61
"No better you than the you that you are
No better life than the life we're living"

———————
Đầu óc Orm vô cùng tỉnh táo nghe LingLing Kwong nói, không hề có dáng vẻ như bị những lời hoa ngôn xảo ngữ của cô đả động đến.
Nàng cười nhạt, không hiểu cô nói gì:"LingLing, chị đừng nói những câu đó để dỗ tôi vui. Ba tôi vẫn dặn tôi rằng đừng tin vào những lời hứa hẹn ong bướm của bọn chị."
LingLing Kwong ngậm miệng, quả thật không còn gì để nói.
Cho dù cô nói gì, thì ở trong mắt cha Kornnaphat đều là vì lừa nàng đi.
"Nhưng mà chị không giống họ, những gì em muốn chị đều cho em, không phải vì gạt em nên mới nói."
Nhưng mà Orm hiểu rõ bản thân mình nghĩ gì muốn làm cái gì, cũng hiểu rõ LingLing Kwong có thể cho nàng cái gì.
"Vài thứ chị cho kia đối với tôi hiện tại mà nói đều là dư thừa. Chị hiểu không? Tuy rằng tôi thích chị, nhưng tôi không cần chị nữa."
Ở trong tình yêu, khi mình không cần nữa thì mọi thứ đều là dư thừa.
LingLing Kwong cảm thấy thất bại không thể nghi ngờ, vì thế sắc mặt càng u ám.
Có lẽ cô đưa ra lời hứa quá nông cạn, có lẽ sự nhiệt tình của cô ở trước mặt Orm không có trọng lượng.
Tóm lại, LingLing Kwong dù có cầm chìa khóa "thích" này đi chăng nữa cũng không thể mở khóa được trái tim của nàng.
"Chị bảo đảm, từ đây về sau sẽ đối xử với em thật tốt."
Cô lục lọi trong đầu xem có gì có thể đả động được nàng, nhưng thứ gọi là ngôn ngữ này ở trước mặt tình cảm chân thật lại quá nhợt nhạt.
Tựa như tình yêu ở trong lòng cô như biển sâu sông rộng, chỉ cần nàng nhẹ nhàng kíƈɦ ŧɦíƈɦ một chút, thì có thể tạo ra sóng to gió lớn.
Nhưng khi nói ra thì tình yêu đó lại gầy yếu như dòng suối nhỏ, không có trọng lượng đáng kể gì.
Orm cười lắc đầu: "Thích là chuyện của chị, tôi không cần bất cứ sự bảo đảm gì của chị."
Những lời trong lòng cô muốn nói cũng không phải như vậy.
Em thích chị, đối với chị tới nói là một chuyện lớn, là một chuyện trọng đại, chỉ tưởng tượng một chút liền cảm thấy đó là chuyện vừa hạnh phúc nhất đời người lại vừa thống khổ nhất.
Sao em lại nói nhẹ nhàng không đáng nhắc đến như thế.
LingLing Kwong không hiểu vì sao nàng thích cô mà lại đối xử lạnh nhạt với cô, không hề nhiệt tình hay hào hứng gì cả.
Mà cô, lại vì thích một người, ngày ngày đêm đêm đều muốn nhìn thấy người ấy.
Trăm phương nghìn kế muốn tiếp cận nàng.
Không từ thủ đoạn muốn giữ nàng lại.
Bỏ hết tất cả khó khăn muốn ở bên nàng mãi mãi.
Đều là thích nhưng giữa bọn họ lại như cách nhau cả một đại dương.
Cô không hiểu, ánh mắt cô vô cùng ưu thương nhìn nàng: "Vì sao em thích, nói khắc chế là khắc chế, nói rời đi là rời đi. Vì sao đến chị thích, thì không thể được em để ý?"

Nàng không trả lời được vấn đề này:"Có lẽ lúc trước tôi có thể trả lời chị được, nhưng bây giờ tôi không trả lời được."
LingLing Kwong thở dài: "Nhưng làm sao mới có thể trở lại như trước kia?"
Orm lắc đầu, LingLing Kwong lẳng lặng ngồi đó nhìn nàng, vài sợi tóc bạc bị đèn chiếu xuống đặc biệt chói sáng như năm tháng không chút nào lưu tình mà cho cô một đao.
