Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 18

Jaesung tìm một nhà hàng nằm trong khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố.

Lisa vừa bước vào, nhanh chóng có nhân viên phục vụ dẫn cô vào phòng riêng, Jaesung và Jaewook đã tới từ sớm, ngồi ở hai bên, mười mấy đàn em đứng cạnh tường, tư thế ấy không giống như là tới để ăn cơm, ngược lại càng giống như là tới để đánh nhau hơn.

Lisa đến sớm, nhưng không ngờ rằng bọn họ còn đến sớm hơn.

"Anh Choi." Cô bước vào, hướng người về phía Jaesung nói: "Tôi tới trễ."

Jaesung cười cười: "Là tôi tới sớm, tôi đói bụng rồi, có gọi trước vài món, cậu xem xem, còn muốn ăn gì thì tự gọi nhé."

"Vâng."

Hai người nói chuyện với nhau rất thân thiện, Jaewook ngồi bên cạnh liếc mắt nhìn qua, nở nụ cười có phần châm chọc: "Ồ, thế này là làm sao nhỉ? Không nhìn thấy tôi sao?"

"Anh muốn gọi đồ ăn?" Lisa thuận tay đưa thực đơn sang.

Jaewook liếc mắt nhìn cô: "Cô gọi cho tôi đi."

Cô nhìn hắn ta, hỏi: "Muốn ăn gì?"

"Tôi muốn ăn thịt chân của bác sĩ La, cắt cho tôi được không?" Jaewook cười âm u, da hắn ta rất đen, trên mặt lại có một vết sẹo kéo dài từ giữa lông mày đến tận môi, lộ ra vẻ dữ tợn doạ người, khi cười lên càng khiến con người ta thấm phải nỗi sợ.

Lisa nhếch môi nở một nụ cười trào phúng: "Muốn ăn thì lặng lẽ mà ăn, không ăn thì cút."

Mấy đàn em đứng cạnh tường của hắn ta lập tức như hung thần ác sát hướng về phía cô, còn đàn em Jaesung mang đến nhanh chóng che chở xung quanh cô, hung tợn trừng lại đối phương, không khí trong nháy mắt đã đẩy lên trạng thái căng thẳng.

Jaesung chậm rãi mở miệng: "Kim Jaewook, hôm nay là cuộc gặp gỡ được tổ chức bởi bên chúng tôi, thành thật mà nói, lời của Lisa cũng chính là lời tôi muốn nói, anh cho tôi mặt mũi, vậy chúng ta ăn xong bữa cơm ngày hôm nay, quá khứ trước kia gì đó, tất cả chúng ta đều xoá sạch, coi như chưa từng xảy ra."

"Anh nói nghe thật nhẹ nhàng, năm mươi vạn kia cũng đâu phải của anh." Jaewook cười lạnh.

"Anh đừng cho rằng tôi không biết con đường kia, một đám lợi ích rách nát ấy mà cũng tới năm mươi vạn, sao nào? Bữa cơm này không muốn ăn nữa phải không? Được thôi, không muốn ăn, vậy chúng ta đổi một chỗ ngồi khác, để mấy anh nhìn thấy thế nào được gọi là máu." Jaesung cũng lạnh mặt.

Hắn và Jaewook vốn có chút giao tình, nhưng nguyên nhân cũng bởi chính phần giao tình này mà hôm trước khi hắn tới tìm Jaewook để nói đỡ cho vụ việc của Lisa, lúc đó Jaewook không hề hé răng, hắn cũng cho rằng chuyện này đã qua rồi, vì thế mới tổ chức cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, để hai người cùng nhau ăn một bữa cơm, chuyện gì cho qua được thì cho qua.

Nhưng ai ngờ, Jaewook vừa tới khách sạn đã trở mặt.

"Năm mươi vạn kia, cậu cứ để tôi quên đi vậy sao? Mặt mũi của tôi ném đi đâu? Cậu làm như thế vậy đám anh em của tôi sẽ nhìn tôi như thế nào?" Jaewook liếc mắt nhìn Lisa.

