84
"Darling, just kiss me slow, your heart is all I own
And in your eyes, you're holding mine"

—————
Trong phòng ngủ, LingLing Kwong đang nằm trên giường của Orm.
Ngay cả khi say mèm rồi thì trên khuôn mặt ngàn năm băng lãnh kia vẫn không có biểu hiện gì là của người say xỉn cả.
Nhưng mà bây giờ có lẽ cũng vì có cồn mà trên gò má đỏ lên một mảnh.
Hai mắt vẫn luôn khép hờ nhìn giống như một con sư tử lười biếng nằm ngủ gật ở nơi đó.
Ánh mắt cô luôn nhìn về phía cửa, vểnh tai lẳng lặng nghe động tĩnh bên ngoài.

Orm nấu một ít canh giải rượu trong bếp, vừa mới tắt bếp thì đột nhiên chuông cửa vang lên.
Người đến là bác sĩ gia đình của Kwong gia cùng với đám người không quen biết.
Tuy rằng ngoài miệng hai sâu rượu kia đều nói không sao, nhưng trong lòng Orm vẫn có chút lo lắng nên gọi bác sĩ gia đình đến xem sao.
Bác sĩ kiểm tra huyết áp, nhịp tim cho cha Kornnaphat trước, nghe bác sĩ bảo tất cả đều bình thường rồi Orm mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó giúp cha Kornnaphat uống canh giải rượu, rồi đến mở cửa phòng ngủ ra, lỡ như ban đêm có động tĩnh gì, nàng cũng có thể nghe được.
Thật vất vả mới lo cho cha Kornnaphat xong, Orm lại vội vã đến xem LingLing Kwong như thế nào rồi.
Bác sĩ gia đình đang đo huyết áp cho cô, nhưng cô không hề chịu phối hợp.
Top ở bên cạnh tận tình khuyên bảo, thiếu chút nữa hắn ta phải dùng vũ lực ấn LingLing Kwong xuống rồi.
Nhưng cuối cùng không có ai dám ấn cô, mấy người bên cạnh cũng không dám tiến lên, nhất thời tất cả mọi người cũng không biết làm thế nào mới được.
Cô ném dụng cụ đo huyết áp xuống đất, phát ra âm thanh lạnh lẽo làm tất cả mọi người im thin thít.
Orm: "..."
Còn rất kiêu ngạo.
Orm nhìn cô giở trò trẻ con như vậy, mắt giật giật liên tục.
Vừa thấy nàng đi vào, Top lập tức đưa ánh mắt cầu cứu sang.
Tuy trước kia LingLing Kwong ngoan cường, nhưng đều là ở việc lớn, việc nhỏ cô chưa bao giờ làm khó cấp dưới.
Tính tình có chút lạnh lùng, làm một chủ tịch của một công ty to lớn như vậy, cô cơ bản không có bất cứ khuyết điểm gì.
Ra tay rộng rãi, thưởng phạt công bằng, hơn nữa trời sinh lại có khí chất khiến người ta tôn trọng kính nể.
LingLing Kwong phát hiện nàng đi vào, lập tức đứng dậy thất tha thất thểu đi về phía nàng, bước chân lảo đảo như đang ngồi thuyền làm mấy người đứng kế bên vội đỡ lấy cô.
LingLing Kwong cười cười gọi nàng: "N'Orm."
Orm nhìn một đám người đứng đầy một phòng, cố ý xụ mặt: "Vì sao không cho bác sĩ kiểm tra cho chị?"

Nghe thấy nàng mắng mình, LingLing Kwong sửng sốt hai giây, như đang nghĩ mình sai chỗ nào, lại như đang suy nghĩ đối sách.
Sau đó nhấp nhấp miệng, ngồi xuống giường lại.
Vừa cho bác sĩ đo huyết áp, dư quang nơi đuôi mắt vừa trộm nhìn Orm.

Biểu cảm của Top vẫn còn bình thường, nhưng vẻ mặt mấy người Orm không quen biết phía sau như gặp phải quỷ.
Bác sĩ vừa đo huyết áp vừa kiểm tra:"Trên trán sao lại thế này?"
