Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 7

Cùng lúc này Tương Hiển đã huy động toàn bộ lực lượng từ trên dưới Tứ Cố Môn, thậm chí còn nhờ cậy đến Thiên Cơ sơn trang để tìm cho ra bằng được đệ đệ của mình. Y đang bối rối không biết phải làm cách nào thì đột nhiên Tiêu Tử Khâm đến báo tin

- Tương Hiển sư huynh, A Vãn mất tích rồi!

- cái gì? Kiều nữ hiệp cũng mất tích luôn sao?

- phải! Ta cũng đã truy tìm khắp nơi nhưng vẫn không có tung tích gì

Vừa nhận được tin Kiều nữ hiệp mất tích thì lại đến lượt Cầm Bà vào báo tin

- Hiển, sư phụ con không thấy đâu nữa!

Chuyện quái quỷ gì thế này, hết Tương Di, rồi lại đến Kiều nữ hiệp, giờ lại đến sư phụ nữa. Không biết tại sao y lại có dự cảm chẳng lành, từng người một cứ lần lượt biến mất một cách bí ẩn như vậy, cứ như là đang liên quan đến một người nào đó, rồi tự nhiên trong đầu y lại xuất hiện hình ảnh của Thiện Cô Đao khiến cho đã lo lắng lại càng lo lắng hơn, y sợ rằng bọn họ đã bị Thiện Cô Đao bắt đi mất.

Thiện Cô Đao vốn đã có hiềm khích với Di từ hồi còn nhỏ, có lần hắn ta cố ý làm Di bị gãy tay, tuy đã nhiều lần nhắc nhở Di là đừng có quan tâm đến hắn ta nữa nhưng Di nào có nghe đâu, cứ thích bám dính lấy hắn ta rồi lại để hắn đánh bị thương làm người huynh trưởng như y cũng cảm thấy không biết làm gì cho đúng, quả thật mỗi lần Di bị thương bởi Thiện Cô Đao thì y rất là xót ruột, cũng có lần vì không chịu nổi không khí ngột ngạt ấy mà y nổi điên lên đòi sống đòi chết với Thiện Cô Đao. Trận đánh lúc ấy thật là một trận long trời đất lở, cả hai đều có sát khí, mỗi lực chém đều rất mạnh như muốn kết liễu đối phương vậy. Y tức giận đến nỗi không kiểm soát được nội lực và chân khí của mình, còn vô tình khiến cho Di bị liên lụy theo, trước khi mọi chuyện đi quá xa thì cũng may sư phụ với sư nương đến kịp thời và ngăn cuộc chiến này lại.

Sau đó y đã bị cấm túc tận hai tháng trời để ổn định lại chân khí, cũng như chữa trị vết thương thì lúc đó y mới bình tĩnh trở lại và là một người huynh trưởng dịu dàng như trước.

Còn bây giờ y một lúc phải tiếp nhận quá nhiều thông tin cùng một lúc, đầu óc nảy số liên tục, y chỉ hy vọng suy đoán của mình là sai nhưng y không thể không ngừng suy nghĩ, trực giác mách bảo rằng cả ba người họ đã bị Thiện Cô Đao bắt.

- sư nương, con sợ mọi người đã bị tên khốn kia bắt đi mất rồi

- tên khốn đó? Ý huynh là sao? Nói rõ hơn đi có được không?

- tên khốn mà con nói có phải là Thiện Cô Đao không?

Y không nói gì mà chỉ gật đầu nhẹ, ngay lúc này đây, tâm trạng của y rất khó chịu, bực bội trong người, giống như là một quả bom nổ chậm, chỉ cần chạm nhẹ thôi là có thể nổ bất cứ lúc nào. Mặc dù đây cũng không phải lần đầu tiên mà Cầm Bà nhìn thấy y tức giận vì Di như vậy, lần đầu tiên là khi bà ngăn cản y đánh nhau với Thiện Cô Đao, lúc đó bà cũng rất ngạc nhiên xen lẫn bất ngờ, không ngờ đồ đệ hiền lành, hiểu chuyện của mình lại đánh nhau đến mức không kiểm soát được chân khí của bản thân, còn suýt nữa là tẩu hỏa nhập ma.

Cầm bà cũng không biết phải làm sao, chỉ đành dịu dàng nói với y

- con đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi

- hy vọng mọi người sẽ trở về nhà an toàn

- dạ, con không sao, sư nương cũng đừng lo lắng quá mức

- người về nghỉ ngơi đi ạ

- được, ta biết rồi

- mọi chuyện đành nhờ số phận an bài vậy

Sau khi Cầm Bà đi được một lúc thì y nhờ Tiêu Tử Khâm gọi đám người Phật Bỉ Bạch Thạch quay về rồi giải thích mọi chuyện, sau khi hiểu ra thì Thạch Thủy hỏi

- vậy... Bây giờ phải làm sao?

Tiêu Tử Khâm :"còn làm sao nữa chứ. Dĩ nhiên là cho người lên đánh Vạn Thánh Đạo rồi"

Y ngăn lại :"không được"

- tại sao lại không được? Chẳng lẽ huynh cứ trơ mắt nhìn bọn họ bị bắt đi như vậy sao?