Nàng nhìn thấy trong mắt cô có hối hận, như là mất đi thứ gì đó rất quan trọng.
Khi Orm rời khỏi bệnh viện, tâm trạng không nặng không nhẹ, nàng cho rằng bản thân có thể tiêu sái như trong tưởng tượng, nói với LingLing Kwong rằng tôi thích chị thì sao chứ, tôi vẫn là Orm Kornnaphat.

Rõ ràng cô thích nàng là chuyện mà nàng hằng mong ước, nhưng sau khi trải qua quá nhiều chuyện thế này rồi, nàng đã hiểu tình yêu không phải là toàn bộ trong cuộc sống.
So sánh một chút thì sự nghiệp, tôn nghiêm, phẩm cách tự tôn, mỗi một thứ trong đó đều quan trọng hơn cả tình yêu.
Nàng trải qua nhiều chuyện không vui mới hiểu được đạo lý này, cho nên dù có thấu hiểu, có tha thứ cũng sẽ không quay về lối cũ.
Nhưng cô không giống nàng, sự nghiệp, tôn nghiêm, phẩm cách tự tôn, cái gì cô cũng có, nhưng trước kia những thứ đó cô đều xếp nó trước nàng mới đưa đến kết cục bọn họ chia tay.
Hiện giờ hai người, một người liều mạng nhặt lên, người còn lại thì liều mạng vứt bỏ nó.
_____
Cha Kornnaphat nói ngày mai đến, nào biết mới vừa sáng sớm hôm sau ông đã đến bệnh viện. Orm đoán chắc rằng tối hôm qua ông đã đến rồi.
Ông nhìn Orm như nhìn con gái ngoan của mình ra ngoài ăn chơi cả đêm không về, thần sắc rất nghiêm khắc.
Orm tự nhiên có chút chột dạ: "Ba, ba ăn cơm chưa?"
Cha Kornnaphat trừng mắt liếc nàng một cái, hỏi: "Ngày hôm qua con làm gì?"
Ngày hôm qua?
Nàng say hết cả ngày hôm qua, đến tối mới tỉnh lại, nhưng chuyện này đương nhiên không thể nói với cha Kornnaphat được:"Ngày hôm qua... ngày hôm qua con không có làm gì hết."
Cha Kornnaphat xụ mặt: "Còn dám nói dối ba."
Orm nghĩ thầm, sao nhìn cha mình như biết cái gì đó rồi. Nhỏ giọng: "Chỉ uống chút rượu, sau đó ngủ một lát."
Quả nhiên cha Kornnaphat nổi trận lôi đình: "Đồ nhãi ranh LingLing Kwong kia vậy mà dám lừa con uống rượu."
Orm: "..."
Vì để không có hiểu lầm không cần thiết, Orm chỉ có thể giải thích chuyện ngày hôm qua một lần, tuy cha Kornnaphat không tin LingLing Kwong nhưng ông tin Orm. Sau khi nghe xong chuyện cũng hiểu mối liên quan lợi hại trong đó.
Hiểu thì hiểu, nhưng vẫn không vừa lòng:"Luôn miệng nói bảo vệ con, vậy mà lấy thân con ra mạo hiểm."
Orm im lặng không lên tiếng.
Cha Kornnaphat đến phòng ICU thăm ông nội Kwong, ở đó hơn hai mươi phút.
Lúc LingLing Kwong đi xuống, cô còn đang mặc đồ bệnh nhân, đôi môi tái nhợt không có huyết sắc, dáng vẻ thảm hại khác một trời một vực với LingLing Kwong lúc nào cũng uy phong lẫm liệt trong ấn tượng của cha Kornnaphat.
Orm chỉ liếc nhìn ba mình một cái lập tức biết hôm nay LingLing Kwong khó tránh khỏi một kiếp nguy hiểm.
"Không ở trong phòng bệnh đợi đi, chạy xuống đây làm gì?"
LingLing Kwong lễ phép cười cười:"Nghe nói bác trai đến nên xuống dưới nghênh đón."
Cha Kornnaphat như phiền chán cô, phất tay: "Không cần cô nghênh đón, bọn tôi đi ngay."
LingLing Kwong che giấu âm mưu đen tối trên mặt: "Bác trai đến vội, không bằng ở lại ăn xong bữa cơm chiều rồi đi, con gọi người đưa hai người về."
