10
Orm trở về quê nhà, thị trấn nhỏ ven biển cách Bang Rak không xa, đi bằng tàu cao tốc cũng chỉ mấy tiếng, đi ra khỏi nhà ga, bắt taxi, cô báo tài xế một cái địa chỉ quen thuộc tồn tại trong ký ức xa xôi.
Mấy năm nay thế giới bên ngoài không ngừng đổi mới, cải tạo, những thay đổi long trời lở đất, mà khung cảnh nơi này vẫn yên bình, kiến trúc vẫn giống mấy năm trước, ngoại trừ ngày càng đổ nát, thì hai bên đường đầy những lá vàng khô héo úa, mọi thứ vẫn như cũ.
Orm trong vòng 5 năm đã đổi ba chiếc điện thoại di động, các số trong danh bạ điện thoại đều bị xóa và thêm vào, chỉ có số này được sao chép từ điện thoại cũ sang điện thoại mới, nhưng cô chưa bao giờ dám nhấn nút gọi. Cô không dám nói với ba mẹ cô quay trở về nhà, cô đoán chắc chỉ cần nghe giọng của cô cũng đủ họ chán ghét, sợ sẽ bảo cô tránh xa đi, đừng quấy rầy cuộc sống của họ.
Xe dừng ở cổng khu dân cư, Orm thanh toán tiền rồi xuống xe, sau đó xách vali đi vào.
Khu dân cư này trông đã khá cũ kỹ, khi Orm mới học lớp 1 đã cùng ba mẹ dọn đến đây, điều kiện kinh tế của gia đình rất bình thường, lúc sau đó chưa từng chuyển nhà lần nào nữa, mấy năm qua cô có thông qua họ hàng để hỏi thăm tình hình của ba mẹ, biết được bọn họ đã về hưu, cũng bởi vì cô mà họ hiếm khi tụ tập với người lớn tuổi khác trong khu dân cư, chỉ có hai vợ chồng sống qua ngày với nhau.
Người già lúc rảnh rỗi thích nói chuyện con cái, chuyện gia đình, việc có một đứa con gái như cô là một nỗi xấu hổ không thể tả xiết đối với họ.
Trong khu công viên của khu dân cư, mấy người già tụ tập thành chơi cờ, khi Orm đi ngang qua, họ nghiêng đầu nhìn cô, thấp giọng nói vài câu.
Ở thị trấn nhỏ, các mối quan hệ cá nhân đều phức tạp, ai cũng biết ai hết, chuyện trong gia đình ai thế nào họ cũng biết rõ, không giống như ở Bang Rak, chỗ Orm ở không có nhiều dân địa phương, toàn đóng cửa lo cuộc sống của mình, đối với chuyện nhà của người khác không hề hứng thú.
Khi cô đang lên lầu, nhận được tin nhắn W từ Lingling: "Ba giờ, đến trường mẫu giáo đón Ning."
Orm gửi cho cô ấy một icon OK, giơ tay muốn gõ cửa nhưng mãi không gõ được. Nếu không có chuyện của Mina, có lẽ cả đời này cô cũng sẽ không quay về đây, năm đó ba mẹ luôn miệng nói coi như không có đứa con gái này, coi như cô đã chết. Orm rất sợ khi đối mặt với họ, nhưng mà nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn đầy máu của Mina, cô nắm chặt ngón tay thành nắm đấm, sau đó dùng đốt ngón tay nhẹ nhàng đập vào cánh cửa sắt, mỗi âm thanh đều khiến cô lo lắng, tim cô lỡ nhịp..
Có tiếng bước chân đến gần cửa, cô nghe thấy giọng mẹ hỏi bên trong: "Ai vậy?"
Orm không dám nói gì, cô che miệng, theo bản năng lùi về phía sau một bước.
"Thu tiền gas à..." Người bên trong lẩm bẩm, cửa mở ra.
