Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10.

Cực quang rực rỡ, cựa mình tan biến vì những đám mây u ám của cơn mưa tuyết.

Một giờ đêm. Rìa Vegas có bão tuyết và lạnh buốt.

Tuyết cùng gió cà vách nhà sột soạt. Cánh màng ở cửa sổ rũ thòng yên ắng, để rồi không biết bão đã tan hay chưa.

Lò sưởi đang cháy. Nến đang lung linh trên bệ. Nhà xe về đêm rất yên bình.

Cạch...

Cánh cửa mở ra.

Nến lụi tàn tức khắc. Lửa trong lò cũng yếu ớt đi vì cơn gió luồn qua ngách cửa.

Mùi tuyết, màu đen thẫm của cơn giông, tiếng rú của gió rét lan vào nhà. Ấm áp và lạnh lùng đang là mối quan hệ có vách, lúc này lấn nhau. Tiếng con mui đậy nào đó đã tắt máy, ánh đèn pha cũng chợt tan trên kính cửa sổ.

Cùng mùi bia nực nồng và đôi mắt đã say.

Cạch, cánh cửa khẽ đóng về.

Mùa đông không còn đột nhập. Mũ, khăn choàng máng ở vá. Vứt giày ở vách cửa bụi bặm. Tạch. Tách khuy áo bomber sờn vai, nhưng không lột. Vừa tách mỗi khuy, vừa nhìn thanh thuần ấy, mà nghĩ về đêm nay.

Ở nệm về đông, con trăn vắt qua gót chân, hai cùm tay chêm lồng ngực và nằm yên tĩnh trong những đám chăn cũ thô vải. Mắt đóng, đầu có mũ len vừa vặn.

Lisa đang yên giấc.

-"..."

Không thể có câu chuyện về buổi tiệc mùa đông ngày hôm nay. Không thể có câu chuyện về ngày lễ sữa nóng ở nhà gã bạn. Không có tâm sự.

Park Chaeyoung vạch chăn lên...

Thoáng nghe mùi sữa và mùi ấm, loang ra.

Lisa cựa mình. Mái tóc rơi xuống, phồng xuề xoà. Vùi mặt vào gối, trốn vào giấc ngủ. Làn mày, đôi mắt đóng, thanh thuần và trong sạch.

Áo tay dài nhăn nhún lười vải. Ruy băng đen giữ nhiệt. Lồng ngực mấp mô. Chân áo có độ xê nhỏ, thấy bụng đang nở ra mịn màng. Quần tập ngắn xẻ đùi như những ngày. Đôi tất len dày màu trắng đã sờn gấu và loang lổ dấu thời gian.

Giấc ngủ này vẫn mềm mại như vậy.

Ngủ thì chẳng khó, nơi nào yên lặng liền ngủ. Nhưng để tỉnh giấc thì không thể.

Có tiếng hầm hực và ngang ngạnh từ thanh quản. Cạ đầu quanh gối, nhìn đâu đó, rồi quay về giấc ngủ. Có cau mày như quở trách con người đã quá ồn ào.

Thế rồi, gia đình xã hội này gọi là chó con.

Đồng hồ quả lắc đã từng điểm qua mười một giờ.

Về đã nằm xuống nệm vì mệt mỏi, nhưng tại sao mệt mỏi đến như vậy ?

Đàn bà thì sao ?

Hứa thì đã hứa. Nhưng có như đã hứa hay không, thì không biết.

Những ngày thả lỏng tình yêu quá nhiều.

Hạnh phúc, là khi nghĩ đơn thuần từng câu chuyện, không ghen tuông vì những lí do còn mờ nhạt, không bạo lực - đó là lối mòn để những cuộc cãi vã không xảy ra.

Nhưng rất quan ngại, vì nàng không thể. Đó là nhịp tim của nàng để tình yêu phức tạp này sống qua từng ngày.

-"..."

Vì nàng không còn là thanh thiếu niên.

Ngồi xuống ngạnh nệm, nhặt di động từ chân nệm và soát như những lúc.

Hộp thư và danh bạ.

Sóng rất yếu ớt để tra lịch sử tìm kiếm.

Ảnh.

Và con mèo trắng trên phần mềm đã ũ rũ vì đói bụng.

Có vì buồn bã không ?

Những thứ ngăn nắp, vẫn ngăn nắp. Nhưng ngăn nắp thế nào mà vẫn bừa bộn một ngăn.

Ấn thanh nguồn, để xuống bàn đèn, và nhàu tóc.

-'...'

Đêm nay, có lẽ không yêu đương.

-"..."

Bọn nổi loạn đêm qua tại sao lại ở đó ? Ở không gian của người có học. Thoạt nghĩ thấy nhiều điều vô lí, nhưng có nghĩ bao nhiêu, thì đã thành quá khứ.

Nói không bị vấy bẩn là nói dối.

Phực.

-"..." Park Chaeyoung bẻ bao thuốc. Nhắm mắt lại, cơn say làm thần kinh đau nhói, âm ĩ. Cơn ghen nhàu nhĩ cơn say.

