Chương 20: Lo cho bản thân.
Cả ba người men theo triền núi phía nam, khí lạnh phảng phất từ khe sâu thổi lên mang theo mùi ẩm mục. Rừng thưa dần, để lộ ra một khoảng đất đá mọc đầy rêu xanh trơn trượt. Mặt trời đã lên cao, ánh sáng chiếu nghiêng qua tán lá, rọi xuống khe đá nhỏ phía dưới, nơi một tia sáng vàng kim le lói lọt ra từ dưới chân vách đá dựng đứng.
Tần Nhi cúi rạp người xuống, mắt sáng lên.
"Đó... nhìn kìa! Là Kim Linh Thảo!"
Trương Khôi sáp lại, gật gù đầy kích động.
"Trời đất, thiệt luôn hả? Ta tưởng thứ này chỉ mọc vùng đất linh ấm phía đông chứ. Vận khí bữa nay tốt dữ!"
Chỉ có Hàn Lập là không lại gần ngay. Y đứng sau, mắt lướt nhanh qua địa thế, không lên tiếng.
Ngay lúc Tần Nhi vừa định bước tới hái, mặt đất khẽ rung lên một nhịp, như có vật gì nặng lướt qua lòng đất. Một luồng khí tanh hôi thình lình ập đến, khiến cả ba lập tức biến sắc.
"Không ổn... có yêu khí." Hàn Lập khẽ nói, giọng không nhanh không chậm.
Tiếng gầm trầm đục vang lên từ khe đá đối diện. Một con vượn lớn thân hình to gấp rưỡi người thường nhảy vọt ra, toàn thân đỏ thẫm, da như nổi gân máu, răng nanh kéo dài đến tận cằm. Huyết Cốt Viên, loại yêu thú cấp ba nổi danh hung hãn và lãnh địa tính cao, đặc biệt nhạy cảm với linh dược quý.
Tần Nhi rút pháp khí ra nhưng tay hơi run. Huyết Cốt Viên đã nhảy bổ đến, nhanh đến mức nàng chưa kịp kết ấn.
Trương Khôi không do dự, lao ra chắn trước, hét lớn:
"Tránh ra sau! Để ta!"
Hắn rút gậy to bản sau lưng, vung lên bằng cả thân lực, ánh linh quang mờ hiện quanh tay phải. Gậy vung xuống không hoa mỹ, nhưng khi chạm vào đầu thú phát ra tiếng nổ lớn, mạnh tới mức cả vách đá cũng rung nhẹ.
Huyết Cốt Viên gầm lên, bị đánh lùi lại ba bước, máu rỉ ra từ trán. Nhưng nó càng hung hãn hơn, móng vuốt cào tới, giận dữ.
Trương Khôi cũng bị phản chấn, máu rỉ ra từ khóe môi, tay phải hơi run, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rực.
"Con này... cứng thật! Nhưng ta còn chưa đánh xong đâu!"
Tần Nhi giật mình vì khí thế của hắn, quên cả sợ, định lao ra hỗ trợ.
Đúng lúc đó, Hàn Lập mới khẽ cử động.
Y không dùng pháp khí. Chỉ rút trong tay áo ra một mảnh kim loại xỉn màu, nhìn như đồng vụn gỉ sét. Y đưa lên mắt ngắm một chút, rồi nhẹ nhàng búng tay.
Mảnh vụn bay lên không, xoay tròn thành một vòng cung nhỏ, gần như không phát ra tiếng động. Đúng lúc Huyết Cốt Viên gầm lên chuẩn bị lao tới lần nữa, vật kia rơi xuống như sợi lông vũ.
Không có chớp sáng, không có pháp lực dao động.
Chỉ nghe một tiếng "phựt" rất nhỏ, và Huyết Cốt Viên khựng lại giữa không trung. Máu rỉ ra từ giữa hai tai, thân thể đổ ập xuống không còn cử động.
Trương Khôi còn đang gồng người chờ đỡ đòn thì ngẩn ngơ.
"Ủa... sao nó đứng im vậy?"
