Chương 11
LingLing Kwong nhìn mấy chữ "Orm Kornnaphat", bút trong tay thật lâu không hạ xuống.
Trong đầu, lại dần hiện ra một đoạn hình ảnh ngắn hỗn loạn, hình như đây là tình cảnh lúc bọn họ nhận giấy kết hôn mấy năm trước, tiếng cười vui rõ một đường.
"Không thể nào!"
Người phụ nữ ép mình không nên suy nghĩ bậy bạ, nhanh chóng ký tên mình.
Orm Kornnaphat liên lạc với Luke trước, về nhà họ Sethratanapong một chuyến.
Nàng mới vừa vào cửa, mẹ kế Anna đã tát nàng một cái "chát": "Con nhỏ ác độc này! Hại chết con trong bụng con gái tao, còn không biết xấu hổ trở về!"
Orm Kornnaphat bị đánh đến ù tai, nàng không giận lại cười, cười nói với Anna: "Sau này bà và con gái bà nhớ làm nhiều việc thiện tích đức, nói không chừng Oom vẫn sẽ có con. Nếu như còn mất nữa, vậy cũng khó mà nói!"
"Mày.."
Anna giận đến giơ tay lại muốn đánh, giọng Pharm Sethratanapong từ phía sau truyền đến: "Orm, mỗi lần con về đều huyên náo ồn ào, cần gì phải vậy chứ!"
Nghe được giọng của ba, Orm Kornnaphat đi tới phía ông: "Ba, đã lâu con không về, về thăm ba một chút."
Coi như là một lời từ biệt!
Mặc dù mình không được chào đón ở trong nhà này, nhưng cùng những người này, kiếp này cũng coi như hết duyên...
Pharm Sethratanapong nhíu nhíu mày: "Tiểu Orm, con cũng đừng giành với Oom! Nếu nó lưỡng tình tương duyệt với LingLing, con hãy hào phóng rút lui đi! Huống chi, chúng ở cùng nhau đều là điều mọi người muốn!"
Lòng Orm Kornnaphat, dường như vẫn bị một lực lượng lạnh như băng vặn, đau đến không dám mở miệng to để thở.
Đây chính là người nhà của nàng, ngay cả cha ruột, cũng đổi trắng thay đen như vậy...
Nhưng cũng đúng, bây giờ tất cả những người trên thế giới đều cho rằng cô nên rút lui, LingLing Kwong và Oom Eisaya mới là một đôi trời đất tạo nên.
"Ba, con về là để nói với ba, con đã ly hôn với LingLing."
Orm Kornnaphat cười nói một câu, xoay người đi tới bên cạnh khay trà, rót một ly nước trà, hai tay đưa tới cho Pharm Sethratanapong: "Ba, mấy năm nay con không hiểu chuyện khiến ba phí tâm! Ba tha thứ cho con đi!"
Pharm Sethratanapong có chút sững sờ, Orm Kornnaphat sao vậy? Trước kia vừa nhắc tới chuyện này thái độ nàng luôn kiên quyết nói không, hôm nay lại nghe theo như vậy, thật đã ly hôn?
"Từ trước tới nay ba chưa từng trách con." Pharm Sethratanapong nhận lấy nước trà, uống một hớp.
Chỗ cổ họng Orm Kornnaphat có hơi nghẹn, sợ mình không nhịn được mà khóc, vội vàng cười nói: "'Con đi đây, ba bảo trọng!"
Nói xong, xoay người chạy đi. Trên mặt Pharm Sethratanapong và Anna đều là vẻ không hiểu.
Orm Kornnaphat này là người vừa đi sao? Bọn họ không nhìn thấy, sau khi đi ra nhà họ Sethratanapong, Orm Kornnaphat quỳ xuống đất dập mạnh đầu hướng nhà ba cái.
Lúc đứng dậy, nước mắt đã đầy mặt.
Ba, tạm biệt!
Cuộc đời này, tình cha con, coi như hết.
Mặc dù ba không thương con, nhưng ba vẫn là người ba nuôi dưỡng con.
Nếu có kiếp sau, con sẽ báo đáp công ơn nuôi dưỡng của ba!
Sau khi Orm Kornnaphat đi khỏi nhà họ Sethratanapong, lập tức gọi điện cho Luke: "Chị, em sợ LingLing đổi ý sẽ ra tay với đứa con trong bụng em...em muốn xuất ngoại ngay lập tức."
•......
Ba ngày sau, LingLing Kwong nhận được cuộc gọi của bệnh viện.
"Kwong tiên sinh, tôi có chuyện muốn nói với cô." Là bác sĩ trước kia từng kiểm tra thân thể cho Orm Kornaphat.
"Nói."
"Lúc cô cho phu nhân làm kiểm tra thì có cầm nhầm một tờ kết quả siêu âm, hôm nay tôi mới thấy tờ đơn của phu nhân cô, phát hiện phu nhân cô chỉ có một quả thận."
Một quả thận?
Trong nháy mắt, LingLing Kwong nghiêm túc: "Anh chắc chứ?"
"Hết sức chắc chắn."
"Được! Tôi biết rồi. Tạm thời cứ giữ bí mật chuyện này."
"Cô yên tâm."
Cúp điện thoại, tay trái LingLing Kwong vô thức sờ chỗ thận trái của mình.
Orm Kornnaphat, sao lại thiếu một quả thận?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com