Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 15

Nữ diễn viên đứng cạnh kia tên là Cha Mul Hee.

Đây là lần thứ hai cô ấy hợp tác cùng đoàn phim do Taehyung giám chế, vốn nổi lên từ những bộ phim ngắn như một "hắc mã" bất ngờ.

Mul Hee lớn hơn Taehyung hai tuổi, lại chẳng câu nệ mấy chuyện trên dưới: "Kim tổng, có phải dạo này cậu càng ngày ăn mặc càng... diêm dúa không?"

Taehyung liếc qua: "Chị cũng nhìn ra à? Thế thì công sức tôi bỏ ra không uổng rồi."

"Giờ đến giả vờ cũng lười sao?" Mul Hee hất cằm về phía tay anh, đầy vẻ khinh thường: "Nhẫn cưới còn chưa tháo, đã có người mới rồi à? Đúng là đám nhà giàu đa tình..."

Anh lập tức lộ ra vẻ như bị sỉ nhục, cười lạnh: "Chị không muốn lăn lộn nữa chắc? Dám dựng chuyện ngay trước mặt tôi?"

Mul Hee "xì" một tiếng: "Năm ngoái nữ số ba trong đoàn còn định nhào vào lòng cậu, lúc đó cậu né còn nhanh hơn ai hết, nói mình đã kết hôn. Mới chưa đầy một năm, vợ không ở bên liền không chịu nổi cô đơn rồi?"

"Ai nói với chị là vợ tôi không ở bên cạnh?" Taehyung chỉ tay cảnh cáo, giọng lạnh đi: "Tôi tự giữ mình rất nghiêm, cả đời này chỉ chung thủy với một người thôi."

"......"

"Cậu vác cái mặt phong lưu bạc tình này đi nói mấy lời đó, có ma mới tin nổi." Mul Hee cố ý trêu chọc, "Không lẽ vợ cậu thật sự bị lừa bởi mấy câu này sao?"

Taehyung lười so đo, "Bớt nhìn mặt bắt hình dong đi, tránh ra chỗ khác."

Anh đang định nhắn tin hỏi Nabi ở đâu.

Vừa cụp mắt, đã thấy đạo diễn bên cạnh đang cùng quản lý tiền sảnh mà cô mang đến trao đổi.

Nabi chưa hề nhìn về phía anh, cũng không có ý định bước lại. Bởi bên cạnh cô còn có một người đàn ông cao hơn cả cái đầu—Han Seo Jun, đến để bàn hợp tác.

Bạn học cấp ba, thường xuyên góp mặt trên bảng vàng.

Lần trước gặp lại trong đám cưới bạn cũ, kết bạn lại đúng là không uổng phí.

Taehyung đút một tay vào túi, ánh mắt khó chịu lướt qua cái bắt tay của họ.

...

Phòng quyền anh ngày Chủ nhật.

Một cú móc thẳng vung ra, theo sau là tiếng thở dốc trầm thấp của người đàn ông.

"Cậu nói xem, hắn có phải có ý đồ gì không? Rõ ràng biết chúng tôi là vợ chồng, thế mà thân là kẻ từng theo đuổi, cũng chẳng biết tránh né?"

"Han Seo Jun từng theo đuổi Nabi á? Sao tôi chả có ấn tượng gì về hắn nhỉ." Do Ha né đầu tránh cú đấm, "Nhưng chuyện đó cũng là thời cấp ba rồi, bao nhiêu năm trôi qua, có khi cậu nghĩ nhiều quá đấy."

"Bịch"—một quyền nện thẳng vào ngực.

Do Ha ho khù khụ, khoa trương ngã về sau.

Taehyung trần trụi nửa thân trên, bờ vai rắn chắc, cơ lưng căng cường tráng theo từng động tác. Chân tóc ướt đẫm, giọt mồ hôi men theo đường xương đẹp đẽ mà chảy xuống.

Lông mày anh sắc bén, ánh mắt đen đặc, gắt gao nhìn chằm chằm phía trước.

Do Ha ôm ngực bị đánh, vội vàng đổi giọng: "Không, ý tôi là, nếu hắn còn độc thân, thì biết đâu lòng tham chưa chết, lửa cũ lại bùng lên!"

"Vốn là thế." Taehyung xoay cổ tay thong thả, mày mắt lại thoáng hiện vẻ dữ dằn, "Ai có thể từ chối Yoo Nabi cơ chứ."

"......"

Do Ha mướt mồ hôi, đành cắn răng chịu đòn.

Mười phút sau, anh ấy tháo mũ bảo hộ, ngã ngửa ra sau: "Không chịu nổi nữa, không chịu nổi nữa! Ai lại vừa đánh vừa buôn chuyện thế này? Cậu soi gương đi, chẳng khác nào bà vợ ghen tuông cả!"

