Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3


Áp lực từ vụ án Tiến sĩ Minh Đức chưa kịp lắng xuống, khi những câu hỏi về bào tử nấm Photinus luciferin và khả năng hóa thú của hung thủ vẫn còn lơ lửng, thì một tin tức chấn động khác lại ập đến.

Đang trong giờ nghỉ trưa, khi Lệ Ca đang cùng mọi người ăn vội hộp cơm, Mặc Dương nhận được tin tức về một vụ án mới. Khuôn mặt anh ta lập tức trở nên nghiêm trọng. Anh trao đổi vài câu ngắn gọn, rồi đứng phắt dậy.

"Vụ án mới," Mặc Dương thông báo, giọng nói căng như dây đàn. "Thi thể được phát hiện tại Khu Tái Định Cư Mới, thuộc ngoại ô thành phố. Trưởng phòng Danh Thụy Uyên yêu cầu tất cả tập trung ngay lập tức."

Trác Minh Viễn buông đũa, vẻ mặt vui vẻ bỗng biến mất. "Khu Tái Định Cư Mới? Chẳng phải đó là nơi tập trung đông dân cư lai lịch phức tạp sao?"

Lệ Ca cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết, những khu vực như vậy thường ẩn chứa nhiều vấn đề xã hội, và các vụ án ở đó thường khó giải quyết hơn. Hơn nữa, với trực giác của mình, cô cảm nhận được một sự liên kết mơ hồ, lạnh lẽo giữa vụ án này và vụ án trước.

Khi đến hiện trường, cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Thi thể một phụ nữ trẻ nằm sõng soài trong một con hẻm tối tăm, vắng người qua lại. Khác với sự hủy hoại ghê rợn của vụ án trước, thi thể này còn nguyên vẹn hơn nhiều, nhưng lại mang một vẻ rùng rợn khác.

Lâm Du Nhiên, điều tra viên tâm lý, đã có mặt. Vẻ mặt cô nghiêm trọng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. Cô đang trò chuyện với một vài nhân chứng đầu tiên, cố gắng trấn an họ. Kỳ Duệ đứng lặng lẽ quan sát, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua từng chi tiết trong con hẻm, dường như đang cố gắng cảm nhận điều gì đó mà người thường không thể.

Danh Thụy Uyên đứng đó, vẻ mặt càng lúc càng lạnh lùng. "Nạn nhân là Vương Ái Linh, 26 tuổi. Một nhân viên pha chế tại quán bar gần đây. Được phát hiện bởi một người dân đi tập thể dục sáng sớm."

Lệ Ca bắt đầu công việc của mình. Cô quỳ xuống bên cạnh thi thể, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết. Nạn nhân có vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng khuôn mặt co rúm lại trong một biểu cảm sợ hãi tột độ.

"Không có dấu hiệu chống cự dữ dội," Lệ Ca thì thầm, "và cũng không có vết thương rõ ràng gây chết người bên ngoài."

Cô dùng kính lúp kiểm tra kỹ hơn. Ánh mắt cô dừng lại ở cổ nạn nhân. Có một vết bầm tím nhỏ, không quá rõ ràng, nhưng hình dạng của nó khiến Lệ Ca rùng mình.

"Vết bầm này..." Lệ Ca lẩm bẩm. "Rất giống dấu vân tay. Nhưng lại có một chấm nhỏ ở chính giữa... như một vết kim tiêm siêu nhỏ."

Mặc Dương cúi xuống quan sát. Ánh mắt anh ta sắc lạnh khi nhìn thấy dấu vết đó. "Kim tiêm? Gây mê trước khi giết? Giống như phương thức phạm tội của vụ án Minh Đức?"

"Và mùi hương này..." Lệ Ca nhắm mắt lại, cố gắng tập trung. Một mùi hương thoang thoảng, rất khó nhận ra đối với người thường, nhưng lại quen thuộc đến rợn người với cô. Nó không phải mùi tử khí, cũng không phải mùi đặc trưng của con hẻm. Đó là một mùi hương tinh khiết, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo... giống như mùi cô đã cảm nhận được trên thi thể Tiến sĩ Minh Đức.

"Lệ Ca, cô ổn chứ?" Mặc Dương hỏi, nhận ra sự thay đổi trong sắc mặt cô.

Lệ Ca gật đầu. "Ổn. Chúng ta cần đưa thi thể về phòng pháp y ngay lập tức. Tôi cần khám nghiệm kỹ hơn."

Khi thi thể được chuyển đi, Trác Minh Viễn tiến lại gần Mặc Dương, vẻ mặt đầy lo lắng. "Anh Mặc, anh có nghĩ hai vụ án này có liên quan không? Khu rừng cấm và khu tái định cư... có vẻ không ăn nhập."

"Chưa thể kết luận," Mặc Dương đáp, ánh mắt vẫn quét qua hiện trường, như đang tìm kiếm điều gì đó vô hình. "Nhưng sự trùng hợp về phương thức gây mê... không thể bỏ qua."

Trong khi đó, Lệ Ca cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hai vụ án, hai nạn nhân khác nhau, nhưng lại có những điểm chung đáng sợ. Mùi hương lạnh lẽo kia, bào tử nấm trên thi thể Minh Đức. Cô có cảm giác như một sợi dây vô hình đang kéo hai vụ án lại gần nhau, và sợi dây đó có thể dẫn cô đến một sự thật kinh hoàng, liên quan đến cả bản thân cô.