Tần Nhi cũng bối rối. Nàng nhìn con thú, rồi nhìn Hàn Lập, ánh mắt thoáng nghi ngờ.
Chỉ thấy Hàn Lập bình thản bước đến, cúi xuống nhặt lại mảnh kim loại, phủi nhẹ lớp bụi dính bên trên, rồi cất vào túi trữ vật giấu kín trong tay áo. Không ai hỏi, y cũng không nói gì.
Trương Khôi lắc đầu, cười gượng.
"Ta mà ra đòn thêm chắc gãy tay. Ai ngờ..."
Tần Nhi im lặng một lúc, rồi khẽ nói:
"Không đơn giản chút nào..."
Ba người sau đó thu lấy Kim Linh Thảo, tiếp tục lên đường. Không khí giữa họ trầm xuống một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì tất cả đều hiểu, trận chiến vừa rồi đã thay đổi cách nhìn của họ về nhau. Hoặc đúng hơn, về một người trong số họ.
Có một người như Hàn Lập ở bên cạnh.
----
Bước chân vội vàng trên nền đất rừng lồi lõm khiến Tần Nhi không kịp đề phòng, đột nhiên trượt chân trật cổ chân đau nhói. Nàng cố gắng cắn răng đứng dậy nhưng từng cử động đều làm vùng mắt cá sưng lên, đỏ bừng.
"Á... chân ta..." Tần Nhi nắm chặt cổ chân, nét mặt nhăn nhó.
Trương Khôi lập tức chạy lại, lo lắng hỏi: "Tần sư muội bị sao rồi? Để ta đỡ!"
Chưa đợi nàng từ chối, hắn nhẹ nhàng vòng tay ra sau lưng, khẽ nâng Tần Nhi lên, vững chắc như một bức tường sống. Trên mặt nàng, ánh mắt lại không dời về phía Trương Khôi đang chăm sóc, mà chỉ khẽ liếc về Hàn Lập đang đứng không xa.
Hàn Lập thoáng nhìn quanh bốn phía, mắt sắc như dao, rồi gật đầu nói với giọng đều đều:
"Tần sư muội bị trật chân rồi, khoan hãy trở về. Chúng ta tìm hang động gần đây để nghỉ ngơi và kiểm tra thương tích. Ta có la bàn tự chế, xung quanh vùng này không có yêu khí đâu."
Nói rồi, y khẽ lấy ra chiếc la bàn nhỏ gọn, ánh kim loại trên mặt la bàn phản chiếu ánh sáng yếu ớt của pháp khí, rồi dứt khoát bước lên dẫn đường.
Trương Khôi cõng Tần Nhi trên lưng, theo sát bước chân Hàn Lập. Dù đau đớn, Tần Nhi vẫn chăm chú nhìn theo bóng dáng người dẫn đầu, ánh mắt thoáng chút ngưỡng mộ pha lẫn khó hiểu.
Bóng tối của rừng Thanh Mộc dần bao phủ lấy họ, từng chiếc lá, cành cây như thở ra những hơi thở âm u, lạnh lẽo. Gió đầu thu luồn qua kẽ lá, rít nhẹ như tiếng thì thầm quái lạ, khiến tim người dễ hồi hộp hơn bao giờ hết.
Trương Khôi vững vàng cõng Tần Nhi trên lưng, mắt chăm chú nhìn bước chân dẫn đầu của Hàn Lập. Nàng trật chân, đau đớn là vậy, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Hàn Lập. Sự mạnh mẽ, bình tĩnh trong từng cử chỉ của y làm tim nàng nhịp nhanh hơn một cách khó hiểu. Cảm giác vừa e dè, vừa ngưỡng mộ trộn lẫn đan xen, khiến lòng nàng rung động không rõ lý do.
"Hàn sư huynh, đi chậm một chút đi..." giọng nàng nhỏ nhẹ, pha chút mong chờ.
