4
"We say it's over"

—————
Trở lại căn phòng nhỏ, ngay khi vừa mở cửa Orm đã đá văng đôi giày cao gót sang một bên, nằm dài trên ghế Sofa có chút thông suốt mọi chuyện.

Sau khi tiếp xúc với người của Kwong gia, tâm trạng của Orm cũng không quá cao hứng, tuy rằng ở dưới đáy lòng luôn nói rõ ràng với bản thân rằng chỉ cần tự bản thân mình Kwong quyết tâm rời đi là đủ rồi, mọi chuyện còn lại thì để thời gian chứng minh.
Nằm yên lặng suy nghĩ, nói trong lòng không đau buồn là giả, trong lòng nàng vẫn còn quanh quẩn lời nói của Susi.
"Tôi sẽ trở về nói với Kwong tổng, sẽ tăng tiền tiêu vặt lên cho ngài."
Đầu tiên Orm cười nhạo một tiếng, rồi đau khổ vùi mặt vào gối.
Một lát sau, truyền đến âm thanh nức nở, rốt cuộc là vì cái gì bắt đầu mà loại tình cảm của nàng đối với LingLing Kwong hèn mọn đến mức này.
Ai ai cũng đều có thể cười nhạo.
Thích một người cũng không sai, nếu người được thích không đáp lại thì ở trong mắt người khác, trước tấm lòng của người kia liền biến thành đối tượng có thể chế nhạo.
Người nào có tình cảm trước người đó sẽ phải chịu nhiều cảm xúc tiêu cực nhiều hơn.
Có lẽ là vì LingLing Kwong quá mức hoàn hảo, cuối cùng người sai tự nhiên sẽ biến thành Orm. Thế nên sau này bất luận là Orm làm cái gì đi nữa cũng biến thành có âm mưu, có tâm kế.
Nàng dọn ra khỏi Kwong gia, tự bản thân mình tự lập, nhưng trong mắt những người đó, nàng chỉ là đang dùng"Hoa Chiêu" để muốn bức hôn, hoặc là muốn tăng tiền tiêu vặt.
Nàng cọ cọ gối ôm trong tay, nghẹn ngào, nhỏ giọng nói cho bản thân mình nghe: "Orm Kornnaphat, mày nhất định phải chống đỡ."
"Không được quay đầu lại."
Mặc dù tâm trạng không tốt nhưng cũng không tự làm mình sa ngã, nằm trông chốc lát lại đứng dậy kiếm đồ lấp đầy cái bụng trống rỗng.
Di động vang lên hai tiếng, là Earn nhắn tin.
"Cậu đón xem vừa rồi ai gọi điện cho tớ?"
Orm nhắn trả lời chỉ có một chữ: "Ai?"
Earn gửi lại một cái [mặt cườigian]: "Đại quản gia nhà các cậu!"
Jakarin Puribhat? Không phải mấy ngày trước ông ta mới vừa bị mắng cong đít chạy đi sao?
Orm nhanh chóng gọi điện lại cho cô bạn thân.
"Đến tìm tớ?"
"Đương nhiên."
"Tìm tớ có chuyện gì?"
Earn cũng không có trả lời:"Cậu không biết cái ông quản gia đó gọi điện cho tớ nói chuyện có bao nhiêu khách khí đâu, tất cung tất kính!"
"Hôm nay nhé, đổi giọng gọi tớ là tiểu thư nữa cơ, bảo tớ đưa số điện thoại mới của cậu cho ông ta."
Orm tay vừa cầm điện thoại vừa nhảy khảy mì trong bát. "Cậu nói rồi?"
Earn vừa nghe xong câu đó liền mất hứng. "Chị em tình thâm là cái loại người đó sao?"
Orm nhẹ nhàng thở ra. "Coi như cậu còn đủ nghĩa khí!"
"Chẳng qua là tớ có nói cho ông ta một dãy số rồi!"
"Số nào đó?"
"Số của bệnh viện tâm thần, tớ bảo ông ta dẫn toàn bộ người của Kwong gia đi khám lại đầu óc xem sao. Ha ha ha, xém chút nữa đã làm cho ông già kia tức đến hôn mê!"

