Chap 73
"Anh Duy nè, khi nãy dưới bếp em thấy chị Orm gương mặt hình như có vẻ có muộn phiền trong lòng. Em hỏi thì chỉ không trả lời, toàn bảo không sao. Em sợ Ling với chỉ lại có chuyện gì"- Ngọc Bảo ngồi nói với cậu hai.
"Ờ...chắc không đâu. Anh nói em nghe nè, hai đứa nó mà gây nhau là làm ầm làm ĩ lên rồi chứ không bình yên thế đâu em. Chắc là chuyện gì nhỏ thôi, em đừng lo quá"- Cậu hai trấn an Ngọc Bảo
"Bộ hai người đó gây lộn là ầm ĩ lắm hả?"- Ngọc Bảo hí hửng hỏi.
"Chớ còn gì nữa, nhưng nói gì nói tụi nó ít gây nhau lắm. Hạnh phúc lắm. Ước gì...."
"Ước sao?"
"Ước gì anh với em cũng như thế"- Cậu hai thừa cơ hội nói
Ngọc Bảo bật cười:
"Bộ giờ không vui vẻ hạnh phúc sao?"
"Thì nói vậy ấy mà"- Cậu hai cũng cười theo
"Mà...em có thấy trong người không khỏe chỗ nào không?" - Cậu hai đột nhiên hỏi
"Em bình thường mà, tự nhiên anh hỏi vậy?"
"Thì sức khỏe em yếu, anh phải thường xuyên hỏi em như vậy. Anh lo"
"Em không sao. Anh lo quá rồi đó"
Hai người ngồi nói chuyện với nhau thì nhìn thấy Lingling và Orm nắm tay nhau rời đi. Cậu hai quay sang Ngọc Bảo:
"Ủa sao em nói hai đứa nó gây lộn gì mà. Tụi nó nắm tay nhau tung tăng đi mất tiêu rồi kìa"
"Em có biết đâu, mà vậy thì tốt chớ sao"
Lingling và Orm nắm tay nhau đi dạo...
"Chị và em lâu lắm rồi không đi dạo cùng nhau ha"- Lingling vừa đi vừa nói.
"Đúng rồi, chỗ đường này nè mình nhớ không...hồi đó ăn cơm xong là mình kéo tay em chạy ù ra đây chơi. Hồi đó, mình nhỏ xíu con, bị mấy đứa nhỏ khác ăn hiếp nữa. Rồi..."- Orm nói chưa hết thì Lingling chen vào.
"Rồi em lúc nào cũng phải xuất hiện để giải vây cho chị có đúng không? Hồi đó em cao hơn chị thiệt nhưng giờ chị cao hơn em rồi nè. Giờ đến lượt chị bảo vệ em"- Lingling tươi cười nói.
"Và bảo vệ cho quê hương này nữa"- Orm tiếp lời.
Lingling nghe thế thì cô biết Orm đã toàn tâm toàn ý ủng hộ chuyện mình làm. Cô vui lắm, cô thương Orm vô cùng.
"Giờ nhìn lại mới phát hiện chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện. Không biết em còn nhớ lần đầu tiên chị bày tỏ với em không?"- Lingling đưa mặt hỏi.
"Nhớ chứ, lúc đó em nhát lắm. Và mình bị em từ chối thẳng thừng...hahaha..."- Orm nhớ lại rồi cười.
"Em còn cười chị được, rõ ràng em cũng thích chị mà khi chị bày tỏ thì em lại từ chối. Làm quê chết đi được"
"Nhưng mà mình cũng đâu có bỏ cuộc đâu. Tại em biết thân phận mình thấp bé mà...nên mới từ chối đó"
Lingling cầm tay Orm giơ lên:
"Lúc đó chị xếp một chiếc nhẫn cỏ rồi đeo vào tay em, còn nói rằng sau này sẽ lấy em nữa. Mà em đâu có tin. Giờ em tin chưa?"
"Em tin rồi"- Orm mỉm cười đáp.
"Sau này giải phóng rồi... chị làm đám cưới cho hai đứa tụi mình ha"
"Em mong lắm"
"Sẽ nhanh thôi, vợ à!!"
