Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 93


Cả giọng điệu khiêu khích lẫn xúc cảm mềm mại bên tai đều khiến toàn thân Lisa như bị điện giật. Có điều chắc phải luận cho kỹ xem ai mới là người hái hoa.

Lisa nén run, tránh khỏi lượt tập kích của Chaeyoung, nửa ôm Chaeyoung rảo bước về phía trước.

Bất ngờ trở tay không kịp, Chaeyoung níu lấy hông Lisa, sau khi bị đối phương kéo vài bước thì thắt lưng cô đã chạm tới bàn.

"Cậu làm gì vậy?" Chaeyoung đặt tay lên mép bàn. Ngữ khí cô nũng nịu, ngửa người về đằng sau oán trách Lisa mà không có một chút lực uy hiếp nào.

Nhờ ánh trăng từ ngoài khung cửa, Lisa nhìn Chaeyoung với ánh mắt gợi tình, cười như không cười vậy.

Chaeyoung thua cuộc, chỉ muốn nhắm lại, Lisa cảm thấy đắc ý bèn ghé sát hôn lên đôi môi đỏ mọng của đối phương, cười nhẹ, "Cậu nói xem tôi muốn làm gì?"

"Dễ thẹn thùng như thế thì định hái hoa sao? Hmmm?" Cô lấy chân cọ Chaeyoung, vừa hôn người ta vừa ăn nói mập mờ, "Cậu nói tôi nghe xem ai mới là bông hoa hmm?"

Chaeyoung bị trêu chọc tới mức sắp sửa đứng không vững nữa. Vì muốn né lại né không nổi, thành thử vòng eo của cô ngửa về đằng sau tạo thành một độ cong mê người. Nhịp thở của cô trở nên gấp gáp, khi cảm nhận được nụ hôn của Lisa đang dần từ miệng mình hạ xuống, dần dà có xe hướng càng thấp thấp hơn thì cô mới cố gắng xốc lại tinh thần để tỉnh táo.

Còn chưa tắm rửa, tẩy trang đâu, nếu cứ tiếp tục thì e rằng Lisa sẽ liếm đầy miệng mỹ phẩm mất.

Lisa nhất thời không hiểu, "Chaeyoung, vẫn chưa thể sao?" Ánh mắt cô dịu dàng tình thâm, giọng điệu còn năn nỉ khẩn cầu.

Chaeyoung nuốt nước bọt, cảm giác mình gần như tan chảy trước ánh mắt của Lisa. Còn lý do gì để mà không thể chứ? Chỉ cần Lisa muốn, chỉ cần cô có.

Tuy nhiên sao Chaeyoung dám nói ra hai chữ 'có thể'. Huống hồ ban nãy dáng vẻ Lisa lúc đùa giỡn cô rất ngông cuồng!

Chaeyoung nảy ý xấu. Cô nén cười, giả bộ khó xử, "Không phải là không thể, mà do..."

"Do gì?" Lisa vuốt ve đôi môi Chaeyoung.

Chaeyoung tiện đà hôn lên đầu ngón tay Lisa, đúng như cô dự đoán, ánh mắt Lisa càng thêm nóng rực.

Tranh thủ lúc đối phương thất thần, Chaeyoung nhanh nhẹn tránh thoát khỏi cái ôm của Lisa, lùi xa vài bước ranh ma nói, "Do hôm nay tôi không tiện đó."

Đầu ngón tay Lisa vẫn còn xúc cảm y nguyên, Chaeyoung vừa dứt lời, cô nhất thời lộ vẻ khó tin nhìn Chaeyoung.

"Sắp hai mươi rồi." Chaeyoung nhắc.

Lisa dại cả ra như vừa bị dội cho một gáo nước lạnh.

A a a, không phải vài ngày nữa mới tới ư?

Bằng mắt thường cũng thấy người cô héo rũ, sự hăng hái trong mắt lập tức biến thành oan ức hẫng hụt.

Chaeyoung hất mặt đi không nhìn đối phương nữa, cô mở vali chuẩn bị quần áo để tắm rửa, nhịn một hồi mà cuối cùng vẫn chịu không nổi phải phì cười thành tiếng.

Nghe thấy cô cười, hy vọng trong lòng Lisa lại được dấy lên.

"Cậu đang gạt tôi phải không?" Cô ngồi xổm xuống, ôm lấy Chaeyoung từ phía sau.

Chaeyoung chỉ cười không đáp.

Lisa an tâm phân nửa, bàn tay lại bắt đầu không an phận, "Cậu không nói thì tôi tự đi tìm đáp án vậy."