Orm cười ra tiếng, giọng nói nhẹ nhàng: "Bọn người của Kwong gia đó chẳng bao giờ cảm thấy mình sai, thậm chí còn cho rằng trái đất này chuyển động xung quanh họ nữa."
Earn ở bên kia dừng lại hai giấy, từ từ hỏi: "Đừng nói dễ nghe như vậy, nếu hiện tại LingLing Kwong tự mình đến tìm cậu thì sao?"
Orm thở dài: "Chị ta sẽ không!"
Vừa nói lại nghĩ đến chuyện lúc trước.
Orm than thở: "Ở với chị ta tám năm, trước nay đều là tớ ở bên cạnh chị ta, chưa từng rời nửa bước, chị ta càng không có khả năng chủ động đi tìm tớ."
Earn hít hà một hơi:"Trình độ này của cậu, cần được ghi kỉ lục Guiness Thế Giới!"
"Tớ cũng cảm thấy bản thân thật lợi hại, lại có thể yêu một người lạnh như khối băng như thế tám năm trời."
Earn an ủi nàng: "Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ."
Orm "..... Tớ cũng không có xuất gia."
"Cậu yên tâm đi, chờ khi chị ấy quay về, tớ sẽ nói rõ ràng mọi chuyện."
Earn không nghe rõ giọng nói của Orm thấp xuống, ở đầu dây bên kia xúi giục nói: "Nếu cậu muốn"Hối cải đề làm người mới, một lần nữa làm người" không bằng chúng mình đi tìm điểm kích thích đi..."
"Cái gì kích thích?"
"SM, vũ trường người lớn SM, đặc biệt kích thích!"
Bar SM thực tế chính là hộp đêm, Earn là một cô bé chưa hiểu qua chuyện đời, nên lúc nào cũng cười hề hề nói vũ trường người lớn.
Orm không chút khách khí vạchtrần cô: "Thôi đi, náo đến độ người kia của nhà cậu đến... chị của cậu cho phép cậu đến bar nửa đêm không về nhà?"
Earn là loại người có tính gian kế thì nhiều nhưng lại không có gan làm.
"Cậu nha... chỉ là cảm thấy có chút áp lực nên mới đến đó để thả lỏng một chút.
Orm lười vạch trần cô: "Tự cậu muốn đi thì đi, cần gì phải mang tớ theo cùng."
Cuối cùng, Earn ra chiêu sát thủ: "Cậu có biết chủ đề của quán bar lần này là gì không?"
"Chủ đề gì?"
Earn nhỏ giọng: "Màu hoa văn nhân thể! Nghe nói chủ đề là Hy Lạp Cổ thần thoại nha!"
Nói đến Hy Lạp Cổ thần thoại, rất nhiều người đều nghĩ rằng nó trong sáng, mỹ lệ. Nhưng thật chất Hy Lạp Cổ thần thoại tràn ngập máu me và bạo lực, có cả quan hệ loạn luân.
Đối với những người học mỹ thuật như các nàng mà nói, không có thứ gì so với màu hoa văn nhân thể của HyLạp Cổ thần thoại, càng có cảm giác thần bí nghệ thuật.
"Có đi hay không?"
Orm do dự hai giây:"Đi!!"
____
SM và nhà Orm cách nhau khá xa, Earn lái xe đến đón cô, cũng đã hơn 10 giờ tối.
Sau khi lên xe, Earn liếc mắt nhìn Orm một cái.
Orm mặc áo sơmi tơ lụa toàn thân màu đen, xúc cảm tinh tế, toát ra vẻ gợi cảm lại thần bí.
Khoác bên ngoài một cái áo khoác cao bồi ngắn, bị nàngvác trên vai lỏng lẻo, nháy mắt có vài phần tùy tiện lại có chút đoan trang.
Trên mặt make up xinh đẹp, đuôi mắt kéo dài, phong tình vạn chủng. Không còn vẻ dịu dàng nhẹ nhàng của quá khứ,thay vào đó là vẻ quyến rũ. Quá táo bạo!
