Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 56


Án ly hôn của Hứa Quế Chi và Lâm Phong cũng không kéo dài quá lâu. Tuy tòa chưa đưa ra phán quyết ngay nhưng cuối cùng vẫn nhận định cảm tình tan vỡ trong giai đoạn thẩm lần đầu và chọn ngày tuyên án ly hôn.

Quyền nuôi con cùng tài sản thiên về phía người mẹ, đó là chuyện nằm trong dự kiến của mọi người. Nhưng căn hộ ở ngoại ô Tân Hương bọn họ vẫn luôn cư trú, Hứa Quế Chi tự nguyện từ bỏ, để lại cho Lâm Phong. Chắc cũng chính vì vậy nên Lâm Phong mới không càn quấy, không kiên trì tình cảm vẫn chưa tan vỡ mà ảnh hưởng đến phán quyết ly hôn.

Mọi chuyện thuận lợi hơn dự đoán nhiều. Bước ra khỏi tòa án, cầm phán quyết của tòa trên tay, Hứa Quế Chi vẫn còn run rẩy. Nàng lật qua lật lại tờ phán quyết nhìn những mấy lần, lúc này mới tin tưởng tất cả không phải một giấc mơ. Nàng thật sự đã thoát khỏi quan hệ vợ chồng với Lâm Phong.

Nàng và con trai đều được tự do.

Trần Mỹ Linh đứng cạnh Hứa Quế Chi, nhẹ giọng hỏi: "Tương lai chị có dự tính gì không?"

Hứa Quế Chi không nhìn Trần Mỹ Linh. Nàng chỉ đứng trên bậc thang, trông về phía bầu trời cao vời vợi. Đột nhiên nàng nhớ đến lúc mình mịt mờ, luống cuống đã hỏi Trần Mỹ Linh một vấn đề, ly hôn xong nàng nên làm gì bây giờ. Là Trần Mỹ Linh nói cho nàng, sẽ không có quá nhiều khác biệt, đến ngày đó, nàng sẽ phát hiện trời càng xanh, nước càng trong, người cũng càng tự do.

Quả thật như vậy.

Hứa Quế Chi hít sâu một hơi rồi xoay người lại, cười nói với Trần Mỹ Linh: "Luật sư Trần, hẳn cô cũng đoán được mà."

Đúng vậy, dự định của Hứa Quế Chi không khó đoán. Lúc nàng nói sẽ không giành bất động sản, Trần Mỹ Linh cũng đã đoán được đại khái.

"Cô muốn rời khỏi thành phố Kinh Nguyên?" Trần Mỹ Linh hỏi.

Hứa Quế Chi gật đầu: "Anh trai tôi giờ đã ổn định ở phía nam. Chỉ vì chuyện của tôi mà mấy hôm nay anh ấy đã định bỏ hết bên kia, quay về Kinh Nguyên làm lại từ đầu. Trước kia tôi không dám, sống ở đây lâu rồi, chưa từng nghĩ đến việc thay đổi hoàn cảnh sống, nhưng chắc là do quen biết luật sư Trần, tôi đột nhiên cũng muốn thử ra đi, nhìn xem bên ngoài rốt cuộc trông như thế nào. Tôi vẫn chưa già, nói không chừng còn có thể đổi một cách sống khác."

Trần Mỹ Linh cười, cô thật sự cảm thấy vui vẻ vì thay đổi của Hứa Quế Chi: "Thành Thành có biết không?"

Nhắc đến con trai, gương mặt Hứa Quế Chi lập tức trở nên hiền từ: "Biết. Tôi có nói với nó rồi. Nó vui lắm."

Hứa Quế Chi không nói nhiều, nhưng Trần Mỹ Linh nghĩ sở dĩ Hứa Quế Chi quyết định như vậy, phần lớn nguyên nhân là vì nghĩ cho con trai. Lâm Hiếu Thành năm nay mười tuổi. Trong mười năm cuộc đời, những trưởng bối là nam đều chưa từng dẫn dắt cậu một cách đúng đắn. Đối với bé trai mà nói thì kiểu dạy dỗ trực tiếp từ một người lớn cùng giới là không thể thiếu. Gã cha ruột cặn bã như Lâm Phong là không trông mong được rồi, nhưng nếu có người thân phận tương đương, tỉ như cậu, ở bên dạy dỗ, đối với Lâm Hiếu Thành cũng là chuyện tốt.

