13
"Said that you love me
But that'll last for never"

—————
Top không biết trong lòng cô chủ nhà anh ta đang suy nghĩ cái gì, rõ ràng ngày hôm qua là bộ dáng gấp gáp, hôm nay lại ở đây thuê mấy chiếc thuyền đi... du ngoạn hồ??
Thong Di là thị trấn nhỏ nhất nằm trong huyện Soikham, nằm trên một hòn đảo nhỏ. Cuộc sống của người dân nơi đây vô cùng giàu có và đơn giản, chủ yếu dựa vào nuôi trồng thủy sản và mở một số quán ăn phục vụ cho khách du lịch để kiếm sống.
Vì phương tiện đi lại trên đảo duy nhất chỉ có ngồi thuyền, cho nên cũng không ít người dân kiếm sống bằng cách cho thuê thuyền.
Đêm qua, sau khi Orm ngồi thuyền đến Thong Di, cơ thể không thoải mái buồn nôn, cho đến khi nửa đêm, chủ nhà nàng ở trọ thấy bộ dáng nàng như sinh bệnh, lo lắng sợ hãi một đêm, sáng sớm khuyên nàng ngồi thuyền đi đến bệnh viện trong huyện khám bệnh.
Tạm thời Orm không thể đi, nếu LingLing Kwong đã tìm đến huyện Soikham, như vậy Thong Di chính là nơi an toàn nhất.
Khẳng định LingLing Kwong không thể nào nghĩ tới rằng Orm có thể khắc phục nổi sợ nước trong lòng mà đi ngồi thuyền, cho nên cô tuyệt đối không thể liên tưởng đến việc nàng ở trên đảo.
Trò mèo vờn chuột bắt đầu từ ngày nàng rời khỏi rồi, lúc trước Kwong gia vẫn luôn không có động tĩnh, Orm cho rằng LingLing Kwong đã buông tha cho nàng, trốn đông trốn tây hơn một tháng, cho đến khi nàng phát hiện cô đã đuổi đến huyện Soikham, nàng mới dần dần cảm nhận được mọi chuyện đều nằm trong sự khống chế của cô.
Nghĩ mà sợ, nếu bị bắt... chắc chắn LingLing Kwong muốn đưa nàng về giết chết.
Kỳ thật Orm đột nhiên dọn khỏi Kwong gia, không biết tung tích đã truyền đến trong xã hội thượng lưu vô cùng náo nhiệt, rất nhiều người cũng không hiểu tại sao nàng lại rời đi.
Cho dù có người biết đi chăng nữa, cũng chỉ phất tay lắc đầu tiếc nuối, Kwong gia tốt như vậy, còn muốn dọn đi?
Dọc đường đi khi dừng chân nghỉ ngơi, nàng cũng tự hỏi nếu bị bắt lại thì cuộc trốn chạy này có ý nghĩa gì nữa!?
Đợi ở bên ngoài thời gian càng lâu, nàng càng khẳng định... nếu một ngày nào đó nàng thật sự rời xa LingLing Kwong thì ngày đó sinh mệnh của Orm mới bắt đầu.
Chỉ cần trong thời điểm hiện tại không gặp được LingLing Kwong, thì kế hoạch sống lại một lần nữa sẽ thành hiện thật.
Sau một đêm nghỉ ngơi tạm thời, thân thể nàng cũng khỏe lên được một chút.
Sáng hôm sau nàng thức sớm ra ngoài tìm chút gì đó lót bụng, trung tâm của Thong Di không xa, nàng khoác tạm cái áo khoác rồi đi bộ đến đó.
Ở gần trung tâm có một cửa hàng bán đồ ăn được dựng lên bằng mấy tấm bạc trên khoảng đất trống, bên ngoài là những nồi to bánh bao nóng hầm hập, bánh quẩy, mì sợi hoành thánh, canh chua cay, mì gạo nóng,... một vòng tròn đầy đủ. Bàn ghế được đặt ở giữa tấm bạc, gọn gàng và ngăn nắp.