Tại sở chỉ huy, Danh Thụy Uyên triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. "Đã có được thông tin gì rồi?"

Kỳ Duệ trả lời với giọng trầm ổn: "Hiện trường không có dấu hiệu vật lộn. Nạn nhân có vẻ bị bất ngờ. Không có tài sản bị mất."

Lâm Du Nhiên bổ sung: "Theo lời nhân chứng, Vương Ái Linh là một cô gái trầm tính, ít bạn bè, nhưng gần đây có vẻ bất an, thường xuyên lẩm bẩm về việc 'nhìn thấy những điều không nên thấy'."

Mặc Dương nhìn Lệ Ca. "Chúng ta cần tập trung vào kết quả khám nghiệm tử thi. Đặc biệt là vết bầm ở cổ Lệ Ca đã nhắc đến." Anh ta quay sang Danh Thụy Uyên. "Trưởng phòng, có vẻ như chúng ta đang đối phó với một kẻ sát nhân tinh vi, có kiến thức về sinh học và có thể liên quan đến thế giới tinh linh."

Danh Thụy Uyên gật đầu. Ánh mắt anh ta sắc bén nhìn từng người trong phòng, đặc biệt dừng lại ở Lệ Ca. "Tôi muốn một báo cáo chi tiết nhất có thể. Đừng bỏ qua bất cứ điều gì, dù là nhỏ nhất. Mặc Dương, Lệ Ca, đây là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu của hai người."

Trong phòng pháp y, mùi dung dịch sát trùng và mùi kim loại lạnh lẽo vẫn lẩn khuất. Lệ Ca cúi mình trên bàn mổ, ánh mắt tập trung cao độ vào vết bầm tím trên cổ nạn nhân Vương Ái Linh. Mặc Dương đứng bên cạnh, trầm ngâm quan sát. Trì Tinh Vũ, với vẻ điềm đạm thường thấy, đang hỗ trợ cô với các thiết bị chuyên dụng.

"Vết bầm này rất lạ," Lệ Ca thì thầm, dùng nhíp chuyên dụng đặt nhẹ lên vùng da bị tổn thương. "Hình dạng này... nó không giống một vết siết cổ thông thường. Và cái chấm nhỏ ở trung tâm..."

Cô phóng đại hình ảnh vết bầm lên màn hình. Vết bầm có đường kính khoảng 3cm, hình bầu dục, và ở chính giữa là một chấm nhỏ li ti, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

"Kim tiêm," Mặc Dương khẳng định, đôi mắt anh nheo lại. "Chắc chắn là một vết kim tiêm siêu nhỏ. Kẻ gây án đã sử dụng một loại hóa chất hoặc độc tố nào đó để gây mê nạn nhân."

"Nhưng kim tiêm này rất đặc biệt," Lệ Ca bổ sung, "Nó phải cực kỳ nhỏ để có thể để lại dấu vết khó nhận ra như vậy. Có thể là một loại kim tiêm chuyên dụng trong phòng thí nghiệm hoặc y tế."

Lệ Ca nhẹ nhàng lấy mẫu mô từ khu vực xung quanh vết bầm và gửi đi phân tích độc chất học. Cô biết, việc tìm ra loại chất này là chìa khóa để hiểu rõ hơn về hung thủ.

Trong lúc chờ đợi kết quả phân tích độc chất, Lệ Ca chợt nhớ lại mùi hương lạnh lẽo, tinh khiết mà cô đã cảm nhận được ở cả hai hiện trường. Cô biết, đó không phải là mùi hương thông thường. Cô hít sâu, cố gắng tái tạo lại mùi hương trong tâm trí. Rồi, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.

"Tiền bối Trì," Lệ Ca ngẩng đầu. "Anh có nhớ mùi hương đặc trưng của các loại thảo mộc dùng trong y học tinh linh không?"

Trì Tinh Vũ hơi bất ngờ. "Ý em là... những loại thảo mộc dùng để chữa lành vết thương cho tinh linh, hoặc để ổn định tinh lực? Tôi có nghe nói đến, nhưng hiếm khi được sử dụng trong y học con người."

"Đúng vậy," Lệ Ca nói, ánh mắt xa xăm. "Mùi hương mà em ngửi thấy... nó rất giống với một số loại dược liệu tinh linh cổ xưa. Đặc biệt là những loại có khả năng làm tê liệt hoặc trấn tĩnh."

Trì Tinh Vũ nhíu mày. "Đó là một khả năng thú vị. Những dược liệu đó rất khó kiếm, và chỉ những người có hiểu biết sâu sắc về sinh học tinh linh mới có thể chiết xuất và sử dụng chúng."

"Và một trong số đó, một loại cây leo ký sinh được gọi là 'Huyết Mộng Hoa', có khả năng tiết ra độc tố gây mê cực mạnh, nhưng lại rất khó bị phát hiện trong máu nếu không dùng kỹ thuật phân tích tinh linh chuyên biệt," Lệ Ca tiếp tục, giọng cô trầm xuống. Cô nhớ lại những ghi chép cổ mà Amélie từng đọc cho cô nghe. "Loại hoa này chỉ mọc ở những vùng đất có tinh lực mạnh mẽ."