Earn vừa nhìn thấy nàng thì mặt sáng ngời: "Chậc chậc chậc, đúng là nhìn không ra nha!"
Orm đè đè lại mũ lưỡi trai, vén mái tóc xoăn dài đen tuyền qua tai: "Nhìn không ra cái gì?"
Earn bỗng nhiên cười rộ lên, như là đang suy nghĩ đến cái gì đó thú vị lắm, hề hề hỏi Orm: "Cậu nói xem LingLing Kwong khi thấy cậu trang điểm sẽ có tâm trạng như thế nào?"
Orm nhìn ngoài cửa sổ, chị ta sẽ có cái loại tâm trạng gì?
Đại khái là sẽ nhíu mày, trách cứ nàng hai tiếng, sau đó cũng không quan tâm xem nàng như thế nào nữa.
Ngẫm nghĩ lại thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"Chị ta quản không được." Orm sờ sờ khuyên tai: "Đi thôi!"
Earn nhìn chằm chằm Orm, mơ hồ nghe ra trong lời nói của nàng có ẩn ẩn chứa nhiều ý nghĩa.
Đã tới SM.
Orm vừa mới bước xuống xe thì điện thoại vang lên không ngừng, nhìn lướt qua thì đó là một dãy số xa lạ, sau đó dứt khoát ấn nút tắt.
Đây là số di động mới của cô, người biết nó cũng không có mấy người.
Cho nên người gọi đến chắc chắn là một trong những đối tác hoặc là... người mà Orm không muốn nghĩ đến.
"Quăng lên xe đi?"
Nàng gật đầu, tùy ý ném vào trong xe.
SM, ở thành phố N nổi tiếng là nơi tiêu hoa phung phí, choáng ngợp trong vàng son không có lối thoát. Chẳng phân biệt ban ngày hay là đêm tối, tuấn nam mỹ nữ đều lui tới thường xuyên, trên mặt của mỗi người đều mang theo cảm giác hư vô chuẩn bị phóng túng suốt đêm.
Orm đè mũ thấp xuống, cùng với một đám người tiến vào cửa.
Nàng và Earn đưa ra ước định:"Không uống rượu, xem xong thì trước 12 giờ phải về."
Earn gật đầu lia lịa, ngày thường cô bị chị gái quản rất nghiêm, bây giờ giống như Lưu bà bà tiến vào Đại quan Viên, nhìn một đám nhân viên xinh đẹp xung qucô cười đến hôn mê cả đầu óc.
Nghĩ một đằng nói một nẻo:"Được rồi, lát nữa rời đi cùng cậu."
Hai người đi theo một đường lát đá cẩm thạch, rất nhanh đã nghe được âm thanh đinh tai nhức óc ở bên trong truyền ra.
Tần số của DJ làm nhịp tim của mọi người tăng tốc, đèn flash chiếu xuống sân nhảy mê ảo như ma thuật, loạn thành một nhóm.
Orm dẫm lên đá cẩm thạch đi vào, mỗi bước chân đều mang theo chấn động.
Earn vừa mới cầm ly rượu lên, Orm đã đè tay cô xuống: "Cậu lái xe mà còn dám uống rượu?"
Earn ra vẻ như rành sự đời lắm, cô nói khẽ vào tai Orm: "Tớ chỉ uống một ly để làm dáng, bằng không trước mặt trống rỗng, có vẻ như hai ta chưa hiểu việc đời."
Orm lười để ý lời ngụy biện của Earn, bưng đồ uống có cồn đó lạnh lạnh mà nháp một ngụm.
"Khi nào thì mới bắt đầu?"
Earn đang u mê người phụ nữ quyến rũ trên sàn nhảy, nhún nhảy: "Nghe nói là 11 giờ."
Orm cúi đầu nhìn thời gian:"Cũng sắp rồi."
Thật sự Orm đối với những nơi như hộp đêm thế này không thể nào có hứng thú nổi, nhìn những cô gái trên sân nhảy tung bay cả đầu tóc, nàng ngáp dài một cái.