"Anh muốn thế nào?" Jaesung nhìn chằm chằm hắn ta hỏi.

"Bảo cô ta nói lời xin lỗi với tôi, nói rằng ông nội Kim tôi sai rồi, sau đó dập đầu với tôi, chuyện này coi như xong." Jaewook nhìn Lisa: "Thế nào? Có làm được hay không?"

Lisa rót cho mình một ly rượu, rồi rót cho hắn ta một ly: "Uống hết ly này đi, tôi sẽ coi như không nghe thấy câu nói vừa rồi của anh."

Jaewook cười lạnh một tiếng đứng lên.

"Kim Jaewook." Lisa gọi hắn ta lại: "Nếu bây giờ anh bước ra khỏi cánh cửa này, tôi đảm bảo ngày mai anh sẽ không thể sum họp Tết Trung Thu một cách lành lặn đâu."

Jaewook âm độc trừng mắt nhìn cô.

Lisa hờ hững nhìn lại hắn ta, giọng nói lạnh lẽo đến cùng cực: "Nếu tôi đã có thể toàn thây rút khỏi vũng nước bẩn kia, thì cũng có thể trở lại một lần nữa."

"Đến lúc đó, sẽ chẳng còn vị trí Jaewook của anh nữa." Cô nói xong, uống một hơi cạn sạch ly rượu trên bàn.

Jaewook dĩ nhiên nghe hiểu được ý tứ của cô, trước đây sau khi ông nội La xảy ra chuyện, cô suýt chút nữa đã phế toàn bộ đám thuộc hạ của Heo Sungtae, tất cả những người khác đều đến nhờ cậy cô, nhưng kết quả cô lại rửa tay chậu vàng, mở một phòng khám thú y.

Jaewook chen vào được một lỗ hổng, nên mới có được vị trí như ngày hôm nay.

Hiện tại, Lisa đã nói như vậy, có nghĩa là cô đã nắm chắc mười phần, cô và đám người Jaesung hay Sungtae kia không hề giống nhau, cô cũng chẳng phải cố làm ra vẻ, cô rất thông minh.

Theo như lời Jaesung đã nói, nếu không phải cô bị Byunghun liên luỵ, chắc chắn sẽ không giống như bây giờ.

Mặc dù, trong mắt nhiều người bọn họ, vận may của cô ở hiện tại đã được coi là phi thường.

Jaewook trầm mặc đứng đó.

Jaesung gõ gõ bàn, cho hắn ta bậc thang bước xuống: "Jaewook, uống hết ly rượu này đi, hôm nay mấy anh em chúng ta vui vẻ ăn với nhau một bữa cơm, ngày mai lại vui vẻ đón Trung Thu."

Hắn ta liếc mắt nhìn Lisa một cái: "Được thôi, tôi sẽ giữ mặt mũi cho anh Choi vậy."

Dứt lời, hắn ta vươn ngón tay cầm lấy ly rượu đặt trên bàn, ngửa đầu chán nản.

Những người ở đây đều không nhịn được nhìn về phía Lisa, ai cũng biết rằng, Jaewook không phải đang giữ mặt mũi cho Jaesung, mà là sợ cô.

Có mấy người anh em mới tới chưa quen biết Lisa, có chút tò mò đánh giá cô, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, phối quần âu, giày da bóng loáng, đường nét khuôn mặt rõ ràng, vô cùng tuấn tú.

Quả thực không hỗn tạp như lời đã nói.

Có người nào bước trên con đường này mà không phải dựa vào một gương mặt như hung thần ác sát cùng với vô số vết sẹo và tinh thần sẵn sàng liều mạng để rồi có thể xưng bá một phương.

Nhưng Lisa không giống vậy, cô không cần dựa dẫm vào bất cứ thứ gì.

Cô chỉ cần đứng yên tại đó, sẽ chẳng có ai dám khinh thường cô, trong xương cốt cô đã ẩn sẵn loại sức mạnh ấy.

Loại sức mạnh muốn liều mạng bằng bất cứ giá nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com