Chaeyoung vội vàng đè tay cô lại, nhẹ nhàng bảo, "Tắm rửa trước đã."

Đúng là đùa mình mà! Lisa như mở cờ trong bụng, máu huyết sôi trào, "Cùng tắm nhé?"

Chaeyoung xấu hổ xẵng giọng, "Cùng tắm cái đầu cậu."

Lisa dán mặt lên lưng Chaeyoung, uốn éo làm bộ làm tịch, "Nhưng mà cậu khiến tâm hồn yếu ớt của tôi chịu tổn thương, chẳng lẽ không định bồi thường tôi cái gì hay sao?"

Chaeyoung run người, bật cười, "Ngữ khí của cậu bây giờ cũng xúc phạm đến tâm hồn yếu ớt của tôi đấy, coi như hòa."

Lisa cười thành tiếng.

"Ăn cơm chưa?" Chaeyoung quan tâm hỏi han.

"Ăn rồi." Lisa thốt ra từ tận đáy lòng rằng: "Chaeyoung à, được ôm cậu như lúc này đây thật tốt quá. Cậu không biết tôi nhớ cậu nhường nào đâu."

Chaeyoung càng thêm mềm lòng, "Nên tôi đã đến đây."

"Vì sao? Vì sao lại thế?" Lisa được voi đòi tiên, cô muốn được nghe Chaeyoung nói cũng nhớ mình.

Chaeyoung bạc bẽo bắt lấy tay cô, "Mau đi bật điện đi." Rõ ràng đang đánh trống lảng.

Cái người thân thể thành thật hơn miệng lưỡi này, Lisa yêu chiều hôn cổ đối phương một cái rồi mới buông tha.

Cô vừa bật điện, xoay người đã thấy Chaeyoung ôm quần áo đi về phía phòng tắm.

"Thật sự không định tắm chung ư?" Lisa biết còn hỏi.

Chaeyoung liếc mắt lườm Lisa xong rảo bước nhanh qua cửa. Lúc khép cửa phòng tắm, thường thì theo thói quen cô sẽ khóa trái, thế nhưng sau một hồi do dự, cuối cùng cô lại cắn răng thu tay về.

Đã lâu không tiếp xúc với thân thể trần trụi của nhau nên Lisa mạnh miệng vậy thôi chứ thật tâm vẫn khá là ngượng ngùng. Thành thử cô đã quyết định không thể mặt dày mò đi thử xem Chaeyoung có khóa trái cửa hay không, thế là bỏ lỡ cơ hội Chaeyoung dung túng ngầm chấp thuận.

Cô lấy áo tắm ngồi đợi trên ghế, lắng nghe tiếng nước vang ra từ phòng tắm mà trái tim nhảy nhót khôn nguôi.

Vất vả lắm mới đợi được Chaeyoung bước ra. Cô mặc áo tắm màu trắng, ngay cả mái tóc hiện đang rối bời cũng mang một vẻ đẹp hút hồn, từ cổ lên đến hai má nhiễm hơi nước ửng hồng. Như hoa sen mới nở, từng bước chân như đang giẫm đạp lên trái tim thổn thức của Lisa.

Lisa ngắm mà tưởng chừng sắp mù đến nơi rồi.

"Cậu không đi tắm đi?" Chaeyoung lau tóc, rõ ràng động tác hết sức bình thường song lại mang theo cảm giác quyến rũ khó tự nhận thức.

Lisa cười bảo, "Có một câu này tuy đã nói nhiều đến chín đỏ cả rồi, nhưng mà bây giờ tôi vẫn muốn lặp lại."

Chaeyoung tưởng cô định nói gì dịu dàng ấm áp nên tạm dừng tay.

Kết quả Lisa lại liếm môi bảo: "Tôi có thể!"

Chaeyoung ngẩn người, tâm trí đột nhiên hiện lên hình ảnh con gấu trúc vểnh mông, dở khóc dở cười.

"Đi tắm đi." Cô buồn cười ném khăn tắm lên người Lisa.

Lisa tiếp được chiếc khăn, ý cười thêm sâu, ngoan ngoãn đứng dậy đi về phía phòng tắm. Lúc đi ngang qua Chaeyoung, cô chợt xoay gót chân, hôn má Chaeyoung kêu 'chùn chụt', cười tủm tỉm bảo, "Bảo bối à, tôi đi sẽ về."

Chaeyoung bụm mặt, vừa giận lại vừa buồn cười. Từ rất lâu cô đã phát hiện ra ngoại trừ giai đoạn đầu họa chăng Lisa mới biết thẹn thùng, còn một khi đã tiến xa hơn thì cái miệng có thể hết nói lời bậy bạ này đến lẽ dung tục khác.