Hàn Lập quay lại nhìn Tần Nhi, ánh mắt lạnh lùng, không có chút biểu cảm nào, chỉ gật đầu rồi quay đi ngay, như muốn phủ nhận mọi thứ ngoài nhiệm vụ.
Trương Khôi ngắm nhìn Tần Nhi, đôi mắt lóe lên một tia quan tâm sâu sắc. Y thầm nghĩ, có lẽ không chỉ riêng y mà ngay cả Tần sư muội cũng đã bắt đầu thay đổi cảm xúc trong chuyến hành trình này.
Đêm rừng bao trùm, ánh sáng lờ mờ từ la bàn tự chế phản chiếu lên gương mặt Hàn Lập, sắc nét, lạnh lùng nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt. Mỗi bước chân y đi đều đầy quyết đoán, làm cho không khí quanh đó dường như trở nên an toàn hơn, dù mưa rừng ẩm ướt và âm u vẫn còn đó.
Tần Nhi nắm chặt lấy cổ Trương Khôi, không ngừng liếc về phía Hàn Lập, trái tim nàng nhói lên một cảm giác vừa xa vời vừa gần gũi kỳ lạ. Trong khi đó, Trương Khôi âm thầm hứa với bản thân sẽ bảo vệ nàng, dù cho con đường phía trước còn bao nhiêu thử thách.
Còn Hàn Lập, vẫn bước thẳng về phía trước, dáng vẻ lạnh nhạt, như thể xung quanh chỉ có mục tiêu và con đường mà không có bất cứ điều gì khác chen vào.
----
Ba người tiến vào hang động nhỏ, ánh sáng yếu ớt từ la bàn tự chế của Hàn Lập loang loáng khắp nơi, tạo nên một không gian âm u, lạnh lẽo nhưng lại có chút yên bình kỳ lạ.
Trương Khôi nhẹ nhàng đặt Tần Nhi xuống một tảng đá bằng phẳng, rồi khẽ nhăn mặt nói:
"Để ta xem thử chân sư muội, bẻ lại cho đỡ đau."
Chưa kịp động tay, Trương Khôi mới vừa chạm vào cổ chân Tần Nhi thì nàng bật gào lên một tiếng đau đớn khiến y giật mình, lùi lại mấy bước.
"Á... đau quá! Đừng đụng vào!" Tần Nhi nghiến răng, mặt đầy khó chịu.
Trương Khôi còn chưa kịp hỏi thêm thì Hàn Lập đã bước tới, thở dài một tiếng rồi nói với giọng điềm đạm:
"Để ta làm. Thê tử ta vốn là con nhà y đạo, ta cũng là người đam mê y thuật. Tần sư muội bị trật gân, tay ngươi thô kệch nắn lệch thì què chân người ta mất."
Câu nói vừa dứt, cả hai đều há hốc mồm ra nhìn nhau, Trương Khôi mắt tròn xoe không hiểu ý, còn Tần Nhi thì đỏ bừng mặt, ánh mắt lúng túng thoáng qua một chút khác lạ khi nhìn Hàn Lập.
Trương Khôi thầm nghĩ: "Thê tử của Hàn Lập? Sao chưa từng nghe chuyện này? Hay là..." Nhưng y không dám hỏi thẳng, chỉ im lặng quan sát.
Hàn Lập không để ý đến sự ngạc nhiên của hai người, rút ra một ít thảo dược đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng nắn và xoa bóp quanh cổ chân Tần Nhi theo đúng kỹ thuật, giọng nói vẫn đều đều, lạnh lùng:
"Chỉ cần vài ngày nghỉ ngơi và thuốc thang, sư muội sẽ nhanh chóng bình phục. Còn giờ, cố gắng đừng vận động mạnh."
Tần Nhi cắn môi, dù vẫn còn đau nhưng ánh mắt đã dịu lại, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa bối rối. Cảm giác rung động với Hàn Lập vẫn chưa hề giảm, thậm chí còn làm nàng khó chịu vì không hiểu tại sao mình lại như vậy.
