Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

24

Tới tiết mục nghe nhạc rồi mí boà êiii, mở lên nghe cho hợp nha, sẵn đọc lyrics sub nó mộng mer mà nó thơ lắm á

👉🏻  NuNew - จนนิรันดร์ (Forever) | Official MV



LingLing và Orm nằm cạnh nhau, mệt lả sau hành trình gian nan nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm hạnh phúc. Họ nắm tay thật chặt, như một cách để trấn an rằng cả hai đều đã trở về, và không ai phải rời đi nữa. Hơi thở của họ hòa quyện vào nhau, tạo thành một nhịp điệu yên bình, xoa dịu mọi nỗi đau và lo lắng. Không gian xung quanh họ không còn là mê cung hỗn loạn nữa, mà đang dần ổn định. Những ảo ảnh và ký ức vụn vỡ tan biến, không phải trong bão tố, mà trong một làn gió nhẹ nhàng như một lời từ biệt. Thay vào đó là một thứ ánh sáng vàng dịu dàng, lấp lánh như bụi sao. Khi chiều không gian do sự hy sinh của LingLing và hành trình của Orm tạo ra dần ổn định, một điều kỳ diệu khác lại xảy ra.

Từ chính giữa lòng đất của chiều không gian đang tan biến, một thứ ánh sáng dày đặc, ấm áp dần nổi lên. Nó có hình dạng của cuốn sách cổ, nhưng không phải là giấy, mà là ánh sáng. Cuốn sách cổ lại hiện ra, lần này không phải là vật thể thông thường nữa. Nó xuất hiện như một làn ánh sáng dày, nổi lên từ mặt đất của mê cung linh hồn đang tan biến. Trên bìa sách, những ký tự cổ lấp lánh như các vì sao, chuyển động tròn đều như vũ điệu của các hành tinh xoay quanh định mệnh. Ánh sáng ấy phát ra một âm thanh nhẹ nhàng, như tiếng chuông gió của vũ trụ, vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Orm chớp mắt nhìn thấy cuốn sách như đang sống động trước mặt. LingLing, tuy còn yếu, vẫn có thể thì thầm bằng chính ý niệm mà chỉ Orm cảm nhận được: "Đây là trang cuối cùng."

Trang cuối cùng của cuốn sách mở ra. Nhưng không có chữ, chỉ là một trang trắng tinh khôi như chờ được viết nên một khởi đầu mới. Một làn gió ánh sáng lướt qua, và trên trang giấy trắng, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện ra. Từ từ, từng dòng ánh sáng vàng xuất hiện, không phải bằng mực mà bằng tình yêu và ký ức của hai người: những điều họ đã trải qua, những nỗi đau, những hy sinh và lời hứa mãi mãi bên nhau. 

Những hình ảnh ấy như một cuốn phim quay chậm, tràn đầy cảm xúc. LingLing mỉm cười khi cầm trên tay củ khoai nướng, Orm ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, cái ôm đầu tiên, giọt nước mắt cuối cùng... tất cả hiện lên sống động, như một lời nhắc nhở về hành trình mà họ đã cùng nhau đi qua. Những dòng ánh sáng ấy tự động sắp xếp thành một câu cuối cùng, lấp lánh như khắc bằng ánh sáng từ tinh tú: 

"Khi hai linh hồn chạm đến giới hạn cuối cùng, cuốn sách không còn là lời tiên tri. Nó là một một cánh cửa."

Ngay sau đó, cuốn sách tan thành vô số mảnh sáng vàng, xoay tròn xung quanh LingLing và Orm. Những mảnh sáng ấy không biến mất mà nhẹ nhàng bay lượn, chạm vào từng tế bào trong cơ thể họ. Orm cảm thấy mình như được tắm trong một dòng suối ấm áp, mọi mệt mỏi và tổn thương đều được chữa lành. Những ánh sáng ấy bay quanh hai người như một vòng xoáy dịu dàng, ấm áp như ánh nắng ban mai. Không hề gây đau đớn, nó mang đến sự bình yên tuyệt đối, một cảm giác được thanh lọc và hồi sinh. Đó là món quà cuối cùng của cuốn sách, một cơ hội để họ bắt đầu lại, viết nên câu chuyện của riêng mình, không còn bị ràng buộc bởi định mệnh cũ.