"Mà sao...chị ít gọi em là vợ quá vậy? Có mỗi mình em gọi mình là mình thôi hà"- Orm bĩu môi hỏi.
"Ờ thì chị gọi em là vợ nhưng mà lúc gọi em là vợ lúc gọi em là Orm. Cà trật cà duột vậy chị không thích. Chị muốn đợi khi sau này chúng ta không còn gì ngăn cấm nữa, lúc đó mỗi ngày chị đều gọi em là vợ. Có chịu không?"
"Vậy em sẽ đợi mình, sau này đi chiến trận về rồi gọi em một tiếng vợ ơi!!"
Lingling mím môi, Orm nói thế khiến cô mường tượng về một tương lai tươi sáng hơn của hai người sau này. Nhưng tương lai là điều khó nói trước nhất!!
"Được, sau này mỗi ngày đều gọi em là vợ!!"
Cậu cả sau khi được cha mẹ Hồng Diễm tha thứ thì cũng giữ đúng lời hứa vung đắp tình cảm lại từ đầu với Hồng Diễm nhiều hơn. Hồng Diễm ngồi trên xe với cậu cả.
"Bây giờ anh nói em nghe chuyện anh với Orm được rồi đó"
"Thì ờ... chuyện em nói với anh lúc trước đó. Em có nói với anh chuyện Lingling với Orm đó"- Cậu cả đành lựa lời giải thích với Hồng Diễm.
"Cái gì? Vậy là chuyện đó có thật đúng không? Thấy chưa, em biết ngay mà. Vậy mà lúc đó anh không tin em. Ủa mà... chuyện anh với Orm liên quan gì Lingling với cô ta?"- Hồng Diễm đột nhiên khó hiểu.
"Thì bởi anh mới nói chuyện dài dòng lắm. Nhưng mà túm lại thì...anh muốn chọc tức Lingling nên mới cưới Orm thôi hà. Nhưng mà anh li dị với cô ta rồi"
"Anh chỉ vì chọc tức Lingling mà đi lấy Orm hả? Anh bị điên rồi sao? Vậy mà cũng làm ra được"-Ngay tới Hồng Diễm vốn không thích gì Orm cũng trách móc cậu cả.
"Thôi, anh biết lỗi rồi mà. Thì hồi đó anh...anh cứ thích hơn thua với Ling nên bất chấp thủ đoạn. Giờ anh không cần gì nữa, cũng huề với Ling rồi. Anh chỉ cần em về với anh thôi"
"Lại dẻo miệng. Nhưng mà... Orm với Ling như vậy, nhà ai cũng biết hết rồi. Cha mẹ sao?"- Hồng Diễm tò mò hỏi
"Cha mẹ cũng tức lắm, nên anh thừa nước đục thả câu mới... lấy Orm đó. Nhưng mà giờ chuyện anh li dị với Orm thì họ chưa biết. Nên anh cũng không biết làm sao để đưa em về đây nè"- Cậu cả khó xử nói
"Anh chưa biết đưa em về nhà lại sao mà dám qua năn nỉ em với gia đình em rồi á hả?"- Hồng Diễm bất ngờ trừng mắt hỏi
"Em bình tĩnh đi, anh sẽ lựa thời điểm thích hợp để nói với mẹ anh. Mẹ anh dễ lắm. Em yên tâm đi"-
Cậu cả an ủi
"Được rồi, anh liệu mà giải quyết đi nha. Chừng cha mẹ em đổi ý đó đa"
"Anh biết rồi mà. Anh sẽ tính cách, sớm thôi anh sẽ rước em về nhà lại mà"
Ông Hội đồng vừa đi công việc về, gương mặt có vẻ không được vui cho lắm. Lingling thấy thế thì liền đi tới ngồi xuống hỏi:
"Ủa cha, sao vậy? Nhìn cha có vẻ không vui"
"Không vui là phải rồi. Vui cái nỗi gì. Bọn Pháp lại tăng thuế lúa gạo lên gấp mấy lần. Bây giờ lại khó khăn, dân mình làm nhiều được ít giờ thuế má lại tăng. Không khéo đợt này có người lại chết đói hoặc bán vợ bán con đó đa. Ruộng nhà mình bao la như vậy...đương nhiên sẽ bị chúng để mắt tới rồi"- Ông nói với vẻ buồn bực.