Trên đường trở về, Orm không ngừng lặp đi lặp lại đoạn hội thoại phải nói với ba mẹ khi gặp lại, cô nhìn gương mặt mẹ qua lớp cửa, bà ấy đã già đi rất nhiều, một chữ mẹ còn chưa nói thành tiếng, cửa đã bị đóng chặt lại.
"Cô còn về làm gì nữa!" Noon Woranuch cách một cánh cửa hét lên mắng mỏ con gái đang đứng trước cửa.
Orm chống lòng bàn tay vào cửa, nước mắt lại trào ra, lần này cô về là muốn đưa ba mẹ đi Bang Rak, vì Mina, cô phải kiên trì đến cuối cùng.
"Mẹ, để con vào trong được không?"
Thái độ của Noon Woranuch không hề thay đổi: "Tôi không có đứa con gái như cô, đã đi rồi sao còn lại quay về làm gì?"
"Mẹ..." Orm bất lực ngồi xổm xuống, dựa lưng vào cửa cầu xin: "Đứa bé bị bệnh, con thật sự hết cách rồi, cầu xin mẹ cho con đi vào, chúng ta nói chuyện được không?"
Noon Woranuch thờ ơ, mỉa mai: "Lúc trước đã bảo cô không được sinh đứa con hoang đó ra! Cô nhất quyết đòi sinh! Vì nó mà cắt đứt quan hệ với gia đình, bây giờ bệnh thì không biết xấu hổ mà đến tìm chúng tôi đòi tiền...."
Những lời nói gay gắt khó nghe giống như con giòi chui vào trong não Orm, gắm nhắm lấy tỉnh táo của cô, cho đến khi cô suy sụp, cả người run rẩy hô lên: "Con bé mắc bệnh ung thư máu!"
Người trong cửa nhất thời im lặng, Orm điên cuồng đập cửa: "Mẹ, xin mẹ và ba cứu con bé với, tuỷ của con không tương thích, cầu xin hai người đi xét nghiệm thử."
Cô gần như mất trí, gạt hết sự dè dặt và lòng tự trọng sang một bên, không để ý đến các đốt ngón tay bị đau do đập vào cửa, dùng hết sức để phá cửa.
Orm bật khóc, nức nở từng chữ: "Con bé mới bốn tuổi, còn nhỏ như vậy, không thể cứ như vậy mà đi rồi...Mẹ... cầu xin mẹ và ba đó, lỗi đều do con, con bé không có lỗi...."
Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, Orm loạng choạng ngã xuống phía sau.
Ba cô nghiêm mặt kéo cô đứng lên.
"Ba..." Orm nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng.
"Ở bên ngoài lớn tiếng, để người ngoài nghe được thì không hay, đi vào trong rồi nói." Ronnadet vỗ nhẹ vai cô hai cái, Noon Woranuch nghiêng đầu nhìn bọn họ, lúc Orm đi vào bà không tình nguyện nghiêng người sang một bên,
Đến cổng trường mẫu giáo IMC, Lingling trong nháy mắt quên mất những gì Orm nói, lái chiếc xe thể thao chạy tới, đậu vững vàng trước cổng trường mẫu giáo, trông rất rêu rao.
Mang túi xách mở cửa xe, Lingling bắt gặp vô số ánh mắt xung quanh, Lingling nghe thấy những phụ huynh khác đang thì thầm cô là ai, cô đẩy kính trên sống mũi lên, không để ý đến, đi đến chỗ chiếc máy quẹt thẻ mà Orm dạy cô sử dụng, móc thẻ ra quét.
Giọng nữ máy móc vang lên: "Chào mừng phụ huynh của bạn học lớp chồi Ning."
Lingling sải bước dài đi thẳng đến lớp học của Ning, đôi giày cao gót dừng lại, cô đứng yên thẳng dáng người.
Có mấy đứa trẻ đang chơi đất sét, nhìn thấy cô thì há hốc mồm.