Bấy giờ Orm mới chú ý tới trên trán cô không biết đã bị trầy xước một mảng lúc nào.
Mới vừa rồi nàng đưa cô vào phòng còn chưa có gì, không biết bị ngã hay va đập khi nào nữa.
Bác sĩ xử lý đơn giản cho cô rồi dán một miếng băng keo cá nhân lên đó.
Lúc bác sĩ đang làm, trong lòng LingLing Kwong thật sự vô cùng không kiên nhẫn, vẫn luôn cau mày.
Ánh mắt khi nhìn bác sĩ, trong đó đều là tôi muốn đuổi việc ông ngay lập tức.
Nhưng cô vẫn nhớ nàng vẫn còn ở bên cạnh nhìn mình.
Cho nên cho dù bất mãn, cô cũng rán nhịn xuống.
Cô không vui thì ai còn dám vui nữa, khiến cho đám người đứng xung quanh đều nơm nớp lo sợ.
Thật vất vả mới kiểm tra xong, mọi người đều nhẹ nhàng thở ra.
LingLing Kwong như một học sinh tiểu học vừa mới thi cuối kì xong, giọng có chút tranh công gọi nàng: "N'Orm."
Giọng cô bình thường trầm thấp, khi nói chuyện tốc độ nói rất chậm.
Có cảm giác như bà cụ non.
Nhưng một tiếng gọi "N'Orm" này làm tập thể mọi người đứng xung quanh như được mở rộng tầm mắt.
Orm cũng không muốn để LingLing Kwong mất mặt xấu hổ trước mặt người ngoài nữa, nhanh chóng tiễn bác sĩ đi.
Lúc gần đi, đột nhiên nhớ đến gì đó, chợt gọi Top lại: "Tửu lượng của P'Ling thế nào?"
Nói đến chuyện này, Top cười cười: "Tửu lượng của cô chủ đặc biệt kém, nhưng con người cô ấy giả vờ rất thật, cho dù có say mèm đi chăng nữa thì biểu hiện vẫn bình thường không hề nhìn ra được điều gì sai cả.
*Bất hiển sơn bất lộ thủy, trước kia dùng chiêu này dọa chạy không ít người trên bàn tiệc rồi."
*(Bất hiển sơn bất lộ thủy ( 不显山不露水): ý nói những người không hiển lộ tài năng.
"Vậy tại sao bây giờ chị ấy..."
Top nghĩ nghĩ: "Có lẽ là cô ấy vui."
Orm im lặng như suy tư gì đó.
Tiễn mọi người đi hết rồi, nàng mới quay lại phòng.
Trong phòng ngủ, thấy LingLing Kwong đúng là thần thánh, say thành như vậy rồi mà còn đang xem bản hợp đồng nào đó bằng tiếng Anh.
LingLing Kwong vừa thấy nàng vào, lập tức nhắm mắt lại: "Chị thấy chóng mặt quá."

Orm đi đến đóng máy tính trước mặt cô lại:"Đã vậy rồi chị còn xem hợp đồng, không chóng mặt mới lạ đó."
Nàng đỡ cô đứng dậy đi về phía giường:"Mau nằm xuống giường nghỉ ngơi đi, ngủ rồi sẽ không chóng mặt nữa."
Tuy mỗi lần uống say LingLing Kwong khó tính, nhưng đó là với người khác.
Orm trải chăn đệm xong, nhưng vẻ mặt LingLing Kwong không muốn nằm xuống: "Chị không muốn ngủ."
Orm: "..."
Được rồi, không ngủ vậy cô ngồi đó đi.
Orm đưa lưng về phía cô, dọn dẹp bàn làm việc một tí, chưa tới 2 phút sau đã cảm nhận được sau lưng có ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.
"..."
"Chị nhìn em làm gì?"
LingLing Kwong vỗ vỗ mép giường: "Chị hơi mệt."
Orm quay đầu trở lại bàn làm việc trả lời:"Mệt thì chị nhanh nhanh ngủ đi."
LingLing Kwong nhìn nàng một hồi, hỏi nàng:"Em không ngủ với chị sao?"
