Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1

*Chat*

- "Park tiểu thư hôm nay lại quên mua đồ ăn sáng cho bọn này rồi à"

- "Tớ... tớ xin lỗi"

Chaeyoung sợ hãi bàn tay ôm lấy gương mặt được hằn lên năm ngón tay rành rạnh của tụi kia. Đám nữ sinh này rất hay bắt nạt người khác để đòi quyền lợi cho mình, bắt người khác phải tận tâm phục vụ cho họ chẳng vì một lý do nào cả. Park Chaeyoung cũng không ngoại lệ. Nàng vốn là con gái của Tập Đoàn Park Thị, nàng xinh đẹp tài năng được nhiều người theo đuổi, vì ba mình là người vừa có tiền vừa có tiếng nên Chaeyoung cũng có chút kêu ngạo khiến không ít người ganh ghét, nhiều lần muốn động thủ với nàng nhưng lại sợ thế lực của ông Park. Nên họ đành gậm cục tức mà nhìn nàng ngạo mạng.

Cuối cùng cái ngày mà bọn người kia đợi cũng đến rồi, đó là Tập Đoàn Park Thị vì bị hãm hại mà phá sản. Ông Park vì cú sốc lớn này mà tự tử, bà Park không chịu nổi đã kích nên cũng qua đời. Chaeyoung chỉ còn chú mình là người thân duy nhất. Chú Han rất thương Chaeyoung. Ông luôn tạo điều kiện để Chaeyoung có thể học hành một cách thoải mái mà không phải lo về kinh tế. Chaeyoung hiểu chuyện nên chuyên tâm học hành, còn mấy chuyện trường lớp này Chaeyoung bỏ qua một bên, không để chú Han phải lo thêm.
Từ đấy ngày nào Chaeyoung đi học cũng bị bọn họ kiếm chuyện động thủ.
Bọn người kia được gọi là trùm trường nên họ có làm gì thì cũng không ai dám xen vào. Những người từng nói yêu thương Chaeyoung, họ không những không bảo vệ nàng mà còn chế giễu. Chaeyoung như đang ở thiên đàn mà bị rơi xuống địa ngục, chỉ biết làm theo lời họ để được yên thân mà đi học để sớm gầy dựng lại sự nghiệp của ba mình. Đó là phần tâm nguyện trước lúc mất ông muốn Chaeyoung thực hiện.
Từ ngày gia đình nàng phá sản, dường như bạn bè xa lánh không ai chơi với nàng nữa, khi học nàng cũng ngồi một mình.

Hôm nay lớp nàng có một học sinh mới chuyển đến. Cô chủ nhiệm nghiêm mặt giới thiệu bạn mới đó là Lalisa. Nhìn sơ qua có lẻ cô là một người trầm tính và ít nói. Lisa chào cả lớp, rồi đảo mắt một lượt đưa tay mình chỉ xuống chỗ của Chaeyoung ngỏ ý hỏi cô

-"Em có thể ngồi với bạn đó được không?"

Cô chủ nhiệm đồng ý. Lisa gỡ ba lô trên vai đi xuống đặt cạnh Chaeyoung. Tuyệt nhiên cả hai chẳng có một màn chào hỏi nào. Chaeyoung nghỉ rằng Lisa cũng giống với những bạn học của nàng. Sẽ xa lánh, khinh thường nàng như bao người khác thôi.
Cứ như vậy, họ ngồi cạnh nhau học cũng đã hơn một tháng. Nhưng chẳng có ai nói với ai lời nào. Mọi thứ Chaeyoung biết về Lisa chỉ là cái tên được cô chủ nhiệm giới thiệu "Lalisa".
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Lisa lấy trong cặp ra cái phone gắn vào tai, cuốn sách đọc dở hôm qua nay được Lisa tiếp tục.

*Bốp*

Một tiếng đập bàn làm cô giật bắn người. Đưa mắt về nơi phát ra tiếng động. Là ngay cạnh cô, có vài ba bạn học sinh. Ăn mặc có phần không chỉnh chu, gương mặt muôn phần dữ tợn hướng ánh nhìn về phía Chaeyoung. Họ gào thét.

- "Park tiểu thư...! Giờ ra chơi đến rồi"

- "Xin lỗi. Hôm... Hôm nay các cậu có thể tự ăn được không? Tớ phải ôn bài vì tí nữa có bài kiểm tra"

Tiếng trả lời nhỏ nhí trong miệng Chaeyoung có pha một chút run sợ. Gương mặt Chaeyoung được trưởng nhóm bóp lấy rồi hất lên, Somi đe dọa

- "Vậy mày muốn một chút được làm bài kiểm tra hay là..."

Chaeyoung sợ hãi không để cho Somi nói vế sau, nàng nhanh chóng lên tiếng

- "Được rồi. Tớ sẽ đi"

- "Như vậy có phải tốt không?"

Somi hài lòng buông lỏng bàn tay mình xuống khỏi gương mặt đang bị cô ấy bóp đến nổi đỏ ửng cả lên. Rồi ra hiệu cho hai đứa đàn em theo sau đi xuống nhà ăn chờ Chaeyoung. Nàng đưa tay quệt vài giọt nước mắt trên gương mặt thanh tú của mình rồi đi theo bọn họ.
Lisa ngồi kế bên có vẻ không mấy hài lòng, thầm cảm thán sao lại có loại thích bắt nạt người khác. Và còn lại có loại người hiền đến nổi để người ta bắt nạt chỉ biết khóc.

