Phiên Ngoại 2
"Can't you hear my heart beat so? I can't let you go
Want you in my life"

——————
Sau khi dùng bữa tối, bọn người LingLing Kwong và Ingfa rõ ràng là có chuyện cần bàn bạc, mà Earn rất lâu rồi chưa gặp Orm nên cũng không muốn ngồi lâu ở đó làm gì, thế là gọi mấy cô gái đến phòng giải trí bên cạnh chơi.
Yod muốn nói lại thôi nhìn Orm một cái, hiển nhiên có lời muốn nói với nàng.
Ánh mắt Orm nhẹ nhìn sang Yod rồi nói với Earn:" Được thôi, cậu qua đó trước đi, tớ ăn hơi bị nhiều nên muốn ra ngoài đi dạo tiêu cơm một tí."
Nói xong nàng nhìn Yod một cái, khoác thêm áo khoác chuẩn bị ra ngoài.
Nàng không vội vã ra ngoài mà ngồi chờ trong đại sảnh, quả nhiên nàng ngồi chờ chưa được bao lâu thì Yod đã đi theo nàng ra, nhìn thấy Orm rồi ngồi xuống ghế sofa đối diện nàng.
Hai người bọn họ cũng lâu rồi không gặp, tính cách Yod không hoạt bát giống Earn nên không tìm Orm thường xuyên.
Nhiệt độ bên ngoài rất thấp, bên trong lại khá ấm áp, cửa kính phủ một lớp sương mù mờ mịt do chênh lệch nhiệt độ giữa bên trong và bên ngoài.
Orm bình tĩnh hỏi: "Cậu sao vậy?"
Yod cố ý tách Earn đến tìm nàng chắc chắn là có chuyện muốn nói.
Mái tóc dài của Yod xõa xuống che mất nửa đôi mắt, giữa lông mày dường như có một chút u buồn.
Hai năm qua Orm cũng loáng thoáng nghe được chuyện của Yod, tình cảm của hai vợ chồng Yod và Ingfa càng ngày càng đi lên, dần dần thoát khỏi chuyện đau buồn năm nào.
Mặc dù Ingfa không biết nói lời ngon ngọt nhưng cô là một người phụ nữ tốt.
Điều này có thể nhìn ra được dựa vào khí sắc của Yod, cuộc sống hiện tại của cô cũng coi như là trôi qua rất hạnh phúc, cho nên Orm không hiểu được vẻ lo lắng của Yod xuất phát từ đâu.
Yod cắn môi, do dự một hồi mới nói: "Nhanh nhất là năm sau Ingfa sẽ nhậm chức mới."
Orm gật đầu: "Ừm, mình có nghe P'Ling nói qua, mặc dù là một chiêu cờ hiểm, nhưng không tới mười năm Senchai gia nhất định có thể Đông Sơn tái khởi*, thậm chí..."
(Đông Sơn tái khởi (东山再起): khôi phục lại lực lượng sau khi thất bại. Cũng ví ra làm quan trở lại sau khi ẩn cư. Nguồn: chuonghung.com )
Orm không nói hết nhưng Yod vẫn hiểu, nhưng lại lắc đầu: "Mình không phải muốn nói cái này, Ingfa muốn mình ra nước ngoài."
Orm kinh ngạc giật mình: "Bọn cậu muốn ly hôn ư?"
Yod lại lắc đầu: "Không phải. Không phải ly hôn, trước đó bởi vì kết hôn mà việc học bị gác lại chưa hoàn thành được, lại thêm mấy năm nay sức khỏe của mình không được tốt lắm... Chị ấy lo sau khi nhậm chức thì công việc bận rộn sẽ không quan tâm chăm sóc cho mình được, mà một mình mình đến đó không thân không thích... nên chị ấy muốn tớ qua đó học cho xong chương trình học còn bỏ dỡ, nhân tiện giải sầu một chút."
Orm ngu ngốc đến mấy cũng nghe ra ý nghĩa trong câu nói của Yod, nàng trầm mặc: "P'Ingfa muốn đưa cậu ra ngoài tránh mặt sao?"
Yod vén tóc qua sau tay, hiển nhiên rất xoắn xuýt mâu thuẫn: "Ừ. Mặc dù chị ấy không nói thẳng ra nhưng một tháng này chị ấy thường xuyên có tâm sự, nhưng mình không muốn rời xa chị ấy trong thời điểm quan trọng như thế này."