Cô nói vô cùng đúng lý hợp tình, làm Orm tự nhiên nghiêm túc suy nghĩ một chút, nàng có nghĩa vụ gì phải dỗ một quỷ say rượu ngủ chứ.
Nghĩ nghĩ lại, vì phòng ngừa cô tiếp tục làm ầm ĩ.
Orm đành phải cởi áo khoác ngoài ra, tạm thời nằm lên giường, chờ đến khi LingLing Kwong ngủ rồi, có lẽ nàng có thể nhẹ nhàng được một chút.
Hai người nằm song song, Orm ngáp một cái:"Ngủ đi."
LingLing Kwong trợn tròn mắt hỏi: "Em không phát hiện hôm nay chị có gì đặc biệt sao?"
Orm à một tiếng: "Hôm nay chị rất xinh đẹp."
LingLing Kwong cười cười, cô nhắm mắt lại:"Em hát một bài đi."
Orm: "..."
"Đừng được voi đòi hai bà trưng nha."
LingLing Kwong đúng lúc ngậm miệng không dám nói nữa.
Nhưng cô vẫn không chịu yên ổn, nằm bên cạnh nàng lăn qua lộn lại.
So với hình tượng bá đạo tổng tài ngày xưa, đúng là một trời một vực.
Orm không thể nhịn được nữa: "Em đi mở nhạc cho chị nghe ngay đây, chị đừng lăn nữa."
Nàng đứng dậy lấy di động vào YouTube tìm bài hát giúp ngủ ngon, sau đó đặt sang bên cạnh.
Âm thanh thư giãn nhẹ nhàng chậm rãi vang lên, trong phòng cũng được lây nhiễm bầu không khí an nhàn.

Ý thức Orm dần dần mất đi, sắp không chịu nổi chuẩn bị đi vào giấc nồng thì đột nhiên LingLing Kwong chạm vào nàng một cái:"N'Orm, em ngủ rồi sao?"
Orm: "..."
"Sao chị còn chưa chịu ngủ?" Orm mạnh mẽ mở hai mắt ra hỏi.
"Chị không buồn ngủ."
Orm thiếu chút nữa tức điên: "Nhắm mắt lại, không ngủ thì cho em ngủ!"
Giọng nói nàng thật sự hung dữ, LingLing Kwong rén ngang nhanh chóng nhắm tịt mắt lại.
Nhưng mà, miệng cô thì không yên lặng.
Orm bị cô chọc tức điên rồi, lần trước uống say LingLing Kwong đâu có khó chơi như vậy.
Sao hệ thống lần này còn tự động thăng cấp như thế chứ!
Nàng quyết định giả vờ ngủ, không để ý tới cô nữa.
LingLing Kwong nói được một hồi, thấy nàng bơ mình lập tức kể khổ: "N'Orm, lúc nãy chị bị ngã."
Orm lập tức mở mắt ra: "Khi nào? Có bị thương không?"
LingLing Kwong ngồi dậy, chỉ vào thái dương:"Ở đây nè."
Chính là nơi vừa rồi bác sĩ dán băng keo cá nhân cho cô đó, Orm mới vừa rồi không chú ý một chút bác sĩ đã xử lý xong vết thương rồi.
Trong mắt nàng hiện lên chút đau lòng, sờ sờ vào vế thương trên trán cô: "Bị lúc nào?"
LingLing Kwong cười cười: "Vừa rồi. Lúc em ở bên ngoài chăm sóc bác trai ấy."
Orm nổi giận: "Sao chị không gọi em? Cũng may là chỉ bị trầy xước nhẹ thôi đó."
LingLing Kwong nói thật: "Sợ em lo lắng."
Bởi vì sợ nàng lo lắng cho nên lúc bị ngã một cái khá đau nhưng cô vẫn cố gắng đứng lên.
Orm thấp giọng hỏi: "Sợ em lo lắng? Vậy sao bây giờ lại nói cho em biết?"
LingLing Kwong rũ mắt cười: "Muốn để em lo lắng."

Sự bực tức trong lòng nàng bị câu này đả động đến, nàng nhẹ nhàng thở dài: "Chị hà tất gì phải làm vậy? Chị ngã, nên nói với em đầu tiên."