- dĩ nhiên là không phải! Chỉ là bây giờ ta không biết địa hình trong Vạn Thánh Đạo như thế nào, cộng thêm đây chỉ là suy đoán của ta, với lại lỡ như mọi người cùng nhau lên đó hết thì Tứ Cố Môn phải làm sao đây? Ta cũng sợ mọi người bị liên lụy theo ta nữa

Thạch Thủy :"bây giờ huynh có ngồi lo lắng cũng chỉ tổ phí thời gian thôi, chi bằng chúng ta tìm cách xâm nhập vào đi"

Bạch Giang Thuần :"có phải ý muội là muốn đánh từ bên trong trước phải không"

Thạch Thủy gật đầu :"đúng vậy"

Vân Bỉ Khâu :"thật ra cách này cũng không phải là không được, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con"

Kỷ Hán Phật :"Hiển huynh, từ trước tới giờ huynh ở cùng với môn chủ còn nhiều hơn bọn ta, huynh hiểu rõ hơn ai hết"

"Nếu cứ chần chừ như vậy, sẽ chỉ khiến bọn họ càng đến gần hơn với cái chết"

Thạch Thủy :"huynh ấy nói đúng, đặc biệt là môn chủ, Thiện Cô Đao từ lâu đã có hiềm khích với môn chủ nhà mình, bây giờ đã bắt được thì hắn ta chắc chắn sẽ gây khó dễ đến với môn chủ"

" Tương Hiển sư huynh, huynh là người có nhiều kinh nghiệm thực chiến hơn bọn ta, huynh mau ra lệnh đi, chỉ cần huynh ra lệnh, bọn ta sẽ nguyện ý làm theo những gì huynh nói"

Sau khi suy nghĩ một hồi thì y mới nói :"thật ra nãy giờ mọi người nói đều có lý, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con? Nhưng mà, mọi người vẫn nên suy nghĩ kỹ lại thì hơn"

Tiêu Tử Khâm :"ý huynh là..."

"Những lời lúc nãy ta đã ghi nhận, có điều, trận chiến lần này ắt phải có thương vong. Với lại, ta lặp lại những lời lúc nãy nhé, chúng ta cũng thật sự không biết bên trong Vạn Thánh Đạo có những gì, ta cũng không muốn mọi người vì trận chiến dành người như thế này mà phải nguy hiểm đến tính mạng"

Bạch Giang Thuần :"cũng đúng, hay là... chúng ta suy nghĩ thêm một chút"

Thạch Thủy :"không được"

"Như đã nói, càng lâu, môn chủ sẽ đến gần hơn với cái chết"

"Ta không cần biết bên trong đó là những thứ gì, có nguy hiểm gì, chỉ cần làm hại đến môn chủ của chúng ta thì đều phải chết"

"Với lại, huynh nói cũng không sai, trận chiến này nên ít người biết càng tốt, trận chiến này nên giảm thiểu đi những thương vong không đáng có"

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Thạch Thủy, Tiêu Tử Khâm liền nói :"thế nên,... Ý của muội là muốn chỉ những người trong cuộc như chúng ta tham chiến phải không?"

"Phải"

"Nếu để mọi người trong Tứ Cố Môn biết được môn chủ cùng Vãn muội muội đã mất tích thì chẳng phải sẽ loạn lên hết sao?"

Kỷ Hán Phật :"rồi kẻ thù sẽ lợi dụng lỗ hỏng rồi tấn công lên Tứ Cố Môn chứ gì"

"Đúng"

"Ý kiến của ta là như vậy! Còn huynh thì sao?"

Lúc này y vì cảm động trước sự nhiệt tình của nàng, y cũng cảm nhận được sự quan tâm, tôn trọng đối của nàng đối với đệ đệ mình, y đứng dậy, đặt tay lên vai nàng :"vậy, chuyện tiếp theo đây đành nhờ nàng vậy"

Thạch Thủy khó hiểu hỏi lại :"chuyện gì?"

"Nàng hãy bí mật gửi thư đến Thiên Cơ Đường nhờ họ giúp một tay, nàng thấy sao?"

Vân Bỉ Khâu :"huynh muốn nhờ đến sự thông minh của Thiên Cơ Đường?"

"Phải"

" bọn họ thiên về cơ quan, bẫy và chế tạo vũ khí, ta nghĩ bọn họ sẽ giúp ích được rất nhiều đấy"

Bạch Giang Thuần :"nhưng, như thế liệu có ổn không? Chuyện này vốn là của Tứ Cố Môn chúng ta, bọn sẽ xen vào chuyện này sao?"

"Chuyện đó ta cũng đã nghĩ đến, thật ra chỗ sư phụ của ta và Di cũng có thân thiết với Thiên Cơ Đường nhiều năm, cũng giao dịch rất nhiều lần. Nếu thấy ông ấy đột nhiên gặp nạn, bọn họ tuyệt nhiên sẽ xen vào"

"Nếu huynh chắc như vậy thì ta sẽ gửi thư nhờ họ giúp, đương nhiên ta cũng sẽ dặn bọn họ giữ bí mật, như thế được chứ?"

"Được"

Nói xong thì Thạch Thủy cũng đi luôn không chần chừ nữa, lúc này chỉ còn lại những nam nhân đang ngồi lại đây, y nói :" vậy, mọi người có còn ý kiến gì không? Ta sẽ lắng nghe và ghi nhận những ý đó của mọi người"

Đám người Phật, Bỉ, Bạch, Tiêu lắc đầu :"không"

"Vậy thì giải tán"

Sau khi tất cả mọi người đều đi hết, chỉ có mình y ở lại thì lúc này y mới nói :" ngươi ra được rồi đấy"

Sau tiếng nói của y, thì đột nhiên có một nam nhân đeo mặt nạ tiến vào, người này trên lưng có một thanh đao, linh cảm của y cho thấy rằng, người này cũng là một cao thủ giang hồ, nội lực có khi còn mạnh hơn cả Di nhà mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com