Cuộc sống thành phố hối hả, có bao giờ bạn bạn cảm thấy mình thật lạc lõng chưa? Bạn đã bao giờ thử từ bỏ phồn hoa phố thị tìm về với vùng quê chưa? Bạn có muốn thử trải nghiệm cuộc sống của một ngư dân đêm đến thắp đèn câu mực hay sáng ra cảng chào đón con tàu đầy ắp cá về không? Chúng ta hãy cùng theo chân Mai Hảo- cô gái 27 tuổi hiện đang là nhà thiết kế cho một công ty ở thành phố Trung Vân, cô đã làm việc ở đó được ba năm nhưng luôn bị cấp trên mắng nhiếc, soi mói, đồng nghiệp cũng không mấy thân thiết luôn tìm cách hãm hại, đặt điều, nói xấu sau lưng. Sau tất cả thứ giữ cô lại là người bạn trai khác mảng nhưng chung công ty, cứ ngỡ mọi thứ sẽ diễn ra theo kế hoạch nhưng anh ta lại phản bội cô Mai Hảo chán ghét cuộc sống nơi phố thị xa hoa, choáng ngợp này cô trèo lên chiếc xe buýt, đi mãi đi mãi cuối cùng đi đến một làng chài ven biển- tên Vân Hải Ở đây cô đã viết nên những điều mới mẻ cũng giúp đỡ người dân nghèo nơi làng chài nhỏ phát triển hơn
Cổ Tịch nhất thời xuyên qua thời không biến thành tiểu nha đầu tám tuổi, mà tiểu nha đầu này lại là nữ thái tử hoang dâm vô độ. Hoa rơi, hoa nở, mùa nối tiếp mùa, thê thiếp vô số. Nàng tài khuynh thiên hạ, nàng mỹ mạo vô song, dân chúng kháo nhau rằng:"Nữ vương rất tài giỏi, nhưng lại chẳng hề muốn sinh con đẻ cái, chuyên sủng nữ tử. Ngươi xem, trên đời còn cái gì nghịch lý hơn thế?."…
Tác giả:Tương Tử BốiThể loại : Đam mỹThể loại: Cường cường, hào môn thế gia, tình yêu son sắt, hợp đồng tình yêu.Tần Mãn và Lệnh Kỳ Nhiên là đối thủ không đội trời chung. Hai người như chó với mèo, nhìn nhau không vừa mắtMột ngày, Lệnh Kỳ Nhiên biết tin, cái tên khiến mình khó chịu bao năm đã phá sản.Bạn bè đều hỏi Kỳ Nhiên định xử hắn thế nào...Kỳ Nhiên: Ha hả. Ha hả..----Mục đích đăng là cho con ad dễ tìm truyện thôi :))…
Thể loại: nhất thụ lưỡng công, hiện đại, 3P, song tính, sinh tử, hơi ngược, sủng.Nhân vật chính: Triển Tô Nam, Kiều Thiệu Bắc x Cố KhêEdit: Lenivy, Nấm RơmTại sao?Khi nhìn thấy khuôn mặt giân dữ của Thiệu Bắc và Tô Nam, suy nghĩ của Cố Khê chính là: Tại sao?Cuối cùng thì cậu đã làm gì sai?Cơn đau từ thể xác không thể nào so sánh với sự tổn thương trong tim.Liệu rằng điều đó có đúng? Cố Khê mang theo vết thương đó luôn tự hỏi bản thân mình.Bí mật của thân thể cùng với một bí mật khác.Vì nó mà nhất định cậu phải sống sót, phải cắn răng chịu đựng.....Mười hai năm, tất cả đều muối bỏ biển...Gặp lại nhau, nỗi niềm xúc động cùng sự bi thương giờ chỉ còn lại sự bình thản...Cậu vẫn là Cố Khê nhưng là một Cố Khê đã thay đổi.Tựa như dòng suối đã chảy xuôi thì vô phương chảy ngược lại.TRUYỆN ĐĂNG CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ NÊN ĐỪNG MANG ĐI ĐÂU NHÁ !…