LingLing Kwong như không có chuyện gì lớn nói: "Chị muốn em chủ động hỏi đến, rồi chị sẽ nói cho em biết."
Trong khoảnh khắc đó, trái tim nàng như có một cây búa hung hăng gõ lên đó một cái.
LingLing Kwong không nói là bởi vì cô muốn Orm chủ động quan tâm cô, có lẽ giây phút bị ngã kia, cô đã nghĩ như vậy rồi.
Giống như là cô bé chơi đùa ở bên ngoài bị ngã, lúc đó cô khẳng định sẽ không khóc, bởi vì bên người không có ai.
Nhưng đến khi về nhà rồi, vừa thấy gương mặt quen thuộc, nhất định sẽ đưa vết thương của mình cho người thân nhất của mình xem, muốn được an ủi vỗ về.
Tốt nhất là vừa về tới nhà là có thể nghe thấyngười mình thích dùng ngữ khí quan tâm hỏi: "Sao chị lại bị thương thế?"
LingLing Kwong vẫn luôn chờ mong như vậy, vẫn luôn chờ Orm mở miệng hỏi.
Mà nàng thì chỉ nghĩ làm sao để dỗ cô đi ngủ, mau chóng thoát khỏi phiền toái trước mắt.
Nàng trầm mặc một lát, mở miệng xin lỗi:"Xin lỗi chị. Em không nên vô tâm như vậy, ngay cả chị bị thương cũng không lập tức quan tâm chị ngay."
LingLing Kwong lắc đầu, duỗi tay ôm lấy bả vai của nàng: "Thực tế cũng không đau cho lắm, chỉ là...! trong lòng hơi bức bối, vừa muốn không muốn em để ý, cũng sợ em thật sự không thèm để ý."
Nói xong chuyện này, LingLing Kwong nằm xuống ôm Orm nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.
Bây giờ đổi thành Orm không buồn ngủ, nàng mở to mắt, không chớp mắt nhìn vết thương trên trán LingLing Kwong.
Trong lòng có một giọng nói đang hỏi: Nếu thật sự yêu chị, vì sao ngay cả chuyện như vậy cũng không chú ý đến?
Lúc trước LingLing Kwong vẫn luôn hỏi vấn đề này, nhưng Orm vẫn không hề thừa nhận.
Nhưng sự thật đúng là như vậy, nàng thật sự không có thích cô như trong tưởng tượng của mình.
Trước kia, Orm cảm thấy mình thích LingLing Kwong, mà LingLing Kwong không bỏ rơi nàng, chỉ là do thói quen.
Nhiều năm qua đi, cô đã sớm quen có Orm bên cạnh mình, quen có nàng làm bạn.
Đã quen với việc tên hai người luôn đặt bên nhau, đã quen với việc ở phía sau lưng cô luôn có người phụ nữ là nàng.
Nhưng mà hiện tại, tình cảm của nàng dành cho cô không phải là thói quen.
Nàng đã từng trao hết con tim cho cô, cho dù sau này nàng cố gắng thuyết phục bản thân không được yêu cô, không thích cô nữa, nhưng nhiều năm như vậy rồi, trải qua bao nhiêu chuyện gặp gỡ biết bao nhiều người ưu tú không kém cô kia, Orm cũng chưa từng động lòng với bất kỳ ai.
Bây giờ ngẫm lại, lúc trước nàng cảm thấy LingLing Kwong quả thật rất tàn nhẫn, bởi vì càng đáng sợ hơn không thích chính là thói quen.
Thói quen là thứ đứng giữa không thích và thích, là một loại tồn tại khiến người ta cảm thấy bị dày vò hết tâm can.
Thói quen sẽ khiến người ta không cam lòng, khiến người ta đối với tình yêu sinh ra cảm giác muốn lùi bước, càng khiến mỗi bước đi của người ở trong tình yêu như bước đi trên một lớp băng mỏng.
Lúc trước nàng cảm thấy vận mệnh bất công, nhưng hôm nay, bánh răng của vận mệnh đã xoay tròn.