Vài hôm sau, kết quả phân tích độc chất học sơ bộ từ mẫu mô của Vương Ái Linh hiện lên trên màn hình. Mặc Dương và Lệ Ca cùng nhìn vào đó.

"Chất độc không xác định," Mặc Dương đọc lớn. "Đồ thị cho thấy một hợp chất hữu cơ phức tạp, không có trong bất kỳ cơ sở dữ liệu độc chất học tiêu chuẩn nào của con người."

Lệ Ca đưa tay lên màn hình, ngón tay cô lướt trên đồ thị phức tạp đó. "Đây rồi," cô thì thầm. "Cấu trúc này... nó khớp với mô tả về độc tố của Huyết Mộng Hoa."

Một sự im lặng bao trùm phòng pháp y. Nếu Lệ Ca đúng, điều này có nghĩa là kẻ sát nhân không chỉ có kiến thức về sinh học tinh linh, mà còn có khả năng tiếp cận với những dược liệu tinh linh quý hiếm và nguy hiểm.

"Vậy có nghĩa là hung thủ..." Mặc Dương bắt đầu.

"Rất có thể là một tinh linh," Lệ Ca nói, "hoặc một con người có mối liên hệ cực kỳ sâu sắc với thế giới tinh linh." Cô ngừng lại, ánh mắt chạm vào Trì Tinh Vũ. "Tiền bối Trì, anh có biết ai có thể có khả năng này không?"

Trì Tinh Vũ không trả lời ngay. Ánh mắt anh ta lại quét qua Lệ Ca, ẩn chứa một thứ gì đó sâu sắc. Cuối cùng, anh ta chỉ nói: "Viện Nghiên cứu Liên giống... là nơi duy nhất ở đây có đủ tài nguyên và kiến thức để nghiên cứu sâu về sinh học tinh linh, và cả cách chiết xuất các hợp chất từ dược liệu quý hiếm."

Mặc Dương gật đầu. "Vậy thì, trọng tâm điều tra quay trở lại Viện Nghiên cứu Liên giống. Và đặc biệt là Viện trưởng Dương Chấn Lôi.

Anh ta nhìn Lệ Ca. "Chúng ta cần quay lại đó. Lần này, không chỉ tìm kiếm hồ sơ của Minh Đức, mà còn tìm kiếm bất cứ điều gì liên quan đến dược liệu tinh linh, đặc biệt là Huyết Mộng Hoa."

Lệ Ca và Mặc Dương quyết định đến Viện Nghiên cứu Liên giống một lần nữa, lần này với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Danh Thụy Uyên đã đồng ý cung cấp lệnh khám xét hạn chế, cho phép họ truy cập một số khu vực nhất định và yêu cầu Dương Chấn Lôi hợp tác hơn.

Khi họ trở lại Viện, Dương Chấn Lôi vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, nhưng Lệ Ca cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm từ hắn. Sự hiện diện của cô, một tinh linh giấu mình, dường như khiến hắn bất an một cách vô thức.

"Chào hai vị," Dương Chấn Lôi nói, "Có vẻ như vụ án vẫn còn nhiều bí ẩn."

"Đúng vậy, Viện trưởng," Mặc Dương đáp, ánh mắt sắc bén như thường lệ. "Chúng tôi đã tìm thấy một loại chất độc gây mê đặc biệt trên thi thể nạn nhân Vương Ái Linh. Chất này có nguồn gốc từ dược liệu tinh linh cổ xưa."

Dương Chấn Lôi hơi nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. "Ồ? Thật sao? Viện chúng tôi có nghiên cứu về dược liệu tinh linh, nhưng chủ yếu là để phát triển thuốc hỗ trợ. Không ai ở đây được phép sử dụng chúng sai mục đích."

"Và chúng tôi còn tìm thấy bào tử nấm Photinus luciferin trên thi thể Tiến sĩ Minh Đức," Lệ Ca nói thêm, giọng cô lạnh lùng hơn bình thường. Cô muốn xem phản ứng của hắn. "Loại nấm chỉ phát triển trong hệ tiêu hóa của tinh linh có cánh."

Lần này, Dương Chấn Lôi không còn giữ được vẻ bình tĩnh hoàn toàn. Một tia lo lắng thoáng qua trong mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị che giấu bằng một nụ cười gượng gạo. "Điều đó... thật đáng ngạc nhiên. Nhưng tôi dám chắc không có tinh linh có cánh nào được phép tiếp cận với các khu vực thí nghiệm của Viện chúng tôi mà không có sự giám sát."

"Vậy thì, Viện trưởng, chúng tôi muốn xem tất cả các hồ sơ nghiên cứu về dược liệu tinh linh, đặc biệt là Huyết Mộng Hoa, và danh sách các tinh linh có cánh đã từng đến đây, dù là với mục đích gì," Mặc Dương yêu cầu, đưa ra lệnh khám xét.

Dương Chấn Lôi nhìn lệnh khám xét, rồi nhìn Lệ Ca và Mặc Dương. Vẻ mặt hắn vẫn ôn hòa, nhưng Lệ Ca cảm nhận được sự giận dữ và tính toán ẩn sâu bên trong.

