Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1

Bách(trăm) hoa thịnh yến được tổ chức mỗi năm một lần, thần tiên từ mọi nơi đều tề tụ tại Thiên đình, không khí phi thường náo nhiệt.

"Leng cheng --"

Trường kiếm được rút ra khỏi vỏ, mũi kiếm băng lãnh tỏa ra một tia sáng lạnh thấu xương.

Có thể nghe được tiên nhạc(nhạc của thần tiên) từ nơi xa xa, bách hoa đua nhau nở rộ, đẹp không tả xiết.

"Leng cheng --"

Mũi kiếm run rẩy được kéo dài trên mặt đất, để lại những vết xước rất dài.

Các tiên nữ khởi múa theo tiếng nhạc, ăn uống linh đình, nói cười an nhàn.

"Leng cheng --"

Hoa thần Mộ Diệp chỉ mặc một y phục đơn giản, mái tóc đen dài tùy ý vấn ở sau đầu, trên gương mặt tuấn tú không nhìn thấy biểu tình trấn định, trái lại mang theo vài phần hoảng hốt. Trong tay hắn cầm một thanh bảo kiếm sắc bén, chậm rãi đi vào hành lang gấp khúc thông ra đại điện, dường như không nghe thấy những âm thanh náo nhiệt bên tai.

Thị vệ canh cửa vẫn chưa phát hiện dị thường của hắn, vừa thấy mặt đã hô: "Hoa thần đại nhân, yến hội sớm đã bắt đầu, hôm nay ngài đã tới chậm."

Dừng một chút, nhìn về phía trường kiếm trong tay hắn, chần chờ nói: "Thanh kiếm này...?"

Mộ Diệp cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút, bên môi dần dần lộ nụ cười, làm cho đôi mắt đen trở nên càng thêm sâu thẳm, nói: "Ta muốn múa kiếm ở trước mặt bệ hạ."

Tính tình hắn thường ngày ôn hòa, dáng dấp lại ốm yếu, sao có thể khiến người ta khả nghi? Vì vậy dễ như trở bàn tay vào đại điện.

Trong điện oanh ca yến ngữ, ca múa mừng cảnh thái bình.

Đa số thần tiên đã uống say chuếnh choáng rồi, những vị thần có giao tình tốt đều tụ tại một chỗ ngắm hoa, hoan thanh tiếu ngữ(tiếng hoan hô tiếng cười) không dứt bên tai.

Mộ Diệp lại không thèm liếc mắt nhìn xem, chỉ thẳng tắp đứng ở đó, ánh mắt lướt qua đám người, cuối cùng nhìn lên về phía nam tử tuấn mỹ ngồi trên ngai vàng.

Dung nhan người nọ tuấn tú, dùng ngọc quan buộc tóc, cẩm y quý giá, đôi mắt hẹp dài chứa đựng tiếu ý, ngón tay như ngọc vuốt ve hắc miêu đang nằm trong lòng, xác thực cao quý không thể tả được. Còn có một nữ tử xinh đẹp ngồi bên cạnh, một cái nhăn mày một tiếng cười đều quyến rũ động nhân, cho dù ai đều có thể nhìn ra nàng đang được Thiên đế sủng ái.

Mộ Diệp đứng ở nơi xa nhìn hai người bọn họ, tay cầm kiếm không tự chủ mà run rẩy, trong ngực huyết khí sôi trào.

Lời âu yếm êm ái lãng đãng bên tai, khí tức ôn nhu còn quanh quẩn bên người, trong nháy mắt, đã long trời lở đất (biến mất). Đã từng thề non hẹn biển, luôn miệng nói bất ly bất khí(không rời xa không vứt bỏ) ái nhân, lúc này lại ôm ôm ấp ấp người khác.

Mộ Điệp hít sâu một hơi,  ép mình quên đi những hồi ức ngọt ngào lúc trước, hắn đợi người nọ hồi tâm chuyển ý, đã đợi rất lâu rất lâu, lâu đến nỗi cuối cùng hiểu tất cả chỉ là ảo giác.

Khốn khổ vì tình, cho tới bây giờ chỉ có một mình hắn mà thôi.

Trong lòng hắn đau đớn không ngớt, sắc mặt tái nhợt càng lợi hại, từng bước đi tới chỗ người nọ. Những nơi hắn đã đi qua, dường như có nhiều loại hoa rực rở nở rộ, hương thơm kỳ lạ ngập tràn, dẫn tới chúng thần nhao nhao ghé mắt.

Thiên đế cao cao tại thượng rốt cuộc liếc nhìn hắn, cười nói: "Hoa thần đến trễ như vậy, cần phải phạt rượu mới được."

Nữ tử bên cạnh cũng cười theo, nói: "Nghe danh đã lâu Hoa thần dung mạo hơn người, hôm nay được gặp, quả thực danh bất hư truyền. Bất quá nghe nói tính tình hắn rất cao ngạo, ngay cả bệ hạ cũng không để vào mắt. Bách hoa yến lần trước, bệ hạ mệnh hắn múa kiếm, hắn lại nói hắn mang bệnh trong người, ngay cả mặt cũng không thấy, không biết thật hay giả?"

Thiên đế chỉ cười cười, nói: "Hôm nay chắc chắn không giống lần trước."

Mộ Diệp nghe bọn học vừa nói vừa cười, lúc này mới nhớ tới chuyện xảy ra một năm trước. Cũng chính là từ lần đó, Thiên đế bắt đầu thân cận với một tiểu thần không có tiếng tăm gì như hắn, thậm chí... thậm chí...

