Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8.bài hát

Hôm sau, khi ánh nắng ban mai bắt đầu le lói rọi qua cửa sổ, Orm đã xuất hiện trước cửa phòng khám của LingLing với một bó hoa tươi rực rỡ trong tay. Ánh nắng chiếu rọi làm cho những cánh hoa như bừng sáng, toả ra hương thơm ngọt ngào khiến không khí trở nên thêm phần tươi mới.
Cô ca sĩ trẻ đầy nhiệt huyết không chỉ muốn thể hiện tình cảm của mình mà còn muốn làm LingLing ngạc nhiên.

"Cạch!" Cánh cửa văn phòng mở ra, và LingLing đứng đó, nhìn Orm với vẻ ngạc nhiên.

"Cô đến đây làm gì?"

"Chào bác sĩ! Đây là một món quà nhỏ em muốn tặng chị," Orm nói, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

"Để chị cảm thấy vui vẻ hơn trước buổi biểu diễn!"

LingLing nhìn bó hoa rồi lại nhìn Orm, cố gắng giữ vẻ lạnh lùng.

"Cô không cần phải làm điều này. Tôi không phải là bệnh nhân của cô."

"Nhưng em thích mang đến niềm vui cho người khác! Chị biết không, em đã chọn từng bông hoa này với tất cả tâm huyết. Hy vọng chúng sẽ làm sáng bừng ngày của chị!" Orm vừa nói vừa đưa bó hoa về phía LingLing.

"Nhìn xem, có cả hoa hồng, hoa cẩm chướng, và một chút lavender. Chị sẽ cảm thấy dễ chịu hơn ngay thôi!"

"Cảm ơn, nhưng tôi không thể nhận. Cô thực sự không cần phải làm vậy," LingLing từ chối, giọng điệu vẫn nghiêm túc, nhưng đôi mắt cô không thể rời khỏi bó hoa. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Orm, nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Cô không thể để cảm xúc của mình vượt khỏi tầm kiểm soát.

"Chị không nhận thì em sẽ đứng đây cho đến khi chị đồng ý!" Orm nói, giọng điệu kiên quyết. "Em sẽ không bỏ cuộc đâu!"

"Cô đừng có mà nhây như vậy," LingLing khẽ cau mày, nhưng lòng cô lại thấy ấm áp khi nhìn thấy sự nhiệt tình của Orm.

"Tôi rất bận. Cô có thể để hoa ở đó mà đi về."

"Nhưng mà... nếu chị không nhận hoa, thì chị sẽ phải nghe em hát một bài! Thế nào? Đó là một thỏa thuận!" Orm nói với vẻ mặt tinh nghịch, không hề có ý định lùi bước.

"Cô... cô có biết rằng tôi là bác sĩ không? Tôi không có thời gian để nghe cô hát!".

LingLing cố gắng giữ vững vẻ lạnh lùng, nhưng không thể giấu được sự hào hứng đang dâng trào trong lòng. Thực ra, việc nghe Orm hát luôn khiến cô cảm thấy phấn chấn và vui vẻ, nhưng cô không muốn để điều đó hiện lên rõ ràng.

"Nhưng chị là bác sĩ, và em là ca sĩ. Đó là một sự kết hợp hoàn hảo!" Orm cười, ánh mắt lấp lánh.

"Hãy xem như em đang kiểm tra tâm trạng của chị!"

LingLing thở dài, nhưng trong lòng lại thấy khó mà từ chối.

"Được rồi, nếu cô cứ đứng đây, thì tôi sẽ nghe cô hát một đoạn. Nhưng chỉ một đoạn thôi!"

"Yay!" Orm reo lên, nhảy cẫng lên vui sướng. Cô bắt đầu hát một bài hát nhẹ nhàng và ngọt ngào, từng nốt nhạc tràn đầy cảm xúc. Giọng hát của Orm vang lên, lan tỏa khắp không gian, như một làn sóng tươi vui khiến LingLing không thể không cảm động. Từng giai điệu như cuốn hút cô vào một thế giới riêng, nơi chỉ có tiếng hát và những cảm xúc chân thành.

"Bài này... có phải cô tự viết không?"

LingLing hỏi, ánh mắt không rời khỏi Orm.

"Đúng vậy! Em viết về những điều em cảm nhận được, về chị và tất cả những gì em đã trải qua khi ở bên chị!" Orm trả lời, đôi mắt sáng rực với niềm tự hào.

"Em muốn mỗi lần chị nghe, chị sẽ nhớ đến em!"

LingLing không biết phải phản ứng thế nào. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời hát của Orm, nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách.

"Cô nên viết về những điều khác. Đừng quá chú trọng vào tôi," cô nói, giọng điệu có phần lạnh lùng.

"Nhưng mà... mọi thứ trong em đều có liên quan đến chị! Không có chị, không có cảm hứng cho bài hát!" Orm nói, gương mặt cô có chút nũng nịu.

"Vậy chị có nhận hoa không?"

"Cô thật kiên trì," LingLing thừa nhận, nhưng không thể ngăn nụ cười thoáng hiện trên môi.

"Nhưng tôi sẽ không nhận hoa. Tôi chỉ có thể đồng ý nghe cô hát."

"Chị mà cười thì chứng tỏ chị đã thích rồi!" Orm mỉm cười, vẻ mặt đắc ý.

"Em sẽ làm mọi cách để chị phải thừa nhận rằng chị không thể chối bỏ em!"

"Cô đang quá tự tin đấy," LingLing đáp, nhưng lòng cô lại có chút vui vẻ. "Hãy nhớ rằng tôi là bác sĩ, và cô chỉ là một ca sĩ."

"Nhưng chị sẽ thấy, em sẽ khiến chị tự hào!" Orm quả quyết, ánh mắt kiên định.

"Chị đừng lo, em sẽ không làm chị thất vọng!"

"Cô chỉ cần tập trung vào buổi biểu diễn của mình thôi," LingLing nhắc nhở, giọng điệu vẫn nghiêm túc.

"Đừng để những điều xung quanh làm cô phân tâm."

"Chị yên tâm! Em sẽ không làm chị thất vọng đâu! Em sẽ hát cho chị nghe trong buổi biểu diễn lớn nhất của mình, và chị sẽ phải cảm thấy tự hào về em!" Orm nói, sự quyết tâm lấp lánh trong mắt. Giọng nói của cô mạnh mẽ, như thể không gì có thể ngăn cản được những ước mơ của cô.

LingLing không thể ngăn nổi một chút xúc động. Cô nhìn Orm, cảm giác có gì đó trong lòng đang dâng trào.

"Tôi không chắc rằng tôi có thể làm điều đó," cô thừa nhận, giọng nói nhẹ nhàng hơn, gần như là một lời mời gọi.

"Chị chỉ cần tin tưởng em thôi! Em sẽ làm tất cả vì chị!" Orm khẳng định, nụ cười tỏa sáng như ánh nắng ban mai.

"Được rồi, được rồi! Cô hãy tập trung vào việc luyện tập đi," LingLing nói, cảm giác như mình đã thua cuộc trong cuộc chiến tình cảm này. Dù không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng cô, hình ảnh của Orm đã dần trở thành một phần quan trọng không thể thiếu.

Khi Orm rời đi, LingLing cảm thấy trong lòng mình như có một cảm giác trống trải. Cô đã bắt đầu nhận ra rằng có điều gì đó đang thay đổi trong cuộc sống của mình, nhưng vẫn không thể dễ dàng chấp nhận. Cô tự nhủ rằng mình không thể để những cảm xúc này chi phối bản thân.

"Dù có thế nào, tôi sẽ không dễ dàng chấp nhận đâu," cô tự nhủ, nhưng sâu thẳm trong lòng, LingLing biết rằng những cảm xúc này đã bắt đầu len lỏi vào trái tim băng giá của mình. Cô cảm thấy trái tim mình đang lấn cấn giữa lý trí và tình cảm, và có thể, chỉ cần một chút thời gian nữa, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn.

____________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com