Trương Khôi thở dài, lẩm bẩm: "Chuyện của thê tử Hàn huynh này có vẻ không đơn giản rồi..." Nhưng y vẫn quyết tâm bảo vệ Tần Nhi, dù có phải đối đầu với bất cứ điều gì phía trước.
Bên ngoài hang, tiếng gió rít qua khe núi như báo hiệu rằng, thử thách phía trước chưa hề dừng lại...
----
Bên trong hang động, không khí ẩm ướt hòa lẫn mùi rêu xanh và đất đá lạnh lẽo khiến cả ba người đều cảm thấy hơi ngột ngạt. Tần Nhi ngồi dựa vào vách đá, chân được băng bó cẩn thận dưới bàn tay điêu luyện của Hàn Lập, nhưng mắt nàng không rời khỏi người đang chăm sóc mình. Mỗi cử chỉ của Hàn Lập đều khiến trái tim nàng nhịp lên khó tả, vừa muốn tránh né lại vừa không thể rời mắt. Rõ ràng khi nãy nắn xương lại phải thấy đau, nhưng không hiểu sao lại quên cả đau luôn...
Trương Khôi ngồi phía xa hơn, miệng mấp máy nhưng không dám hỏi, chỉ thầm quan sát Hàn Lập. Y chưa biết gì về chuyện thê tử của người, nhưng ánh mắt đầy dò xét và phần nào ghen tỵ.
Bỗng một luồng gió lạnh từ sâu trong hang thổi ra, khiến ba người giật mình. Hàn Lập đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm quét khắp nơi.
"Hang này không đơn giản." Y nói lạnh lùng. "Ta cảm nhận được một luồng yêu khí yếu ớt từ sâu bên trong."
Trương Khôi đứng phắt dậy, tay siết chặt gậy trúc.
"Thiệt là, lại có chuyện rồi!"
Tần Nhi dù chân đau vẫn gắng gượng đứng lên, ánh mắt kiên quyết nhưng lại đầy lo lắng.
"Hàn sư huynh, ta có thể đi cùng không? Ta không muốn ở lại đây một mình."
Hàn Lập nhìn nàng một lúc lâu, cuối cùng gật đầu.
"Được, nhưng ngươi phải cẩn thận."
Ba người bắt đầu di chuyển sâu vào trong hang, từng bước chân vang vọng trên nền đá lạnh. Ánh sáng từ la bàn tự chế của Hàn Lập quét qua những vết rêu xanh mốc, những dấu chân lạ khiến Trương Khôi càng thêm cảnh giác.
Tần Nhi theo sát bên cạnh Hàn Lập, cố gắng bắt chuyện, dù giọng nàng vẫn run run.
"Sư huynh, sao chưa từng nghe huynh nói về thê tử của huynh bao giờ?"
Hàn Lập không nói gì, chỉ lặng lẽ đi trước. Bầu không khí giữa hai người vừa gần gũi vừa xa cách, khiến trái tim Tần Nhi càng thêm hỗn loạn.
Bất chợt, từ bóng tối sâu thẳm trong hang, một tiếng rên rỉ khàn khàn vọng ra, mang theo mùi tanh hôi đặc trưng của yêu khí.
"Chuẩn bị!" Hàn Lập dừng lại, ánh mắt lạnh lùng.
Trương Khôi rút gậy trúc, Tần Nhi cũng tập trung tinh thần.
Một bóng dáng đen ngòm, to lớn từ từ hiện ra, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.
Cuộc chiến mới lại bắt đầu.
Bóng yêu thú từ từ lao tới, thân hình to lớn sừng sững, móng vuốt sắc nhọn như những lưỡi dao bén lạnh, mùi yêu khí nồng nặc bốc lên khiến không khí trong hang trở nên ngột ngạt.
Tần Nhi cố gắng đứng lên, nhưng chân vẫn còn đau nhói, nàng ôm lấy cổ chân, nét mặt đầy lo lắng.
"Hàn sư huynh... chân ta vẫn chưa đi được nhiều..." giọng nàng run run.
