33. (H)
Tiếng máy bay gầm rú xé tan màn đêm, rồi dần nhỏ lại. Jiyong bước xuống xe, cảm thấy toàn thân rã rời. Chuyến lưu diễn dài ngày đã vắt kiệt sức lực của anh. Điều duy nhất anh muốn lúc này là được nằm lên giường, được ôm lấy người vợ bé nhỏ của mình.
Anh mở cửa căn hộ, ánh đèn vàng ấm áp chào đón anh. Em bé của anh đang ngủ say trên giường, mái tóc xõa tung trên gối. Anh nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo, trèo lên giường, kéo em vào lòng.
Em khẽ cựa mình, đôi mắt hé mở. Thấy Jiyong, em lập tức vòng tay ôm chặt lấy anh.
"Chồng ơi. Anh về rồi."
"Ừ, anh về rồi."
Jiyong vùi mặt vào hõm cổ em, hít hà mùi hương quen thuộc. Mệt mỏi bao trùm lấy anh, anh nhắm mắt lại, chỉ muốn chìm vào giấc ngủ. Em biết anh mệt, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc anh, rồi xoa xoa lưng anh theo nhịp điệu đều đặn.
"Anh ngủ đi. Em ở đây với anh."
Anh chỉ khẽ gật đầu, rúc sâu hơn vào ngực em. Hơi ấm từ cơ thể em, nhịp tim đều đặn của em, và sự vỗ về nhẹ nhàng của đôi bàn tay em. Tất cả như một liều thuốc an thần, kéo anh vào giấc ngủ sâu. Em khẽ ngân nga, giọng hát trong trẻo như tiếng suối chảy.
"Dorabojimalgo tteonagara..."
Tto nareul chatjimalgo saragara
Neoreul saranghaetgie huhoeeopgie
Johatdeon gieongman gajyeogara"
Giọng em dịu dàng, êm ái như một lời ru. Anh cảm thấy mình như đang trôi dạt trên một đám mây bồng bềnh, hoàn toàn an toàn và được yêu thương. Giọng hát của em tiếp tục vang lên, như một lời thì thầm ngọt ngào.
"Geureokjeoreok chamabolmanhae
Geureokjeoreok gyeondyeonaelmanhae
Neon geureolsurok haengbokhaeyadwae
Haru haru
Mudyeojyeogane..."
Jiyong chìm vào giấc ngủ sâu hơn bao giờ hết. Em vẫn tiếp tục vuốt tóc, xoa lưng cho anh, hát khẽ cho đến khi giọng em cũng dần nhỏ lại, rồi chìm vào im lặng. Em cũng ngủ thiếp đi, vòng tay vẫn ôm chặt lấy anh.
Gần trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn, rọi thẳng vào phòng ngủ. Jiyong cựa mình, đôi mắt anh từ từ mở ra. Anh ngước lên, thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay vợ. Mái tóc em rối bù xù, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn say ngủ. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực anh. Anh yêu em đến chết đi được.
Jiyong nhẹ nhàng lách khỏi vòng tay em, rồi xoay người kéo em vào lòng. Em khẽ rên rỉ, dụi mặt vào ngực anh. Jiyong cúi xuống hôn nhẹ lên trán em. Anh ngắm nhìn em, từng đường nét trên khuôn mặt em – hai bầu má phúng phính hồng hồng, miệng chúm chím khẽ chóp chép như đang mơ ngủ.
Bỗng nhiên, em chu môi lên, miệng nhỏ lầm bầm.
"Jiyong... sao chồng lại ăn hết bánh của emmm."
Jiyong bật cười. Em đang nói mớ.
Anh nhẹ nhàng hôn "chụt" một cái lên má em.
"Chồng xin lỗi, lần sau chồng sẽ không ăn nữa."
Anh vẫn ngắm nhìn vợ, trái tim anh như muốn tan chảy. Anh nhớ lại những lúc em bao bọc và yêu thương anh mỗi khi anh mệt mỏi. Nhớ lúc em hát ru anh ngủ, xoa lưng cho anh. Anh biết, rằng em chỉ là một cô gái nhỏ bé, rời xa quê hương để đi du học. Em đã trải qua nhiều khó khăn, nhiều thử thách.
Jiyong lại nhớ đến lần thương hiệu thời trang của em bị nghi ngờ đạo nhái. Lúc đó, em đã suy sụp hoàn toàn, em tự trách mình, tự cảm thấy mình không xứng đáng với anh.