"Cậu có thể tôn trọng hộp đêm của người ta một chút được hay không!? Đi xuống khiêu vũ thôi!"
Orm đổi tay chống cằm:"Không nhảy."
"Đến cũng đã đến, sân nhảy cũng không cách xa cậu nhiều lắm. Bước vào đi, thiêu đốt chính cậu!"
Orm "..."
Earn tự mình đi chơi, Orm ngồi một mình ở quầy bar uống đồ uống.
Thân hình nàng cao gầy, mặc nguyên cây đen như thế, lộ ra một đôi chân dài, vừa lạnh lùng khó gần lại vừa gợi cảm.
Vừa tiến vào đã thu hút sự chú ý của không ít người, hơn nữa nàng cố tình đè thấp mũ xuống, chỉ lộ ra cái cằm nhỏ mềm mại thon gọn, một phần má mềm mại như phấn nộn, càng làm người khác thêm mơ màng.
Daw bên kia cũng là một người trong số đó, ngay khi Orm vừa mới bước vào, cô đã bị cặp chân dài của nàng hấp dẫn.
Chầm chậm thưởng thức ly rượu trong tay, ánh mắt không có ý tốt nhìn chằm chằm Orm.
Trong ánh mắt mang theo tia nghiền ngẫm và đánh giá, như thể ngửi thấy mùi vị của con mồi, cô ta cầm hai ly rượu đi đến.
Đời này của Orm, nghĩ bất cứ ai đến gần cũng duy nhất không nghĩ đến là Daw.
Vẻ mặt của Daw cũng vô cùng chán ghét, nhìn chằm chằm gương mặt trang điểm tinh xảo của nàng vài giây, sau đó uống hai ly rượu một hơi cạn sạch, rồi đặt ly lên quầy bar.
"Tại sao mày lại ở chỗ này?"
Daw dựa vào cái ghế bên cạnh, thậm chí còn không ngồi đàng hoàng, mùi nước hoa trộn lẫn với mùi rượu trên người cô ta, tựa như sự thối nát bắt đầu từ trong xương.
Orm chạm chạm cái mũi, không chút nào che dấu ghét bỏ phẩy phẩy cái cái mũi.
Động tác này chọc giận Daw, cô ta làm bộ như muốn đẩy Orm: "Mày ghét bỏ ai?"
Thân hình nàng nghiên nghiêng, né tránh.
Đã có chút rượu trong người, người phụ nữ ngang ngược vô lý, Orm lười phản ứng với cô ta, xoay người chuẩn bị đi
Daw còn ở phía sau ồn ào, nàng ba bước đã biến mất trong dòng người, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Ở đây có thể chạm mặt Daw, thật sự không phải là dấu hiệu tốt.
Rốt cuộc cũng chờ được đến 11 giờ, Orm chống mí mắt, vựt lại tinh thần.
Trước khi mở màn, một người đàn ông có mái tóc màu vàng khoác áo khoác màu xanh lá cây đi lên sân khấu, khi hắn bước lên muốn làm một cái dáng cool ngầu, nhảy một điệu nhảy khiến mọi người hét chói tai.
"Lông vàng" ở trên đài làm vài động tác đấm ngực Thái Sơn rồi nói: "Tiết mục chúng ta mong chờ nhất đêm nay... náo nhiệt nhất... tiết mục đồng tính Thái Lan!!!"
Orm: "????"
Nàng muốn giết chết Earn!!
Earn cũng phát hiện có điều gì đó sai sai, cách một đám người không ngừng nói lời xin lỗi đến Orm, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm trên khán đài không hề chớp mắt.
Orm bị Earn hố đến đây, chương trình đã bắt đầu nên đành thôi, cũng may là trước nay nàng chưa từng thấy người đồng tính Thái Lan bao giờ. Xem như hôm nay mở rộng tầm mắt vậy.
SM mời đám diễn viên đồng tính này đến, mỗi người đều xinh đẹp không ai sánh được, quyến rũ và chịu chơi với quy mô lớn.
Mới mở màn vài phút nhưng làm không ít người nháo nhào lên, còn kéo cả vài người lên nhảy múa cùng họ.