Chaeyoung hoàn toàn không biết rất nguyên nhân chính khiến Lisa như vậy nằm ở việc cô luôn nghĩ một đằng, làm một nẻo, dáng vẻ cô lúc thích còn giả bộ chống cự làm Lisa không thể nhịn được muốn trêu chọc cô những lúc thế này.

Lisa bước vào phòng tắm, nhanh nhẹn cởi hết quần áo, chuẩn bị tốc chiến tốc thắng. Cô treo quần áo mình lên móc treo đính ở vách tường, không cẩn thận lại khiến áo khoác của Chaeyoung rơi xuống.

Cô cúi người nhặt áo lên, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh như có gì rơi rớt. Theo bản năng, cô ngó xem thử, trông thấy hai miếng ngọc cầu bình an một đỏ một trắng nằm trên mặt đất. Chắc là do đối phương cất trong túi áo khoác nên bị rơi ra từ đấy.

May mà dưới đất có miếng lót, không thì sợ ngọc sẽ nứt vỡ mất tiêu. Lisa hú hồn, nhặt hai miếng ngọc lên. Đợi đến khi cô đặt hai miếng ngọc trong lòng bàn tay để quan sát cho kỹ xem chúng có sứt mẻ gì không thì đột nhiên phát hiện hai miếng ngọc trông rất quen mắt - giống đôi ngọc năm xưa một vị hòa thượng đã đưa cô cùng Chaeyoung.

Năm ấy cô với Chaeyoung trốn đi du lịch Trung Quốc, giữa đường gặp tai nạn xe cộ, giữa lúc nguy cấp may mắn cứu mạng một vị hòa thương nọ. Vị hòa thượng bảo rằng bọn họ có duyên, còn tặng hai người một đôi ngọc cầu bình an.

Tuy nhiên hai miếng ngọc cầu bình an năm ấy chế tác từ bạch ngọc Hòa Điền, toàn thân trắng như tuyết, ở vòng tròn bên trong mới có một chấm đen mơ hồ. Trong khi đôi ngọc trên tay cô hiện tại, bên trong mình ngọc cũng có một chấm đen, nhưng một miếng trắng, một miếng lại đỏ. Miếng đỏ trông cũng giống ngọc Hòa Điền nhưng màu sắc thế này thì đâu có đúng đâu...

Mà có thể đúng là miếng ngọc trắng chính là món quà năm xưa thật, còn miếng ngọc đỏ thì không biết. Lisa cho rằng đây là trùng hợp nên chỉ giúp Chaeyoung thả lại đôi ngọc vào trong túi.

Nhắc mới nhớ, kể từ khi trùng sinh cô còn chưa lấy miếng ngọc của mình ra kiểm tra qua. Đời trước lúc chết, trong tay cô còn giữ chặt miếng ngọc mà.

Không biết sau khi cô qua đời, có ai mở tay cô lấy miếng ngọc đi không nữa...

Lisa mở vòi hoa sen, suy nghĩ miên man.

Tắm rửa xong, Lisa lau khô thân thể, khoác áo tắm đi ra ngoài. Chaeyoung đã sấy tóc xong, cô đang ngồi dựa vào đầu giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nghe thấy tiếng bước chân của Lisa, Chaeyoung mở mắt ra nhìn, sóng mắt dập dềnh.

"Chaeyoung này, mới vừa rồi tôi bất cẩn làm rơi quần áo của cậu đấy, lúc nhặt lên còn phát hiện hai miếng ngọc cũng bị rớt ra nữa." Lisa lau tóc, thuận miệng kể.

Cơ thể Chaeyoung đột nhiên cứng đờ.

Lisa không nhận ra, còn nói tiếp, "May mà sàn có miếng lót nên không xây xát gì, lần sau cậu mà thay quần áo nhớ cẩn thận lấy ra trước nhé."

Chaeyoung tỉnh rụi thầm thở phào nhẹ nhõm, "Được rồi, tôi đã ghi nhớ."

Lisa buông khăn tắm, bò lên giường, "Có phải một miếng trong số đó là miếng mà trước đây vị hòa thượng nọ từng cho chúng mình không?" Cô ghé vào đầu gối Chaeyoung.

Chaeyoung do dự đáp, "Ừm."

"Vậy miếng màu đỏ thì sao?"

Vẻ mặt Chaeyoung chợt trở nên mất tự nhiên, cô quyết định tránh nặng tìm nhẹ, "Tôi tình cờ kiếm được."