Cha Kornnaphat liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư của cô, cũng quyết ý sẽ không ở lại, lạnh lùng từ chối: "Không cần."
LingLing Kwong như không hiểu, vẫn cười như cũ: "Cơm chiều không ăn vậy ăn cơm trưa rồi hẳn đi."
Orm đứng phía sau cha Kornnaphat, không xa không gần nhìn cô, thu tất cả những biểu cảm cô đơn, đau thương của cô vào mắt, nàng ở bên cạnh cô nhiều năm, luôn luôn có thể cảm nhận được cảm giác của cô đầu tiên.
Orm kéo góc áo cha Kornnaphat, đang chuẩn bị nói cái gì đó, bị cha Kornnaphat trừng mắt nhìn một cái.
Đối với dáng vẻ muốn nói lại thôi của hai người bọn họ, cha Kornnaphat đúng là cũng có chuyện muốn nói.
"Vậy ăn xong cơm trưa rồi đi."
LingLing Kwong lập tức lộ ra nụ cười nhàn nhạt, bảo người đi sắp xếp.
Cha Kornnaphat cũng nhoẻn miệng cười một chút, nhưng trong ánh mắt không có ý cười.
Có cha Kornnaphat ở đây nên Orm và LingLing Kwong không có thời gian ở riêng với nhau.
Đặc biệt khi ông phát hiện ánh mắt LingLing Kwong vẫn luôn nhìn con gái bảo bối của mình, ông dứt khoát bảo nàng đi ra ngoài, cùng ông đi dạo bên ngoài một chút.
LingLing Kwong giận mà không dám nói gì, hai người liếc nhau, Orm ngoan ngoãn đi theo phía sau cha Kornnaphat ra ngoài.
Hai người đi ở trên nền tuyết, lẳng lặng mà đi tới không nói gì.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng rào rạt của nền tuyết khi bị dẫm lên dưới chân, khiến người nghe cảm thấy yết hầu phát ngứa, muốn nói cái gì đó.
"Ba, ba đừng nhăn mặt với LingLing Kwong như vậy nữa, ở lại đây là quyết định con nói với chị ấy trước."

Cha Kornnaphat rất lý trí: "Nếu không phải ông cụ bị bệnh, con sẽ ở lại sao? Nói đến cùng vẫn là LingLing Kwong có vấn đề."
Orm không phản bác, cúi đầu, dẫm lên tuyết, im lặng không lên tiếng.
Cha Kornnaphat dừng lại, xoay người, vô cùng nghiêm túc hỏi nàng: "Con nói thật cho ba biết, có phải con muốn quay lại với LingLing Kwong không?"
Orm theo bản năng gật gật đầu, hai giây sau nhìn nơi xa ngây người, lại kiên định mà lắc lắc đầu: "Không phải không muốn, là nhất định không."
Khi cha Kornnaphat thấy nàng gật đầu, sắc mặt cực kỳ phức tạp, sau lại thấy nàng lắc đầu, mới hơi tốt một chút.
"Nhớ kỹ câu trả lời ngày hôm nay của con."
Trong lòng nàng không quá thoải mái, cha Kornnaphat nhắc nhở nàng: "Con và LingLing Kwong không phải cùng một loại người, loại người như nó bất luận muốn cái gì đều muốn toàn bộ, không chừa lại chút gì. Nếu con và nó còn ở bên nhau, nó sẽ không chịu đựng được con có sự nghiệp của con, cũng không cho phép con muốn làm gì thì làm cái đó."
Quả thật cha Kornnaphat rất hiểu biết tính cách của LingLing Kwong, cô luôn muốn chiếm hữu toàn bộ Orm, bao gồm người của nàng, thời gian của nàng và tinh lực của nàng.
"Nếu hai đứa ở bên nhau, vẽ tranh sẽ biến thành trò cho con tiêu khiển chứ không phải công việc của con. Con có hiểu ý ba không?"
Orm gian nan gật gật đầu, nàng đương nhiên hiểu lời ông nói.
"Đừng vì nó mà từ bỏ sự nghiệp cùng với tự do bản thân vất vả mới lấy về được."
"Sẽ không."
Cha Kornnaphat ý vị thâm trường: "Nhớ kỹ đã đồng ý lời ba nói."
Giữa trưa ăn cơm, không khí có chút trầm mặc.