Hàn Lập nhanh chóng bước tới, đỡ nàng ngồi vào một góc an toàn trong hang, rồi rút ra một cuộn pháp trận nhỏ gọn, nhanh chóng mở ra kết giới trước mặt.
Vòng pháp trận phát sáng màu xanh lam lạnh lẽo, ánh sáng tỏa ra bao phủ lấy góc hang nơi Tần Nhi ngồi, tạo thành một bức tường vô hình nhưng kiên cố, chắn mọi sự xâm nhập từ phía yêu thú.
"Ở đây an toàn, đừng cố đi lại. Ta và Trương Khôi sẽ đối phó với con yêu thú." Hàn Lập nói, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén.
Trương Khôi gật đầu, tay cầm trường côn sẵn sàng lao vào trận đấu.
Yêu thú gầm lên hung dữ, vung móng vuốt, lao tới hai người.
Hàn Lập không dùng pháp khí mà tung người nhẹ nhàng né tránh, đồng thời dùng mảnh đồng vụn trong tay búng ra những đường kiếm quang sắc bén, cắt ngang mặt yêu thú.
Trương Khôi liên tục vung vũ khí thật là mạnh mẽ, đòn nào cũng chất chứa sức mạnh và linh lực, đánh lùi con thú từng bước.
Tiếng va chạm vang vọng trong hang, kèm theo tiếng gầm rú tức giận của yêu thú khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Dù vậy, với sự phối hợp nhịp nhàng của Hàn Lập và Trương Khôi, con thú dần dần mất dần lợi thế.
Tại chỗ an toàn, Tần Nhi ngồi yên trong vòng pháp trận, mắt vẫn dõi theo trận đấu, trái tim đập thình thịch vừa lo lắng vừa ngưỡng mộ người đang chiến đấu vì mình.
----
Tần Nhi ngồi yên trong vòng kết giới, mắt không rời khỏi hình bóng dẻo dai của Hàn Lập khi y lướt qua lại, tung ra những đòn thế chuẩn xác, dứt khoát. Trong lòng nàng chợt lóe lên một suy nghĩ chưa từng có: hóa ra sư huynh vẫn luôn che giấu thực lực của mình. Bao lần y bình thản, lạnh lùng đến mức khó nắm bắt, hóa ra là đang giữ cho mình một phần sức mạnh chưa từng tiết lộ.
Nhưng rồi, khi nhớ đến lời Hàn Lập nói về "thê tử", một người con gái đã thuộc về y thì một cảm giác khó chịu ngấm ngầm dâng lên trong lòng Tần Nhi. "Hàn sư huynh đã có gia thất..." Nghĩ đến đó, nàng bỗng thấy như có một vách ngăn vô hình giữa họ.
"Vậy thì ta còn cơ hội nào sao?" Nàng tự hỏi, ánh mắt chợt thoáng buồn rồi lại nhanh chóng trở nên sắc lạnh.
Nhưng rồi, suy nghĩ tiếp theo khiến nàng bật cười thầm trong lòng.
"Nếu thê tử chỉ là người phàm, thì làm sao có thể sống lâu với một tu tiên giả như sư huynh? Vậy chẳng phải chính ta sẽ là người có nhiều cơ hội hơn sao?"
Tần Nhi là người hiếu thắng, không bao giờ chấp nhận thất bại, đặc biệt là trong những chuyện nàng đã đặt hết tâm trí. "Cái gì ta nhắm tới, thì nhất định sẽ là của ta."
Nụ cười nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm hiện lên trên môi nàng, hòa cùng tiếng gầm rống và tiếng va chạm dữ dội trong hang động, như một lời thề ngầm cho những thử thách sắp tới.
----
Bọn yêu thú càng lúc càng hung hãn, móng vuốt sắc lẹm quét qua không khí tạo nên những tiếng rít chói tai. Hàn Lập và Trương Khôi phối hợp nhịp nhàng, tránh né những cú vồ sấm sét, đồng thời tung ra những đòn đánh sắc bén. Hàn Lập linh hoạt như bóng ma, mỗi đòn chém đều mang theo luồng linh lực mạnh mẽ khiến yêu thú bị thương nặng. Trương Khôi dùng sức mạnh bạo phát đòn chí mạng vào sườn con thú, khiến nó gầm lên đau đớn.