Trần Mỹ Linh không nói thêm gì nữa. Nàng chỉ gửi lời chúc phúc cho cuộc sống mới cùng con trai mà Hứa Quế Chi mong đợi, đồng thời cũng âm thầm hạ quyết tâm sẽ không cho phép bất cứ ai, dùng bất kì thân phận gì đến phá hỏng niềm hy vọng đó. Cũng đã đến lúc tính món nợ của nàng với Lâm Phong.

Ngày tòa án phán ly hôn, Lâm Phong căn bản là né Trần Mỹ Linh mà đi. Tuyên án xong, hắn liền chuồn mất, ngay cả mặt cũng không dám lộ, sợ bị Trần Mỹ Linh túm lại đòi nợ.

Lo lắng hãi hùng suốt một thời gian, thậm chí vụ ly hôn với Hứa Quế Chi đã giải quyết xong mà bên kia vẫn không có hành động gì. Lâm Phong trốn bên ngoài một trận, mãi đến gần đây hắn mới buông lơi cảnh giác mà trở về nhà.

Trong nhà không có thay đổi gì quá lớn. Đồ dùng của vợ con không thiếu gì nhiều. Ngoại trừ phủ kín tro bụi vì chẳng ai quét tước ra thì cũng không có gì khác với trước kia.

Lâm Phong thoải mái ngã ra sô pha. Đàn bà ấy à, đều là hổ giấy Hứa Quế Chi kia cùng với luật sư trông nghiêm túc mà Hứa Quế Chi mời đều như vậy. Cuối cùng bọn họ có làm được gì hắn đâu. Cửa nhà người luật sư kia bị đập, nói thì lợi hại lắm nhưng không phải giờ hắn vẫn nhàn nhã nằm đây sao? Còn Hứa Quế Chi, sống chết đòi ly hôn, cuối cùng chỉ mang đi thằng nhỏ, nhà cũng không dám giành, chẳng phải là sợ hắn hay sao?

Lâm Phong càng nghĩ càng cảm thấy có lí. Chuyện này hẳn cũng chỉ đến đây thôi. Tuy ly hôn nhưng hắn còn không ít hoa cỏ bên ngoài. Không có Hứa Quế Chi mỗi ngày khóc sướt mướt, không có thằng nhãi ranh kia lúc nào cũng nhìn trừng trừng, hắn cũng vui vẻ, tự tại. Còn số tiền thiếu nợ kia, không muốn trả thì hắn sẽ trốn đi. Trước sau hắn đều cảm thấy cái gì mà truy cứu hình sự, cái gì mà ngồi tù đều là người luật sư kia hù dọa. Hắn chỉ đập cánh cửa mà thôi, trước đây còn đập cả người mà có thấy chuyện gì xảy ra đâu?

Lâm Phong cứ vui vẻ, thoải mái mà nằm trong nhà như vậy hai ngày.

Rốt cuộc vào một sáng đẹp trời, cảnh sát tìm đến cửa nhà hắn. Lâm Phong lúc ấy còn đang ngủ mơ màng, đầy mặt cáu gắt dậy mở cửa. Cửa vừa hé, hắn đã lên tiếng quát lớn: "Đứa nào? Không có mắt sao? Có biết giờ này là mấy giờ không?"

Cảnh sát làm việc theo lệnh, trực tiếp giải Lâm Phong về cục hỗ trợ điều tra.

Ra vào cục cảnh sát nhiều, Lâm Phong thậm chí đã cảm thấy nơi này có mấy phần quen thuộc. Hắn bị mang vào trong, vừa vặn bên trong cũng có người đi ra. Kẻ thù gặp nhau đỏ cả mắt, Lâm Phong lập tức nhận ra Trần Mỹ Linh.