Sợ Lisa sẽ tiếp tục thắc mắc, cô nhanh tay vuốt mái tóc vẫn còn hơi ướt của Lisa, đổi chủ đề, "Đứng dậy, sấy qua tóc đã."

Lisa dùng cắm cọ Chaeyoung qua lớp chăn, "Cậu sấy giúp tôi nhé?"

Chaeyoung khẽ cười, không từ chối mà cũng không đồng ý.

Lisa tự hiểu đấy là ngầm chấp nhận, thế là cô trở mình ngồi dậy lấy máy sấy đưa cho Chaeyoung.

Cô ngồi xếp bằng, dáng vẻ nhu thuận chờ được sấy tóc. Chaeyoung liếc nhìn với vẻ ghét bỏ, cuối cùng vẫn phải ngồi xổm thay cô sấy tóc.

Gần trong gang tấc, hương thơm ngây ngất sau khi tắm rửa từ người Chaeyoung quanh quẩn bên chóp mũi Lisa, hờ hững trêu chọc trái tim cô. Lisa nhìn vòng eo mượt mà của Chaeyoung ngay trước mắt, cảm thụ năm ngón tay của đối phương xuyên qua làn tóc như thể động tác mỗi khi họ động tình...

Gió từ máy sấy không chỉ tác động đến mái tóc của Lisa, nó còn ảnh hưởng tới bầu không khí giữa hai người bọn họ.

Càng ngày càng khô nóng.

Chaeyoung nhận ra ánh mắt cuồng nhiệt của Lisa, tâm tư cũng dần lệch nhịp...

Lisa nuốt nước bọt, thuận theo khát vọng đưa tay ôm lấy Chaeyoung. Trái tim Chaeyoung đập thình thịch, thân thể cứng nhắc.

"Đừng lộn xộn, chưa sấy xong đâu." Thanh âm cô run rẩy. Miệng thì bảo thế, nhưng tay cô lại tắt máy sấy tóc đi.

Lisa quỳ gối, kề sát vào cô, ma sát khiến cơ thể Chaeyoung lập tức mềm nhũn, toàn thân nóng hổi.

Lisa tìm được đôi môi đỏ mọng của cô, hạ xuống nụ hôn nhiệt tình tới mức lộng hành, cướp đoạt hết thảy hô hấp cùng lý trí của cô, đè cô chậm rãi ngã xuống.

"Tóc khô rồi. Chaeyoung này, có phải cậu có nơi nào đó còn ẩm ướt hơn cả tóc tôi, cần đến tôi phải hỗ trợ hay không." Lisa cắn tai cô, thấp giọng hỏi.

Trạng thái hiện tại của Chaeyoung quyến rũ mê hồn, vành tai thẹn thùng đỏ tới mức như sắp nhỏ máu. Cô lấy công làm thủ, nghiêng đầu dứt khoát dùng môi ngăn chặn những lời lẽ trêu chọc đến từ miệng Lisa.

"Chaeyoung..."

"Cậu... câm miệng..."

Lisa say đắm thuận theo, dùng hành động thay thế từ ngữ.

Dây lưng bị tháo rớt, áo tắm từ từ bị lột, tiếng thở dốc lượn lờ quẩn quanh...

Giây phút sóng triều đánh tới, Chaeyoung cắn chặt môi dưới như muốn khắc chế âm thanh khiêu gợi kia. Cô cong nửa người, một tay vô lực níu chặt lấy lớp nệm dưới thân, một tay lại đẩy bả vai Lisa hòng trốn chạy trong gang tấc. Vốn vẫn luôn trong trẻo lạnh lùng như bông sen, vậy mà giờ khắc này lại kiều diễm động lòng người như một đóa hồng nở rộ.

Lisa đặt tay lên mu bàn tay cô, tách năm ngón tay ra để mười ngón liền kề.

Cô hôn môi hết sức dịu dàng để trấn an Chaeyoung. Sự thỏa mãn cực độ lẫn niềm hạnh phúc vô bờ bến cho cô có cảm giác không chân thật.

Nước mắt từ đâu rơi xuống, ướt má Chaeyoung.

Chaeyoung mở mắt mơ màng, khi trông thấy đôi mắt ướt sũng của Lisa, lòng cô mềm nhũn.
Cô vươn cánh tay mất sức lên để vén những lọn tóc dính mồ hôi của Lisa.

"Je t'aime." Thanh âm cô trầm khàn mỏi mệt nhưng ý cười trong mắt lại tràn trề, nhu tình sóng sánh tựa làn nước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com