Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 45 ( MAD)

Trong tiếng đón giao thừa cuối cùng được bao lấy bởi tiếng hét chói tai của mọi người.

Thanh âm của Tô Khả Tây lúc đó cũng vang lên, bị bao phủ trong tiếng chúc mừng vui vẻ.

Mãi cho khi kết thúc đếm ngược, con số trên màn hình biến mất.

Tô Khả Tây lúc này mới đứng thẳng người, hứng trí bừng bừng hỏi Lục Vũ: "Cậu vừa nghe tớ nói gì không?"

Lục Vũ nghiêng mặt nhìn cô, "Nói cái gì?"

Lời vừa nói ra, tâm Tô Khả Tây lạnh một nửa.

Cô lúc đó nhất thời xúc động nói ra câu đó, cũng là lời trong lòng cô muốn nói nhất, cô thật chờ mong tới ngày đó.

Ai biết thế nhưng người ta không nghe thấy chứ.

Tô Khả Tây thu lại nụ cười, uể oải nói: "Không có gì."

Sự uể oải của cô rất rõ ràng, giống như đoá hoa bị nát vậy, Lục Vũ vừa liếc mắt là có thể nhìn ra.

Tô Khả Tây cúi đầu, hít cái mũi mấy cái.

Lục Vũ thấy thế, duỗi tay nâng mặt cô lên, đối diện với chính mình, nhẹ nhàng nói: "Tớ nghe được."

Tô Khả Tây có chút không tin, hỏi: "Cậu nghe thấy gì? Đừng có mà gạt tớ."

Khoé môi của Lục Vũ nhếch lên, ghé sát vào tai cô, giọng nói trầm thấp: "Cậu nói –bốn năm sau phải gả cho tớ."

Tiếng nói của anh rất êm tai.

Lúc nói những lời này giống như đang thấp giọng diễn cảm đọc thơ tình, giống như ở bên tai cô nỉ non nói lời ngon ngọt.

Mặt của Tô Khả Tây bỗng dưng đỏ.

Nhiệt độ theo mặt cô truyền đến tay của Lục Vũ, anh nhéo làn da mềm mại của cô, hỏi: "Tớ nghe có đúng không?"

Tô Khả Tây bỗng nhiên đẩy tay anh ra, chất vấn: "Cái gì cũng nghe được, vừa rồi sao cậu bảo không nghe được?"

Muốn hù cô chết sao.

Thiếu chút nữa cho rằng mọi thứ đều đổ sông đổ bể cả rồi.

Lục Vũ thu tay lại, cầm tay cô nhét vào trong túi áo mình, sau đó không chút để ý nói: "Cho dù có không nghe được, cậu về sau cũng phải gả cho tớ."

Tô Khả Tây một chút cũng không nghĩ anh sẽ nói như vậy.

Cô không biết nói gi, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng vẫn bĩu môi, "Cậu tự tin với bản thân ghê."

Còn không biết xấu hổ mà nói vậy nữa.

Lục Vũ nghe thấy mấy lời này cũng không phản bác, rất tán đồng mà gật đầu.

Thật lâu sau, anh mới cúi đầu nhìn cô, "Mấy cái dối lòng này không phải giống y như lời cậu nói sao."

Tô Khả Tây trợn trắng mắt, "Không nói với cậu nữa, tớ phải về nhà đây."

Đều đã hơn 12 giờ, không về cũng không hay lắm, hơn nữa là đêm giao thừa, cô cũng không muốn ở bên ngoài.

"Được." Lục Vũ nói.

Tô Khả Tây nhìn xung quanh một chút, phát hiện Đường Nhân và Lục Trì ở phía trước đã không thấy đâu, không biết có phải về rồi không.

Lục Vũ khoác tay cô, cùng cô nương theo dòng người mà ra ngoài.

Người trên quảng trường cũng dần di chuyển, chờ tới lúc bọn họ đến đường cái bên cạnh, trên quảng trường chỉ còn vài chục người.

Hai người gọi xe về lại tiểu khu.

Bảo vệ tiểu khu nhận ra cô, cũng đoán được đi đâu, hỏi: "Qua bên kia đón giao thừa sao?"

Tô Khả Tây trả lời, "Vâng ạ, vừa mới xong."

Lục Vũ đứng bên cạnh không nói lời nào.

Ông ấy lại hỏi: "Đây là bạn trai cháu sao?"

Tô Khả Tây nhìn thoáng qua Lục Vũ, "Đúng vậy, bạn trai cháu đấy."

Cô duỗi tay ôm cánh tay của anh, cả người cười rất vui vẻ.

Chú bảo vệ cười cười, cũng không ngăn hai người lại.

Trong tiểu khu rất yên lặng, rất nhiều nhà đã tắt đèn rồi.

Tô Khả Tây đi vào cổng, lại bỏ tay vào trong túi của Lục Vũ, trong túi nóng hầm hập, còn có bàn tay của anh bên trong.