Thật ra, đây cũng không phải là lần đầu Lisa thấy Chaeyoung khóc. Chỉ là những lần trước Lisa nghỉ chắc là do giận hờn yêu đương của tuổi trẻ hay quan trọng hơn là bị gia đình ép uổng một thứ gì đó làm Chaeyoung không hài lòng nên rơi lệ. Nghĩ ngợi lung tung một lúc, Lisa nhìn đồng hồ còn 5 phút nữa sẽ đến giờ vào tiết, vẫn chưa thấy Chaeyoung đâu.

Hôm nay, là tiết kiểm tra quan trọng. Lisa quyết định rời khỏi bàn đi rửa mặt cho tươi tỉnh và cũng có một chút ý định tìm Chaeyoung. Lisa đến nhà vệ sinh đã thấy bọn người Somi trong đấy đi ra vẻ mặt như vừa làm một chuyện gì đó khiến họ rất hài lòng. Lisa biết thể nào Chaeyoung cũng ở trong đấy. Đảo mắt một vòng tất cả các phòng. Lisa thấy được có một phòng đóng chặt cửa từ bên trong. Áp tai mình vào cánh cửa Lisa nghe thấy được tiếng thúc thích từ bên trong. Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi cũng kết thúc. Nhận thấy người bên trong không có dấu hiệu ra. Lisa bối rối gõ cửa lên tiếng

- "Bạn học có... có phải có chuyện gì không?"

- "Tớ... tớ sơ ý để áo bị ướt...nên... nên không biết thế nào"

Chaeyoung cố trấn an mình ngừng khóc rồi trả lời người ở ngoài. Sao câu hỏi ấy Chaeyoung không nhận được câu trả lời nào từ bên ngoài nữa. Nghỉ là người kia cũng đi rồi. Rồi ai cũng sẽ bỏ lại Chaeyoung mà thôi. Chaeyoung cười buồn cho số phận của mình.

- "Bạn học tớ để áo khoát ở đây. Cậu mặc vào, bài kiểm tra này quan trọng. Không... không thể bỏ"

Lisa sao khi nghe thấy chạy ba chân bốn cẳng về lớp lấy áo khoát đưa cho Chaeyoung.

Chaeyoung ngạc nhiên thật sự ngạc nhiên khi nghe những lời này. Nàng mở cửa, quả thật có cái áo khoát đặc ngay bồn rửa mặt. Chaeyoung nhanh chóng mặc vào chạy về lớp cho kịp giờ kiểm tra. Lúc này nàng không thể suy nghỉ gì nữa, nếu không nhanh sẽ trễ giờ mất.

- "Chaeyoung, em đi đâu? Vào lớp kiểm tra nhanh"

tiếng cô giáo như ra lệnh. Chaeyoung cũng không có thời gian để giải thích. Nàng nhanh chóng chạy vào chỗ ngồi làm bài. Người bên cạnh, cúi mặt nhẹ mỉm cười hài lòng, rồi tiếp tục làm bài. Hai tiếng trôi qua, tiếng cô giáo dõng dạc truyền xuống cả lớp.

- "Hết giờ làm bài. Tất cả nộp bài. Lisa thu bài giúp cô"

Lisa ôn tồn đứng dậy, thu bài lần lượt tất cả bạn học. Người đầu tiên phải thu là người bên cạnh mình. Nhưng hình như Lisa thấy được Chaeyoung vẫn chưa hoàn thành bài luận của mình. Lisa bỏ qua Chaeyoung, thu bài các bạn học khác. Để Chaeyoung là người thu cuối cùng. Lisa trở lại bàn dọn dẹp sách vở bỏ vào cặp.

-"Cảm... cảm ơn cậu"

Chaeyoung rất cảm thán hành động lúc nảy của Lisa không biết là cố ý hay vô tình nhưng thật lòng nếu Lisa thu bài Chaeyoung trước thì sẽ không kịp để viết phần kết luận. Lisa cố tình không phản hồi lời cảm ơn của Chaeyoung. Cô quay lưng rời khỏi lớp. Chaeyoung nhìn theo bóng lưng rồi lắc đầu.
Quả thật, từ ngày ba mẹ Chaeyoung mất, nàng hầu như lạc lỏng giữa thế giới này. Cô đơn, tuyệt vọng, tủi nhục... bao nhiêu là thứ cứ đổ dồn lên đầu nàng.
Nhưng tuyệt nhiên nàng không nghỉ đến cái chết hay nói đúng hơn là không dám nghỉ. Vì những lời nói của ba cứ quanh đi quẩn lại trong đầu Chaeyoung.

Đưa bàn tay, Chaeyoung xua đi những suy nghỉ tiêu cực vì nhận ra hình như trong cái ngôi trường rộng lớn này vẫn có một người thật lòng giúp nàng mà không cần báo đáp. Bằng chứng là chiếc áo khoát nàng đang mặc trên người. Chủ nhân nó chắc chắn là một người tốt. Giúp đỡ nàng mà không cần hồi đáp. Nàng hứa sẽ giữ nó thật kỷ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com