Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

P8

- Chị Sonoko! Anh Makoto!

Makoto tới đây được vài phút thì Kuroshiro đã xuất hiện. Cậu mặc đồ vest khá chỉnh chu và cũng toát lên vẻ sang chảnh. Kyogoku thì vẫn đang mặc một bộ đồ bình thường thôi. Sonoko thấy Kuroshiro quay trở về liền nhéo má nhóc một cái. Cậu cố vùng vẫy nhưng cũng chịu rồi, sức cậu bé hơn bà chị cơ mà.

- Bỏ em ra chị Sonoko!

- Được rồi được rồi. Anh Makoto, chúng ta đi dạo phố đi.

Tính tiểu thư Sonoko vẫn vậy, thấy người yêu là rủ đi chơi liền. Kuroshiro chán nản nhìn ai cũng có cặp có đôi. Mình cậu đến 30 tuổi còn chưa có bồ đấy chứ ở đây mà nói. Cậu tiếp tục đi thẳng, trong tay cậu ấy cầm một tấm thiệp. Thấy vệ sĩ chặn hỏi, cậu ấy nhìn họ bằng ánh mắt vô cảm đến mức đáng sợ.

- Tránh đường. Tôi cần đi gặp ngài cố vấn tập đoàn.

...

- "Dưới ánh trăng tròn ngộ nghĩnh, tôi sẽ lấy đi viên đá tuyệt đẹp tỏa sáng dưới ánh trăng. Kí tên: Kaitou Kid"

Ngài cố vấn Jirokichi nhìn bức thư của Kid bằng ánh mắt tràn đây nghi ngờ. Cũng đã rất lâu rồi Kaitou Kid không xuất hiện trong màn đêm. Có khá nhiều tin đồn hắn đã chết nhưng cảnh sát vẫn cho rằng hắn chỉ là biến mất mà thôi vì chưa có căn cứ xác thực.

- Thưa ngài cố vấn...

- Kuroshiro, mau chuẩn bị cho ta mấy cái bẫy trước đi. Ta sẽ nghĩ cách đã...

- Vâng, thưa ngài cố vấn.

Cậu ấy rời đi nhanh chóng. Đôi mắt ánh tím của cậu thấy rõ trong bóng đêm nó nói lên bản chất thật của cậu ấy. Cậu vốn không phải là người bình thường, cậu đang dùng hết khả năng của mình để điều tra những cái chết của người dân nơi đây và giúp mọi người thoát khỏi bóng tối. Khi từ trong ngõ hẻm ở khu ổ chuột, cậu đã thu thập rất nhiều thông tin.

...

Sáng hôm sau...

Shinichi tỉnh dậy sớm nhưng vẫn chưa động đậy được. Cậu nhìn Kaito. Anh đang ngủ ngon lành như vậy nên cậu không dám gọi anh dậy. Shinichi cố thoát khỏi vòng tay anh thì đã bị sức anh đè đi. Kaito mở một mắt nhìn cậu cố gắng thoát khỏi anh mà bất giác mỉm cười. Cậu thấy anh tỉnh rồi mà vùng vẫy mạnh hơn trước.

- Nào nào Shinichi. Anh có làm gì em đâu?

- Không làm gì thì buông em ra. Sáng sớm hôm nay em phải đi được ra con dốc đó.

Kaito bế cậu lên rồi nhẹ nhàng đặt môi lên trán cậu. Anh bế cậu làm vscn rồi xuống nhà. Bố mẹ chồng đã chờ ở đó từ lâu. Họ có vẻ khá hứng thú với bản tin trên tay. "Siêu trộm Kid tái xuất sau 8 năm vắng bóng" là một tiêu đề trang nhất rất hay cho bài báo này. Thấy Kaito bế Shinichi xuống, Chikage mắt sáng lên còn Toichi nhìn vợ mình đang thèm điều gì đó mà không khỏi thắc mắc.

- Mẹ ơi! Tụi con ra ngoài đây!

- Mấy đứa cứ đi đi. Cần mẹ chuẩn bị gì không?

- Phiền mẹ gọi 5,6 vệ sĩ giỏi hộ con. Lần này bắt buộc phải tới đấy rồi, thưa mẹ Chikage.

Nghe từ "tới đấy", sắc mặt của Toichi liền thay đổi nhanh chóng. Ông khẽ gật đầu, định nói thêm vài câu khuyên nhưng thấy hai đứa cũng lớn với cả có vệ sĩ rồi nên thôi. Ông Toichi nghĩ rằng phải có chuyện đặc biệt gì đó hai người mới đi tới con dốc đấy.

...

...

Ở con dốc gần gia tộc Satou...

Shinichi đi điều tra xung quanh, có 2,3 vệ sĩ đi theo sau cùng. Kaito đứng chờ cũng như quan sát tình hình. Bỗng nhiên, một cậu bé mặc đồ thợ săn chạy tới chỗ Kaito. Vài vệ sĩ nhận ra liền đứng ra cản nhưng anh đã ra hiệu cho cậu bé đó lại gần mình. Cậu ấy mỉm cười rồi đưa cho anh một tờ báo. Giọng nói quen thuộc vang lên làm Kaito bất ngờ.