Cánh cổng không còn rực đỏ đầy nguy hiểm như trước, mà trở thành một luồng xoáy hổ phách ấm áp, tỏa ra ánh sáng dịu dàng mời gọi. Luồng ánh sáng ấy nhẹ nhàng nâng lấy LingLing và Orm, đưa họ rời khỏi mê cung linh hồn và chiều không gian hỗn loạn. Cả hai nhắm mắt lại, để mặc ánh sáng dẫn đường. Họ không còn sợ hãi, không còn lo lắng, chỉ có một niềm tin tuyệt đối vào nhau. Trong tâm trí họ, chỉ có hình ảnh của đối phương và một cảm giác bình yên đến lạ. Họ tin tưởng nhau hoàn toàn, không một chút nghi ngờ.

Orm tỉnh dậy giữa đồng cỏ xanh mướt, nơi gió sớm lướt qua hoa dại vàng rực, mang theo hương đất trời dịu nhẹ. Ánh nắng mai xuyên qua tán cổ thụ, dát vàng mặt đất, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường. Xung quanh là những ngọn đồi thoai thoải, những dòng suối nhỏ chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo, một khung cảnh chưa từng tồn tại trong ký ức của cô. Nhìn xuống, cô thấy mình đã rời khỏi áo vải Ayutthaya, thay bằng chong kraben lụa nâu đỏ, áo dài tay mỏng màu kem và sabai hồng phấn vắt nhẹ qua vai. Tóc búi cao, cài trâm gỗ giản dị mà thanh nhã. Mọi thứ đều mới mẻ, nhưng lại mang một cảm giác thân thuộc kỳ lạ.

Bên cạnh, LingLing vẫn say ngủ, khuôn mặt thanh tú phảng phất vẻ bình yên hiếm có. Mái tóc dài đen nhánh xõa ra trên thảm cỏ, được tô điểm bởi những cánh hoa dại màu vàng. Cô khoác pha sin lụa hồng nhạt ánh san hô, sabai thêu chỉ vàng dịu dàng ôm vai, tóc búi thấp gài trâm đồng khắc mặt trời. Không còn vẻ mệt mỏi hay đau khổ, LingLing giờ đây giống như một nàng công chúa đang say giấc trong truyện cổ tích. Tay cô vẫn nắm chặt lấy tay Orm, như sợ sẽ lạc mất lần nữa.

Giữa đồng hoa rực rỡ, họ nằm cạnh nhau, vừa thoát khỏi mê cung linh hồn, vừa chạm tới một chương đời bình yên hơn. Sợi chỉ đỏ vẫn phát sáng âm ỉ nơi tay họ, như một lời hứa chưa từng phai, vĩnh viễn kết nối hai linh hồn.

LingLing từ từ mở mắt. Ánh mắt cô chậm rãi nhận ra Orm, và một nụ cười hạnh phúc nở trên môi, xóa tan mọi lo âu. LingLing và Orm nhìn vào nhau. Không cần nói gì. Chỉ ánh mắt cũng đủ nói hết: tình yêu, biết ơn, và niềm hạnh phúc thuần khiết vì được ở cạnh nhau, vượt qua bao sóng gió. Họ không cần phải nhớ về quá khứ, vì họ đã có nhau ở hiện tại. Tất cả đã bắt đầu lại ở một thời đại khác, với một cuộc đời mới. Và định mệnh giờ đây đang được viết lại bằng chính tình yêu của họ.

Khi cả hai dần hồi phục, Người Du Hành Thời Gian và Người Bảo Vệ Ánh Sáng xuất hiện. Lần này, họ không còn vẻ nghiêm nghị như trước nữa, mà ánh mắt trở nên nhẹ nhàng, đầy ngưỡng mộ và cả sự kính phục.

"Các ngươi đã làm được điều chưa từng có..." Người Du Hành Thời Gian cất tiếng, giọng trầm ấm. "Tình yêu của các ngươi đã làm lệch dòng thời gian, không phá vỡ mà tạo ra một thực tại mới. Một thế giới nơi tình yêu của các ngươi được công nhận và bảo vệ."