Mà nàng, biến thành người có thói quen trong tình yêu của bọn họ.
Nàng đã quen với gương mặt xinh đẹp của LingLing Kwong, trong mắt nàng không lọt được thêm bất cứ ai nữa.
Nàng đã quen LingLing Kwong luôn đối xử với nàng rất tốt, chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa lại xem đoạn tình cảm này nàng đã phải trả giá những gì.
Cho đến buổi tối ngày hôm nay LingLing Kwong nói chuyện với nàng, mới bất giác làm tâm hồn nàng trở nên rõ ràng hơn.
Cho dù lấy cớ gì đi chăng nữa, sợ hãi hay tổn thương cũng thế, đã từng trả giá quá nhiều cũng được.
Tóm lại bây giờ, nàng xác thật không có đặt nặng LingLing Kwong trong lòng nhiều như trước nữa, nếu không ngay cả khi cô bị thương như thế, nàng cũng không hỏi đến một câu.
Có lẽ bởi vì đó chỉ là một vết trầy xước nho nhỏ, nàng cảm thấy không nghiêm trọng lắm, cho nên không hỏi đến.
Nhưng trong mắt LingLing Kwong lại là một cách hiểu khác, có lẽ trong lòng cô rất mất mát.
Orm nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên trán LingLing Kwong, trong lòng phức tạp không thôi.
Đúng bởi vì nàng đã từng bị người ta xem nhẹ, bị đối xử tệ bạc cho nên nàng mới thấu hiểu được cảm giác đêm nay của cô là như thế nào.
____
Sáng sớm hôm sau, người đầu tiên dậy sớm lại là cha Kornnaphat.
Khi Orm thức dậy, cha Kornnaphat đã làm xong bữa sáng, đang ngồi trong phòng khách xem thời sự buổi sáng
Khi nàng đến phòng khách, cha Kornnaphat liếc mắt nhìn vào trong một cái: "LingLing Kwong ở bên trong."
Orm: "Dạ?"
Cha Kornnaphat hừ một tiếng, tỏ vẻ ba rất bực bội.
Orm buồn cười: "Ba, tối hôm qua ba chuốc say người ta, bây giờ còn không biết xấu hổ mà tỏ vẻ không vui nữa. Hôm qua chị ấy còn bị ngã nữa kìa, thiếu chút nữa vết thương cũ tái phát rồi."
Cha Kornnaphat bắt được câu mấu chốt:"Vết thương cũ gì?"
Chuyện nàng và LingLing Kwong gặp nạn trên núi kia, đến bây giờ nàng cũng chưa nói cho cha Kornnaphat biết, một là chuyện này nàng không hề bị thương, hai nữa là nàng không muốn cha Kornnaphat nghĩ rằng LingLing Kwong dùng chuyện này để áp chế, bức bách hai người bọn họ ở bên nhau.
Cha Kornnaphat hỏi không tha: "Xảy ra chuyện gì mà ba không biết?"
Orm kể lại đầu đuôi câu chuyện hoàn chỉnh không bỏ xót thứ gì cho ông nghe, nghe thấy nàng không bị thương, hàng lông mày vẫn đang nhíu chặt của ông mới hơi giãn ra được một ít.
Nhưng mà, vẫn nhăn như cũ: "Con nói, trong nháy mắt con bị cô gái kia đẩy xuống, LingLing Kwong không chút do dự bảo vệ con cùng lăn xuống cầu thang sao?"
Orm gật gật đầu: "Não còn bị chấn động, phải ở bệnh viện điều trị theo dõi nửa tháng."
Cha Kornnaphat im lặng không lên tiếng, ông nhìn Orm, ngữ khí nghiêm túc hỏi: "Chuyện lớn như vậy, vì sao con không nói cho ba biết? Nó tốt xấu gì cũng là ân nhân cứu mạng của con, mà con đối xử với ân nhân cứu mạng của mình như vậy sao?"
Orm: "Dạ???"
"Nhưng ngày hôm qua người chuốc say chị ấy rõ ràng là ba nha."
Cha Kornnaphat răn dạy Orm một câu: "Nếu mà ba biết nó là ân nhân cứu mạng của con, thì ba có chuốc say nó không?"