Đối diện với gương mặt dữ tợn của Lâm Phong, Trần Mỹ Linh không chút sợ hãi. Nàng còn tự nhiên chào hỏi đối phương. Tuy nhiên quá trình đó cũng không kéo dài quá lâu. Chỉ một chớp mắt, hai người đã lướt qua nhau.

Mọi chuyện đến đây xem như đã hạ màn. Trần Mỹ Linh vẫn luôn trì hoãn, không xin giám định thiệt hại cho cánh cửa, hóa đơn mua sắm chứng minh giá trị cũng không trình cho cơ quan điều tra chính là vì chờ phán quyết ly hôn, Hứa Quế Chi cùng Lâm Hiếu Thành có thể được đối xử công bằng, hoàn toàn thoát khỏi quan hệ với tên cặn bã Lâm Phong kia.

Lúc trước báo án mới là quá trình thụ lí thôi, pháp luật cũng không có yêu cầu về thời hạn tra án ban đầu đối với cơ quan cảnh sát. Bây giờ ly hôn được rồi, Hứa Quế Chi cũng có kế hoạch cho bản thân và con trai, Trần Mỹ Linh bên đây mới trình kết quả giám định, giấy tờ mua sắm cùng với video ghi lại toàn bộ quá trình Lâm Phong phá cửa đêm đó cho cơ quan cảnh sát. Như vậy, kết quả giám định phù hợp với mức độ nghiêm trọng của tội cố ý phá hoại tài sản cá nhân mà pháp luật quy định, lại thêm tình tiết tụ tập trên ba người, đủ để lập án truy tố. Lâm Phong nhất thời không có nhiều tiền như vậy để bồi thường cho Trần Mỹ Linh, đương nhiên không cần nhắc đến tình tiết giảm nhẹ hình phạt, hắn cũng không có người nhà hay bạn bè sẽ giúp. Mà bên Trần Mỹ Linh, chứng cứ đưa ra đầy đủ, giai đoạn điều tra thu thập bằng chứng kết thúc rất nhanh, trực tiếp chuyển qua cho viện kiểm sát truy tố.

Chuyện này sẽ tiếp tục phát triển thế nào đã không phải do Trần Mỹ Linh khống chế. Lâm Phong nếu đã gây chuyện thì đương nhiên phải trả giá. Tất cả hãy để cho pháp luật quyết định. hắn chắc sẽ không tái xuất hiện trước mặt mẹ con Hứa Quế Chi trong một khoảng thời gian dài. Bọn họ cũng có thể quay lại nhà thu dọn đồ đạc, chuẩn bị hành trang, sau đó đi theo nhà họ Hứa dời đến phía nam.

Lâm Hiếu Thành vô cùng mong chờ cuộc sống mới. Trần Mỹ Linh cùng Quảng Linh Linh đến tiễn mẹ con hai người. Đây hẳn sẽ là lần gặp nhau cuối cùng của bọn họ. Cuộc đời chính là vậy, như hai đường thẳng ngẫu nhiên gặp nhau rồi sau đó đường ai nấy đi.

Lâm Hiếu Thành như một chú chim én hoạt bát, vây quanh Trần Mỹ Linh ríu rít không ngừng. Cậu nói trước giờ cậu chưa từng đi đâu, nói cậu cả kể bọn họ không chỉ sắp đi xe lửa mà còn đi cả thuyền nữa.

"Dì Trần, dì có đi thuyền bao giờ chưa?" Lâm Hiếu Thành cười hỏi.

Trần Mỹ Linh xoa xoa đầu cậu: "Dì chưa đi."

"Nếu dì có thể đi cùng con thì tốt quá rồi." Lâm Hiếu Thành kéo tay Trần Mỹ Linh mà lắc.

Trần Mỹ Linh bị lời trẻ con của cậu bé chọc cười. Đang nghĩ xem định đáp lại thế nào thì Quảng Linh Linh đã ấn đầu cậu bé, xoay người cậu qua nhìn thẳng vào mình: "Dì Trần của nhóc sẽ đi thuyền, nhưng không phải đi cùng nhóc mà là đi với dì đây." Quảng Linh Linh chỉ vào chóp mũi mình.

Quỷ ấu trĩ.