Orm tìm một cái bàn tương đối sạch sẽ ngồi xuống.
"Ông chủ, một chén hoành thánh, hai cái bánh bao."
Nàng kéo thấp mũ xuống, nhìn bốn phía xung quanh. Gió êm sóng lặng, thoạt nhìn không có nguy hiểm gì.
Sau một lúc, ông chủ đi đến:"Hoành thánh của cô đây."
"Người đẹp, ở đây có ai ngồi không?"
Hai câu nói đồng thời vang lên bên tai, phía sau lưng Orm như bị một cây giáo đâm, nàng máy móc quay đầu, nhìn về phía hai người đàn ông đứng đối diện.
Trong đầu đồng thời toát ra hai ý nghĩ... chạy hay không chạy!?
Chạy... nhưng hai người đàn ông đối diện rất lạ mắt, không nhất định sẽ nhận ra nàng.
Không chạy... sẽ không có cơ hội nữa.
Ông chủ tiệm đặt hoành thánh trong tay xuống, cười ha hả: "Không có ai cả, tùy tiện ngồi đi."
Hai người đàn ông ngồi đối diện Orm, sống lưng Orm cứng đờ.
Từ lúc hai người đàn ông này nói câu đầu tiên với nàng bắt đầu, Orm đã biết hai người này không phải người địa phương, khẩu âm của thành phố N bại lộ thân phận của bọn họ.
Hai người đàn ông ngồi xuống đã nói chuyện phiếm, Orm thấy bọn họ căn bản không chú ý đến mình, nhẹ nhàng thở ra, vẫn luôn cúi đầu ăn hoành thánh.
Orm nghe cuộc nói chuyện của hai người đàn ông:
"Ăn nhanh lên, anh Top chỉ cho có mười phút ăn sáng."
"Cũng không biết hôm nay có thể kết thúc hay không, tôi đã gần một tháng rồi chưa được ngủ trên giường, cơ bản đều ngủ ở trong xe."
"Tôi cũng thế, nhớ vợ tôi quá."
"Hy vọng hôm nay có thể tìm được cô ta."
Orm cố gắng làm bản thân thật bình thường, nàng phải ăn cơm, nếu không ăn cơm sẽ không có sức chạy, hơn nữa cũng không thể làm bọn họ nghi ngờ được.
"Người đẹp, lấy giùm tôi lọ giấm."
Orm đưa giấm qua, người nọ nhìn nàng một cái, nghiêng người nhỏ giọng nói với người bên cạnh: "Rất xinh đẹp nha."
Người bên cạnh thật sâu nhìn Orm liếc mắt một cái, hơi hơi nhíu mày.
Orm cười cười trấn định ăn xong hoành thánh, sau đó cố ý dùng giọng địa phương lúc nhỏ nàng từng ở kêu một tiếng: "Ông chủ, lấy cái túi."
Ăn sáng xong, hai người đàn ông đã ăn no: "Anh có cảm thấy cô gái vừa rồi có chút quen mắt hay không?"
Người đàn ông còn lại vuốt dạ dày đã căng no, đánh đánh cái bụng: "Không có."
Người đàn ông đưa điện thoại ra, mở ra bức ảnh, đưa cho người bên cạnh.
"Cậu xem giống hay không?"
Cẩn thận nhìn một chút:"Không giống lắm, ảnh này xinh đẹp như vậy, cô gái vừa rồi kia đẹp thì có đẹp, nhưng giống Vô Thường quá, trắng bệch như quỷ. Lại nói, anh không nghe thấy cô gái vừa rồi nói chuyện sao?"
"Hả?"
"Giọng nói địa phương."
Hai người suy nghĩ một chút, cảm thấy suy đoán của mình rất có đạo lý, người bọn họ muốn tìm là người của thành phố N, không thể là người nói giọng địa phương nơi đây được.