Lingling nghĩ, xem vẻ mặt của mấy đứa nhỏ này, bộ cô đáng sợ lắm à?
Ning giơ cao tay: "Dì Kwong!"
Lingling cười với cô nhóc: "Ning, dì đón con tan học."
Ning đeo chiếc ba lô nhỏ lên lưng, vui vẻ chạy đến bên cạnh Lingling, nắm tay cô: "Dì Kwong, con có thể đến chơi với Mina được không?"
"Được." Lingling nói, sau đó liền gửi cho Orm một tin nhắn W, nói cho cô ấy biết cô đã đón Ning.
"Dì Kwong, dì đang nói chuyện với mẹ à?" Ning ngẩng cổ lên, vẻ tò mò hiện rõ trên khuôn mặt.
"Đúng rồi." Trong ấn tượng của Lingling, trẻ con lẽ ra phải trầm lặng ngoan ngoãn như Mina, nhưng giờ cô lại gặp được một đứa bé tinh nghịch lắm lời như Ning, thế mà lại không có thấy phiền.
Một bí ẩn chưa có lời giải, cái đồ hay khóc nè như Orm kia, sao lại có thể dạy Ning thành đứa trẻ đáng yêu như thế chứ.
Kỳ thực nghĩ lại, Orm cũng rất đáng yêu.
Mở cửa xe, bế Ning lên ngồi vào ghế phụ, cô nhóc duỗi tay cẩn thận ấn vài nút trên táp lô xe, giống như đang khám phá, sau đó mở to hai mắt than thở: "Dì Kwong à, sao tất cả xe của dì đều đẹp hết thế?"
Lingling bị vẻ mặt của Ning chọc cười: "Con thích à?"
Ning gật đầu: "Thích ạ, rất ngầu."
"Ừm...." Lingling lái xe có chút mất tập trung, "Vậy tặng cho con được không?"
"Con không biết lái xe mà." Ning từ trong cặp sách nhỏ của mình lấy ra cây kẹo mút cho Mina, cầm trước trên tay.
"Vậy tặng cho mẹ con nha." Lingling thản nhiên nói.
"A?" Ning phát hiện ra điều gì đó bất thường, chăm chú nhìn Dì Kwong, miệng tạo thành hình chữ O.
Lingling không giỏi hiểu nội tâm của trẻ con, lo lắng hỏi: "Sao thế?"
"Con biết ngay mà, Dì Kwong thích mẹ con." Ning cười đắc chí nói.
"Thích?" Lingling cho rằng cái "thích" của cô nhóc chỉ đơn giản là ấn tượng tốt, cả đời cô chưa từng thích ai, chứ đừng nói đến Orm lại cùng giới tính với cô.
"Thích cho nên mới tặng đồ cho mẹ, lần trước dì còn tặng cho mẹ nhiều quần áo mà." Ning nói không thể chê vào đâu được.
Lingling bị Ning nói mà sửng sốt, ý định ban đầu của cô đưa quần áo cho Orm là vì cô làm ướt quần áo của cô ấy, coi như là bồi thường, này cũng chỉ là hành động lịch sự thôi, còn chuyện tặng xe thì, tại Ning nói thích, mà nói thẳng ra thì cô nhóc này lại là con ruột của cô, vậy thì cho cô nhóc đồ cô nhóc thích thì có gì sai đâu.
Mối quan hệ giữa cô và Orm chỉ dựa trên sợi dây liên kết là 2 đứa nhỏ, đó là một mối quan hệ không thể tách rời, tuy rằng cô cũng rất thích khoảng thời gian ở bên cạnh Orm.
Với lại đúng là cô có nghĩ Orm rất khác với những người cô từng biết trước đây, nhưng càng nhìn cô ấy lại rất thú vị và thậm chí càng nhìn càng thấy đáng yêu....
Cho dù có thừa nhận đi, thì từ góc độ thiện cảm mà nói thì đúng thật, cô có thích Orm.