"Được thôi," hắn nói, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng có một sự sắc lạnh ẩn chứa. "Mời hai vị theo tôi. Tôi sẽ cho các vị xem những gì các vị muốn."

Hắn dẫn họ đến một khu vực lưu trữ hồ sơ. Mặc Dương bắt đầu xem xét các tài liệu, còn Lệ Ca tập trung vào việc "cảm nhận" không gian xung quanh. Cô cảm thấy một luồng năng lượng tàn nhẫn, lạnh lẽo tỏa ra từ những căn phòng kín của Viện, đặc biệt là từ khu vực Phòng thí nghiệm Lai giống. Nó giống hệt với cảm giác cô có được từ Viện trưởng Dương Chấn Lôi.

Cô chợt nhận ra. Dương Chấn Lôi chính là nguồn gốc của sự lạnh lẽo đó.

Trong khi Mặc Dương đang bận rộn với các hồ sơ, Lệ Ca tiến đến một bức tường lớn. Cô đặt tay lên đó. Một luồng cảm xúc hỗn loạn ập đến: sợ hãi, tuyệt vọng, và cả những tiếng rên rỉ vô hình. Đó là những dư âm cảm xúc của nhiều tinh linh. Đây có thể là nơi các thí nghiệm kinh hoàng đã diễn ra.

Khi quay lại, ánh mắt của Lệ Ca và Dương Chấn Lôi giao nhau. Hắn nở một nụ cười thân thiện, nhưng trong ánh mắt của hắn, Lệ Ca nhìn thấy một tia cảnh báo lạnh lẽo.

Kẻ này đang che giấu điều gì đó rất khủng khiếp.

Mặc Dương đang chăm chú lật giở những tập hồ sơ cũ kỹ, cố gắng tìm kiếm bất kỳ cái tên nào, bất kỳ dự án nào liên quan đến Huyết Mộng Hoa hoặc tinh linh có cánh bị mất tích. Lệ Ca vẫn đứng trước bức tường của Phòng thí nghiệm Lai giống, bàn tay cô đặt hờ trên bề mặt bê tông lạnh lẽo. Những dư âm cảm xúc từ bên trong ngày càng mạnh mẽ hơn, như những tiếng kêu than không lời của hàng trăm sinh linh bị giam cầm. Cô cảm thấy một sự hỗn loạn và tuyệt vọng đến cùng cực.

"Mặc Dương," Lệ Ca thì thầm, giọng cô nghèn nghẹn. "Nơi này... không ổn."

Mặc Dương ngẩng đầu, nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Lệ Ca. Anh bước nhanh đến bên cô, ánh mắt dò xét. "Có chuyện gì vậy?"

Đúng lúc đó, Dương Chấn Lôi đột ngột xuất hiện ở cuối hành lang, hắn ta không còn vẻ ôn hòa thường thấy. Gương mặt hắn căng thẳng, ánh mắt lóe lên một tia giận dữ khó nhận ra. "Hai vị đã xem xét đủ chưa?" Giọng nói của hắn vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng có một sự sắc lạnh xuyên thấu. "Khu vực này là nơi lưu trữ tài liệu mật. Không được phép ở lại quá lâu."

Lệ Ca không trả lời trực tiếp. Cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. "Viện trưởng," cô nói, giọng điệu sắc bén hơn. "Ông đã từng làm gì ở đây?"

Dương Chấn Lôi nheo mắt nhìn Lệ Ca. Một khoảnh khắc, vẻ mặt hắn ta đông cứng lại, như thể hắn đã nhận ra điều gì đó trong lời nói và ánh mắt của cô. Hắn biết cô có thể cảm nhận được.

"Cô bé," Dương Chấn Lôi cười khẩy, nụ cười méo mó không còn vẻ thân thiện. "Cô có đôi tai và đôi mắt quá nhạy bén đấy."

"Ông đang che giấu điều gì?" Mặc Dương lập tức xen vào, nhận thấy sự thay đổi đột ngột trong thái độ của Dương Chấn Lôi. Anh đã kịp thời nhận ra sự nguy hiểm đang rình rập, bản năng điều tra viên của anh mách bảo.

Dương Chấn Lôi phá ra một tràng cười khẩy, khô khốc. "Che giấu? Tôi không che giấu gì cả. Tôi chỉ đang bảo vệ một tương lai vĩ đại!" Hắn ta tiến lại gần hơn, ánh mắt đỏ ngầu một cách bất thường. "Các ngươi không hiểu đâu. Loài người các ngươi quá yếu ớt, quá giới hạn. Còn tinh linh... tinh linh thuần chủng như các ngươi lại quá mong manh, dễ bị hủy hoại. Chỉ có sự lai tạo, sự kết hợp gen mới tạo ra 'Tinh chủng hoàn hảo'!"

Ngay khi hắn nói đến "Tinh chủng hoàn hảo", một luồng năng lượng tà ác bùng lên từ cơ thể Dương Chấn Lôi. Lệ Ca cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng, như thể không khí xung quanh đang bị bóp nghẹt.

"Ông điên rồi!" Lệ Ca thốt lên, lùi lại một bước theo bản năng.