Cô nhéo nhéo mấy cái, đều có thể cảm nhận được xương cốt của anh.

Lục Vũ như có như không liếc cô một cái, "Đừng sờ bậy."

Tô Khả Tây ngoài miệng nghe lời "Nga" một tiếng, bên dưới căn bản mặc kệ lời anh nói, theo đó là niết thêm một cái.

"Cậu niết nữa thử xem?" Lục Vũ cắn răng nói.

Lục Vũ hừ hừ một tiếng.

Cả người anh đều là của cô.

Cái này thì không sai.

Tô Khả Tây cười hì hì trở về nhà.

Mở cây thang ra, trực tiếp đặt dưới cửa sổ phòng cô, cô cẩn thận bò vào bên trong, sau đó phất tay với Lục Vũ đứng ở dưới.

Thời điểm cô đi vào, phòng không tắt đèn.

Lục Vũ gấp cây thang lại, ở dưới bóng đêm liền khiêng đi.

Tô Khả Tây còn có thể thấy bóng dáng anh biến mất ở cuối con đường, bị cây cối che khuất, cuối cùng biến mất dưới bóng đêm.

Nhưng bóng dáng của bạn trai như vậy, làm cô thật hãm sâu vào.

Tô Khả Tây đóng cửa sổ, rồi nhảy lên giường.

Cảm thấy chính mình đêm nay phải mơ một giấc mộng xuân mới được

***

Ngày mồng 2, cả nhà đi xuống nhà ngoại.

Tô Khả Tây sáng sớm bị Dương Kỳ dựng đầu dậy, "Nhanh mặc quần áo, đi muộn sẽ bị kẹt xe, nắm trước cũng bị trễ như vậy."

Cô ở trong phòng tắm nói, "Xong liền."

Tô Khả Tây liếc nhìn chính mình trong gương, hưng phấn trong mắt muốn nhảy ra ngoài.

Tập tụ ở đây là mùng 2 về nhà mẹ đẻ, nếu như vậy, mẹ Lục Vũ hẳn cũng sẽ về, dù sao cũng là năm đầu sau khi hoà hoãn quan hệ.

Nói cách khác, cô có thể gặp Lục Vũ.

Tô Khả Tây nghĩ một lát rồi cười ra tiếng.

Dương Kỳ vào phòng tắm nhìn thấy bộ dạng đó của cô, đánh vào cái ót, "Đánh răng còn suy nghĩ cái gì, cười đến choáng váng rồi kìa."

Tô Khả Tây bất mãn nói, "Mẹ đánh con sắp ngốc rồi kìa."

Dương Kỳ nhàn nhạt nói, "Nga."

Chờ bà ấy ra khỏi phòng tắm, lại thò đầu vào, "Đừng cho là mẹ không biết tối hôm giao thừa con lén ra ngoài đi chơi."

Tô Khả Tây lập tức đứng hình.

Cô vốn dĩ cho rằng tối hôm đó không ai biết, bởi vì Dương Kỳ và Tô Kiến Minh đã sớm về phòng rồi.

Dương Kỳ nhìn biểu tình của cô, cũng chưa nói cái gì.

Đêm đó bà nói chuyện với Lục Vũ trong chốc lát, sau cũng đoán được hai đứa sẽ ra ngoài chơi, rốt cuộc tính tình của con gái của mình mà còn không biết sao.

Thời điểm nửa đêm, bà có qua phòng của Tô Khả Tây, bên trong sáng đèn nhưng không có người.

Bức màn bên cửa sổ có khe hở, làm gió thổi bay lên, mà cái cây thang kia đã biến mất.

"Mẹ không can thiệp vào việc riêng của con, nhưng con phải tự tính toán cho tương lai của mình."

Dương Kỳ đối mặt với cô, nhẹ nhàng sờ đầu cô, "Theo mẹ biết, thành tích của thằng bé rất tốt."

Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng.

Tô Khả Tây nhả kem trong miệng ra, súc miệng, sau đó đối diện với tầm mắt của bà, "Con sẽ không để mình rơi vào trường hợp như vậy."

Cô sẽ không.

Một học kì kế tiếp, ai cũng không biết có gì xảy ra.

Dương Kỳ gật đầu, "Đó không còn gì tốt hơn."

Bà dừng lại một chút, nhẹ nhàng nói: "Con là con gái mẹ, tất nhiên mẹ phải nâng niu trong bàn tay rồi."

Tô Khả Tây lập tức cười, "Đương nhiên rồi."

Chờ bà đi rồi, Tô Khả Tây mới xoay người nhìn mình trong gương.

Vừa rồi chưa có súc miệng kĩ, bên miệng còn dính rất nhiều bọt, trắng trắng, trên làn da cô, còn có vẻ trắng hơn nữa.

Nhếch môi một cái, lộ ra hàm răng trắng.

Cô mới là không ngốc như vậy.

Cô rất thông minh đó nha.
......