Dù vậy, yêu thú vẫn chưa chịu đầu hàng. Nó phóng mình lên cao, móng vuốt rạch ngang không gian hướng thẳng về phía Hàn Lập. Hàn Lập vung mảnh đồng vụn ra đón đòn, phát ra tia sáng chói mắt. Hai lực va chạm, bắn tóe tia lửa, làm rung chuyển lòng hang.
Tần Nhi ngồi trong kết giới vẫn theo dõi sát sao, tim nàng đập rộn ràng. Ánh mắt đầy ngưỡng mộ và thầm cầu mong Hàn Lập và Trương Khôi sớm kết thúc trận chiến an toàn. Cơn đau chân như được lãng quên trong phút chốc khi nàng thấy các sư huynh bộc lộ hết sức mạnh thật sự.
Cuối cùng, Hàn Lập chờ đúng khoảnh khắc con thú lộ sơ hở, nhanh như chớp lao tới, mảnh đồng vụn trong tay xoay tròn, phát ra ánh sáng bạc lạnh lùng, chém thẳng vào tim yêu thú. Con vật rú lên đau đớn rồi gục xuống, sức mạnh dần yếu đi, cuối cùng ngã vật không còn cử động.
Không khí trong hang dần yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng thở dốc của ba người vang lên trong không gian lạnh lẽo. Hàn Lập bước tới, nhìn Tần Nhi, ánh mắt thoáng chút mềm mại hiếm thấy.
Trương Khôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn sư huynh rồi quay sang Tần Nhi nói: "May mà có Hàn sư huynh, không thì ta và muội đều không giữ được mạng."
Tần Nhi cười mỉm, lòng tràn đầy quyết tâm: "Chỉ cần còn có sư huynh bên cạnh, ta sẽ không ngại bất cứ chuyện gì."
----
Hàn Lập nhẹ nhàng thu lại cuộn pháp trận, ánh sáng kết giới xanh lam dần tan biến trong không gian ẩm ướt của hang động. Y quay người bước sâu vào bên trong, chọn một góc khuất ngồi xuống. Làn hơi thở hồng hộc thoát ra khỏi đôi môi khô khốc, từng nhịp thở nặng nề thể hiện rõ sự mệt mỏi tích tụ trong cơ thể. Y nhắm mắt lại, tập trung điều dưỡng linh lực, từng dòng năng lượng yếu ớt trong người từ từ được thu nạp và ổn định trở lại.
Trương Khôi và Tần Nhi đứng ngoài quan sát, ánh mắt tròn xoe ngỡ ngàng khi chứng kiến cảnh tượng đó. Lúc này, họ mới hiểu được thế nào là 'thâm tàng bất lộ'.
Suốt bao năm tháng, Hàn Lập luôn che giấu thực lực của mình một cách xuất sắc, cố tình đóng vai một kẻ thất bại, một người dốt nát bị cả tông môn khinh miệt với danh xưng ngụy linh căn, không biết luyện đan, chẳng giỏi giang một cái gì cả. Nhưng không ai hay rằng, y luôn âm thầm học hỏi, không ngừng cố gắng, luôn giữ mình ở dưới ánh đèn sân khấu để không ai để ý.
Chỉ khi gặp nguy hiểm, khi thực sự cần thiết, y mới tung hết sức mạnh tiềm ẩn, quyết không để ai tổn thương đồng đội hay chính mình. Đó là lý do vì sao suốt bao lâu nay, hình ảnh của y vẫn là một bóng mờ lặng lẽ, thấp thoáng giữa vô vàn ánh hào quang chói lọi của người khác.
----
Trương Khôi cọ xát bụng đói, nét mặt mệt mỏi hiện rõ. Tần Nhi cũng không khá hơn, ánh mắt thoáng buồn, khẽ thở dài: "Ta cũng đói lắm rồi." Không khí trong hang im ắng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe đá lạnh lẽo làm cho nỗi đói càng thêm rõ ràng.