Suy nghĩ một lát: "Vẫn nên báo cáo cho anh Top thì hơn."
Đầu dây bên kia, Top nghe xong báo cáo, hỏi: "Có ảnh chụp không?"
"Không có, cô ta ăn xong liền đi mất, chưa kịp chụp ảnh."
Top hơi ngừng lại, hỏi:"Cô ta đi đâu?"
Thủ hạ vừa nghe thấy thì cảm thấy có gì đó không đúng: "Không rõ lắm, không đuổi kịp."
"Ngu xuẩn, ai sẽ ở nơi khác nói giọng địa phương chứ? Đó là cố ý nói cho hai người nghe."
Thủ hạ: "..."
"Bọn tôi lập tức đuổi theo."
Orm một đường đi về phía bến tàu, nàng không nghĩ LingLing Kwong sẽ tìm được đây, thậm chí hoài nghi có phải cô gắn GPS trên người nàng hay không, bằng không làm sao cô có thể chắc chắn nàng trốn trên đảo chứ?
Rốt cuộc... có thể đoán được nàng trốn trên đảo, mạch não của cô chắc phải khác hẳn với người thường.
May mắn người của cô toàn bộ ở trên đảo, tạm thời còn chưa phát hiện ra nàng, ngồi thuyền đi ra ngoài hẳn là còn kịp.
_____
Khi Top nói chuyện Orm ở trên đảo cho LingLing Kwong nghe, phát hiện cô chủ nhà anh ta không chút gì là bất ngờ, bình tĩnh đến đáng sợ.
LingLing Kwong: "Tôi biết."
Top: "Phía dưới kia... bọn tôi lập tức..."
LingLing Kwong lắc đầu, bình tĩnh nhìn mặt hồ phẳng lặng: "Cô ấy không ở trên đảo."
"Vừa rồi còn có người thấy cô ấy trên đảo."
LingLing Kwong nhìn Top một cái, ánh mắt khinh thường: "Người của cậu đã kinh động đến cô ấy."
Top á khẩu không trả lời được, như vậy tưởng tượng thật đúng là...
Top ngậm miệng, không đoán vị trí của Orm nữa, anh ta nói một câu thì bị cô chủ nhà cô ta ghét bỏ một câu.
LingLing Kwong: "Đi lục soát các thuyền trên hồ."
Top rất nhanh hiểu rõ, mang theo người đi đến bến tàu.
____
Trên một con thuyền du hồ, chần chậm thong thả đi đến bên bờ bên kia, ở gần khoang thuyền trong một góc có người đang cuộn tròn.
Hai mắt Orm nhắm nghiền, hô hấp dồn dập, mạch máu trên trán theo hô hấp hơi phập phồng, trước mắt mơ hồ không rõ.
Ngón tay mảnh khảnh gắt gao nắm lấy lan can bên cạnh thuyền, theo xóc nảy của du thuyền, lâu lâu thống khổ rên rỉ.
Dần dần, tốc độ của thuyền chậm lại, du khách trên thuyền không biết nguyên nhân gì sôi nổi đứng ở lan can ngắm cảnh sắc.
Orm chậm rãi mở mắt ra, thoáng nhìn con nước gợn sóng lăn tăn phập phập phồng phồng bên cạnh, lòng dân lên một trận khó chịu muốn nôn.
Thuyền trưởng từ phòng điều khiển Senchai lớn với bên ngoài: "Mọi người an tĩnh, nghe tôi nói! Mới vừa nhận được thông tin, bến tàu tạm thời bị kẹt, từng con thuyền từng cái phải cập bờ cho nên tốc độ thuyền sẽ đi chậm lại, cần dừng lại một khoảng thời gian."
Các du khách bất mãn: "Tại sao lại như vậy? Trước khi lên thuyền ông cũng chưa nói bến tàu bị kẹt."