Trong lòng Orm chợt dâng lên cảm giác khó tả, hai người bọn họ từ khi kết hôn đến tận giờ không được thuận lợi cho lắm, hiện tại Yod thật vất vả mới giải quyết được nút thắt mở rộng trái tim, hai người bọn họ mới vừa cảm thông thấu hiểu cho đối phương.
Nhưng đây cũng là thời điểm cho Ingfa cơ hội tốt nhất, càng không thể từ chối được.
Yod nói thẳng tâm sự: "Mình không nỡ đi, nhưng trong khoảng thời gian này, dường như mình đi chị ấy mới có thể an tâm hơn."
Hai người có ngăn cách vì chuyện lúc trước của Ananda gia, cũng may cuối cùng Yod cũng phân rõ giới hạn với Ananda gia, cũng hiểu rõ Ingfa yêu và tôn trọng mình, nên suy nghĩ ra nước ngoài cũng từ từ xua tan.
Thế nhưng lần này, là Ingfa chủ động nhắc đến, mọi chuyện trở nên không giống như trước nữa.
Orm nghĩ nghĩ: "Muốn mình giúp đỡ gì không?"
Lúc này Yod mới lộ ra chút thư giãn: "Mình đã từ chối lời đề nghị của chị ấy, nhưng mình lo lắng chị ấy sẽ không từ bỏ nên nếu chị ấy hỏi cậu thì cậu có thể nói là ngay từ đầu mình đã nghỉ học rồi không, không phải bảo lưu kết quả nên không thể nào quay lại học được."
Lúc trước khi Yod bỏ học Orm cũng không rõ lắm, nhưng nghe cô ấy nói vậy chắc là có thể quay lại học tiếp.
Orm gật đầu đồng ý: "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chị ấy có tâm ý đợi cậu thì cậu đi cùng chị ấy đến thành phố X cũng đáng."

Trong mắt Yod dần dần trở nên thâm tình, nhàn nhạt nở nụ cười: "Mình hiểu chứ. Đời này ngoại trừ chị ấy ra thì trong lòng mình không thể chứa thêm một hình bóng nào khác nữa."
Hai người trò chuyện một hồi, rồi quay trở về phòng.
Bọn người LingLing Kwong cũng bàn xong công việc, nhìn thời gian còn sớm nên tám người tốp năm tốp ba ngồi đó tán gẫu, có người đề xuất đánh bài.
Earn là người ham chơi nhất trong đám người, vừa định ra ngoài tìm bài đã bị Fahlada giữ chặt lại.
Cô nhấn chuông bên cạnh cô nàng: "Bên ngoài lạnh lắm em." Nói xong kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình.
Earn không quen khi Fahlada lôi kéo tay mình trước mặt mọi người, sau một hồi giằng co Fahlada mới buông cô nàng ra.
Earn vừa được thả ra lập tức chạy đến bên người Orm, tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Orm thấy thế, đá ghế của Earn đang ngồi, đè thấp âm thanh hỏi: "Xảy ra chuyện gì với cậu vậy?"
Earn bóc quýt giả ngu: "Có chuyện gì đâu mà xảy?"
Orm cốc nhẹ lên đầu cô nàng: "Còn giả vờ giả vịt cái chi? Cậu và Fahlada xảy ra chuyện gì? Bọn cậu cũng đã kết hôn, tuần trăng mật cũng đã đi luôn rồi mà sao cậu còn thế?"
Earn chăm chú lột quýt, gỡ từng sơ trắng trên đó im lặng không nói lời nào.
Thấy Earn im lặng như thế, Orm lập tức cảm thấy có vấn đề.
Tính cách của Earn luôn luôn không phải như thế, chịu ấm ức là nói ngay, có chuyện cũng không che giấu, đâu có như hôm nay cả người không có sức sống nào, im lặng ngồi đó.
Orm nhìn thoáng qua Fahlada, bắt gặp ánh mắt cô cũng đang bất đắc dĩ nhìn chằm chằm Earn.
Dù Orm không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng người mà nàng quan tâm trên thế giới này cũng chỉ có mấy người, hiển nhiên trong đó có Earn, trong lòng đương nhiên lo lắng cô nàng ở Thananusak gia có bị chịu khổ ấm ức gì không.