Taehyung cúi đầu, không nói lời nào, chậm rãi tháo gỡ găng tay.

Do Ha lấy làm lạ: "Cậu suốt ngày nghi thần nghi quỷ làm gì, hai người bây giờ không phải vẫn ổn lắm sao?"

Thực ra, vốn dĩ anh ấy cũng chẳng nghĩ hôn nhân của Taehyung và Nabi có vấn đề.

Nhưng hôm tụ tập nghe Ha Yoon lỡ miệng nói ra, rồi khéo léo gặng hỏi thêm, mới phát hiện ra đôi vợ chồng trẻ này không ngọt ngào hạnh phúc như mọi người vẫn tưởng.

Không có tình yêu thì kết hôn được không?

Được chứ. Tình yêu vốn là thứ xa xỉ hiếm hoi, cả đời nhiều người chỉ cần "thuận mắt, thuận lòng" là có thể chung sống.

"Cậu thế này thì nhát quá... Làm tôi hôm đó trước mặt Ha Yoon chẳng còn mặt mũi. Hóa ra cậu là kiểu đàn ông đơn phương ngay trong hôn nhân sao?" Do Ha thở dài, "Sao không trực tiếp nói rõ lòng mình đi?"

Taehyung im lặng một lúc, sau mới buông câu như chẳng hề để tâm: "Bởi vì, tôi đã bị từ chối rất nhiều lần rồi."

Hồi cấp ba, khi phát hiện ra mình có lẽ đã thích Nabi.

Anh cũng học theo đám con gái từng theo đuổi mình: viết thư tình, đưa nước trong ngày hội thao, tìm cách xin liên lạc, gửi cho cô danh sách nhạc cô yêu thích, quyển sách thường đọc...

Chỉ là, khi ấy Taehyung quả thực không phải mẫu người mà Nabi có thể thích.

Hôm đó tiết Thể dục, giờ hoạt động tự do, vài nữ sinh vừa ăn đá bào vừa trò chuyện trên sân bóng. Đề tài xoay quanh những chàng trai nổi bật trong trường.

Taehyung hiển nhiên trở thành trung tâm bàn tán.

Có người ngượng ngùng chê anh chỉ thường thường, trông phong lưu quá độ. Có người thì dám thẳng thắn thừa nhận mình rung động, nhưng thừa biết khó mà chinh phục.

Nabi lại đáp: "Tớ không thích kiểu như cậu ta."

"Thật sao? Nếu buộc phải chọn trong số Seo Jun, Min Ho, Taehyung, Do Ha và... mấy nam sinh khá khẩm kia, ai sẽ là hình mẫu lý tưởng của cậu?" Một cô nàng nghịch ngợm hỏi.

Nabi suy nghĩ một lát: "Han Seo Jun, tớ có thể cùng cậu ấy làm toán."

"Pfft—hahaha! Cậu chẳng hề coi trọng ngoại hình à? Taehyung thua chỉ vì không thích làm bài tập đó!"

"Không hẳn thế. Chỉ là tớ không thích mấy công tử nhà giàu. Họ hợp với các cô gái học nghệ thuật hơn." Nabi nói bằng giọng nghiêm túc, "Tớ muốn người có thể cùng mình nỗ lực phấn đấu."

Hình tượng cá nhân của Taehyung vốn như vậy, chẳng cách nào thay đổi.

Anh khác hẳn phần lớn bạn học: có vòng bạn bè vây quanh như sao vây trăng, gương mặt chẳng khác gì idol, gia thế giàu có, tính tình lại tùy hứng.

Anh là tâm điểm hấp dẫn, vừa bí ẩn vừa nguy hiểm.

Những cô gái không ưa phô trương, không thích mạo hiểm, tất nhiên sẽ chẳng chủ động nhìn về phía anh.

Dù hôm đó chính tai nghe thấy Nabi nói như vậy, thế nhưng sau này, chỉ một mẩu giấy nhỏ cô đưa qua, cũng đủ khiến anh mơ mộng khôn nguôi.

Không ngờ tờ giấy đó lại do một thành viên trong nhóm cô viết, cô chỉ thuận tay chuyển giúp.

Những năm cấp ba sau đó, anh vẫn luôn giữ mình, không để lộ chút tâm tư nào – dù sao đó cũng là những tâm tư không được chấp nhận.

Rồi sau này, hai người mỗi kẻ một trường đại học.

Taehyung thỉnh thoảng sẽ lần mò trong nhóm bạn học để tìm chút dấu vết về cô, cũng sẽ ghé qua, lui tới những tài khoản xã giao ít khi cô dùng đến.

"Tôi về nước, đến trao đổi ở đại học A năm ấy, Nabi vừa thất tình. Cô ấy nói từng có một người mình thích, nhưng người ấy đã đi nước ngoài."

Do Ha nghe vậy tò mò: "Là bạn cùng lớp à?"