Điệu nhảy còn chưa kết thúc, thì nghe được âm nhạc ngoài sảnh lớn đột nhiên dừng lại.
Giây tiếp theo, những người mặc cảnh phục tiến vào: "Tất cả không được nhúc nhích, ôm đầu ngồi xổm uống!"
Orm thề, đời này nàng chưa từng xui xẻo như thế!
Hiển nhiên, trò hay còn ở dưới.
Cảnh sát mang nàng và Earn sang một bên: "Chứng minh nhân dân đâu?"
Cảnh sát đánh giá hai cô:"Đủ 18 tuổi chưa?"
Hai cô không ngừng gật đầu:"Có, sớm đã qua tuổi 18 rồi!"
Earn đem chứng minh nhân dân ra, cảnh sát lại nhìn về phía Orm, nàng bắt đầu sờ túi tiền....
Chứng minh nhân dân nàng để ở trong ốp của điện thoại, mà điện thoại thì ném trên xe rồi...
"Chú cảnh sát, chứng minh nhân dân của cháu ở trên xe.."
"Mấy cô gái nhỏ như cô tôi thấy nhiều rồi, chưa đủ 18 tuổi đã nháo nhào dám đến bar mà quẩy, dù có trang điểm giống người trưởng thành đi chăng nữa thì các cô cũng không phải."
"Đừng nhiều lời, gọi điện cho người giám hộ đến đi!"
Gọi điện cho người giám hộ? Ba của nàng cách đây tận ngàn km lận đó!
Khuyên can mãi mà cảnh sát cũng không tin, Earn liền đề nghị để mình ra ngoài lấy chứng minh nhân dân cho Orm.
Sờ túi tiền, chìa khoá xe vừa rồi ném trên sàn nhảy tìm không thấy nữa.
Orm khóc không ra nước mắt, xui đến mức này là cùng đúng không!?
Chú cảnh sát: "Còn không mau gọi điện? Có phải muốn lập biên bản hay không?"
Orm vươn hai tay ra: "Ba của cháu không ở đây, cháu cũng không phải trẻ vị thành niên mà????."
Cảnh sát cũng không bắt giam nàng, nhưng lại đưa nàng đến đồn cảnh sát lập biên bản.
Lúc gần đi, Earn áy náy:"Để tớ gọi chị hai đến cứu cậu."
Lòng Orm tràn đầy hy vọng.
Daw là khách quen của quán bar, bị cảnh sát hỏi vài câu rồi đưa chứng minh nhân dân ra nên được thả đi.
Khi đi ngang qua, thấy Orm bị cảnh sát mang đi, cô ta không có ý tốt gì mà cười cười, đè thấp âm thanh:"Orm, mày có thấy mất mặt hay không?"
"Nếu như P'Ling thấy mày trong bộ dáng này, thì sẽ có phản ứng gì nhỉ!?"
Orm nhẹ giọng đáp lại một câu:"So với khách quen như mày, thì ai mới là người mất mặt?"
Daw tự cho là có thể giễu cợt được Orm, lại không nghĩ rằng tại thời điểm này, nàng cư nhiên còn có thể nhanh mồm dẻo miệng.
"Không cảm thấy mất mặt phải không? Nếu như mày muốn nổi bật, thế là đủ rồi đấy!"
Orm mặt không có cảm xúc gì đi qua cô ta.
Nàng có cái gì phải sợ đâu? Một không phạm tội, hai không làm chuyện gì trái pháp luật.
Bọn người này tự trét vàng lên mặt, dẫm đạp lên người khác tự cho bản thân là người cao quý, cùng là một quán bar, tại sao Orm đến lại biến thành tội ác tày trời?
____
Cục cảnh sát.
Hôm nay mang trẻ vị thành niên từ hộp đêm về quá nhiều, Orm cũng theo chân bọn họ bị đưa vào phòng họp.
Phòng họp mở điều hoà, cảnh sát còn giúp bọn họ rót mỗi người một ly nước ấm. Sau đó tận tình khuyên bảo mà khuyên bọn họ chăm chỉ học tập, không nên cả ngày chỉ biết nghĩ đến việc đi chơi.