Nắm lấy cánh tay của Earn, dắt cô nàng đi.
Bên ngoài mọi người đang đánh bài, nàng kéo Earn đi vào trong phòng nghỉ ngơi, sau khi vào nàng gặng hỏi mãi, mặt Earn đỏ bừng hết cả lên, tính tình bình thường thẳng thắn tuỳ tiện, bây giờ lại ấp úng không nói nên lời.
"Cậu nhìn thử là biết."
Earn kéo cổ áo len thấp xuống, Orm lập tức nhìn thấy vết tích trên cần cổ thon dài trắng nõn kia.
Earn cởϊ áσ len ra vừa cởi vừa mắng Fahlada:"Tên khốn nạn kia đúng là con chó con, lúc nào cũng cắn tớ."
Orm nhìn nhìn những vết đỏ sậm trên người Earn, trên bờ vai gầy xương quai xanh xinh đẹp kia đầy những dấu hickey nông sâu chồng lên nhau, dưới ánh đèn vàng tạo nên cảm giác vừa xinh đẹp vừa quyến rũ mê người.
"Cậu..."
Orm không nói nữa, chẳng trách Earn nghiến răng nghiến lợi không nói, đổi lại là nàng thì chắc cũng xấu hổ không trả lời.
Chỉnh chỉnh lại áo cho Earn, người từng có trải nghiệm vừa nhìn là biết có chuyện gì xảy ra: "Đau không?"
Earn lắc đầu: "Không đau. Mặc dù không đau nhưng tớ không thích." Nói xong lại ấm ức muốn khóc.
Chắc hẳn Fahlada cũng không phải cố ý làm tổn thương cô nàng, nếu không sao Earn có thể chịu đựng được đến giờ chứ! Có lẽ không đau không ngứa nhưng lại khó mà chấp nhận được, bấy giờ mới không biết mở miệng như thế nào.
"Nếu cậu không thích thì nói với Fahlada xem sao?" Orm không biết nên khuyên giải như thế nào mới được: "Chị ta sẽ không ép cậu đâu."
Earn nghe thấy Orm nói vậy càng xấu hổ hơn, hai má đỏ bừng: "Tớ... tớ có nói rồi. Nhưng chị ấy bảo loại chuyện đó giữa vợ chồng là chuyện bình thường."
Earn chưa từng quen người yêu, tính tình thẳng thắn vô tư, kết hôn chưa được bao lâu Fahlada đã phát huy hết khía cạnh nữ tính của Earn rồi.
"N'Orm, cậu cũng thế sao?"
Orm không biết phải trả lời như thế nào, nàng rất muốn mắng Fahlada, nhưng nghĩ lại hai người bọn họ kết hôn được cũng không dễ dàng gì, Earn bây giờ còn không muốn nói chuyện với Fahlada, sao nàng có thể đổ thêm dầu vào lửa được, nên nàng gật gật đầu: "Ừm..."
Mặc dù Earn không thể chấp nhận cũng không thể hiểu nỗi nhưng cũng may là không cảm thấy Fahlada là tên biếи ŧɦái nữa.
Cô nàng vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm: "Vậy là tốt rồi, tớ còn tưởng chị ta là tên biếи ŧɦái nữa đó!"
Orm an ủi Earn vài câu, đơn giản là không thích thì phải thẳng thắn nói cho Fahlada biết, đừng khó chịu rồi tự tức giận một mình.
Ban đầu Earn chỉ cảm thấy xấu hổ, những chuyện vợ chồng này dù có chơi thân với bạn bè như thế nào đóng cửa lại mà nói đều là chuyện cá nhân.
Hai người vừa mới gặp nhau vài lần đã kết hôn nên với tính tình ngây thơ trong sáng của Earn thì trình độ có thể chấp nhận được thì cần rất nhiều thời gian nữa.
Cho dù trong lòng Earn không vui nhưng nhiều nhất là quậy một chút, cũng không làm Fahlada khó xử. Được Orm an ủi nhấn mạnh rằng chuyện đó không hề xấu hổ, khúc mắc trong lòng cũng được giải quyết, trái tim Earn mới thả lỏng được đôi chút, vẻ mặt không còn đỏ như trước.