"Điên? Không! Ta là kẻ nhìn xa trông rộng!" Dương Chấn Lôi gầm lên. Cơ thể hắn bắt đầu biến đổi một cách kinh hoàng. Da thịt hắn căng phồng, lông xám mọc tua tủa, móng tay sắc nhọn dài ra như móng vuốt, và hàm răng trắng bóc của hắn dần biến thành những chiếc nanh sói sắc lẹm. Đôi mắt hắn hoàn toàn chuyển sang màu vàng kim rực lửa, đầy dã tính và tàn bạo. Hắn chính là một người lai thú, nửa người nửa sói đáng sợ.

"Ông là kẻ đã giết Tiến sĩ Minh Đức!" Mặc Dương lùi lại, nhanh chóng rút súng ra, chĩa thẳng vào Dương Chấn Lôi. Anh không ngờ hắn ta lại có khả năng kinh hoàng này. Anh đã từng nghe về những câu truyện người hóa thú, nhưng ngờ chúng là thật, đặc biệt là trong một Viện nghiên cứu khoa học.

Dương Chấn Lôi gầm gừ, tiếng gầm vang vọng khắp hành lang. "Ngươi đã thấy đấy, Mặc Dương. Kỹ năng của ta! Không ai có thể phân biệt được vết cắn của ta với vết cắn của một con sói hoang!" Hắn ta lao về phía Mặc Dương với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc nhọn vung ra.

Mặc Dương né tránh kịp thời, tiếng súng vang lên nhưng viên đạn chỉ sượt qua vai hắn. Dương Chấn Lôi quá nhanh và quá mạnh.

Lệ Ca cảm thấy cơ thể mình run rẩy. Cô chưa bao giờ đối mặt trực tiếp với một kẻ hóa thú tàn bạo như thế này. Bản năng sinh tồn thúc đẩy cô phải hành động. "Mặc Dương! Đừng để hắn chạm vào anh!" cô hét lên. "Độc tố của Huyết Mộng Hoa... hắn có thể tiêm cho anh!"

Mặc Dương đang vật lộn với Dương Chấn Lôi. Hắn ta tấn công bằng những cú vồ nhanh như cắt, mỗi cú vồ đều mang theo sức mạnh kinh người. Súng đạn dường như không làm hắn ta nao núng.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể ngăn cản ta sao, lú cớm ngu ngốc?" Dương Chấn Lôi gầm lên, tay hắn bóp chặt lấy cổ Mặc Dương, ghì anh vào tường. "Ngươi và con tinh linh yếu ớt này!"

Lệ Ca nhìn thấy nguy hiểm tột độ trong mắt Mặc Dương. Cô không thể để anh ta bị thương. Năng lượng tinh linh trong cô bắt đầu trỗi dậy. Đôi mắt cô lóe lên ánh bạc, những ảo ảnh bắt đầu hình thành xung quanh cô. Cô phóng thích một luồng khí ảo ảnh mạnh mẽ, không tấn công trực diện mà tập trung vào việc tạo ra sự hỗn loạn và đánh lạc hướng thị giác của Dương Chấn Lôi.

"Buông anh ấy ra!" Lệ Ca hét lên. Những hình ảnh về đàn sói khát máu bỗng chốc hiện lên xung quanh Dương Chấn Lôi, những bóng đen khổng lồ gầm gừ, bao vây hắn. Tiếng tru ghê rợn vang vọng trong hành lang.

Dương Chấn Lôi khựng lại, đôi mắt sói đảo quanh, bối rối trước những ảo ảnh bất ngờ. Hắn ta bị những ảo ảnh của Lệ Ca tác động trực tiếp lên tâm trí hắn, khiến hắn không thể tập trung.

Chớp lấy thời cơ, Mặc Dương vùng ra khỏi tay Dương Chấn Lôi, tung một cú đấm mạnh vào hàm hắn, khiến hắn loạng choạng.

"Chạy đi, Lệ Ca!" Mặc Dương hét lên, anh biết sức mạnh của cô không đủ để đối đầu trực diện.

Nhưng Lệ Ca không chạy. Cô biết, đây là cơ hội để thu thập bằng chứng. Trong lúc Dương Chấn Lôi đang bối rối vì ảo ảnh, Lệ Ca lao về phía cánh cửa Phòng thí nghiệm Lai giống bị khóa. Năng lượng tinh linh của cô tập trung vào bức tường, khiến nó lung lay. Cùng với một cú đá mạnh từ Mặc Dương vừa thoát khỏi Dương Chấn Lôi, bức tường sụp đổ.

Bên trong, cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Hàng loạt lồng kính lớn chứa đựng những sinh vật lai tạo kỳ dị – một số mang hình dạng tinh linh biến dạng, một số mang hình hài con người nhưng lại có những bộ phận kỳ quái của tinh linh. Mùi tanh tưởi và mùi thuốc sát trùng lẫn lộn, cùng với những tiếng rên rỉ yếu ớt từ các lồng kính. Đó là những mẫu vật "lỗi" mà Dương Chấn Lôi đã tạo ra.

Và trên một chiếc bàn mổ lớn, nằm giữa những dụng cụ thí nghiệm sắc lạnh, là một cuốn nhật ký được bọc da cũ kỹ.

"Nhật ký của Tiến sĩ Minh Đức!" Mặc Dương nhận ra, lao đến chụp lấy cuốn sổ.

