Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 22

Đến tối, Jihoon gọi điện cho nàng, nói tên quỷ say đã tỉnh.

Nàng nói với cô, hai người cùng đi đến nhà Jihoon.

Jihoon đang vui vẻ thoải mái dùng bữa, nhiệt tình mời nàng và cô ăn cùng. Chaeyoung xua tay từ chối, hỏi vấn đề mình cần quan tâm: "Người kia thế nào..."

"Hắn bắt nạt cô, cô không muốn hắn chết, vậy còn quan tâm làm gì?"

Nàng không nghĩ nhiều như vậy, so với với việc thù hận, nàng càng để ý việc này có ảnh hường gì đến cô hay không: "Nếu tôi muốn hắn ta chết, sẽ không nhờ anh giúp."

"Con người này tôi đã điều tra qua, tên là Yoshi, mẹ hắn sinh ra hắn chưa bao lâu thì chết. Từ nhỏ trộm cắp, sống đến 30 tuổi mới lấy vợ, vì ăn cướp nên vào tù ba năm, vợ hắn đi theo người khác, hắn cũng làm cho bố hắn tức mà chết. Sau khi ra tù chơi bời lêu lổng cả ngày, rượu chè mua say."

Cô nghĩ đến hình ảnh hắn say khướt ấn nàng dưới đất: "Tôi có thể cho hắn biến mất hoàn toàn."

"Thể xác và tinh thần của hắn đều như đã chết, vết thương vẫn còn đau nhức, sau khi tỉnh lại hoàn toàn không nhớ gì về cậu, coi như gặp may. Nhưng hắn muốn báo cảnh sát."

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Tôi nói với hắn, hắn bị nghi ngờ liên quan tới vụ cưỡng dâm, cô đã phòng vệ chính đáng, có camera theo dõi làm chứng, nếu kiện thì chỉ có hại đối với hắn. Hắn một cái rắm cũng không dám phóng hahaha."

"Có camera theo dõi?" Nàng nghĩ đến một vấn đề, lúc cô biến hình có khi nào bị quay chụp rõ ràng...

Jihoon mỉm cười, âm thanh nhẹ nhàng: "Tôi dọa hắn thôi, yên tâm, chỗ kia tôi đã điều tra, không có camera ghi hình."

Nắng thở phào nhẹ nhõm, toàn bộ quá trình Lisa coi như việc này chẳng liên quan tới mình.

"Hai người muốn gặp hắn không?"

Nắng lần đầu gặp chuyện này, cả đời này chẳng muốn gặp lại.

"Rất cảm ơn hai người.. Vậy, tiền thuốc men bao nhiêu?"

Ví tiền của nàng nhỏ bé, tiền tiết kiệm cũng có hạn...

"Không cần."

Người nào đó đã sớm chuyển tiền thuốc men, anh ta có trả tiền thừa, người nào đó còn nói rằng nộp hội phí cho động hiệp.

"Cái đó không được..."

"Vì các người giải quyết phiền toái, là việc mà động hiệp của chúng tôi nên làm."

Gương mặt đẹp đẽ của Jihoon trong mắt Chaeyoung tỏa ra đầy ánh hào quang, phía sau như mọc ra hai cánh của thiên sứ. Oa...thật vĩ đại.

-----------

Từ nhà Jihoon trở về, theo thường lệ nàng và cô cùng nhau ăn cơm chiều. Cô lại lần nữa đưa ra yêu cầu "Ở chung", bị nàng trực tiếp Pass.

Đêm khuya tĩnh lặng, cô lại giở trò cũ, biến thành sói nhỏ chui vào ổ chăn của nàng.

Ngoài ý muốn nàng không từ chối, thậm chí còn chủ động dịch vào bên trong, nhường chỗ cho cô. Hình như nàng rất thích hình dáng này của cô, lại sờ đầu cô, đem cô ôm vào trong ngực.

Cô cảm thấy, mình thật giống như một chú thú bông lông xù. Nhưng cô không thèm để ý.

Chiếc đuôi to hướng về phía dưới chân, móng vuốt bò lên hai luồng tròn trịa, nàng không kháng cự, còn cười tủm tỉm miết vành tai cô.

A, đây là đặc quyền của thú bông sao...

Hạnh phúc cỡ nào...

Cô càng lớn mật mà giơ cái đuôi muốn nàng sờ sờ, nàng hoàn toàn không hiểu, không buông tay khỏi lỗ tai mượt mà yêu thích.

Ngứa...hình như cũng được.

Ba ngày liên tiếp Lisa đều như vậy.

Đến đêm thứ tư, đối mặt với con người Lisa xuất hiện trong phòng. Nàng không hề ngạc nhiên, coi như đây là một chuyện bình thường. Tự nhiên có chú sói nhỏ bồi ngủ bên cạnh, chất lượng giấc ngủ của nàng cũng tốt lên. Nàng tự giác nằm sang một bên, chờ cô nhảy lên giường.

Sau những tiếng sột sột soạt soạt, chăn cùng nhau rơi xuống, theo không khí lạnh đi vào là người trần trụi của cô.

"A... Lisa!"

"Gọi chị làm gì." Cô đã vớt người đang chạy ra bên ngoài kéo về phía mình, trước ngực kề sát vào phía sau lưng nàng.

"Sao chị không biến hình..." Tay cô có lực đặt trên bụng nàng, cách một lớp váy ngủ, nàng cũng cảm nhận được độ ấm của lòng bàn tay. Cô xoay nàng lại, khẽ hôn lên trán nàng, rồi cười nói: "Không muốn biến."

Màn đêm đen nhánh phóng đại mọi giác quan, động tác nhỏ cũng có thể nắm bắt tiếng tim đập đang hòa lẫn nhau.

Hơi thở Lisa dần dần trầm tĩnh, chuyên chú cảm thụ giờ phút này, giờ khắc nàng ở trong ngực cô. Đôi mắt nàng lộ ra chút hoảng loạn, thẹn thùng không có chỗ đặt tay, đặt lên ngực mềm mại của cô.

"Chật quá..." Nàng ra vẻ bình tĩnh, ý đồ tìm một chút đề tài đứng đắn, không nhìn thấy đôi mắt sắc bén của cô hiện lên một màu lam nhợt nhạt.

Môi Lisa thân mật hôn hôn trong bóng tối, hôn lên tai nàng, nói với vẻ tán đồng: "Đúng thế, giường em quá nhỏ."

Nàng duỗi tay sờ lung tung theo đường cong trên người cô, mặt nóng lên, muốn thu tay lại bị cô cố tính ấn vào làm tiếp tục phải sờ.

"Ai bắt chị đến đây, trở về giường của mình ấy..."

Vừa mới nói xong, nàng lập tức mím môi, âm thanh nhão nhão dính dính này đâu phải là đuổi người, rõ ràng là đang làm nũng.

Cô cười cười thâm trầm ,cắn một ngụm vào xương quai xanh, hàm răng nhẹ nhàng nhấm nháp, nhưng không làm đau nàng. Cô ôm eo Chaeyoung từ nằm nghiêng chuyển thành đối diện, hai người giao nhau một trên một dưới: "Như vậy không còn chật nữa."

"..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com