- Xin chào chủ tịch Kaito, ngài tới đây làm gì vậy?

- Kuroshiro!?

Người đang mặc chiếc áo thợ săn đó là Kuroshiro. Đôi mắt màu tím đó thực sự không thể nào nhầm lẫn với ai. Kuroshiro vẫn tươi cười như vậy, hồn nhiên như một đứa trẻ nhưng ẩn trong đôi mắt là nhiều sự oán trách và muốn chấm dứt chuyện xấu với toàn bộ gia tộc nhà giàu kia. Kaito nhận ra điều đó nhưng anh chưa thể thề được trước trời.

- Nè Kuroshiro, cho anh hỏi gia tộc nào thường hay lui tới khu ổ chuột đó đấy?

Kuroshiro bất ngờ khi Kaito lại hỏi câu này. Anh chớp thời cơ khi Shinichi vẫn còn đang điều tra. Cậu ấy cũng không vòng vo nhiều mà trực tiếp rút dao ra làm anh cảnh giác. Cậu chỉ cái tên được khắc trên dao rồi cười một cách ma mị.

- Chủ tịch biết gì không? Con dao này là tôi cướp được từ gia tộc Satou đấy.

- Thế nhóc, em muốn trả thù họ hả?

- Phải... em rất muốn...

Kuroshiro ôm một mắt. Đã là 17 tuổi rồi nhưng kí ức đau đó lúc nào cũng ùa về mỗi lần cậu chìm vào giấc ngủ.

- Năm xưa, khi em vẫn chưa được nhà Suzuki nhận nuôi. Trong khu ổ chuột đó, gia tộc Satou đã cướp đi sinh mạng của bao nhiêu đứa trẻ. Mỗi lần gia tộc nào tới là đều có chuông cảnh cáo làm bọn trẻ sợ hãi mà trốn đi. Không trốn kịp thì chỉ có cái chết.

- Hmm... em sẽ nói với Shinichi không hay để anh thuật lại?

- Anh thuật lại đi. À mà này...

Kuroshiro quay lại nhìn anh. Đôi mắt hồn nhiên nhìn trông rất lương thiện, cậu ấy bây giờ đặt rất nhiều tin tưởng vào Kaito.

- Chìa khóa giải mã mọi thứ đang nằm trong tay anh đấy. Shinichi cũng có một cái, chỉ là hơi nhỏ thôi. Chờ khi anh ấy quay lại, chúng ta cùng qua khu ổ chuột chút được không?

- Được rồi, chờ Shinichi điều tra xong đã.

Đến khi Shinichi quay lại, Kaito thuật lại những gì Kuroshiro kể cho anh nghe. Cậu hiểu ý rồi ôm cậu ấy vào lòng, vỗ đầu an ủi nhưng lần này, Kaito không ghen nữa mà kêu hai người họ lên xe nhanh. Cảnh tượng của họ đã bị cậu thiếu gia mà đã hành hạ một bé gái ở khu ổ chuột thấy được và vội nói cho bố mẹ biết.

...

...

Khu ổ chuột...

Đúng như Kuroshiro nói, tiếng chói tai được phát lên làm lũ trẻ sợ hãi mà chạy đi trốn. Người ở khu ổ chuột cũng trốn vào trong nhà. Họ đều nhắm tịt mắt lại, không ai dám hó hé nửa lời. Với họ, những người trong gia tộc là những kẻ ác.

Shinichi cảm nhận được mùi máu nên vội chạy về phía cánh rừng. Kuroshiro và Kaito thấy vậy mà vội đuổi theo phía sau cậu. Cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ.

Xác... chính xác là xác của một cô bé bị treo lơ lửng. Đầu bị kẹp và mắc giữa hai cành cây. Thân thể của cô bé cũng không được lành lặn, xuất hiện rất nhiều vết thương và chảy máu ròng ròng. Kuroshiro có lẽ là lần đầu thấy xác chết mà nhắm mặt rồi bịt chặt mũi mình lại. Shinichi với Kaito lại gần quan sát. Qủa nhiên, xác chết này có vẻ đã chết được 5,6 ngày rồi. Mùi hôi thối bốc lên làm Kuroshiro đằng sau họ phải mở mắt ra nhìn trầm trồ. Hai người họ thực mà nói... vượt sức tưởng tượng của họ. Cậu ấy cố gắng lại gần mới nhận ra người ch*t này.

- Emily... là Emily sao?

- Emily?

- Dạ phải. Cô bé đang làm việc trong nhà thuốc của cha mẹ cô ấy mở để chữa bệnh cho dân nghèo. Không thể nào.

Shinichi liền cố gắng đỡ cậu ấy rồi cùng Kaito ra khỏi hiện trường. Bây giờ, cậu mới nhận thức được những điều nguy hiểm của đám nhà giàu đó. Chúng thực sự là một lũ quái vật. Thông qua đôi mắt, Kaito cảm nhận được cảm xúc của Shinichi giống Kuroshiro vừa nãy. Anh khẽ thở dài rồi bế hộ cậu ấy trên tay, nhìn Shinichi đang chưa hoảng hồn mà đánh cậu một cái vào đầu làm cậu chợt tỉnh giấc.

- Vụ này nguy hiểm đấy. Quá mức anh tưởng tượng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com