Một bên nói một bên còn nhìn Orm.
"..." Rốt cuộc thì chỗ nào của nàng lớn lên nhìn nhỏ như vậy?
Ở bên trong đợi hơn nửa tiếng, lục tục có vài đứa trẻ được người lớn trong nhà đến đón, mà Orm toàn tâm toàn ý tin tưởng Earn đến cứu mình.
Đợi hơn một giờ nữa, người mà Orm đợi thì không đến, lại chờ được một vị khách không mời mà đến... LingLing Kwong.
_____
Biệt thự Kwong gia.
Sau khi LingLing Kwong về đến nhà, lên lầu một lần nữa thay đổi bộ vest, cổ áo cao màu đen.

Một năm bốn mùa cô đều ăn mặc như thế này, khó gần, nghiêm túc, tạo khoảng cách với người đối diện.
Dùng lời nói của Earn chính là:"LingLing Kwong, loại người này trên mặt viết đầy mấy chữ "Quyết không yêu để tiền uống rượu, sống một mình cho gái nó thèm chơi"."
Tóm lại một câu: "Có tiền, không có tình cảm."
Nhưng LingLing Kwong lại cực kỳ may mắn, người này không chỉ có năng lực vượt trội, dung mạo bất phàm, càng quan trọng là trước kia luôn có Orm toàn tâm toàn ý mà yêu cô.
Trời cao đối với cô đặc biệt thiên vị, chỉ cần trên đời này có thứ cô đã định, thì không có gì có thể thoát khỏi tay cô.
Nhiều năm như vậy, cuộc sống vẫn luôn luôn thuận buồm xuôi gió.
Người bên cạnh cô khó khăn lắm mới có được số mới của cô, nhưng cũng không gọi được, gọi điến chung cư cũng không có ai bắt máy.
Giọng nói của LingLing Kwong không quá hài lòng: "Có một người cũng tìm không thấy."
Không phải năng lực của Susi không được, cô ta lại không có thiên lý nhãn, cũng không phải máy theo dõi, đương nhiên không biết hiện tại Orm đang ở đâu: "Tôi tìm bạn khác của Kornnaphat tiểu thư hỏi một chút."
"Đi hỏi nhà Senchai gia."
LingLing Kwong chưa bao giờ gặp mặt bạn bè của Orm, cô luôn luôn không thích người ngoài đến chơi, cho nên Orm cũng không dám mang bạn về nhà, chỉ mơ hồ nhớ rõ, hình như nàng rất thân với Senchai gia.
Trước kia khi còn học đại học, LingLing Kwong ngẫu nhiên sẽ đi đến trường đón nàng. Nhưng người này đối với Orm rất cổ quái, đến trường đón nàng nhưng không nói cho nàng biết, lúc nào cũng đứng trước cửa lớp chờ.
Có đôi khi tan học Orm sẽ cùng Earn ra ngoài ăn, có tình cờ vài lần đụng phải LingLing Kwong, cô vô cùng tức giận.
Tính tình cô khi đó thật sự không tốt lắm, Orm cũng không dám trêu chọc vào cô, trong miệng bảo đảm từ đây về sau sẽ không đi ra ngoài chơi với bạn nữa, sắc mặt của LingLing Kwong mới có thể đẹp hơn được một chút.
Có lẽ trong tiềm thức của cô chưa ý thức được ngoài trừ công việc, kỳ thật Orm chiếm cứ cuộc sống của cô nhiều nhất.
Cau mày suy tư một lát, Susi và quản gia lẳng lặng đứng bên cạnh, không ai dám nói một câu.
Bọn họ cho rằng LingLing Kwong sẽ phát hỏa, không thì ít nhất cũng trách cứ bọn họ làm việc bất lợi.
Nhưng người phụ nữ đó chỉ lặng lẽ đứng trước cửa sổ, cảnh đêm tối ảm đạm càng làm toàn thân cô trở nên mạnh mẽ, khí tức quanh thân của cô tản ra làm không ai dám đến gần.
Mà người dám đến gần lúc trước kia, lại không còn nữa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com