***
Người phục vụ cầm một bộ bài mạt chược và hai bộ bài Tây vào.
Trong bốn cô gái ngồi đây có hai người không biết chơi đánh bài, nên ngồi bên cạnh nhìn họ chơi.
Earn ngồi cạnh Orm lột quýt, Fahlada vòng qua ghế sofa bên kia cố tình dựa lại gần đó. Earn thấy vậy chỉ nhích qua một bên chừa chỗ cho cô, thật ra cũng không bài xích.
Dù sao Fahlada xuất thân từ quân đội nên làm chuyện gì cũng rất chính trực, không nhìn ra được khi đóng cửa lại thì sẽ như vậy...
Cô cầm lấy quả quýt trong tay Earn, nhìn cô nàng vài lần.
Earn lấy khăn giấy lau nước quýt dính trên tay, cúi đầu im lặng.
Nhưng cũng may là không tránh mặt cô nữa.
Trong ván bài hôm nay người may mắn nhất là Malee, LingLing Kwong thua tương đối nhiều.
Cô là người thua nhiều nhất, ngược lại là người bình tĩnh nhất.
Bị Malee trào phúng cười chọc quê, cô càng thêm vững chãi như núi, như thể đang nói với Malee rằng nếu cậu có bản lĩnh thì thử thắng sạch của cải nhà tôi xem sao.
May mắn của LingLing Kwong có lẽ không được độ trên bài bạc rồi.
Mặc dù số tiền đánh bài không quá lớn nhưng mỗi ván đều bay mất mấy ngàn mấy nghìn baht, Orm nhìn thấy mà nóng hết cả ruột gan, quả thật không thể không tự mình xông lên.
Thế mà thắng mới ghê.
Từ sau khi Malee thua Orm ba lần liên tiếp, nở nụ cười vô cùng xán lạn kéo Kalaya ở sau lưng qua.
Ở bên tai Kalaya nói mấy câu.
Kalaya thấy Malee thắng nhiều như thế rồi, nếu nàng thua thì chắc không có mất bao nhiêu.
Bàn đánh bài đổi thành hai người họ, Ingfa và Fahlada cũng lần lượt rời khỏi đổi cho Yod và Earn thế vào.
Yod chưa chơi đánh bài bao giờ, cũng may vận may không tồi, không cần kỹ năng gì đặc biệt, dần dần chiếm thế thượng phong.
Qua mấy ván, chỉ thua có một ván và một ván hòa.
Rất nhanh đến mười hai giờ, thể lực mấy cô gái chống đỡ hết nổi muốn về nhà.
Nhân lúc mọi người tập trung chơi bài Ingfa quả nhiên hỏi Orm về việc học của Yod, Orm dựa theo lời nói dối đã bàn bạc với Yod từ trước mà gạt cô.
Ingfa không nói gì, có lẽ cô cũng không nỡ để Yod đi.
Nếu như có thể lựa chọn, ai lại muốn yêu xa chứ?
Trên đường về nhà, nửa đêm vắng bóng người chỉ có những ngọn đèn đường chăm chỉ chiếu sáng đường cho con người, bốn bề yên tĩnh bình yên đến lạ thường.
Trong xe thoang thoảng mùi quýt, Orm vừa ngồi xuống đã ngửi thấy: "Có quýt hả chị?"
Quýt trong túi LingLing Kwong, vừa rồi ở trong phòng kia Orm ăn một lúc năm sáu quả. Lúc ấy, LingLing Kwong ở bên cạnh im lặng quan sát, thấy nàng ăn ngon miệng nên muốn nếm thử, nào ngờ vừa mới ăn thử một múi đã cau mày.
LingLing Kwong như muốn chứng minh điều gì đó, lấy quýt trong túi ra: "Em muốn ăn không?"
Mặc dù lúc nãy đã ăn rất nhiều rồi nhưng Orm vẫn còn thèm, gật gật đầu.
Trong xe ấm áp. LingLing Kwong bóc vỏ quýt, đầu ngón tay chạm vào thịt quả, mùi chua lập tức bay lên.
Orm nuốt một ngụm nước bọt.
***
Trước ba mươi Tết ba ngày, tuyết rơi bao phủ cả thành phố N, đường phố náo nhiệt, mọi người rộn ràng, vạn vật đều đắm chìm vào trong bầu không khí đón năm mới.
