy háo hức.
Nhưng vài giây sau, anh ta lại thất vọng ớ một tiếng: "Sao không phải Rolls-royce vậy?"
Trong lòng Jung Ah thả lỏng, rồi lại ngơ ngác nhìn.
Do Ha: "Chiếc này cũng ngầu."
Geong San thở dài: "Tuy S500 cũng ngầu nhưng không cùng một level với Phantom. Sếp Kim của chúng ta ra ngoài công việc ra thì thực sự rất khiêm tốn."
"Bớt nói nhảm đi."
Jung Ah hoàn hồn lại, cau mày nói: "Nơi xuất phát là điểm bắt đầu công việc hỗ trợ công tác, bây giờ nên vào trạng thái rồi... Khách hàng thuê chúng ta dịch đồng thời, không phải để anh ngồi xe."
"Đã rõ."
"..."
Công việc dịch đồng thời kéo dài cả một ngày, lại nhẹ nhàng hơn nhiều so với Jung Ah tưởng tượng.
Bắt đầu từ khi lên xe ngoài cổng công ty Công nghệ kỹ thuật Helena, dường như Taehyung đã hoàn toàn coi cô là nhân viên dịch đồng thời bình thường không chút liên quan, không có bất cứ ánh mắt và giao lưu thừa thãi gì, cả quá trình chỉ tập trung vào tài liệu và đàm phán kinh doanh.
Vài lần trong đó, Jung Ah không cần dịch đồng thời liên tục, lúc vừa dịch tài liệu vừa xuất thần, cô vô tình liếc qua chỗ Taehyung, cũng sẽ hoảng hốt kinh ngạc trước khí chất thần thái lạnh lùng tập trung của anh khi làm việc.
Nhất là trong cuộc họp kinh doanh vào buổi chiều, Công nghệ kỹ thuật Helena và bên hợp đang giằng co về các điều khoản trong hợp đồng. Trên bàn họp, lúc thì thấy anh dồn ép đối phương công thành đoạt đất, cũng có lúc thấy anh điềm tĩnh mỉm cười nhàn nhã, dường như mỗi một khung hình đều vừa xa lạ lại đau lòng, dễ dàng khiến cô không dời nổi mắt.
Đây có lẽ là lần đầu tiên sau khi gặp lại, Jung Ah nhìn thấy vẻ chói lóa đó trên người Taehyung, dòng sông thời gian dài chảy qua anh khiến mặt mặt mày và dáng vẻ của anh càng thêm sáng ngời.
Thiếu niên ngày xưa của cô đã phủi đi đống bụi, cuối cùng cũng đã lấy lại được sự sáng chói trước đây.
Như vậy là đủ rồi.
Cách cửa kính, Jung Ah ngồi ở hành lang dài bên ngoài phòng họp, cụp mắt ấn đồng hồ.
Cô nhẹ nhõm nghĩ.
... Hối hận và ảo tưởng vô số lần trong bảy năm qua của cô, dường như đều biến mất vào lúc này.
Như vậy là đủ rồi.
Anh như vậy, dù người đứng bên cạnh không phải là cô thì vẫn rất tốt.
...
Chuyến đàm phán kinh doanh ngày hôm đó gần sáu giờ tối mới kết thúc.
Đã đạt được thỏa thuận cung cấp vật liệu, coi như đôi bên cùng có lợi, nhưng xét về chi tiết, Jung Ah cảm thấy hẳn là Helena chiếm ưu thế hơn...
Trong sảnh công ty, sau khi đích thân tiễn những vị khách nước ngoài có lịch trình đi rồi, Taehyung vẫn không có biểu hiện gì, chỉ lạnh lùng xen lẫn chút mệt mỏi.
Nhưng giám đốc Ahn lại cười không khép được miệng.