Thuyền trưởng kiên nhẫn giải thích: "Đôi khi thuyền cập bờ quá nhiều, bến tàu sẽ tạm thời bị kẹt không có chỗ trống, giống như trên đường lái xe vậy, xe nhiều thì bị kẹt đó!"
Thuyền trưởng vì không muốn làm mất hứng thú du ngoạn của mọi người, đồng ý miễn phí mở mấy chiếc thuyền độc mộc ra, tùy ý để mọi người chèo thuyền đi ngắm hoa dạo chơi. Cuối cùng các du khách cũng vừa lòng, tốp năm tốp ba đi chèo thuyền.
Rất nhanh, trên thuyền liền dư lại một mình Orm.
Nàng ngồi ở khoang trên, một cử động nhỏ cũng không dám, giống như bị đặt trên lò nướng, trên trán không ngừng tiết ra mồ hôi lạnh.
Có gió từ mặt hồ thổi đến, xông vào trong xoang mũi của nàng.
Bốn phía ầm ĩ, âm thanh guốc nhọn rõ ràng bên tai, từ xa đến gần, từng chút từng chút một, có tiết tấu dừng trên boong tàu.
Khi âm thanh đến gần, Orm mở mắt ra, vừa nâng tầm mắt thì một bóng hình cao gầy đập vào mắt, nàng giương khóe môi cười bất đắt dĩ.

Cho dù từ lúc bắt đầu đã đoán trước được kết cục, thì nàng cũng không hối hận.
LingLing Kwong nhìn chằm chằm nàng trong chốc lát, cõ lẽ bộ dáng bây giờ của Orm quá mức nghèo túng, chật vật nên trên khuôn mặt bình tĩnh của cô xuất hiện vết rách.

Đanh mặt lại, biểu cảm khó hiểu, còn chất chứa ở nơi nào đó chạm vào là nổ ngay sự tức giận, trong lòng LingLing Kwong thật phức tạp.
Cô muốn suy nghĩ một chút, vì sao Orm phải đi.
Cô ngồi xổm trên mặt đất, muốn đến gần nàng một chút.
Ngồi xổm xuống vừa đúng nhìn thẳng tầm mắt với Orm, cô duỗi tay, sờ lên gương mặt tràn đầy mồ hôi.
"Vì sao không nghe lời?"
Mồ hôi trên mặt Orm theo đầu ngón tay của cô, hoàn toàn đi vào cổ tay áo cô, theo làn da của cô, giao hòa đến mỗi một chỗ sâu trong thân thể cô.
Orm quay mặt đi chỗ khác, nhìn bên ngoài khoang thuyền, mỉa mai hỏi: "Nghe ai nói? Chị sao?" Nói xong như muốn dẫm nát sự kiêu ngạo của LingLing Kwong: "Vì sao phải nghe chị nói?"

LingLing Kwong nhíu nhíu mày, đại khái không thể hiểu nổi vì sao Orm bất thình lình phản nghịch như thế.

Vẻ cao cao tại thượng trước sau như một, cô tuyên bố kết thúc cái gọi là trò chơi bỏ nhà trốn đi: "Chạy lâu như vậy, đi nhiều nơi, em vẫn không rời khỏi được tôi."
Môi Orm trắng đến không thể nào trắng hơn được nữa, nàng nắm lan can thuyền, chống thân thể, kéo khoảng cách với LingLing Kwong.
"Biết rõ chạy không thoát, nhưng tôi còn phải đi, LingLing Kwong, chị không biết là tại sao ư?"
LingLing Kwong nghiêm túc hỏi một câu: "Tại sao?"
Orm cảm thấy LingLing Kwong quả thật tàn nhẫn, cô một bên làm ra những chuyện làm nàng không còn đường lui, một bên lại hoàn toàn không biết cái gì cả hỏi nàng tại sao phải đi.

"LingLing Kwong, thuyết phục bản thân tin tưởng... chuyện tôi không yêu chị, khó vậy sao?"