Vừa mới sáng sớm tiếng chuông cửa đã vang lên hai lần, Orm vừa mở cửa ra đã nhìn thấy quản gia Kwong gia đứng bên ngoài.
Nói ông ta là quản gia cũ của Kwong gia thì đúng hơn.
Hai tay Wisanu duỗi thẳng nhẹ gật đầu với nàng, có chút cung kính: "Tiểu thư Kornnaphat."
Orm sửng sờ hai giây, không ngờ ông ta lại đến đây.
Nhưng cũng biết ông ta tìm ai, ra hiệu nói:"P'Ling ở trong thư phòng."
Cửa thư phòng không đóng, trong nhà này giữa Orm và LingLing Kwong không có bí mật nào cả.
Cho nên nàng có thể mơ hồ nghe thấy giọng nói bên trong truyền ra.
"Cô chủ, phu nhân bị bệnh rồi."
Orm dừng động tác lau chén trong tay, kìm lòng không đặng nhìn về phía thư phòng, nếu như không phải hôm nay Wisanu đột nhiên tìm đến cửa thì có lẽ Orm cũng sắp quên đám người kia luôn rồi.
Kwong phu nhân, Wisanu còn có Susi.
Giọng của LingLing Kwong rất thấp, hoàn toàn bình thản như trước đây: "Bị bệnh thì đi bệnh viện đi.

Wisanu muốn nói lại thôi, cách một cánh cửa và một bức tường mà Orm cũng có thể tưởng tượng được tình cảnh chật vật của Wisanu bây giờ.
"Bà ấy muốn gặp cô một lần."
Giọng của Wisanu bị ép xuống rất thấp, thấp đến độ có thể nghe thấy ngữ khí khẩn cầu hèn mọn bên trong: "Cô chủ, phu nhân... bà ấy đã biết sai rồi. Ba bốn năm này, một mình bà ấy ở Dok Mai không có chỗ nương tựa, vô cùng mong nhớ cô chủ."
Trong thư phòng im lặng rất lâu.
Một lúc sau, giọng LingLing Kwong đột nhiên cất lên: "Cút ra ngoài."
Ngay sau đó nàng nhìn thấy Wisanu cúi đầu ra tới.
Orm nhàn nhạt liếc nhìn ông ta một cái.
Wisanu bắt gặp ánh mắt của nàng, dường như muốn nói lại thôi chớp chớp mắt, Orm không biết ông ta muốn nói cái gì thế là thu hồi tầm mắt lại.
Cả một buổi sáng LingLing Kwong tự nhốt mình trong thư phòng không thèm ra ngoài.
Orm lo lắng ngồi ở bên ngoài, nàng vừa bốc quýt vừa nhớ lại chuyện lúc trước.
Lúc đầu giữa nàng và LingLing Kwong đã có cuộc chiến gây gắt, cộng thêm Kwong phu nhân quá đáng lúc nào cũng ác ý cay nghiệt nàng, cho nên Orm cho rằng lúc trước LingLing Kwong đưa Kwong phu nhân về Dok Mai là kế hoãn binh.
Từ sau khi Kwong phu nhân về Dok Mai, trải qua quá nhiều chuyện nên nàng cũng đã ném chuyện đó qua sau đầu, bây giờ xem ra từ lúc đó LingLing Kwong chưa từng đến thăm bà ta.
Suy nghĩ kỹ lại thì ngoại trừ xích mích giữa nàng và Kwong phu nhân ra thì bức tường ngăn cách giữa hai mẹ con LingLing Kwong và Kwong phu nhân mới là sợi dây dẫn nỗ lớn nhất.
Nhất là khi Len Pitawit còn vu khống hãm hại bảo LingLing Kwong không phải cốt nhục của Kwong gia, mà là con riêng của ông ta, có lẽ ông ta đã khiến lòng LingLing Kwong căm thù bọn họ đến cực hạn, mới quyết định đuổi tận giết tuyệt Pitawit gia, nhốt Kwong phu nhân ở Dok Mai như thế.