Trần Mỹ Linh nhìn Quảng Linh Linh và Lâm Hiếu Thành làm mặt xấu với nhau, trong lòng vui vẻ.

Rương hành lí cuối cùng thu thập xong thì tiếng đập cửa cũng vang lên. Hứa Quế Chi giương giọng đáp: "Ơi, tới đây."

Cửa mở ra, chỉ thấy một người đàn ông đứng đấy. Phần da thịt lộ bên ngoài của anh ta hẳn là vì phơi nhiều nên có màu rám nắng khỏe mạnh. Anh ta vẻ mặt hàm hậu, gãi đầu cười hỏi Hứa Quế Chi: "Anh Quế Xuyên bảo tôi đến giúp một tay. Cô có gì cần xách xuống cứ để tôi."

Hứa Quế Chi cảm ơn xong liền bắt đầu cùng đối phương di chuyển hành lí. Trần Mỹ Linh cũng định giúp, nhưng vừa tiến lên hai bước đã nghe người kia nghi hoặc hỏi: "Cô là Trần Mỹ Linh, luật sư Trần đúng không?"

Chính Trần Mỹ Linh cũng không ngờ một người đến giúp dọn đồ thôi mà cũng biết mình. Nàng ngẩng đầu nhìn anh ta. Vẻ mặt người nọ đúng là dần khớp với một người trong trí nhớ của nàng.

"Lý Minh Lâm? "Trần Mỹ Linh không quá xác định.

Người kia xoa tay, ngượng ngùng cười: "Không ngờ cô còn nhớ tôi."

Trần Mỹ Linh cười nói: "Đương nhiên là tôi nhớ chứ. Chỉ là mấy năm trôi qua, không ngờ còn có cơ hội gặp lại anh. Tôi nhớ anh đã nói sẽ rời khỏi thành phố Kinh Nguyên."

"Đúng vậy, tôi ra xong liền đi xuống phía nam, gặp anh Quế Xuyên, cùng anh ấy đi giao hàng. Bây giờ cuộc sống cũng ổn định. Lại nói, năm đó còn phải cảm tạ cô." Lý Minh Lâm nghiêm túc nói.

Mọi người không biết bọn họ đang nói gì. Quảng Linh Linh đặc biệt tò mò, nhưng cô vẫn nhẫn nại chờ đến khi Hứa Quế Chi thu dọn xong, xếp hết đồ lên xe, tạm biệt rời đi rồi mới kéo Trần Mỹ Linh qua một bên mà hỏi.

Trần Mỹ Linh vừa chào Lý Minh Lâm, đang dặn dò đối phương coi sóc cho hai mẹ con một chút đã bị Quảng Linh Linh kéo đi.

"Sao vậy?" Trần Mỹ Linh nghi hoặc.

"Em biết người đó hả?" Quảng Linh Linh hỏi.

Trần Mỹ Linh thản nhiên thừa nhận, gật gật đầu.

"Sao chị lại không biết em quen mấy người này?" Quảng Linh Linh lẩm bẩm.

Trần Mỹ Linh nghe vậy liền cười: "Tính ra tụi mình mới biết nhau hơn năm thôi. Chuyện quá khứ của em, sao chị biết hết được."

Quảng Linh Linh muốn phản bác, nhưng may mà nhịn kịp. Thiếu chút nữa cô đã nói với Trần Mỹ Linh mình thật sự biết gần như hết thảy chuyện của nàng.

"Chuyện của Lý Minh Lâm đã qua nhiều năm rồi. Anh ta là người ủy thác chính thức đầu tiên của em." Trần Mỹ Linh nói.

"Tranh cãi nợ nần sao?"

Quảng Linh Linh biết Trần Mỹ Linh lúc đầu là luật sư dân sự xử lý tranh chấp hợp đồng, cho nên phản ứng đầu tiên chính là nghĩ đến phương diện đó.

Nào ngờ Trần Mỹ Linh lại lắc đầu, sau đó nói một câu dọa Quảng Linh Linh nhảy dựng. Trần Mỹ Linh nói với cô: "Không, là án hình sự. Lý Minh Lâm anh ta... giết người."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com