Anh đã ôm em vào lòng, thì thầm những lời an ủi, khẳng định rằng anh sẽ luôn ở bên em, rằng em là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà anh từng biết. Chính những lúc như vậy, anh lại càng yêu em nhiều hơn. Tình yêu của anh dành cho em không chỉ là sự say đắm, mà còn là sự trân trọng, sự thấu hiểu và lòng biết ơn sâu sắc.
Em nhỏ khẽ cựa mình rồi từ từ mở mắt. Nhìn thấy Jiyong, em mỉm cười rồi vòng tay qua cổ ôm chặt lấy anh.
"Chồng ơi..."
Em rúc vào hõm cổ anh, dụi dụi như một chú mèo con. Mùi hương của anh, hơi ấm từ cơ thể anh, tất cả khiến đều khiến em cảm thấy an toàn.
"Dậy rồi à, bé cưng."
"Vâng."
Anh nhẹ nhàng bế em ngồi vào lòng, để em tỉnh ngủ. Em ngáp một cái dài, rồi lại dụi mặt vào ngực anh.
"Chồng bế em đi đánh răng rửa mặt nhé?"
Em gật đầu. Jiyong bế em vào phòng tắm, đặt em xuống trước gương. Anh lấy bàn chải, bóp kem đánh răng rồi đưa cho em. Em bé vẫn còn ngái ngủ, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ tinh nghịch.
"Chồng đánh cho em đi mà."
Anh bật cười, cầm lấy bàn chải, nhẹ nhàng chải răng cho em. Em nhắm mắt lại, hoàn toàn phó thác cho Jiyong. Xong xuôi, anh lại bế em ra ngoài. Em vẫn dính chặt lấy anh không rời nửa bước.
Mùi hương sữa tắm thoang thoảng từ người em, hòa quyện với mùi hương của anh, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ.
"Chồng bế em đi đâu thế?"
"Bế em đi ăn sáng."
Jiyong đặt em ngồi lên ghế sofa, nhưng em vẫn vươn tay níu lấy anh, không muốn anh rời đi.
"Chồng ngồi đây với em đi."
"Được rồi."
Jiyong ngồi xuống cạnh em, ôm em vào lòng. Vợ dụi mặt vào hõm vai anh, khẽ rên rỉ.
"Em đói quá."
"Chồng đi làm bữa sáng cho em nhé?"
"Không chịu đâu. Em muốn chồng ngồi đây với em cơ."
Jiyong thở dài, nhưng khóe môi lại cong lên. Anh biết, đây là một trong những chiêu nhõng nhẽo mè nheo của em. Anh cúi xuống, hôn lên trán em.
"Nhưng mà em phải để chồng đi làm bữa sáng chứ. Chồng làm món trứng ốp la em thích nhé?"
"Vâng." Em gật đầu lia lịa rồi câu cổ anh xuống sát lại gần mình.
"Hôn em cái đã."
Anh cúi xuống, môi chạm môi em. Nụ hôn nhẹ nhàng ban đầu nhanh chóng trở nên sâu hơn. Lưỡi anh lướt qua môi em, nhẹ nhàng mời gọi. Em hé môi, lưỡi anh luồn vào, khuấy động khoang miệng ấm áp. Tiếng "chụt chụt" vang lên, rồi tiếng thở dốc của cả hai.
"Chồng ơi..." Em thì thầm, hơi thở dồn dập.
"Anh mà hôn nữa là em nứng đó..."
Jiyong khẽ rùng mình. Anh nhìn vào đôi mắt long lanh của em, thấy một ngọn lửa đang bùng cháy trong đó. Anh biết, em không hề nói đùa.
Jiyong đẩy em ngả ra sau, chiếm trọn đôi môi em trong một nụ hôn mãnh liệt. Tay anh trượt xuống eo em siết chặt. Em rên rỉ, hai tay vòng qua cổ anh kéo anh sát hơn.
Nụ hôn trở nên vội vã, gấp gáp. Jiyong đẩy em nằm dài trên sofa, cơ thể anh phủ lên em. Tiếng vải sột soạt khi áo phông anh bị kéo lên, để lộ cơ bụng săn chắc. Ngón tay em lướt trên làn da trần của anh, khiến anh khẽ run rẩy.
Anh tách khỏi môi em, trượt xuống cổ, hôn mút từng tấc da thịt mềm mại. Em nhỏ ưỡn người, mái tóc đen xõa tung trên đệm sofa.
"Chồng... ưm..."