Hắn không dám tiếp tục nghĩ sâu nữa, chỉ nhắm lại đôi mắt, cắn răng nói: "Việc ta đã đồng ý với bệ hạ, đương nhiên đều sẽ làm."

Mộ Diệp ở Thiên giới người nhỏ lời nhẹ(người có địa vị thấp kém, lời nói không có sức thuyết phục), khắp nơi đều cẩn thận, không dám quá phận rêu rao, cũng là khi yêu cuồng nhiệt, mới đồng ý với Thiên đế tại bách hoa yến múa kiếm. Bây giờ tiếng nhạc đã khởi, hắn liền cầm kiếm xoay một vòng, chuyên tâm vũ động trường kiếm trong tay.

Phút chốc chỉ thấy kiếm quan loang loáng.

Tướng mạo hắn bình thường vốn đẹp, tư thái lại cực kỳ mềm dẻo, mũi kiếm hướng nơi nào, thì chỗ đó sẽ có từng mãnh hoa rơi, thật là cảnh đẹp ý vui.

Dưới tiếng khen thỉnh thoảng truyền đến, nhưng đang ở thời cơ quan trọng nhất, Mộ Diệp lại đột nhiên thay đổi kiếm chiêu, bỗng dưng tiến lên hai bước, trường kiếm trong tay không chút lưu tình hướng phía Thiên đế đâm tới, thẳng đến trước ngực của hắn -- chỉ cần tiến lên nửa tấc, là có thể xuyên thấu qua ngực người nọ.

Chuyện cả gan làm loạn như vậy, thực sự là mới thấy lần đầu.

Trường điện nhất thời hỗn loạn lên, rất nhiều người kêu lên vì sợ hãi, lớn tiếng la hét cứu giá, nữ tử xinh đẹp ngồi bên cạnh Thiên đế hoàn toàn ngã trên mặt đất, sợ đến không dám nhúc nhích.

Chỉ có Thiên đế thần tình tự nhiên, một bên trấn an hắc miêu nằm trên đầu gối, một bên ôn nhu hỏi: "Hoa thần, ngươi đây là ý gì?"

"Ta chỉ muốn hỏi bệ hạ một câu." Tay cầm kiếm của Mộ Diệp hơi run rẩy, lưng lại thẳng tắp, cất cao giọng nói, "Tại sao lại đối xử với ta như vậy?"

Nghe vậy, Thiên đế "Hắc" bật cười, hỏi ngược lại: "Tại sao thích ngươi? Hay là vì sao vứt bỏ ngươi? Ân, ngươi xinh đẹp như vậy, cho dù ai thấy đếu sẽ thích. Bất quá tính tình cũng chỉ như vậy, nghe xong vài câu ngon ngọt, mà bắt đầu đối với ta nói gì nghe nấy, cùng người khác không có gì khác nhau. Sau khi ta chơi đùa vài lần, dĩ nhiên cảm thấy chán."

Tuy Mộ Diệp đã sớm đoán ra câu trả lời, nhưng lúc nghe người kia nói ra miệng, vẫn cảm thấy như bị người ta đấm một quyền ngay ngực, đau nhói không thể đỡ. Một lát mới nói: "Những lời bệ hạ từng nói với ta lúc trước, toàn bộ đều là giả sao?"

Thiên đế ôm miêu chậm rãi đứng lên, như không có chuyện gì xảy ra nói: "Ta cùng rất nhiều người nói qua rất nhiều lời, không biết ngươi nói câu nào? Ta không nhớ rõ."

Nhãn thần y trong suốt, ánh mắt nhu hòa, nói chuyện nhỏ nhẹ, thật phong nhã đa tình, nhưng lại... là người vô tình nhất thiên hạ.

Lúc này Mộ Diệp đã minh bạch tất cả, tâm kịch liệt phập phồng, kiếm trong tay làm như thế nào cũng vô pháp đâm tới.

Thiên đế tựa hồ nhìn thấu tâm tư của hắn, dĩ nhiên chủ động tiến lên một bước, mặc cho kiếm kia gần kề lồng ngực của mình. "Ngươi đã biết rõ chân tướng, lại không nỡ động thủ giết ta sao?"

Y lắc đầu, tựa hồ mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay y, vừa tựa hồ cảm thấy mười phần thất vọng, thở dài nói: "Thật không thú vị."

Nói, tiếp tục đi về phía trước.

Diệp Mộ bị y làm cho lui lại từng bước, trên trán không ngừng chảy mồ hôi, tay cầm kiếm cũng từ từ rũ xuống.

Thiên đế tuyệt không sợ thích khách này của y, thậm chí còn đưa tay ra xoa gò má của hắn, động tác mềm nhẹ dường như đối đãi ái nhân, nói: "Gương mặt xinh đẹp như vậy, tại sao lại lộ ra vẻ mặt này? Ta bất quá chỉ vui đùa một chút mà thôi, ngươi cần gì phải coi là thật?"

Dứt lời, đột nhiên cảm thấy trong ngực nổi lên một trận đau nhức.

Thì ra Mộ Diệp giơ tay phải lên lần nữa, trực tiếp cầm kiếm đâm vào cơ thể y.

Thiên đế nhẹ nhàng buông ra hắc miêu trong lòng ngực, đến giờ phút này, trên mặt mới hiện ra một chút kinh ngạc.

Mà Mộ Diệp thì lảo đảo lùi lại mấy bước, cất tiếng cười to, từng chữ một nói: "Lâu Sâm, ngươi mặc dù là Thiên đế cao quý tôn quý, trong mắt ta... cũng bất quá là một kẻ phụ tình mà thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com