Họ giải thích rằng việc LingLing thiêu đốt linh hồn và Orm bước vào chiều không gian thuần khiết của tình yêu đã khiến dòng thời gian chính thay đổi một chút. Mọi thứ vẫn quen thuộc, nhưng có vài chi tiết đã khác. Họ không thể quay lại cuộc sống cũ hoàn toàn, vì dòng thời gian đó đã bị xóa bỏ. Nhưng chính sự thay đổi này đã tạo nên một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà LingLing và Orm có thể cùng tồn tại và tình yêu của họ được vũ trụ công nhận, như một sự bù đắp cho những hy sinh của họ.

Người Bảo Vệ tiếp lời, ánh mắt sâu sắc: "Cái giá các ngươi phải trả không chỉ là đau đớn mà còn là sự thức tỉnh. Giờ đây, các ngươi sở hữu những khả năng đặc biệt."

LingLing sau khi tự thiêu linh hồn, có thể cảm nhận được những "dư chấn thời gian", những rung động mơ hồ từ quá khứ và tương lai. Cô có thể nghe thấy những tiếng vọng từ những sự kiện đã hoặc sắp xảy ra, như tiếng lá rơi trong một cơn bão ở tương lai, hay tiếng cười của một người đã bị lãng quên. Cô có thể cảm nhận những thay đổi nhỏ trong thực tại, tìm ra những điểm nhạy cảm trong dòng thời gian. Sợi chỉ đỏ trên tay không chỉ là biểu tượng, mà là công cụ để dẫn đường và điều chỉnh năng lượng, kết nối cô với bản chất của thời gian.

Orm người từng đánh mất ký ức và được tái sinh nhờ tình yêu, giờ có thể kết nối tâm linh sâu sắc với LingLing. Cô bé có thể cảm nhận được cảm xúc, suy nghĩ của LingLing mà không cần lời nói, như thể hai người chung một linh hồn. Orm còn có thể nhìn thấy các dòng năng lượng vô hình liên kết vạn vật trong vũ trụ, cảm nhận được sợi dây định mệnh vô hình giữa mọi thứ. Sợi chỉ đỏ trên tay Orm cũng trở thành một cầu nối mạnh mẽ với nguồn năng lượng thuần khiết của tình yêu, giúp Orm cảm nhận được cảm xúc của người khác và đôi khi là cả tương lai gần.

Người Du Hành Thời Gian và Người Bảo Vệ nhấn mạnh rằng họ cần học cách làm chủ những khả năng này. Vì giờ đây, họ không còn là "Người Được Chọn" như trước nữa, mà là một điều gì đó vĩ đại hơn.

"Giờ đây, các ngươi là những người canh giữ sự cân bằng của tình yêu và thời gian. Các ngươi sẽ không phải chiến đấu, mà là bảo vệ." Người Bảo Vệ truyền vào tâm trí họ một ý niệm rõ ràng. 

Sứ mệnh mới của họ không chỉ là sống hạnh phúc bên nhau, mà còn giúp đỡ những linh hồn đang bị kẹt trong số phận nghiệt ngã, hoặc ngăn chặn những kẻ làm rối loạn dòng thời gian. LingLing và Orm chính là minh chứng rằng tình yêu có thể viết lại mọi thứ. Dù cuốn sách cổ đã biến mất, lời chúc phúc cuối cùng của định mệnh đã in sâu trong linh hồn họ, trở thành kim chỉ nam vĩnh cửu.

LingLing và Orm nhìn nhau, trong ánh mắt đầy quyết tâm. Họ không trở lại cuộc sống cũ, mà sẽ cùng nhau đón nhận vai trò mới, một tương lai rộng mở. Họ siết chặt tay nhau, sợi chỉ đỏ giữa hai người lấp lánh như một lời hứa vĩnh hằng. Trước mắt là một hành trình mới, đầy điều chưa biết nhưng họ không còn sợ hãi, vì từ nay, họ sẽ không bao giờ đơn độc nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com