LingLing Kwong ăn cơm có chút chậm, vừa ăn vừa cùng Orm nói chuyện, hình ảnh hài hoà không có cái gì ảnh hưởng.
Sau khi ăn xong, cha Kornnaphat tằng hắn, LingLing Kwong buông đũa.
"N'Orm nói với tôi nó không muốn ở bên cạnh cô, cho nên mời Kwong tổng sau này đừng tuỳ tiện tiếp xúc với con bé, bảo trì khoảng cách chút."
LingLing Kwong rũ mắt, xoa xoa tay, sau khi giương mắt lại như biến thành người khác.
Khuôn mặt lạnh lùng, ngữ khí cũng càng thêm sắc bén, khiến cho người ta một loại cảm giác áp bách không rõ nguyên nhân.
"Bác trai là đang can thiệp vào cuộc sống tự do của Orm sao? Lúc trước luôn miệng nói chỉ cần rời khỏi con, Orm sẽ có tự do. Vậy cách làm hiện tại của bác có tính là đang giam cầm không?"
Tuy cha Kornnaphat có thể nhìn ra được một ít thủ đoạn của LingLing Kwong nhưng nói về thương nhân trong đàm phán kinh doanh, ông không phải là đối thủ của cô.
"Tôi đương nhiên không giam cần con bé, con bé đi du học tôi cũng không có ngăn cản. Cũng chẳng sợ con bé sau này định cư ở nước ngoài hay con bé có lấy người nước ngoài đi chăng nữa tôi cũng không ngăn cản."
Nghe thấy bốn chữ "lấy người nước ngoài", trong mắt LingLing Kwong có tia tức giận lướt qua.
"Nếu bác không có gian cầm cô ấy, vì sao không cho cô ấy thích con?" LingLing Kwong dựa ra sau, cơ thể không còn căng chặt như vừa rồi nữa.
"Có phải bác cảm thấy mình còn rất vĩ đại, giống như vì con gái hy sinh nhiều như vậy, tự mình cảm động ư?"
Gân xanh trên trán cha Kornnaphat ẩn ẩn nhảy lên, hai mắt đỏ au nhìn LingLing Kwong, ông sống lâu như vậy nhưng chưa từng bị người ta nói như thế.
"LingLing Kwong, cô câm miệng!"
Orm lên tiếng ngăn cản, nàng nhỏ giọng nói với cha Kornnaphat: "Ba, ba đừng để ý đến chị ta."
Cha Kornnaphat cắn răng, gương mặt vì tức giận mà vừa run vừa đỏ: "LingLing Kwong, nội tâm cô xấu xa thì cũng đừng nghĩ người khác giống cô."
LingLing Kwong cười cười: "Nội tâm con là cái gì, con cũng không thẹn với lương tâm. Thích Orm cũng là đều bình thường."
Cha Kornnaphat tức giận: "Cô cũng xứng."
LingLing Kwong đứng lên, nhìn thẳng cha Kornnaphat:"Bác trai, con có xứng hay không là điều mà con và Orm quyết định."

Orm nhanh chóng lôi cha Kornnaphat đi, nàng sợ lát nữa hai người bọn họ sẽ đánh nhau.
Ra ngoài rồi Orm thở dài: "Hà tất gì ba phải nói vậy để chọc giận chị ta?"
Cha Kornnaphat tức không nhẹ, cho đến nay LingLing Kwong cũng chưa từng đi sâu vào tranh luận với ông, hôm nay thiếu chút nữa bị tức đến té ngã.
"Nếu ba không chọc giận nó thì sao con có thể nhìn thấy gương mặt thật của nó được."
Orm cúi đầu hỏi: "Gương mặt thật gì ạ? Bị ba chọc tức nên nói câu thích con kia sao?"
Cha Kornnaphat hừ một tiếng: "Nhưng nó có bị chọc tức đâu, tự mình chọc mình tức đây này."
"Ba, ba không phải loại người vô cớ gây rối, vì sao lại hà khắc với LingLing Kwong như vậy?"
"Nhìn nó không vừa mắt, không cần lý do."
Orm câm nín, được rồi, nhìn không vừa mắt xác thật không cần lý do.
Sau khi trấn an được cha Kornnaphat, Orm đến phòng bệnh chào tạm biệt LingLing Kwong.
