Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 44: Không gọi sai tên sao?

Sau khi Chaeyoung trở về từ thành phố A thì ngày nào cũng ra ngoài đi dạo cùng với ông nội Park, đi dạo công viên, đi câu cá, dắt chó đi dạo và chơi cờ, đôi khi có thể làm được rất nhiều việc trong một ngày, đôi khi lại chưa kịp làm việc gì thì trời đã tối rồi.

Trong nhà vốn đã quen với cảnh vắng vẻ và lạnh lẽo bao nhiêu năm nhưng năm nay lại có thêm Triệu Nhiên, có thêm được một chút náo nhiệt.

Ông nội đã mua rất nhiều pháo hoa cho cậu, cậu vẫn luôn giữ cho đến đêm giao thừa mới cho nổ pháo trong sân.

Tiết Dương và cha mẹ của cậu cũng về ăn Tết, sau khi ăn xong bữa cơm tất niên thì lẻn lại đây, vốn dĩ cậu muốn gọi Chaeyoung ra ngoài nhưng nàng lại bị cảm nên đành phải từ bỏ.

Tuyết đã rơi trong vài ngày, bao phủ xuống khắp khu viện nhỏ đều là một màu tuyết trắng xoá.

Ở nhà vẫn luôn có thói quen thức đêm, Thị trưởng Triệu rất bận rộn trong Tết Âm Lịch nên gần như chưa bao giờ nghe điện thoại, Chaewon đã chuẩn bị sẵn một mâm trà nước và trái cây trong bếp. Một hộp pháo lớn kia cũng đủ cho Triệu Nhiên chơi suốt đêm, thường xuyên có những tiếng pháo nổ được truyền vào từ bên ngoài cửa sổ như là tia lửa phát nổ trong lò sưởi điện phía trong tường.

Chương trình Lễ hội mùa xuân đi qua trong hoài niệm, ông cụ rất thích các vở kịch nhỏ, cười đến đôi mắt híp lại thành một đường thẳng. Chaeyoung xem một lúc rồi dựa vào trên ghế sô pha mà ngủ gà ngủ gật, nguyên nhân có lẽ là sau khi ăn cơm chiều thì nàng đã uống thêm hai viên thuốc trị cảm.

Hai ông chiến hữu già vẫn gọi video cho nhau vào đúng 0 giờ như những năm trước, La Hạo Thư ăn mặc giống như một con búp bê được vẽ trong tranh mừng năm mới, chen chúc trước màn hình để tạo dáng chúc tết ông nội Park.

Chaeyoung nhìn từ xa, không nhịn được mà bật cười.

"Chị gái ơi!" Hạo Thư kích động hét lên: "Chị gái mau tới xem nè, nhà chị dâu có một người tuyết thật lớn, còn biết đội mũ nữa!"

Ông nội La xụ mặt quát lớn bên kia điện thoại, Hạo Thư lập tức bịt tai lại rồi bỏ chạy, vẻ mặt của Chaeyoung rất tự nhiên mà tiến lại gần màn hình điện thoại, sau khi lễ phép chào hỏi với người lớn bên kia xong mới đi lên lầu.

Khi không có nàng ở đây, ông La nửa vô tình nửa cố ý đùa vài câu.

Ông Park cười xua tay: "Nói cái gì thế, cháu gái nhà chúng ta vẫn còn nhỏ, không phải gấp gáp."

Mỗi ngày trong tháng giêng đều sẽ có những người khác nhau đến chúc tết. Ông Park không thích ồn ào như thế nên chỉ đơn giản là đưa Chaeyoung về lại nhà lớn, mắt không thấy tâm không phiền.

Ngôi nhà lớn chỉ là có một chút cũ kỹ nhưng lại vô cùng sạch sẽ.

Căn phòng mà Chaeyoung ở trước đây vẫn còn nguyên vẹn, ngay cả vị trí của khung ảnh được trang trí trên đầu giường cũng không thay đổi, trên kệ sách có những cuốn sách giáo khoa nàng đã sử dụng hồi còn học ở trường trung học.