Lingling nghe thế tâm tình liền bất an. Cô không tiếp quản xưởng nhà máy nhà mình nên mấy chuyện này cũng không để mắt đến. Nay nghe ông Hội đồng nói thế thì trong lòng liền cảm thấy sắp có chuyện không lành xảy ra. Sắc mặt cô cũng liền nhăn lại giống cha mình.
"Bọn Pháp quá đáng vậy luôn sao? Ý cha là bọn chúng muốn cướp luôn ruộng nhà mình đa?"
"Haizz cha lo là vậy đó. Giờ không biết làm sao. Ờ...con có quan hệ với quan Pháp nhiều, con không làm gì được sao?"- Ông nhìn qua Lingling với vẻ mặt hy vọng.
Lingling chau mày:
"Con cũng không làm gì được đâu cha. Con cũng chỉ là một đứa con gái biết tiếng Pháp. Không giúp được gì cho dân mình đâu"
Nghe Lingling nói thế thì ông càng nặng lòng hơn.
"Thôi cha uống chút nước đi. Để con rót cho"- Lingling đưa tay nhấc ấm trà lên.
Trời tối...
Cậu cả hôm nay tự nhiên lại vào phòng bà Hội đồng. Khiến bà có hơi bất ngờ:
"Sao đây? Tự nhiên nay lại vào đây kiếm mẹ"
"Ờ thì con có chuyện muốn nói với mẹ. Cha đâu rồi mẹ?"- Cậu cả nhìn quanh hỏi
"Cha con chưa có về. Có việc chi không?"
"Cũng có. Có chuyện này con muốn nói với mẹ. Nhưng mà nói rồi mẹ khoan hả nói với cha nhen"-Cậu cả lấm lét nói
"Thằng này nay tự nhiên ngộ ta, có chuyện gì thì nói lẹ đi rồi về phòng ngủ. Tối rồi"
"Dạ...chuyện là con định lựa ngày lành tháng tốt, rước Hồng Diễm về lại nhà mình á mẹ"
"Con Diễm? Ủa...mày thôi nó rồi mà? Sao tự nhiên lại muốn rước nó về lại. Rồi còn Orm sao? Mày định lấy hai vợ luôn đa?"- Bà Hội đồng khó hiểu.
"Hông, hai vợ đâu mà hai vợ. Con thôi Orm lâu rồi"- Cậu cả nói thật với bà
"Cái gì? Mày thôi con Orm? Hồi nào? Sao tao không biết? Tự nhiên thôi con Orm?"- Bà nghe xong thì sốc như sét đánh ngang tai.
"Á à hèn chi, con Ling hổm rày cứ quấn lấy con Orm như cũ. Thì ra là mày thôi con Orm rồi.Thiệt tình, cái thằng này...riết rồi mày tự tung tự tác rồi phải không? Muốn làm gì làm không thèm hỏi tới ý tao chớ gì"- Bà bắt đầu nổi đóa
"Dạ, mẹ nghe con nói nè. Con Ling với Orm sao thì mẹ cũng biết rồi đó. Làm cách chi tụi nó cũng không bỏ nhau đâu. Con không cần thôi thì Ling nó cũng tìm cách ở bên Orm hà. Với lại chuyện hồi đó... là con trách lầm vợ con, giờ con muốn bù đắp cho cổ. Mẹ đồng ý nhe?"- Cậu cả xuống giọng năn nỉ.
"Trời ơi là trời, sao tôi khổ quá vậy nè. Đẻ được có hai đứa con à. Đứa con trai thì lấy vợ cả năm trời rồi chưa được bụng con nào. Còn đứa con gái thì lại không thích con trai. Tụi bây muốn làm tao tức chết hả? Riết rồi tụi bây thông đồng với nhau qua mặt tao phải không?"- Bà Hội đồng bực dộc nói.