Là thích cái loại muốn làm bạn tốt với cô ấy.
"Con nói đúng." Lingling thoải mái cười nói.
Ning hài lòng nheo mắt lại, đắc ý nói: "Ning thông minh chứ ạ?"
Lingling tranh thủ liếc nhìn cô nhóc, biểu tình của cô nhóc khi nói lời này rất giống Orm, nhưng ngũ quan lại rất giống cô, giống như đặc tính của hai người hòa quyện vào nhau.... Nhìn thấy thế đột nhiên có cảm giác vi diệu.
"Dì Kwong, dì biết mẹ con đi đâu không ạ?"
"Mẹ con không nói với con à?"
"Mẹ không nói gì ngoài việc bảo con phải nghe lời dì." Ning ủ rũ ôm mặt thở dài.
Lingling nhìn thấy cô nhóc đột nhiên làm vẻ mặt ủ rũ, buồn cười nói: "Mẹ con đi tìm ông bà ngoại của con."
Ning vô cùng kinh ngạc: "Con còn có ông bà sao? Mẹ con nói con chỉ có mẹ thôi."
Là vậy sao...
Lingling đại khái biết vì sao Orm không nói cho con biết mình muốn làm gì, có thể cô ấy đã chuẩn bị tinh thần sẽ thất bại, cho nên không muốn đưa con đến gặp ba mẹ.
Không biết cô ấy về quê nhà sao rồi, tin nhắn gửi cho cô cũng chỉ có mỗi cái icon chứ không nói thêm gì, quả thực khiến người ta lo lắng.
Cái đồ khóc nhè kia...
Sợ là bị ba mẹ đay nghiến mấy câu thì sẽ kéo một cơn lũ tới, lau nước mắt cỡ nào cũng không xong.
Biết đâu vừa gặp mặt đã khóc rồi, không biết ba mẹ cô ấy có thể gạc nhẫn tâm sang một bên đến dỗ cô ấy không, dỗ Orm cũng dễ lắm, nói một hai câu là dỗ xong rồi, nhưng mà không dỗ thì e sợ là sẽ khóc đến thiên hoang địa lão.
*Thiên hoang địa lão: dùng để hình dung một thời gian lâu dài đằng đẵn.
Lingling lái xe nhìn về phía trước, bất giác có cảm giác bất an.
"Dì Kwong, con đói." Ning bĩu môi, ôm bụng lại.
"Ráng chút nữa nhé, Dì Winny nấu cơm tối rồi, chúng ta đến bệnh viên ăn cơm với Mina." Lingling cảm thấy bản thân nói như vậy cũng không sao, đối với trẻ con cũng rất khách khí.
"Nhưng..." Ning dừng lại, lau nước mắt, "Ban đầu mẹ đã hứa với con, hôm nay mẹ sẽ mua cho con một chiếc bánh Peppa Pig."
Cái này là tuần trước mẹ đã hứa với cô nhóc, nếu ở trong lớp có được 5 phiếu bé ngoan, sẽ khen thưởng cho cô nhóc một ly bánh kem Peppa Pig mà cô nhóc thích nhất.
Ning rất mong chờ ngày hôm nay nhưng mẹ cô nhóc không có ở đây, bánh kem cũng không có.
"Vậy bánh kem đó bán ở đâu?" Lingling cho rằng chuyện nhỏ, liền để Ning dẫn cô đi tiệm bánh.
Ning chỉ vào ly bánh nhỏ rồi liếc nhìn chiếc bánh hoạt hình 10 inch trên quầy, khi Lingling trả tiền, bắt gặp ánh mắt háo hức của cô nhóc, thế là bảo nhân viên gói lại cái bánh kia luôn.
Lingling tay kia cầm bánh, Ning nhanh chóng nắm lấy tay còn lại của cô.
"Dì Kwong." Ning nắm lấy tay cô.