LingLing Kwong nghe xong, giơ tay, nhẹ nhàng xoa môi của nàng.
Giọng nói của cô run rẩy mà thậm chí cô không nhận ra. Cô cực lực để kiềm chế, khống chế những cảm thụ mà cô chưa từng trải qua đó.
"Orm, chuyện gạt người đó, nói ra ai sẽ tin?" Vừa nói ngón tay cô nặng nề nghiền áp cánh môi của nàng, xoa xoa tạo nên chút huyết sắc cho nó.
Orm hất tay cô ra, trong lòng lại một lần nữa bị đảo lộn.
"Rốt cuộc là ai tự mình dối người? Tôi dám thề từ đây về sau sẽ không lại yêu chị, chị dám không?"
LingLing Kwong lạnh mặt, không nói một lời.
Trước mặt càng ngày càng mơ hồ, thân thể nàng ngồi trên boong tàu lung lay sắp đổ, sức lực cuối cùng của nàng, nàng muốn xé nát mặt kiêu ngạo của người phụ nữ này.
"LingLing Kwong, loại người như chị tính tình ích kỷ, bá đạo không nói lý, dựa vào cái gì chị chắc chắn tôi sẽ thích chị cả đời?"
Gió trên mặt hồ cùng hòa tan lòng nhẫn nại cuối cùng của LingLing Kwong, phẫn nộ tích lũy một tháng, bị Orm xả ra hết tất cả.
Đột nhiên cô đứng lên, chặn ngang cả người Orm đang nói chuyện, sức lực của cô lớn đến kinh người, xách Orm lên như xách một con thú bông.
Dưới cơn thịnh nộ, mỗi một câu nói đều là phát tiết cảm xúc.
Cô ấn trụ cổ của Orm, ấn nàng vào trong ngực, cúi đầu ép hỏi: "Trước kia ai nói chỉ cần không phải tôi không cần em, đời này của em tuyệt đối sẽ không rời khỏi tôi nửa bước. Là ai nói yêu tôi đến chết, mạng cũng không cần. Bây giờ bộ dáng lạc mềm buộc chặt của em, lại là cho ai xem, hả?"
Trước mắt Orm đen kịt, mỗi một cái hít thở đều cảm thấy đau.
Nàng chưa bao giờ nghĩ đến, trước kia nàng nói những lời âu yếm với LingLing Kwong, hôm nay sẽ bị cô dùng nguyên lời để trào phúng chế nhạo lại nàng.
Nàng thổ lộ tình yêu đúng là thật sự, hiện giờ cô như đang tát một cái lên mặt nàng vậy, nhưng chuyện trái tìm nàng đã thay đổi cũng là sự thật. Cô không biết cách trân trọng tình yêu của người khác, cô chỉ hiểu được điều cô muốn... lúc trước nàng hứa hẹn với cô ngay cả khi nàng chết, cũng muốn tiếp tục ở bên cô, tiếp tục yêu cô.
Lỗ tai ùng ùng, nàng cảm thấy huyệt Thái Dương đột ngột nhảy dựng, mỗi một tế bào đều kêu gào khó chịu.
Há miệng muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng lại nôn ra.
Ngay sau đó mất đi ý thức, ngã xụi lơ trong ngực LingLing Kwong.
Đột nhiên Orm té xỉu, cuối cùng kéo lại một tia lý trí cuối cùng của LingLing Kwong, cô bất chấp không để ý vết dơ trên bộ quần áo, ôm người vào trong ngực.
Mùi vị nôn mửa khó ngửi tràn ngập khắp không gian, trên trán nàng không ngừng chảy ra mồ hôi lạnh.
Thói quen cực kỳ sạch sẽ của LingLing Kwong trong một phút biến mất vô tung vô ảnh, cô duỗi tay lau rớt những thứ dính trên quần áo của Orm, như là đang nói cho chính mình nghe: "Cho dù chết, cũng không thể tách khỏi tôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com