Sau khi lên xe, Tô Khả Tây nhắn tin cho Lục Vũ, "Tớ hôm nay về ngoại."

Lục Vũ bên kia không trả lời.

Tô Khả Tây tuy rằng không lo lắng, nhưng cũng có chút sợ ba của Lục Vũ, rốt cuộc mâu thuẫn của bọn họ đã lâu rồi, trong lúc nhất thời chắc chắn không giải quyết được.

Hơn nữa bà Khâu và nhà họ Khâu cũng không thích Lục Dược Minh, nếu ông ta cùng trở về, khẳng định là cãi nhau đến sáng.

Cái năm mới nay cơ hồ cũng không cần đón nữa.

Mãi cho đến khi đến nơi, Tô Khả Tây vẫn không nhận đựơc tin nhắn của Lục Vũ.

Tình huống như vậy làm trong lòng cô không nhịn được mà suy nghĩ nhiều.

Cô không khỏi nghĩ đến sự việc phát sinh lần trước, nếu nháo lên, Lục Vũ khẳng định là sẽ bị thương.

Mấy chú của cô cũng đã về ngoại.

Tô Khả Tây dẫm lên tuyết mà vào nhà, dư quang vẫn liếc mắt vào nhà bà Khâu.

Tuy rằng mở cửa, nhưng trong phòng khách chỉ đó đồ ăn trên bàn, một bóng người cũng không có.

Dương Lộ nhìn thấy cô, trực tiếp hỏi: "Lần trước Trình Bắc Dương nói ở quảng trường gặp em, có phải đúng không?"

Tô Khả Tây gật đầu, "Đúng vậy."

"Em ..... thấy cậu ta thế nào?" Dương Lộ do dự hỏi.

Tô Khả Tây quỉ dị nhìn anh ấy, "Em lại không quen biết cậu ta, chỉ biết có cái tên mà thôi, mới gặp qua có một lần."

Dương Lộ chột dạ cười cười.

Hai người đứng ở cửa.

Bé gái đi ra từ nhà bên cạnh, nhìn thấy hai người họ, cười hì hì đi tới, "Chị Khả Tây, qua nhà em ăn kẹo này, hôm nay em mới có thêm một người anh trai nữa đấy."

Trẻ con là chân thật nhất, có thêm nhiều anh trai nên cao hứng vô cùng.

Tô Khả Tây lập tức liền đoán được là Lục Vũ.

Xem bộ dáng này chắc không có phát sinh vấn đề gì, nếu vậy thì tốt, cô nhéo gương mặt của bé gái, "Đợi lát nữa chị sẽ qua, em về trước đi."

Dương Lộ đã trở về nhà.

Mới nói xong, nhà kế bên lại có người đi ra.

Dáng người cao gầy ẩn trong bộ quần áo, trên mặt lạnh đạm không có một nụ cười.

Bé gái duỗi tay chỉ: "Đây là anh trai mới của em đấy."

Con bé hưng phấn nhảy về, rất nhanh liền không thấy người đâu.

Tô Khả Tây nhìn Lục Vũ, lên án nói: "Tớ nhắn tin sao cậu không trả lời."

Lục Vũ giải thích, "Điện thoại không có cầm theo."

Hai người cách có chút gần.

Bên ngoài trời vẫn còn tuyết rơi, liền đứng ở dưới mái hiên nhà, tuyết rơi bên chân hai người, lại nhẹ nhàng tan thành nước.

Tô Khả Tây nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn hỏi: "Cậu hôm nay có khoẻ không?"

Giọng nói cô nho nhỏ, không gần thì chắc sẽ không nghe rõ, giống như nói vào tận trong lòng anh vậy, Lục Vũ mơ mơ màng màng.

Anh lấy lại tinh thần nói, "Ừ."

Tô Khả Tây lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, "Tớ về trước đây."

Cô nói xong rồi xoay người đi.

Lại không nghĩ sau đó, cả người bị vây lại, nháy mắt cô lùi về sau một bước, lại đâm vào lồng ngực cứng rắn phía sau.

So với hôn môi, Tô Khả Tây càng thích ôm hơn.

Vóc dáng cô nhỏ, mỗi lần Lục Vũ ôm luôn là chôn trong ngực anh, loại cảm giác an toàn bao phủ cả người.

Sau đó tim đập sẽ tăng nhanh.

Đại khái chính là tâm thiếu nữ mới lớn bùng nổ đi.

Mà loại này từ phía sau vây quanh, làm cho cô không có lực ngăn cản.

Hơi thở nóng ấm thổi qua lỗ tai làm nó nóng lên, đỏ au.

Nhịp tim của Tô Khả Tây lại tăng nhanh, thiếu chút chân mềm nhũn nằm nhoài trong lồng ngực anh, càng miễn bàn tới lời anh nói bên tai.

"Thật không muốn chờ tới 4 năm."

Một chút cũng không muốn đợi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #note