Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 43

Sáng hôm sau...

Lingling thức dậy với cái đầu đau như búa bổ, chắc tại tối hôm qua cô uống khá nhiều rượu. Ở phòng trà và ở nhà hàng với Ngọc Bảo. Khoan đã... Ngọc Bảo???

Lingling quay nhìn, đây không phải phòng khách sạn của cô. Nơi này có vẻ lạ lẫm quá. Đây là đâu? Lingling tự hỏi thì quay xuống nhìn. Cô trợn tròn mắt nhặt quần áo của mình lên vội vã mặc vào. Người kế bên cô là Ngọc Bảo. Cô ấy có vẻ đang ngủ say. Nhưng cớ sao hai người lại ở cùng một phòng?? Và đây là đâu? Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?

Lingling có hơi hốt hoảng mặc đồ vào định chạy khỏi phòng nhưng một hồi thì quay đầu lại nhìn:

"Mình...mình và cô ta đã xảy ra chuyện gì với nhau chứ? Đêm hôm qua....chuyện gì vậy trời!! Nếu có xảy ra chuyện gì thật... thì mình cũng không thể bỏ đi như thế này được"- Cô khó nghĩ nhìn Ngọc Bảo vẫn còn nằm trên giường.

Lingling mặc gài cúc áo sơ mi lại chỉnh tề rồi đi lại giường ngồi cạnh. Cô vò đầu bứt tóc ráng nhớ lại mọi chuyện. Nhưng cũng chẳng nhớ lại được bao nhiêu. Đúng lúc đó Ngọc Bảo đã thức dậy.

"Ủa cô ba...cô dậy rồi sao?"

"À ờ..."- Lingling quay qua gật đầu.

Ngọc Bảo kéo chiếc mền lên che người mình lại, cô ngồi dậy:

"Hôm qua...cô ba uống nhiều quá nên em...đưa cô ba về đây. Em...xin lỗi..."

"Em không cần xin lỗi, lỗi là do tôi. Tôi...sẽ chịu trách nhiệm với những gì mình gây ra mà, em yên tâm"- Lingling quay qua hít một hơi rồi thở ra đáp.

"Tại hôm qua cô ba say quá...em hỏi cô ba ở đâu, cô ba không trả lời nên em đưa cô ba về nhà em"-Ngọc Bảo e ngại nói, có vẻ chuyện đêm qua là thật Lingling từ từ bình tâm nhớ lại. Hôm qua cô uống nhiều quá, đến nhà hàng còn uống thêm một trận nữa. Nên có lẽ trong lúc say...cô đã tưởng lầm Ngọc Bảo là Orm mà làm ra chuyện quấy!!

Lingling cảm thấy áy náy vô cùng. Cô nhặt chiếc áo của Ngọc Bảo lên đưa cho cô:

"Em...mặc vào đi!! Lần sau...tôi sẽ tới tìm em. Bây giờ tôi phải đi để lo công việc rồi"- Lingling nhẹ nhàng nói, Ngọc Bảo là cô gái đầu tiên sau Orm mà Lingling cư xử như vậy.

Ngọc Bảo cầm chiếc áo, cầm luôn tay của Lingling lại:

"Chừng nào...cô ba quay lại? Em..."- Ngọc Bảo cũng khá khó xử.

"Xin lỗi vì tôi say nên mới mần chuyện khó coi này với em. Thậm chí...tôi và em cũng chỉ gặp nhau đôi ba lần. Tôi thành thực... thấy rất áy náy. Em yên tâm đi, tôi không phải là người phủi bỏ chuyện mình gây ra đâu"- Lingling nắm lấy tay Ngọc Bảo nói.

"Vậy em ở đây chờ..."- Ngọc Bảo buông tay ra.

Lingling mím môi, cô thở dài. Ngồi lại cạnh Ngọc Bảo đưa tay lên xoa đầu cô có chút miễn cưỡng:

"Ờ...tôi thực sự phải đi công việc. Tôi sẽ quay lại sớm"

"Em tin cô ba mà, cô ba không cần lo đâu. Cô ba có công việc gấp thì cứ đi đi"

Lingling đành đứng lên rời đi. Ngọc Bảo ngồi lại trên giường nhìn theo dáng người của Lingling mỉm cười. Thì ra Ngọc Bảo đã thích Lingling ngay từ cái lần lên tỉnh trước đây của Lingling. Nhưng vì gặp nhau chớp nhoáng nên chưa kịp hỏi nhau câu nào. Mãi tới tận hôm nay mới có dịp gặp lại. Cô mừng lung lắm!! Nhưng cũng không ngờ lại xảy ra có sự như thế này...

Ngọc Bảo quay nhìn thấy chiếc suit mà Lingling bỏ quên lại, cầm lên ôm vào lòng:

"Tuy chuyện hôm qua là ngoài ý muốn...nhưng em thật sự cũng là tình nguyện"

Lingling tới giờ vẫn chưa tỉnh táo lại hoàn toàn. Nhanh chóng ngồi xe trở về lại khách sạn. Cậu hai cũng ngồi ở trong phòng đợi cô về.

"Trời đất cơi Ling, mày đi đâu cả đêm hôm qua không thấy tăm hơi đâu vậy đa? Mày làm tao đi tìm mày muốn chết luôn đó. Làm tao sợ tưởng mày lạc đường hay bị gì không đó"- Cậu hai có vẻ khá lo lắng cho cô nên vừa thấy Lingling về thì liền nói.

"Em xin lỗi, hôm qua em...em quay trở lại phòng trà uống rượu tiếp. Nên say khướt mà ngủ lại đó luôn. Em làm anh lo lắng rồi, em xin lỗi"- Lingling ngồi xuống giường xoa xoa thái dương nói.

"Mày ngủ lại phòng trà? Bớt xạo đi, tao quay lại kiếm mày có thấy đâu. Mày đi đâu? Cổ mày bị gì đó đa?"- Cậu hai nhíu mày hỏi.

Lingling nghe thế giật mình, đưa tay lên cổ mình sờ sờ. Chắc là dấu vết tối hôm qua của cô và Ngọc Bảo đây mà.

"Nè nè...đừng nói với tao mày...đi kiếm cô nào ăn nằm với người ta đó đa?"- Cậu hai sinh nghi hỏi Lingling đứng dậy:

"Thôi, chuyện này nói sau đi. Sắp tới giờ em đi gặp mấy quan lớn rồi. Em tắm rửa thay đồ rồi đi đây, anh ra ngoài đi"

Cậu hai đành đi ra ngoài:

"Được rồi, mà nè... ăn ở với ai cũng được. Nhưng mày nên nhớ... Orm luôn chờ mày ở nhà đó đa" Lingling quay mặt lại nhìn rồi bước vào nhà tắm.

Tới nơi bàn công việc...

"Salut monsieur, j'arrive trop tard. S'il vous plaît excusez-moi" (Chào ông, tôi đến trễ quá. Mong ông thứ lỗi)- Lingling nhanh chóng đi tới bàn công việc với mấy quan Pháp.

"ça va, il n'est pas trop tard. On commence à parler?" (Không sao, cũng không trễ bao nhiêu. Chúng ta bàn công việc được rồi chứ?)

"ok, commençons" (Được, chúng ta bắt đầu thôi)- Lingling cúi đầu nói

May mà những tên quan này không trách cứ Lingling.

Sau khi bàn việc xong...

"Công việc sao rồi?"- Cậu hai ở ngoài xe hỏi.

"Ừm, suôn sẻ lắm. Em có giới thiệu anh với họ. Có gì lần gặp mặt sau anh đi theo em nha"- Lingling đi ra nói.

"Ờ tao biết rồi"- Cậu hai gật đầu

"Giờ mày nói chuyện hôm qua của mày cho tao nghe được rồi chứ?"

Tại chỗ Ngọc Bảo...

Ngọc Bảo là cô ca sĩ trẻ tuổi sáng giá, vì dung nhan xinh đẹp nên cũng có không ít đàn ông ve vãn, muốn dùng tiền dỗ ngọt cô. Nhưng Ngọc Bảo đều không chịu.

Cô không ngờ bản thân lại thích Lingling đến như thế. Sau chuyện hôm qua cô càng ôm hy vọng nhiều hơn. Cô tin Lingling không giống như những kẻ khác, chỉ muốn lợi dụng chiếm đoạt cô rồi bỏ.

Và đúng như cô tin tưởng, Lingling đã thực sự quay lại tìm cô.

"Ngọc Bảo!!"- Bên ngoài cửa có tiếng gọi.

Ngọc Bảo nghe liền biết tiếng đó là của Lingling nên nhanh ra mở cửa. Vừa nhìn thấy Lingling là cô liền ôm chằm lấy Lingling.

"Em biết cô ba sẽ quay lại mà!!"- Có lẽ vì cô quá vui nên làm thế.

Lingling hơi đơ người, cô đưa tay tách Ngọc Bảo ra:

"À ờ...được rồi. Tôi có mua ít đồ cho em nè. Em ăn gì chưa?"

Ngọc Bảo lắc đầu. Lingling đặt mấy túi đồ lên bàn.

"Tôi không biết em thích gì nên mua hơi nhiều. Có thức ăn nữa, quần áo và son phấn đồ, nhiều thứ lắm!!"- Lingling gãi đầu, cô không phải lần đầu mua mấy thứ này nhưng lại là lần đầu tiên mua mấy thứ này cho một người con gái khác ngoài Orm.

"Cô ba tốt với em quá đa"- Ngọc Bảo rất vui mừng Lingling đứng dậy nhìn quanh căn nhà. Ngọc Bảo do vui mừng quá nên quên rót trà mời Lingling.

"Ấy chết...nãy giờ cô ba tới mà em quên rót nước. Em sơ ý quá đa"

"Ờ thôi được rồi. Mà em ở đây một mình sao?"

"Dạ, cha má em đi xa rồi. Này là nhà thuê"

Lingling nghe xong cúi đầu đi lại ngồi xuống:

"Tôi xin lỗi"

"Không có gì đâu mà"

"Ờ...em thấy trong người có chỗ nào...đau nhức hay mệt mỏi gì không?"- Lingling không biết nói làm sao, nên câu từ có hơi thẳng.

Ngọc Bảo cười ngại:

"Cô ba...em không sao. Cô ba không cần lo quá đâu"

"Ờ ờ...tôi ờ..."- Lingling thì ra khi gần cô gái khác lại lúng túng như vậy.

Ngọc Bảo nhìn bộ dạng của Lingling thì bật cười, cô đành bắt chuyện trước:

"Công chuyện làm ăn của cô ba sáng nay sao rồi? Không bị em làm ảnh hưởng chứ?"

"Em thì làm gì đâu mà ảnh hưởng. Không sao mà. Mọi chuyện ổn mà"

"Ờ vậy thì tốt"

"Ờ mà Ngọc Bảo nè... để tôi tìm mua cho em một căn nhà mới. Chứ... ở nhà thuê cũng bất tiện"

"Thôi thôi, mua một căn nhà tốn kém lắm đa. Cô ba làm vậy em ngại lắm"- Ngọc Bảo nghe thế liền từ chối.

Lingling tựa ra sau ghế nói:

"Tôi mua nhà cho em để còn tiện sau này...lui tới đây thường xuyên nữa!!!"

"Cô ba hứa rồi đó, phải tới đây với em thường xuyên" - Ngọc Bảo ôm lấy cánh tay của Lingling cười nói.

"Em vui tới vậy sao?"- Lingling nhíu mày khó hiểu nhìn vẻ vui sướng trên mặt Ngọc Bảo.

"Dạ, đó giờ ai cũng xem em là loại xướng ca vô loài. Họ nghĩ có thể dùng tiền mua được em như những cô gái điếm vậy. Em không thích như thế. Chỉ có...cô ba là trân quý em mà thôi"

Lingling nghe thế cũng chạnh lòng, cô xoa đầu Ngọc Bảo:

"Em đừng lo. Tôi không bỏ rơi em đâu. Tôi sẽ có trách nhiệm với em đàng hoàng mà"- Trong lòng Lingling mười phần đủ mười phần chỉ là vì trách nhiệm với chuyện mình đã làm ra, cô thực sự chưa hề có tình cảm gì đặc biệt với Ngọc Bảo.

"Em còn sợ...cô ba thân phận cao quý, chỉ ăn ở với em rồi cho qua"

"Em nói gì lạ vậy. Tôi là loại người vậy sao? Nhưng mà...giờ tôi lên đây...công việc còn khá bận. Nên mỗi ngày chắc chỉ đến gặp em một chút thôi. Em không bận tâm chứ?"

"Dạ, miễn cô ba chịu đến gặp em là em vui lung lắm rồi đa"- Ngọc Bảo ngã đầu lên vai của Lingling.

"Ờ...mà...cái nghề ca sĩ này, em có muốn làm nữa không? Hay em nghỉ ở nhà đi, đi tới mấy chỗ đó cũng không an toàn lắm"

"Dạ không sao. Em muốn được hát mà, cô ba đừng lo"

Lingling gật đầu đứng dậy:

"Ở giờ tôi phải đi rồi. Nếu em muốn tìm tôi thì cứ đến khách sạn Hòa Bình. Tôi ở đó"

Ngọc Bảo cũng đứng dậy:

"Cô ba đi thong thả"

"Ừm"- Lingling quay đi.

"À khoan đã cô ba"

"Sao?"- Lingling quay người lại.

Ngọc Bảo lật đật chạy vào trong lấy chiếc áo suit Lingling đã bỏ quên đưa cho cô:

"Ờ áo của cô ba nè. Sáng sớm cô ba đi nhanh quá nên để quên. Em có giặt rồi á"

Lingling nhận lại chiếc áo rồi gật đầu:

"Cám ơn em, em chu đáo quá đa"

"Dạ"

Lingling đã quay đi tới cửa nhưng lại quay lưng lại, Ngọc Bảo ở phía sau:

"Sao vậy, cô ba còn quên gì sao?"

Lingling cúi xuống, tuy có chút lưỡng lự nhưng cô vẫn nhẹ nhàng xoa đầu Ngọc Bảo:

"Tôi đi... ở nhà ngoan!! Có cần gì cứ nói tôi"

Ngọc Bảo ấy thế mà mặt cũng đỏ ửng lên vì hạnh phúc:

"Dạ em biết rồi cô ba"

Lingling gật đầu rồi mới rời đi hẳn.

Orm ở nhà một mình, cậu cả thì đi tối ngày tham công tiếc việc. Cô vì là mợ cả nên cũng chả động tay vào việc gì. Vì thế sinh ra chán nản. Trong lòng cô lúc nào cũng nhớ tới Lingling nhưng cũng chẳng biết phải làm như thế nào.

Cô đứng dậy, quay vào trong. Cô đi tới chỗ phòng của Lingling. Orm mở cửa đi vào. Đồ trong căn phòng đa số đã được dọn đi rồi. Orm đi vào nhìn quanh, ngồi xuống ghế.

"Ling...mới đi có một ngày mà em nhớ cô ba lung quá đa. Chừng nào cô ba mới về chớ..."

Orm đi lại chỗ tủ, lướt tay lên mấy đồ vật. Để cho bớt nhớ Lingling. Bỗng cô nhớ lại Lingling nói bỏ khăn tay mà cô tặng trong phòng không mang theo. Vừa nhớ thì Orm liền tìm thử. Cô lục kiếm hết trong cả ngăn tủ bàn và tủ quần áo. Nhưng chẳng tìm thấy.

"Hmmmm lạ quá...chẳng tìm thấy chiếc khăn đâu. Sao cô ba nói không có đem theo? Cô ba nói dối sao?"

Ngày thứ hai...

"Ling... Ling..."- Cậu hai gọi.

"Ơ dạ?"- Lingling bừng tỉnh quay qua.

"Mày làm gì mà ngồi cầm cái khăn thừ người ra vậy? Nhớ Orm hả?"- Cậu cả nhíu mày hỏi.

"Có đâu, nhớ nhung gì chớ"- Lingling nghe thế cất chiếc khăn vào.

"Rồi mày với cô ca sĩ đó sao rồi? Mày định vậy hoài đa? Một bên là cô ta một bên là Orm. Một bên là do mày áy náy, một bên là người mày yêu thật lòng"- Cậu hai là người ngoài nên suy nghĩ thấu đáo nói.

Lingling thở dài quay qua, cô dù sao cũng không thích ai xen vào chuyện của mình. Cô đánh qua chuyện khác nói:

"Tụi nhỏ ở dưới... nói là có thông tin của mẹ anh rồi đó đa. Để chừng dăm bữa nữa...công việc trên này ổn em với anh về dưới rồi sẵn anh đi thăm mẹ anh luôn"

"Ờ ừm...mày tính vậy cũng được. Mà mẹ tao...sống có tốt không mày?"- Cậu hai có hơi khẩn trương.

"Bà ấy...hình như đang bệnh. Em cũng không rõ tình trạng của bà ấy sao nữa. Có mong...nào anh về dưới sẽ tỏ"

"Được rồi, cám ơn mày nhiều"

"Anh nên bù đắp cho bà ấy đi. Còn chuyện của em, anh không cần lo đâu"

"Được rồi, tao cũng đâu thèm xen vào chuyện của mày làm chi. Mày muốn mần gì thì mần. Nhưng đừng làm Orm buồn, tội nó lắm đa"

"Em biết rồi. Em đương nhiên sẽ sắp xếp ổn thỏa mà, anh yên tâm. Giờ đi lo công việc thôi"

"ừa"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com