"Trời đất, đã sắp 6 giờ rồi, hôm nay mọi người vất vả rồi, mau tan làm đi!" Ahn Joon Ho cười ha ha vỗ vai Taehyung: "Thế nào sếp Kim, giằng co hết hai tháng cuối cùng cũng thành công, yên tâm được rồi chứ gì? Với sự đảm bảo về vật liệu kim loại của công ty GT, giá thành của chúng ta đã thấp hơn các đối thủ cạnh tranh một khoản rồi!"
"Vì công ty trong nước kia của bọn họ phá sản, đột nhiên mất khách hàng chính và đứng trước nguy cơ ngừng sản xuất, thế nên GT mới sẵn sàng nhượng bộ và đàm phán với chúng ta."
Taehyung dời tầm mắt, trong mắt không có cảm xúc gì: "Thời gian hợp đồng là một năm, trước khi bọn họ bình ổn trở lại, chúng ta phải sớm sàng lọc các nhà cung ứng có thể thay thế khác trong nước và giành được thị trường người mua. Chỉ có như vậy, sau khi hết hạn hợp đồng mới không đến mức bị bọn họ phản công."
Nụ cười của lão Ahn biến mất: "Con người cậu, đúng là giỏi làm cụt..."
Chữ "hứng" biết mất trong cái liếc nhìn qua hàng lông mi lạnh lùng nhướng lên của Taehyung.
Ahn Joon Ho thở dài: "Cậu nói xem, ưu thế đơn hàng lớn như vậy, có xứng đáng để tối nay tới nhà tôi bày tiệc chúc mừng thành công không? Đi uống mấy ly với tôi và lão Min nhé?"
"Anh và giám đốc Min đi đi, tôi còn có hẹn."
"? Một tên cuồng công việc như cậu thì có hẹn gì chứ?"
"..."
Theo ánh mắt của Taehyung, Ahn Joon Ho nhìn về phía khu sofa trong sảnh công ty, ở đó có các công thần là nhóm phiên dịch đã chịu nhiều vất vả trong ngày hôm nay, hai người đàn ông trong đó đang cầm điện thoại nghiên cứu gì đấy.
Cô gái duy nhất trong ba người ngồi dựa vào sofa, trên đùi đặt một cuốn sổ mỏng, thỉnh thoảng lại lật cuốn từ điển chuyên ngành bên cạnh, dường như đang tranh thủ làm việc.
Khuôn mặt xinh đẹp kiêu hãnh kia ẩn sau cặp kính mỏng, thậm chí còn mặc kệ cả lọn tóc dài buông xuống trước trán.
Vẻ mặt lão Ahn bỗng không nói lên lời: "Sao giới cuồng công việc các cậu cũng có cái kiểu hấp dẫn giữa đồng loại vậy nhỉ?"
Taehyung không để ý tới lời trêu ghẹo của anh ta, lạnh nhạt đút tay vào túi: "Tôi bảo trợ lý đặt phòng riêng rồi, tối nay mời nhóm phiên dịch ăn cơm."
"? Vậy tôi và lão Min thì sao, lẽ nào hai chúng tôi không phải công thần? Chỉ khen thưởng nhóm phiên dịch không khen thưởng chúng tôi, đừng nói tới đám nhóc vất vả phía sau! Sếp Kim, cậu thiên vị người ngoài quá rồi đấy nhé?"
Taehyung nhíu mày, quay sang: "Nhân sự và giao thiệp chẳng phải việc của anh sao? Công việc của anh, hỏi tôi làm gì."
"..."
Vậy mà không thể phản bác được.
Taehyung nói xong thì đi thẳng về phía bên kia.
"Ơ kìa, đợi đã." Ahn Joon Ho quay ra: "Nếu việc giao thiệp đã là của tôi, vậy tại sao cậu lại mời nhóm phiên dịch ăn cơm?"
Đôi chân dài của Taehyung dừng lại, quần tây rủ xuống có đôi phần lạnh lẽo.
Anh liếc mắt nhìn: "Ý đồ riêng."
"?"
"????"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com