Phòng bệnh không có ai, nàng đi hai vòng ở bên trong, chuẩn bị đi ra ngoài.
Chưa kịp xoay người, đã nghe thấy tiếng khóa cửa phía sau.
Sau đó, LingLing Kwong xuất hiện ở vị trí cửa vào.
Nàng nhìn cửa: "Chị khóa cửa làm gì?"
LingLing Kwong rầu rĩ: "Nếu không ba em lại muốn nhào tới."
Orm cười cười: "Lòng dạ chị cũng đừng hẹp hòi quá, lời chị nói vừa rồi còn quá đáng hơn ba tôi nhiều."
LingLing Kwong đi đến ấn lấy bả vai nàng, giây tiếp theo cằm cô gác trên vai nàng: "Cho nên chị mới đến xin lỗi em."
"Không nên nói vậy với bác trai."

Bây giờ Orm không có cách gì với LingLing Kwong, mới vừa rồi trên bàn cơm còn mạnh mẽ với cha Kornnaphat như vậy mà vừa quay đầu đã đến xin lỗi nàng, Orm thở dài, cảm thấy tính tình của cô càng ngày càng không đoán được.
"Lát nữa chị ra ngoài xin lỗi bác trai."
"Ba tôi cũng có điều không đúng, chị cũng đừng tức giận ông ấy, con người của ông ấy là như vậy đó, một mình ông ấy nuôi tôi từ hồi còn nhỏ xíu, ông ấy không thể để tôi chịu một chút ấm ức bào, cho nên hai người các người cãi nhau tôi không thể làm ông ấy mất mặt được."
Orm nói nhiều như vậy, đơn giản đều là đang nói lời hay thay cha Kornnaphat.
Lại tuyệt nhiên không đề cập tới LingLing Kwong như thế nào.
Cằm LingLing Kwong cứ nhẹ nhàng để trên vai Orm như thế, không có trọng lượng, nhưng không muốn dịch chuyển.
"Em nói nhiều như vậy, nhưng vì sao không thể an ủi chị hai câu chứ? Ông ấy còn nói sau này em sẽ lấy người nước ngoài."
Orm không nghĩ tới vị này còn rối rắm vấn đề đó, dở khóc dở cười: "Tôi lấy người nước ngoài khi nào?"
"Lần trước đi Pháp, chị thấy em đứng chung với một tên đàn ông người nước ngoài."
Orm nhớ lại, lần trước bọn họ gặp mặt là ở khách sạn, mà đàn ông người nước ngoài tám phần là đồng nghiệp.
Dở khóc dở cười: "Đó là đồng nghiệp của tôi, làm sao tôi có thể thích người nước ngoài chứ."
LingLing Kwong bắt được trọng điểm trong đó: "Nói cách khác là em ở nước ngoài ba năm sẽ không yêu đương đúng không?"

Orm ngẫm lại lời mình nói, có liên quan gì nhau sao?
Thấy nàng không trả lời, ngữ khí LingLing Kwong khẳng định: "Em thích người nước ngoài?"
Orm: "Sẽ không, tôi không thích người nước ngoài, ở nước ngoài cũng không có ý định yêu đương."
LingLing Kwong cười một tiếng, như là thực hiện được gian kế gì đó, cô hôn lên cổ Orm một cái: "Nhớ kỹ lời em nói."
Sau đó LingLing Kwong để Orm đợi trong phòng bệnh, một mình đi tìm cha Kornnaphat.
Hai người nói chuyện khoảng nửa tiếng, tâm trạng LingLing Kwong thoải mái đi ra, mà sắt mặt cha Kornnaphat cũng tốt hơn rất nhiều.
Tuy LingLing Kwong không nỡ nhưng vẫn ra vẻ tiêu sái tiễn Orm đi.
Xe chậm rãi khởi động, mãi cho đến khi không nhìn thấy thân ảnh LingLing Kwong nữa, Orm mới hỏi: "Vừa rồi hai người nói gì vậy?"
Cha Kornnaphat hừ một tiếng: "Nó nói mấy năm con du học, nó sẽ không đi quấy rầy con."
Tim Orm đập bịch một cái, sau đó nghe cha Kornnaphat nói tiếp: "Điều kiện là... chờ sau khi con về nước, muốn ba đồng ý cho nó theo đuổi con."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com