Quả tim mâu thuẫn với tâm hồn.

Hôm nay, nhiều lần câu hỏi tại sao không có câu trả lời.

Đêm nay. Không có tình yêu.

Đã không ai mong nàng quay về, và giải thích cho nàng. Những liều thuốc ngủ đang ở đâu. Và tin tức mà Jennie che giấu là gì.

-"..."

Đêm nay. Trên đường về nhà.

Đài FM đang ở tần số thảo luận về cơn sốt trận quyền anh Vegas và Washington ở võ đài Vegas những ngày vừa qua, khớp đêm nàng xa Vegas.

Và khoảnh khắc Kim Jennie vội vàng vặn giảm âm lượng, và bẽn lẽn kể về chuyện nào đó. Dù cô ấy đã quá say để có thể phản xạ.

Dù chưa biết đã có câu chuyện gì. Chưa hiểu rằng, tin tức ấy đã âm thầm làm lõm ở đâu sau lưng Park Chaeyoung.

Thay nhau giấu giếm con đàn bà lạc hậu này.

-"..."

Không muốn nói, không phải là không hiểu. Vì cuộc đời, đã thiếu chân thành. Thì chân thành có hay không, cũng không thiết tha.

Nhắm mắt lại ở sa-lông.
___

Màn đêm của thùng container trắng không xa.

Jennie và Jisoo ở bên nhau được đôi phút êm ấm.

-"Em nghĩ...Chaeyoung đã biết được gì đó." Kim Jennie nằm xuống lồng ngực Jisoo.

-"Tại sao ?"

Jennie bợ gò má của Y :

-"...em xin lỗi. Em đã quá say để có thể nhận ra đài đang phát tin tức đó. Em biết, em đã muộn."

-"Nếu, uống ít một chút, thì..."

-"Đừng lo lắng..."

-"Jisoo. Chị luôn đáng yêu như vậy..."

-"Jisoo....."

___

Sáng của ngày hôm sau.

...

Keng ~ bọt sữa nóng xoáy vòng tròn trong cốc sứ. Thìa gỗ khuấy chầm chậm không ngừng tay.

Park Chaeyoung tỉnh giấc.

Đã là buổi sáng của chín giờ.

Bông trắng đang rơi nhè nhẹ. Ngoài thềm, tuyết đã được đẩy xẻng, cào sạch. Thuốc lá bẻ dở đêm qua ở sàn nhà, đã đi đâu. Ánh sáng không còn là màu nắng, mà mờ xám và âm u.

Và vừa trở người, đã thấy lưng ai là cả khoảng nhìn.

-"..."

Lisa ngồi trên thảm, tựa lưng ở tay vịnh sa-lông, uống khấp sữa nóng. Cầm bu lông nhỏ. Vặn vít chiếc đồng hồ cổ tay mà thời gian không biết bỏ chạy.

-"Buổi sáng tốt lành, chó con..."

Gió lạnh thổi qua.

Lisa nhấc hộp dụng cụ, cất bu lông. Đè nhẹ nắp thiếc của lưng đồng hồ. Cạch. Bánh răng đã xoay trở lại, kim giờ và kim phút chập chững bước thành vòng tròn.

Lisa không còn nói lời nào với người đàn bà ấy.

-"..."

Đêm qua ở nhà Bam Bam, bên nhau tâm sự và uống sữa nóng, rất vui vẻ.

Nhưng từ khi, chiếc bán tải màu sắc ngừng bánh. Không còn câu chuyện, và không còn yên ắng. Nghe thấy những lời nói mông lung, nhìn thấy những ánh mắt hờ hững.

Thì không bao lâu, Lisa đã ra về.

-'...'

Đêm qua, chờ đợi Park Chaeyoung quay về nhà.

Nhưng vì lượng thuốc phiện trong cốc sữa nóng ở nhà gã bạn, ai đó đã pha quá đậm đặc.

Cần một cơn buồn ngủ ập đến để dập tắt cơn nghiện sau này.

Vì đó, Jisoo đã nhờ Jennie chuyển lời.

Nhưng Park Chaeyoung vì bia mà quên  lãng và không cân nhắc.

Park Chaeyoung đã từng hứa gì trong hoà thuận, ở đêm đó. Để rồi đêm qua, bà ta đã thất hứa.

-"..."

- Tao không ghen tuông vì những phiền não.

- Được không ?

-"..."

Park Chaeyoung bóp gian mày, từ từ ngồi dậy.

-"..."

Nhặt điếu thuốc lăn lê trên nệm, và ngồi xuống mặt bàn. Chạch.

-"Tại sao không trả lời ?"

-"Đêm qua sao..."

Park Chaeyoung nâng khoé môi.

-'Thôi nào, chó con...'

Phịch.

Xô lồng ngực Park Chaeyoung ra, Lisa xách hộp dụng cụ, đẩy chân xuống thảm và nhấc người dậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com