"Không biết." Anh một tay bật nắp lon nước có ga, gương mặt thản nhiên: "Chuyện qua rồi thì thôi, cô ấy không muốn nhắc, tôi cũng chẳng hỏi."

"......"

Do Ha chỉ thầm nghĩ: ừm... ghen nồng nặc thế kia mà còn giả bộ bình thản.

Mới vào năm tư chưa bao lâu, Taehyung đã cố ý sắp đặt vài cuộc "tình cờ gặp gỡ", dần dà cùng Nabi trở thành bạn bè.

Chiều hôm đó, Nabi nhận được một cuộc gọi video.

Mẹ cô vẫn quanh đi quẩn lại chuyện trước kỳ nghỉ hè, việc cô từng cùng người khác thuê phòng ngoài khách sạn, nghi ngờ cô yêu đương bên ngoài.

[Đang tuổi học thì lo mà học, đừng làm mấy chuyện mất mặt! Khu mình có con bé chưa học xong đại học đã chửa hoang, con cũng biết đó...]

Nabi dứt khoát ngắt máy, vừa lúc nhìn thấy ở góc hồ nhân tạo trong trường có Taehyung, trước mặt anh còn có một cô gái đỏ mặt ngượng ngùng tỏ tình.

"Xin lỗi, em không phải mẫu người tôi thích."

Anh từ chối gọn gàng, như thể đã quen với việc này.

Cô gái vừa khóc vừa hỏi: "Vậy anh thích kiểu nào? Em có thể thay đổi."

Khóe môi Taehyung cong lên, giọng điệu thiếu đòn: "Tôi thích người không thích tôi. Với lại tôi cũng chẳng giống dạng người chung tình, em chắc chắn vẫn muốn thích tôi sao?"

"......"

Đúng là một kẻ trăng hoa.

Có lẽ khi ấy Nabi bị nhiều chuyện đè nặng, trong phút chốc hồ đồ, bèn bật ra câu hỏi: "Tôi có thể yêu cậu không?"

Vừa để chống lại mẹ ruột, vừa muốn kết thúc dứt khoát mối tình cũ.

"Tôi vốn chẳng có nhu cầu gì với chuyện yêu đương, nhưng hiện tại lại muốn dùng một mối quan hệ để dời đi ánh mắt, có phải rất hợp với tiêu chuẩn của cậu không?" Cô nói, "Hơn nữa nhiều cô gái thích cậu như vậy, chắc chắn cậu phải có điều gì rất đặc biệt trong tình yêu."

"......"

Nabi không cần một người thật lòng ở bên, cô nghĩ Taehyung và mình cùng quan điểm.

Bởi vì họ đã yêu nhau như thế, xa gần lạnh nhạt mà kéo dài khá lâu.

Cô đoán, có lẽ với anh, có một người bạn gái như cô thực sự rất "an nhàn".

Thế nên, trước khi đăng ký kết hôn, Nabi nhấn mạnh mình chỉ dành 10% cuộc đời cho mối quan hệ này. Để cả hai có đường lui, họ còn soạn hẳn một bản thỏa thuận ba năm.

Taehyung lấy trọn vẹn 100% của mình, đổi lấy 10% nơi cô.

Chỉ là ba năm sắp hết, Nabi vẫn dừng ở 10%, còn anh thì ngày càng tham lam hơn trước.

......

Những điều ấy, anh chưa từng nói ra miệng.

Do Ha cũng hiểu chuyện, dẫu sao tình cảm người ta, không nên xen vào. Chỉ thấy anh cứ chăm chú trượt ngón tay trên màn hình, không khỏi hiếu kỳ: "Cậu nhìn cái gì mà kỹ thế?"

"Đang nhìn Nabi."

Trên điện thoại anh là hình ảnh từ chiếc camera đặt ở bàn làm việc, vốn mua cho Nabi từ khi bắt đầu cuộc hôn nhân xa cách này.

Nói chuyện thường trực sẽ làm phiền công việc của cô, thế nên anh dặn, khi nào không muốn anh nhìn thì cứ lấy khăn che lại.

Nabi cũng chẳng mấy để tâm, dù sao hôn nhân xa cách, anh có yêu cầu ấy cũng là lẽ thường. Về sau khi được thăng chức, có văn phòng riêng, cô thậm chí thường xuyên quên mất sự tồn tại của chiếc camera đó.

Trong hình ảnh từ camera, Nabi vừa nhìn số liệu công việc trên máy tính, vừa ăn hộp cơm trưa mà anh đã chuẩn bị cho cô từ sáng.

Do Ha nhìn vậy, biểu cảm dần trở nên lạ lùng: "Taehyung, tôi thấy... cậu có vẻ hơi... biến thái rồi đó."

"Có sao đâu?" Taehyung chạm nhẹ vào màn hình, nói khẽ, "Cũng bình thường mà."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com