Bất ngờ, Hàn Lập đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán. Y khẽ vẫy tay, một luồng linh khí mờ ảo lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp. Chỉ trong chớp mắt, từng món ăn ngon lành bỗng nhiên xuất hiện trên mặt đất đá, tỏa hương thơm ngào ngạt: cơm trắng nóng hổi, thịt nướng thơm phức, canh thảo dược xanh mướt sực nức,...
Trương Khôi và Tần Nhi nhìn nhau, đôi mắt mở to, mặt đầy kinh ngạc. "Sao Hàn huynh có thể làm được chuyện này?" Trương Khôi thốt lên, chưa từng nghĩ Hàn Lập lại có thể sử dụng linh lực để tạo ra bữa ăn như vậy.
Tần Nhi cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên, ánh mắt nàng nhìn Hàn Lập với một niềm kính trọng mới mẻ. "Sư huynh... sao huynh giỏi giang thế?" Nàng thầm nghĩ, hình ảnh lạnh lùng ngày thường của y bỗng trở nên sống động và gần gũi hơn bao giờ hết.
Hàn Lập chỉ đơn giản gật đầu, giọng điềm tĩnh: "Ăn đi. Có sức mới đối phó được với thử thách phía trước." Sự trầm ổn và điềm tĩnh trong giọng nói khiến không khí trở nên ấm áp giữa hang động lạnh lẽo.
----
Sau khi ăn xong, Trương Khôi ngả lưng ra tảng đá phía sau, vỗ vỗ bụng đầy thỏa mãn, còn Tần Nhi thì khẽ tựa người vào vách hang, đôi mắt vẫn liếc nhìn Hàn Lập không giấu nổi tò mò. Hàn Lập lúc này đã đứng dậy, chỉnh lại tay áo, ánh mắt hướng ra ngoài cửa hang lạnh lẽo.
"Ta ra ngoài xem xét tình hình. Hai người ở lại đây nghỉ ngơi, đừng bước ra ngoài phạm vi pháp trận. Nếu có yêu khí, ta sẽ báo."
Cả Trương Khôi và Tần Nhi cùng gật đầu. Không ai thắc mắc hay ngăn cản. Sự điềm tĩnh và hiệu quả trong từng hành động của Hàn Lập đã khiến họ quen dần với việc nghe theo lời y một cách tự nhiên.
Hàn Lập sải bước rời khỏi hang, bóng lưng lặng lẽ hòa vào màu rừng xanh xám âm u. Y đi thẳng đến chỗ con yêu thú đã bị mình hạ sát ban nãy. Không chậm trễ, y lật tay, từ tay áo hiện ra một luồng sáng nhạt gần như trong suốt. Đó là túi trữ vật vô hình, vật mà không ai trong nhóm từng thấy qua. Y ung dung thu lại toàn bộ xác yêu thú, nội đan, máu, móng vuốt, từng chút một đều không bỏ sót, động tác nhanh gọn và cực kỳ sạch sẽ.
Khi đã chắc chắn không còn dấu vết gì để lại, Hàn Lập quay người, định trở lại hang.
Nhưng đúng lúc ấy, từ hướng xa bên trái vang lên tiếng giao chiến kịch liệt. Linh lực dao động hỗn loạn, xen lẫn tiếng la hét và tiếng thú rống giận dữ.
Hàn Lập dừng bước, nghiêng đầu nghe vài nhịp, rồi bật cười khẩy.
"Phiền phức..." Y khẽ lẩm bẩm, giọng không cảm xúc. "Lo chuyện người khác chỉ rước họa vào thân. Ta còn chưa bảo vệ xong cái mạng mình, thì lo gì mạng kẻ khác."
Nghĩ vậy, y không thèm quay đầu lại nữa, bước chân dứt khoát quay về hướng hang động, dáng vẻ ung dung như chưa từng nghe thấy gì.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com