Dương Chấn Lôi, vừa thoát khỏi ảnh hưởng của ảo ảnh, nhìn thấy cảnh tượng đó, khuôn mặt hóa thú của hắn méo mó vì tức giận. "Ngươi! Con tinh linh đáng nguyền rủa! Ngươi dám!"

Hắn ta gầm lên, lao thẳng về phía Lệ Ca, quyết tâm kết liễu cô.

Dương Chấn Lôi gầm lên, đôi mắt hóa sói rực lửa dã tâm. Hắn lao thẳng về phía Lệ Ca, móng vuốt sắc nhọn vung lên, quyết kết liễu cô. Khoảng cách quá gần, Mặc Dương không kịp trở tay. Tiếng gầm gừ vang vọng trong hành lang, báo hiệu cái chết đã cận kề.

Lệ Ca cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ bủa vây, nhưng cũng chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một luồng năng lượng mạnh mẽ chưa từng có bùng nổ từ sâu thẳm trong cô. Không phải là những ảo ảnh mơ hồ như trước, mà là một cảm giác nhẹ bẫng đến lạ kỳ, như thể cô và Mặc Dương vừa tan biến vào không khí.

Đôi mắt của Dương Chấn Lôi mở to ngỡ ngàng. Móng vuốt hắn chỉ xé toạc không khí. Lệ Ca và Mặc Dương đã biến mất ngay trước mắt hắn! Họ đứng đó, nhưng không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận được. Đây là sức mạnh ẩn thân thuần túy của tinh linh có cánh, một khả năng Lệ Ca chưa bao giờ biết mình sở hữu, và cũng là một dấu hiệu của tinh linh thuần chủng cấp cao. Cô vô thức kích hoạt nó khi đứng giữa lằn ranh sinh tử.

Dương Chấn Lôi điên cuồng vồ vập vào không khí, gầm gừ giận dữ. Hắn dùng khứu giác nhạy bén của loài sói để dò tìm, nhưng vô ích. Lệ Ca và Mặc Dương hoàn toàn vô hình, không để lại bất kỳ dấu vết mùi hương hay dao động tinh lực nào mà hắn có thể nhận ra. Sự tức giận của hắn biến thành sự hoảng loạn. Hắn không thể tin được một tinh linh yếu ớt như Lệ Ca lại có thể làm được điều này.

Trong màn ẩn thân, Lệ Ca cảm thấy đầu óc quay cuồng, cơ thể cô như bị rút cạn năng lượng. Cô nắm chặt tay Mặc Dương, cố gắng kéo anh lùi về phía cánh cửa đã mở của Phòng thí nghiệm Lai giống. Mặc Dương cảm nhận được bàn tay lạnh cóng của cô và sức kéo yếu ớt. Anh hiểu rằng cô đã làm một điều gì đó phi thường để cứu cả hai.

Dương Chấn Lôi vẫn đang gầm rú, quơ quạng loạn xạ trong hành lang. Lệ Ca biết cô không thể duy trì trạng thái này lâu. Cảm giác kiệt sức ập đến như một làn sóng. Mắt cô bắt đầu mờ đi, đôi chân run rẩy.

"Mặc Dương..." cô thều thào, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Nhật ký...

Đó là tất cả những gì cô có thể nói trước khi cơ thể cô trở nên nặng trịch, và mọi thứ chìm vào bóng tối. Lệ Ca ngất lịm đi, hoàn toàn gục vào lòng Mặc Dương.

Ngay khi Lệ Ca mất đi ý thức, luồng năng lượng ẩn thân tan biến. Hình ảnh của cô và Mặc Dương đột ngột hiện rõ trở lại giữa hành lang.

Dương Chấn Lôi lập tức nhìn thấy họ. Hắn gầm lên một tiếng đầy đắc thắng, lao đến.

Nhưng Mặc Dương đã kịp phản ứng. Với Lệ Ca trong vòng tay, anh biết không thể đối đầu trực diện. Anh liếc nhìn chiếc cửa Phòng thí nghiệm Lai giống và cuốn nhật ký vẫn còn trong tay mình. Anh nhanh chóng cõng Lệ Ca lên, lao thẳng về phía lối thoát hiểm gần nhất mà anh đã để ý từ trước.

"Mặc Dương! Đứng lại!" Dương Chấn Lôi đuổi theo, tiếng móng vuốt của hắn cào xé trên sàn đá hoa cương.

Mặc Dương không trả lời. Anh phóng hết tốc lực. Khí chất điều tra viên hình sự của anh bộc lộ rõ nhất trong khoảnh khắc này – sự tập trung tuyệt đối vào việc bảo vệ Lệ Ca và bằng chứng quan trọng. Anh biết mình phải thoát ra khỏi đây, càng nhanh càng tốt.

Tiếng còi báo động của Viện bắt đầu vang lên khắp nơi, một tiếng hú chói tai cắt ngang sự tĩnh lặng trước đó. Dương Chấn Lôi hẳn đã kích hoạt nó để ngăn cản họ.