Orm: "..."
____
Sáng nay có cuộc họp hội nghị nên mới sáng sớm Top đã đưa tây trang đến nhà Orm.
LingLing Kwong vừa mới thức dậy liền cảm thấy ánh mắt cha Kornnaphat nhìn mình có gì đó sai sai.
Trong nghiêm trang lộ ra tia từ ái.
Sau khi rửa mặt, Orm đưa cô ra ăn sáng.
Cha Kornnaphat còn đặc biệt lột cho cô một quả trứng gà, tuy rằng Orm cũng có một quả.
LingLing Kwong ra vẻ trấn định trước sau như một nhận lấy, rồi đưa ánh mắt dò hỏi nhìn Orm.
Orm cho cô một ánh mắt, LingLing Kwong cũng không biết ánh mắt đó có nghĩa là gì, tưởng độ bất mãn của cha vợ cũ đối với mình lại tăng lên một tầm cao mới.
"Bác trai, thật sự không phải phép, đáng lẽ tối hôm qua con không nên uống với bác nhiều như vậy, sức khỏe của bác như thế nào rồi?"
"Là tôi không đúng, không nên uống rượu với cô."
LingLing Kwong che giấu cảm xúc trong mắt, đối với cha vợ cũ bất thình lình xin lỗi mình như thế, tự nhiên cảm thấy thụ sủng nhược kinh*.
(*Thụ sủng nhược kinh: Thụ sủng nhược kinh là câu hán việt được dịch từ tiếng Trung 受宠若惊 có nghĩa là được sủng ái mà lo sợ, được nhiều người yêu thương vừa mừng lại vừa lo.)
Cha Kornnaphat nói tiếp: "Chuyện lần trước cô cứu N'Orm trên núi tôi biết rồi, làm ba của con bé, tôi chính thức nói lời cảm ơn cô."
Thì ra là chuyện đó, LingLing Kwong đau đầu không thôi.
Cô xoa xoa huyệt thái dương đau nhức sau khi say rượu...! Trong lòng nghĩ: sớm biết chuyện đó có thể giải quyết được thì tối hôm qua còn uống rượu làm gì không biết?
Ăn xong bữa sáng, LingLing Kwong tắm rửa thay quần áo sạch sẽ ra ngoài.
Buổi sáng Orm không bận chuyện gì, chuẩn bị lấy đồ của cô đã thay ra tiệm giặt là.
LingLing Kwong đi trước một bước, hai người đứng ở cửa chim chuột với nhau.
LingLing Kwong thừa dịp cha vợ cũ không chú ý, hôn lên má Orm một cái.

Orm định hôn trả lại thì bị cha Kornnaphat bắt gặp ngay tại trận.
Orm sờ sờ cái mũi: "Ba, con đi tiệm giặt là đây."
Cha Kornnaphat gọi nàng lại: "Đứng lại."
LingLing Kwong đang muốn nói chuyện thì bị Orm kéo ống tay áo.
Hai người bảo trì khoảng cách, đứng ngay tại cửa nghe ông dạy bảo.
Cha Kornnaphat nhìn chằm chằm nàng một hồi, Orm chột dạ hỏi: "Ba, ba nhìn con làm gì?"
Cha Kornnaphat ẩn ý hỏi: "Hai đứa ngày thường đều là con chủ động sao?"
Orm xấu hổ không thôi, bởi vì cái hôn kia nàng căn bản chưa kịp hoàn thành, cha Kornnaphat hiểu lầm rồi.
"Cũng không phải, là con thường xuyên chủ động." LingLing Kwong lập tức mở miệng.
Cha Kornnaphat gật gật đầu: "Yên tâm, thật ra ba rất cởi mở, nhưng vợ ở những lúc rụt rè thì nên rụt rè một chút. Cho dù có là ân nhân cứu mạng cũng không được."
Orm: "..."
LingLing Kwong nghĩ thầm, đây là lần chủ động mấy năm mới có một lần của nàng.
Ba vợ cũ vừa nói như vậy thì...!
Phải nhanh chóng đến ngày giải phóng thôi..
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com