Mặc dù cô không thích cha Kwong, nhưng trong dòng máu của cô đang chảy trong người là của cha Kwong, nên cái chết của cha Kwong cô đổ lên mối tư tình của Len Pitawit và Kwong phu nhân. Nếu hai người bọn họ không có tư tình, có lẽ cha Kwong sẽ không bị người ta châm ngòi sau lưng hoài nghi thân thế của LingLing Kwong.
Orm thở dài, nàng bưng dĩa hoa quả đã được cắt gọt sắp xếp gọn gàng đứng dậy đi vào thư phòng.
Cửa thư phòng không đóng kỹ, vẫn như lúc Wisanu rời đi.
Orm nhẹ nhàng đi vào thấy LingLing Kwong ngồi trên ghế sofa gần ban công ngẩn người

Không có công việc, không có nhắm mắt dưỡng thần mà chỉ đơn giản ngồi đó ngẩn người.
LingLing Kwong trong trí nhớ của nàng hiếm khi có dáng vẻ như thế này, cô dành phần lớn thời gian để làm việc y như một con robot nào đó phát huy hết hiệu xuất cao của mình, giống như hôm nay ngồi đó thư giản chẳng có mục đích gì, lãng phí thời gian như thế không giống với LingLing Kwong chúc nào.
Hiển nhiên là có tâm sự.
Orm vừa đi vào hai bước LingLing Kwong đã nghe thấy động tĩnh phía sau lập tức hoàn hồn lại.
Sau đó ngược ánh sáng bên ngoài cười cười với nàng.
Trong lòng Orm thở phào nhẹ nhõm, cũng cười lại với cô.
LingLing Kwong vẫy gọi nàng: "Đến đây."
Orm đặt dĩa hoa quả lên bàn, đi về phía cô.
LingLing Kwong ôm nàng, tư thế ôm người của cô vô cùng bá đạo, đầu tiên là chặn ngang eo nàng ôm toàn bộ người vào trong lòng, sau đó đưa tay từ sau gáy nàng vòng qua trước, ôm lấy toàn bộ phần trên cơ thể nàng.
Orm gần như là bị cô ôm chặt trong lòng không thể nhúc nhích động đậy.
LingLing Kwong cứ thế ôm nàng không nói lời nào, bầu không khí trong phòng hơi ẩm thấp.
Orm ra vẻ bình thường hỏi: "Chị sao vậy? Không vui sao?"
LingLing Kwong vẫn im lặng không nói gì, chỉ là ôm Orm càng thêm chặt.
Nội tâm yếu ớt, Orm có thể cảm nhận được nội tâm LingLing Kwong đang giãy dụa.
"Em biết vì sao chị cảm thấy có con là chuyện có cũng được mà không có cũng chẳng sao không?"
Orm ngạc nhiên khi đột nhiên cô lại nhắc đề tài đó: "Vì sao?"
LingLing Kwong nhẹ xoa xoa cổ Orm, nàng đưa tay nhẹ vỗ vỗ lưng cô.
"Khi còn bé, có một khoảng thời gian rất dài chị cảm thấy mình là đứa nhỏ có cũng được mà không có cũng chẳng sao cả."
Nhịp tim Orm tăng lên nhanh chóng, nàng nhẹ giọng: "Ông nội đặt tên chị là LingLing Kwong, chắc chắn nội đã đặt nhiều kỳ vọng vào chị mới đúng, sao chị lại nói mình có cũng được mà không có cũng chẳng sao như thế?

LingLing Kwong lắc đầu, cười khẽ đến độ nàng không nghe thấy tiếng: "Chị không cảm nhận được cái gì gọi là huyết thống tình thân cả."
Cô đỡ lấy bả vai của Orm, chậm rãi nói:"Khi chị còn nhỏ, mẹ chị chưa từng vì quan hệ máu mủ mà bảo vệ chị hay thể hiện tí tình thương nào, ba chị càng là vì hoài nghi chị không có quan hệ huyết thống mà có ý đồ muốn giết chết chị."
Orm được cô ôm chặt lấy, không nói chuyện không động đậy nghe cô nói.
Cô vẫn cười nói như cũ: "Quan hệ huyết thống với chị mà nói, giá trị thậm chí chẳng qua chẳng đáng là bao."
Orm cảm thấy ý nghĩ của LingLing Kwong hơi cực đoan: "Ông nội... ông nội đối xử chúng ta rất tốt không phải sao?"