Kỳ Duệ, người đang lặng lẽ quan sát bên ngoài Viện, nghe thấy tiếng còi báo động chói tai và cảm nhận được sự hỗn loạn tinh lực từ bên trong. Anh ta biết có chuyện chẳng lành. Bằng sức mạnh nguyên tố, Kỳ Duệ tạo ra một vết nứt nhỏ trên bức tường bao quanh Viện, đủ để anh ta có thể nhanh chóng đột nhập vào bên trong mà không gây chú ý quá mức. Anh ta là người duy nhất trong đội có thể hành động lặng lẽ và kịp thời như vậy.

Mặc Dương lao ra khỏi tòa nhà, đến bãi đậu xe, nơi chiếc xe cảnh sát của anh đang đỗ. Anh mở cửa, nhẹ nhàng đặt Lệ Ca vào ghế phụ. Nhanh chóng phóng đi, để lại phía sau tiếng còi báo động vẫn còn vang vọng và bóng dáng điên cuồng của Dương Chấn Lôi đang đuổi theo.

Ngay khi Mặc Dương lái xe thoát khỏi cổng Viện, một chiếc xe không biển số đột ngột xuất hiện chắn ngang đường, buộc anh phải phanh gấp. Cửa xe mở ra, một bóng người bí ẩn bước xuống. Đó là "Người đưa thư" bí ẩn, anh ta thường xuyên giúp những người trong tổ trọng án làm việc dưới cái tên Ân Tư Lâm, khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối dưới ánh đèn đường leo lét. Hắn ta ném một chiếc USB nhỏ vào cửa xe Mặc Dương rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm, không nói một lời.

Mặc Dương nhìn chiếc USB trên ghế xe, rồi nhìn về phía bóng tối Ân Tư Lâm vừa biến mất, trong lòng đầy nghi hoặc. Anh ta biết đây là một manh mối quan trọng.

Về đến sở, Mặc Dương lập tức đưa Lệ Ca đến phòng y tế. Anh cảm thấy lo lắng không nguôi khi nhìn cô gái bé nhỏ nằm bất tỉnh trong vòng tay mình. Mặc dù cô đã cứu anh, nhưng cái giá phải trả có vẻ quá lớn.

Trong khi đó, Danh Thụy Uyên và toàn bộ đội điều tra đã có mặt tại Viện Nghiên cứu Liên giống. Cảnh tượng các mẫu vật lai tạo kinh hoàng trong Phòng thí nghiệm Lai giống đã khiến tất cả rùng mình. Danh Thụy Uyên đứng đó, vẻ mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào những lồng kính. "Bắt giữ Dương Chấn Lôi bằng mọi giá!" anh ta ra lệnh, giọng nói đầy giận dữ.

Vụ án đã vượt xa khỏi một vụ giết người đơn thuần. Nó đã trở thành một cuộc đối đầu trực diện với một tổ chức tội phạm có khả năng kinh hoàng và một kẻ phản diện nguy hiểm bậc nhất.

Lệ Ca mê man trong bóng tối. Không phải bóng tối của sự bất tỉnh hoàn toàn, mà là một vùng không gian chập chờn giữa thực và ảo, nơi những hình ảnh rời rạc về Amélie, những tiếng kêu than của các sinh linh trong viện nghiên cứu, và cả bóng dáng nửa người nửa sói của Dương Chấn Lôi cứ hiện lên rồi tan biến. Cơ thể cô nặng trĩu, từng thớ thịt đều nhức mỏi như bị rút kiệt năng lượng. Cô cảm nhận được sự hiện diện của tinh lực trong cơ thể mình đang sôi sục, muốn bùng nổ, nhưng lại bị một thứ gì đó ghì chặt.

Vài ngày trôi qua như một giấc mơ dài. Lệ Ca lờ mờ cảm nhận được sự chăm sóc tận tình của Kì Nhã, những lời động viên dịu dàng của mẹ nuôi Lâm Nhã Tuyết, và cả sự lo lắng thầm kín từ cha nuôi Vân Trí Dương. Họ là chỗ dựa vững chắc cho cô, là nơi cô có thể hoàn toàn thả lỏng và hồi phục.

Cuối cùng, Lệ Ca cũng mở mắt. Ánh sáng dịu nhẹ của căn phòng y tế khiến cô nheo mắt lại. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, nhưng thay vào đó là mùi thơm dễ chịu của hoa ly – hẳn là Kì Nhã đã đặt.

"Lệ Ca, em tỉnh rồi!" Kì Nhã reo lên, giọng đầy mừng rỡ. Cô ấy đang ngồi cạnh giường, vẻ mặt tiều tụy vì lo lắng.

Lệ Ca cố gắng mỉm cười, nhưng cảm thấy toàn thân vẫn còn mệt rã rời. "Em... em đã ngủ bao lâu rồi?"

"Ba ngày rồi đó, đồ ngốc!" Kì Nhã véo nhẹ mũi cô. "Làm chị lo muốn chết! Em đã dùng hết sức rồi, đúng không?"

Lệ Ca khẽ gật đầu, ký ức về cuộc đối đầu với Dương Chấn Lôi và khoảnh khắc vô thức sử dụng sức mạnh ẩn thân ùa về. "Em... em cũng không biết tại sao mình làm được nữa. Em chỉ cảm thấy... cần phải cứu anh ấy."