"Dạ mẹ, con không có qua mặt gì mà. Hổng lẽ giờ mẹ để Hồng Diễm chịu tiếng oan hoài sao mẹ? Dù gì cũng vợ con mà mẹ. Chừng nào có con cũng được mà"
"Mày là con trai cả, phải nối dòng nối dõi cho nhà này. Mày nói thế nghe sao đặn được chớ? Mà phải chi con vợ mày á, con Diễm hồi đó nó đẻ được cho mày một bụng con thì tao cũng không cho mày bỏ nó đâu. Tại trơ trơ ra miết không thấy động tĩnh gì. Rồi tao tưởng mày nói lấy con Orm thì sẽ có tiến triển, hai đứa tụi bây sẽ cho tao được đứa cháu đích tôn. Vậy giờ cuối cùng mày thôi con Orm đòi rước con Diễm về? Mày muốn làm tao tức chết phải không?"- Bà Hội đồng đương nhiên vẫn chưa chấp nhận được.
"Mẹ...con cái gì không biết. Còn thằng hai đó, nó với Ngọc Bảo thấy cũng tốt lắm. Đợi nó lấy Ngọc Bảo rồi sinh cho mẹ đứa cháu là được chứ gì"
"Cái gì? Thằng hai hả? Mày nghĩ sao vậy? Cháu đích tôn mới là vàng là ngọc. Phải là con của mày chứ sao mày đùng đẩy qua cho thằng hai là sao?"-
Bà Hội đồng có vẻ không chịu
Cậu cả nghe thế bất lực đứng dậy đậm chân:
"Mẹ...sao mà cứ nói chuyện con cái hoài vậy? Nhà mình của ăn ba đời không hết mà, chừng nào có cháu không được đa. Ling với Orm là cả hai đứa nó tự nguyện đến với nhau. Giờ mẹ ép uổng cũng vậy hà. Con Ling, mẹ biết tính nó rồi. Không là Orm thì cũng chẳng là ai được đâu. Nên thôi, mẹ cứ mặc kệ hai đứa tụi nó đi. Nó không lấy chồng cũng đâu có chết. Còn con, con có vợ rồi...sao mẹ không cho con rước Hồng Diễm về chứ?"
"Chuyện này cha mày mà biết ổng lôi từng đứa ra hỏi tội rồi nói sao đa. Chứ ở đó mà nói lí với tao. Mày làm như tao đẻ con Ling mà không biết tính nó sao vậy. Mà cho dù bây giờ tao có đồng ý chuyện này cho mày với con Ling đi chăng nữa thì cha mày sao? Cha mày mới là người quyết định"- Bà Hội đồng thở dài
Cậu cả nghe thế thấy cũng có lí:
"Con biết rồi...nhưng mà miễn mẹ chấp thuận thì được rồi. Nha mẹ... đi mà, con năn nỉ mẹ đó. Không lẽ mẹ không muốn nhìn thấy hai đứa con mẹ được hạnh phúc sao đa?"
Bà Hội đồng nói thì nói thế, giận thì giận vậy thôi chứ thật ra bà cũng mềm lòng trước lời năn nỉ hết nước của con trai mình:
"Haizz...giận thì giận vậy thôi, chứ không lẽ tao giết tụi bây được sao. Hai đứa đều là con tao mà. Ling nói đi thì cũng nói lại, nó đi bên Tây nên tư tưởng nó thoáng hơn bên mình. Mà tao thấy điệu nó với con Orm coi bộ thích nhau trước khi con Ling đi bên Pháp lận. Còn mày...mày với con Diễm không có con một thời gian dài rồi. Tao cũng không biết vấn đề nằm ở mày hay nằm ở con vợ mày nữa. Mà giờ tao có cấm thì cũng vậy thôi...tụi bây lớn bộn cả rồi. Có phải con nít nữa đâu mà tao cấm cản nổi"
Cậu cả nghe thế thì mừng lòng:
"Vậy là mẹ đồng thuận rồi đúng không mẹ? Mẹ không thành kiến nữa đúng không mẹ?"
"Ừa, mệt quá. Về phòng ngủ lẹ đi"
"Dạ, mẹ ngủ ngon...moahh"- Cậu cả như con nít ôm bà Hội đồng hôn một cái vui sướng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com