LingLing Kwong đột nhiên ngẩng đầu, Orm không kịp chuẩn bị dung nhập vào trong ánh mắt cô.
Orm nhìn thấy tia mãnh liệt trong ánh mắt cô, mạnh mẽ đến mức đâm vào nội tâm nàng để nàng hiểu ra được gì đó.
Cuối cùng LingLing Kwong cũng chỉ lắc đầu không nói thêm gì.
Làm sao ông nội không bận tâm cho được?
Ngay từ đầu đến cuối ông không bao giờ biết rằng bọn họ sẽ không bao giờ có con.
Kwong gia căn bản sẽ không có hậu duệ.
LingLing Kwong che giấu tâm trạng trong lòng rất nhanh, sau đó cả ngời đột nhiên trở nên nhẹ như mây gió.
"Em nói không sai, ông nội rất tốt với chúng mình, bất kể chúng mình có đưa ra quyết định gì ông ấy đều sẽ ủng hộ chúng mình."
LingLing Kwong lại ôm chặt nàng thêm một lần nữa, sau đó giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.
Vẻ bối rối dù chỉ hiện lên một giây trong ánh mắt cô thôi nhưng cũng đã bại lộ quá nhiều điều rồi, Orm cũng giả vờ như không biết gì cả.
Trong lòng bọn họ đều có bí mật, cô cho là nàng không biết, nàng cũng cho là cô không biết nàng đã biết rồi.
Đi đến một bước ngày hôm nay đã không cần phải xoắn xuýt về vấn đề đó nữa.
Ngay cả khi ông nội Kwong phản đối họ ở bên nhau vì chuyện đó, thì dựa theo tình hình hiện tại LingLing Kwong nhất định sẽ không buông tay.
Lúc trước khi ông nội Kwong còn khỏe mạnh cô cũng chưa từng buông tay nàng, huống chi bây giờ ông còn nằm trên giường bệnh.
"Chị có đói bụng không? Ăn chút trái cây nhé?"
LingLing Kwong gật đầu.
Hầu hết trái cây trong dĩa đều là quýt, buổi sáng hôm nay Orm vừa mới oder nguyên một thùng quýt.
Tay nàng sau khi lột quýt tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, khứu giác LingLing Kwong nhạy cảm ngửi ngửi: "Hôm nay em đã ăn bao nhiều quả quýt rồi?"
Orm cúi đầu nhìn ngón tay nàng một tí, đầu ngón tay đều bị nhuộm vàng hết cả rồi: "Không có ăn nhiều lắm. Năm nay quýt ngon lắm chị."
LingLing Kwong nửa tin nửa ngờ: "Em sẽ không... mang thai chứ?"
Orm kinh hãi hít vào một hơi, một lúc sau mới thở ra thật mạnh: "Em đâu biết đâu, em chưa từng mang thai mà."
Hai người liếc nhau một cái, lập tức khởi hành đến bệnh viện.
Bệnh viện tư nhân, giá cả tuy cao nhưng phục vụ chu toàn.
Làm một loạt các cuộc kiểm tra, Orm chóng mặt bơ phờ trở lại phòng bác sĩ.
LingLing Kwong ra vẻ bình tĩnh hỏi bác sĩ:"Gần đây cô ấy vô cùng thích ăn chua, chu kỳ cũng muộn hơn mười mấy ngày rồi."
Hơn mười ngày sao?
Orm cúi đầu nhìn lịch trong điện thoại, chính nàng cũng không để ý đến đã bị trễ nhiều ngày như vậy rồi.
Bác sĩ đọc hết bản báo cáo bệnh án, nhìn Orm:"Ừm, mang thai được bốn tuần rồi."
Bác sĩ chỉ một nơi trong tấm hình siêu âm trên bản báo cáo bệnh án: "Ở vị trí này nè."
Orm vừa nghe thấy thế đã muốn điên lên rồi, đại não trống trơn một hồi mới lấy lại được tinh thần, miệng thì cười nhưng nước mắt lại tự động chảy ra.
LingLing Kwong cũng ngu ngơ một hồi lâu, đưa tay ra cầm lấy bản báo cáo, nhìn thấy điểm đen không rõ ràng trên đó, đầu ngón tay đều đang run rẩy hết cả lên.
Bác sĩ cười cười: "Chúc mừng hai vị."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com