"May mắn là thân phận tinh linh của em chỉ có người trong gia đình và tổ trọng án biết," Kì Nhã thở phào. "Chuyện em ngất lịm ba ngày, cả sở chỉ nghĩ em bị sốc do gặp hiện trường ghê rợn và làm việc quá sức thôi."

Đúng lúc đó, cửa phòng y tế mở ra. Mặc Dương bước vào, trên tay cầm một cốc nước ấm và một ít thuốc bổ. Anh trông có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt khi nhìn thấy Lệ Ca đã sáng bừng lên.

"Cô tỉnh rồi," anh nói, giọng trầm ấm. "May quá. Cô làm đội lo lắng đấy."

Anh đặt cốc nước xuống bàn cạnh giường. Lệ Ca nhìn anh. "Anh... anh không sao chứ?"

Mặc Dương khẽ lắc đầu. "Tôi không sao. Nhờ có cô. Khả năng đó của cô... thật đáng kinh ngạc." Anh dừng lại, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. "Tôi đã nói với Trưởng phòng Danh Thụy Uyên về những gì đã xảy ra. Anh ta đã rất tức giận về Dương Chấn Lôi, và đã ra lệnh truy bắt hắn ta bằng mọi giá."

Anh đưa tay vào túi, lấy ra một chiếc USB nhỏ. "Cái này... là của Ân Tư Lâm. Hắn ta ném nó cho tôi ngay khi tôi rời khỏi Viện. Tôi đã xem qua nội dung."

Mặc Dương quay sang Kì Nhã: "Kì Nhã, em có thể ra ngoài một lát được không? Anh cần nói chuyện riêng với Lệ Ca."

Kì Nhã hiểu chuyện, gật đầu và rời đi, để lại không gian riêng tư cho hai người.

"Trong USB này... là những thông tin mật về các thí nghiệm của Dương Chấn Lôi," Mặc Dương bắt đầu, giọng anh trầm xuống. "Hắn ta đã tiến hành những thí nghiệm lai giống tinh linh-người một cách vô nhân đạo, sử dụng các tinh linh có cánh bị bắt cóc làm vật thí nghiệm. Mục đích là để tạo ra 'Tinh chủng hoàn hảo' theo lý thuyết bệnh hoạn của hắn."

Lệ Ca nghe vậy, bàn tay cô nắm chặt ga trải giường. Cô nhớ lại những cảm xúc đau đớn mà cô đã cảm nhận được từ Phòng thí nghiệm Lai giống.

"Và đây," Mặc Dương lấy ra một cuốn sổ da cũ kỹ. "Nhật ký của Tiến sĩ Minh Đức. Ông ta đã ghi lại toàn bộ những tội ác của Dương Chấn Lôi, những thí nghiệm tàn nhẫn và cả kế hoạch buôn lậu phôi tinh linh qua biên giới. Ông ta đã định công bố nó, nhưng Dương Chấn Lôi đã phát hiện ra và ra tay sát hại ông."

Mặc Dương nhìn Lệ Ca, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm nghị. "Tiến sĩ Minh Đức cũng đã nhắc đến một tổ chức ngầm, chuyên cung cấp tinh linh bị bắt cóc cho Dương Chấn Lôi. Hắn ta gọi chúng là 'Những Kẻ Giấu Mặt'."

"Những Kẻ Giấu Mặt..." Lệ Ca lặp lại, cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

"Và còn một điều nữa," Mặc Dương nói, ngón tay anh lướt trên một trang của cuốn nhật ký. "Tiến sĩ Minh Đức đã tìm thấy bằng chứng cho thấy có một loại dược phẩm mới đang được phát triển, sử dụng tinh lực của tinh linh có cánh. Nếu nó rơi vào tay kẻ xấu, nó có thể trở thành một vũ khí nguy hiểm."

Lệ Ca cảm thấy đầu óc cô quay cuồng với thông tin mới. Vụ án đã mở rộng ra rất nhiều, không chỉ là một vụ giết người mà là một mạng lưới tội phạm tinh vi, liên quan đến cả việc buôn bán tinh linh và những thí nghiệm ghê rợn. Cô nhớ đến Tần Bách Diệp, chủ phòng tranh có vẻ ngoài thanh lịch nhưng bên trong tàn nhẫn, và là bạn cũ của mẹ cô: Amélie. Liệu cô ta có liên quan đến Dương Chấn Lôi và "Những Kẻ Giấu Mặt" này không?

"Bây giờ chúng ta đã có đủ bằng chứng để truy tố Dương Chấn Lôi," Mặc Dương nói. "Nhưng hắn ta đã biến mất. Với khả năng hóa thú đó, hắn ta có thể ẩn mình bất cứ đâu trong rừng."

Lệ Ca nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt cô xa xăm. Cô đã sử dụng một sức mạnh mà cô không hề biết mình có, một sức mạnh của tinh linh thuần chủng. Điều này không chỉ là lời giải cho việc cô sống sót, mà còn là một câu hỏi lớn về nguồn gốc thật sự của cô. Amélie đã giấu cô điều gì?

"Anh Mặc Dương," Lệ Ca nói, giọng cô yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Chúng ta phải tìm ra hắn. Và cứu những tinh linh đó."

Mặc Dương nhìn Lệ Ca, đôi mắt anh ánh lên một tia phức tạp. Anh thấy sự quyết tâm trong cô, và anh biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com