Khi nàng đang sửa sang lại ngăn tủ thì tìm thấy một chiếc máy ảnh cũ, nàng thử cắm sạc nhưng không có phản ứng, chiếc máy ảnh này đã được mua cách đây nhiều năm rồi, nhân viên ở cửa hàng nói rằng có thể không sửa được nên chỉ có thể mang về để tự sửa chữa.

Chaeyoung xin phép không trở về trường học, nàng sẽ tự hoàn thành luận văn ở nhà, Tiết Dương sau khi biết được thì rầu rĩ không vui mà trả vé máy bay lại.

Khoảng cách chênh lệch bốn tuổi khiến cho cậu vĩnh viễn không thể đuổi kịp nàng.

Đợi cho đến khi cậu thật vất vả mới thi vào được Nam Đại thì nàng lại sắp tốt nghiệp.

May mắn thay, nàng vẫn còn ở thành phố đó.

Tiết Dương ngoài mặt trông có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng lại không bình tĩnh được như thế, chờ cho đến sau khi cậu tự an ủi bản thân xong thì đưa mắt nhìn sang Chaeyoung, người đang dựa vào ghế xích đu để phơi nắng, qua một lúc cậu mới nhận ra hình như nàng đã ngủ rồi.

"Chị ơi?"

Cậu đến gần, tăng âm lượng rồi kêu thêm một tiếng: "Chaeyoung?"

Vẫn không có phản ứng nào.

Thật sự là ngủ mất rồi.

Xung quanh không có ai, chỉ có Triệu Nhiên đang nghiêm túc làm bài tập trong phòng khách, ánh mắt của Tiết Dương không tự giác mà dừng lại trên đôi môi của nàng, dưới ngày xuân yên tĩnh, nhịp tim của cậu đập dồn dập, không tự chủ được ngày càng dựa vào gần nàng hơn.

"Tiết Dương, cậu đang chắn ánh nắng rồi."

Nàng đột nhiên lên tiếng làm cho Tiết Dương giật mình, lòng bàn chân mất đi trọng tâm trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất.

"Vâng, xin, tôi xin lỗi! Tôi nhìn thấy máy tính của chị sắp rơi xuống cho nên muốn giúp chị đem nó vào nhà trước, tôi... Tôi..." Cậu ấp úng định che giấu đi nhưng lại đột nhiên bắt lấy tay của Chaeyoung, đôi mắt của cậu nhìn chăm chú vào nàng, dường như đã hạ quyết tâm: "Tôi thích..."

Một quả nho lạnh lẽo bị nhét vào trong miệng, chặn lại câu nói phía sau của cậu.

"Gió lên rồi, có chút lạnh, tôi lên lầu ngủ trưa đây." Chaeyoung lưu lại tài liệu, ôm máy tính lên chuẩn bị đi vào nhà: "Cậu ở lại ăn tối nhé? Triệu Nhiên muốn cậu dạy đạp xe đạp cho em ấy."

"Tôi nói tôi thích chị! Chaeyoung, tôi không coi chị là chị gái gì cả, tôi thích chị!" Tiết Dương gần như là gào thét lên.

Chaeyoung quay đầu lại nhìn cậu, trong mắt không hề có gợn sóng: "Tiết Dương, cậu muốn lên giường với tôi sao?"

Tiết Dương sững sờ: "Cái gì..."

"Sợ rồi?" Chaeyoung cười cười, nàng chạm vào mấy sợi tóc ngốc nghếch trên đỉnh đầu của Tiết Dương: "Quả nhiên vẫn còn là anh bạn nhỏ, về nhà mặc thêm cái áo nữa rồi qua ăn tôi nhé, đừng để bị cảm lạnh."

Màu sắc trên khuôn mặt của Tiết Dương chuyển từ hồng sang trắng, cậu cứ đứng sững người tại chỗ trong một lúc lâu.

Chaeyoung nhìn thời gian, đã đến giờ ông cụ thức giấc, nàng đi pha trà sau đó bưng lên lầu rồi gõ cửa phòng của ông nhưng bên trong một lúc lâu sau vẫn không có động tĩnh nào.

Chờ cho đến khi nàng đẩy cửa ra thì nhìn thấy ông đã nằm bất tỉnh trên mặt đất.
****

"Lisa, ba của con và dì không thể đi xa được, con có thể xin nghỉ phép đến thành phố A một chuyến với ông cụ được không?"