Anh không đáp lời, chỉ tiếp tục tấn công. Môi anh di chuyển xuống xương quai xanh, rồi đến hõm ngực, để lại những dấu hôn đỏ ửng. Em thở dốc, hai chân em quấn lấy hông anh, kéo anh lại gần hơn. Jiyong hiểu ý, anh dùng đầu gối tách nhẹ chân em ra, rồi từ từ trượt xuống giữa hai đùi em. Tay anh luồn vào trong quần ngủ của em, tìm kiếm sự ẩm ướt.
"Chồng ơi... nhanh lên..."
Ngón tay anh chạm vào mép môi ẩm ướt, mơn trớn, rồi từ từ trượt vào bên trong. Em rên rỉ, cơ thể run lên bần bật. Nước dâm của em tuôn ra xối xả, làm ướt đẫm ngón tay anh. Anh nhẹ nhàng khuấy động, rồi dùng ngón cái miết nhẹ lên hột le nhỏ đang cương cứng.
"A... Jiyong..."
Anh cúi xuống, hôn lên môi em, nuốt trọn tiếng rên rỉ của em. Tay anh tiếp tục công việc của mình, nhanh hơn, mạnh hơn. Em ưỡn người lên, hai chân kẹp chặt lấy tay anh. Tiếng thở dốc của em càng lúc càng dồn dập.
"Em... em sắp..."
Jiyong mỉm cười rút tay ra. Em mở mắt, nhìn anh đầy trách móc.
"Sao chồng dừng lại?"
Anh không nói, chỉ cởi bỏ quần áo của mình và của em một cách vội vã. Cơ thể trần trụi của cả hai chạm vào nhau, da thịt nóng bỏng. Anh đưa dương vật cương cứng của mình đến trước cửa hang ẩm ướt của em. Em chủ động nâng hông lên đón nhận.
"Jiyong... xin anh..."
Anh từ từ đẩy vào. Tiếng "tách" nhỏ vang lên khi đỉnh quy đầu chạm đến môi âm đạo. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ lấp đầy em. Em rên lên một tiếng dài, hai tay siết chặt lấy lưng anh. Cảm giác ấm nóng, chật chội bao bọc lấy anh.
"Ưm... chồng ơi..."
Jiyong bắt đầu di chuyển một cách chậm rãi và đều đặn. Tiếng "bạch bạch" của da thịt va đập, tiếng "lép nhép" của dương vật ra vào âm đạo vang vọng trong căn phòng. Em rên rỉ, đôi mắt lim dim chìm đắm trong khoái cảm. Anh cúi xuống, hôn lên cổ em, cảm nhận nhịp đập nơi mạch máu.
"Thích không, cục cưng?"
"Thích... em thích lắm..."
Jiyong tăng tốc độ, những cú thúc trở nên mạnh mẽ và sâu hơn. Tiếng "phập phập" vang lên dồn dập, tiếng da thịt va chạm nhau tạo nên một bản giao hưởng hoang dại. Em ưỡn người lên, hai chân vòng chặt lấy eo anh, anh thúc sâu hơn. Tiếng rên của em ngày càng lớn, hòa cùng tiếng thở dốc của anh.
"Chồng ơi... sâu nữa... mạnh nữa..."
Jiyong đáp lại bằng một cú thúc cực mạnh, khiến em bật lên một tiếng thét nhỏ. Anh hôn lên môi em, nuốt trọn tiếng thét đó. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi em, trao đổi nước bọt. Em cong người, toàn thân run rẩy.
"Em... em raaa..."
Anh cảm nhận được sự co thắt mạnh mẽ bên trong em, siết chặt lấy anh. Jiyong gầm nhẹ, rồi cũng phóng thích dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong âm đạo. Cả hai ôm chặt lấy nhau mà thở dốc, cơ thể ướt đẫm mồ hôi.
Sau đó, anh vẫn bế em trên tay, đi vào phòng tắm. Anh bật vòi sen, nước ấm xối xuống cơ thể trần trụi của cả hai. Anh nhẹ nhàng xoa xà phòng lên người em, rồi đến lượt mình. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng "chụt chụt" của những nụ hôn dưới vòi sen, và tiếng cười khúc khích của vợ.
"Chồng ơi, anh có mệt không?"
"Không mệt." Jiyong thì thầm, hôn lên vai em.
"Ở bên em, chồng không bao giờ mệt."
Anh lau khô cho em, rồi bế em ra ngoài, đặt em xuống giường. Em nhỏ rúc vào lòng anh, hoàn toàn thả lỏng.
"Chồng yêu em."
"Em cũng yêu tồng nhiều nhắmm."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com