"Có chuyện gì mà gấp vậy ạ?"

"Thủ trưởng Park bốn ngày trước đột ngột xuất huyết não, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, tình hình cũng không được khả quan."

Ông nội La đã lập tức đến thành phố A ngay đêm hôm đó, Lưu Tinh không thể ngăn cản được nên mới phải gọi điện cho Lisa. Cô đã đặt chuyển bay sớm nhất đến thành phố A trước khi trời sáng sau đó bắt xe trực tiếp đến thẳng bệnh viện.

Người nhà họ Park đều đang canh giữ trong bệnh viện, một ngày chỉ cho phép một người được vào thăm năm phút, y tá đưa ông La ra ngoài phòng bệnh ICU*. Lisa vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì đã nhìn thấy Chaeyoung đi ngang qua, tiến lên trước vài bước để đỡ lấy ông cụ.

*Khu Chăm sóc Tích cực (ICU) là một khoa chuyên môn cao giành cho các bệnh nhân cần theo dõi, chăm sóc điều dưỡng chuyên sâu và hỗ trợ hô hấp phức tạp.

Ở bệnh viện thì đến rót một tách trà nóng cũng không tiện,

Park Chaewon lo lắng thân thể của ông La chịu đựng không nổi nhưng hiện tại cô ấy cũng không còn sức lực để đặt khách sạn nữa: "Chaeyoung, con đưa ngài thủ trưởng về nhà nghỉ ngơi trước đi, nghe lời, ở đây đã có cô, con cũng đã không ngủ hai ngày nay rồi."

Chaeyoung nhẹ nhàng gật đầu: "Buổi tối con sẽ qua thay cho cô."

Dưới lầu đã có tài xế đang chờ sẵn, Lisa đỡ ông cụ ngồi vào ghế phụ trước, Chaeyoung sau khi lên xe thì nhắm mắt rồi dựa vào cửa, ngồi cách một khoảng rất xa với Lisa, trên gương mặt không còn một chút máu, phần trán bị đập vào cửa kính mấy lần, Lisa nâng tay lên rồi lại buông xuống sau đó dời ánh đi không tiếp tục nhìn nữa.

Sau khi về đến nhà, Chaeyoung miễn cưỡng cùng cô đi ăn cơm, ông cụ nghỉ ngơi trong phòng ngủ dành cho khách, còn nàng thì đi lên lầu.

Triệu Nhiên sau khi đi học về thì ngoan ngoãn làm bài tập rồi tự đi ăn cơm, Lisa không ngủ, cô gửi hồ sơ bệnh án chi tiết của ông nội Park cho bác sĩ ở nước ngoài, đang chờ hồi âm từ phía bên kia.

Giữa trưa có người đến tìm Chaeyoung, nàng vừa mới ngủ không được bao lâu, Lisa không cho Triệu Nhiên gọi nàng dậy.

"Không sao, có thể ký tên thay, máy ảnh của cô Park đã sửa xong rồi, cô có thể kiểm tra một chút, nếu không có vấn đề gì thì ký vào đây."

"Được."

Lisa thử các chức năng cơ bản, được nhân viên nhắc nhở kiểm tra phần bộ nhớ trong máy ảnh có còn lưu lại hình ảnh và video đầy đủ hay không.

Chaeyoung ngủ rất sâu, khi tỉnh dậy thì bầu trời bên ngoài cửa sổ đã trở nên mờ tối, bóng tối nuốt chửng lấy tia sáng cuối cùng, đưa bóng đêm phủ kín toàn bộ thế giới này.

Nàng bị đau đầu kinh khủng, sau khi tắm rửa xong mới cảm thấy thoáng tỉnh táo hơn một chút.

Chỉ có ông nội La trong phòng khách ở tầng dưới, Chaeyoung nhìn ra bên ngoài, Triệu Nhiên nhỏ giọng thì thầm 'ở sân sau'.

Ban đêm trời có chút lạnh, sân sau không được bật đèn, Chaeyoung không biết cô đã đứng ở đây bao lâu rồi: "Lisa."

Người phụ nữ quay lại, Chaeyoung mới nhìn thấy chiếc máy ảnh trong tay của cô.

"Không gọi sai tên sao?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com