"Sao vậy?" Lingling không biết mình làm như vậy có đúng không, cô tưởng Ning sẽ rất vui vẻ, nhưng biểu tình của cô nhóc lại không mấy thoải mái.
"Bánh lớn thế này sợ chúng ta ăn không hết." Mẹ vẫn luôn dạy cô nhóc không được lãng phí thức ăn, cô bé thích chiếc bánh Peppa Pig size lớn lâu rồi, nhưng mà nó chỉ tồn tại trong mơ của cô nhóc thôi.
"Dì, con, còn có Mina nữa, ăn không hết thì còn có Dì Winny."
Lên xe, Ning cố ý nói Dì Kwong đưa hộp bánh kem cho cô nhóc ôm, ngửi thấy mùi kem ngọt ngào, trong lòng cô nhóc tràn ngập vui mừng thay vì cảm thấy tội lỗi, mỉm cười ngọt ngào với Lingling.
"Chỉ cần con thích là được, gì cũng mua hết." Tiền, trước giờ chưa là vấn đề.
Ning nghiêm túc nhìn Lingling hồi lâu, hỏi rõ vấn đề: "Dì Kwong, tại sao dì lại tốt với con như vậy?"
Bị một đứa trẻ nhìn chăm chú, cái này không khác nào việc nói dối sẽ là một tội ác.
Lingling khéo léo né tránh câu hỏi của cô nhóc: "Chỉ mua cho con một cái bánh kem lớn là đối tốt với con à? Thế thì mẹ con càng tốt với con hơn đó."
Ning bĩu môi, nghiêm túc lắc đầu: "Mẹ đối tốt với con là chuyện hiển nhiên mà."
"Dì và mẹ con là bạn bè tốt của nhau, cho nên đối xử tốt với con là chuyện bình thường." Lingling tưởng đâu đứa trẻ nào cũng rất dễ nói chuyện, mỗi lần Mina nghe cô nói chuyện xong đều ngoan ngoãn gật đầu, Ning làm cô có chút khó đỡ.
Ning nửa vời nửa tin nửa ngờ, nhất thời không nói gì, gần đến bệnh viện cô nhóc mới lẩm bẩm: "Mẹ con không có bạn."
"Tại sao?" Từ khi quen biết Orm đến giờ, những gì cô biết về cô ấy đều thông qua các lần trò chuyện với suy đoán, thực ra thì cô rất ít khi nghe cô ấy nói về cuộc sống của bản thân cô ấy.
Có đôi lúc, Lingling muốn chủ động hỏi thăm cô ấy, nhưng sợ Orm chê cô phiền, cho nên đè nén lòng hiếu kỳ lại.
Ning giống như một bà cụ non, trầm ngâm suy nghĩ, "Mẹ luôn ở trong nhà, mẹ không bạn."
Làm gì có ai không cần bạn chứ?
Cho dù không có bạn thân để tâm sự thì cũng sẽ có vài cái bạn nhậu chứ, vẫn tốt hơn là không có người nào.
Nếu lời Ning nói là thật, vậy nhiều năm qua Orm suốt ngày ở nhà, lại không có bạn bè có khi nào là cho bản thân ức chế không chịu nổi không?
Nói đi nói lại, nếu như cô ấy suốt ngày ở nhà vậy thì tiền đâu mua nhà mua xe nuôi con đây? Nhìn cách bài trí và vị trí trong nhà của cô ấy, cộng thêm quần áo mà cô ấy và Ning mặc cũng không đến nỗi nào, có thể thấy được Orm không thiếu tiền.
Xuống xe, Ning nắm lấy tay Lingling, trịnh trọng nói: "Dì Kwong, Ning có rất nhiều bạn, chơi đùa với bạn rất vui ạ."
Lingling gật đầu đồng ý, cô vẫn luôn khuyến khích Mina chơi với bạn nhỏ gần nhà, có bạn bè tính cách sẽ hoạt bát hơn nhiều.
"Mẹ cháu chỉ có mỗi Dì Kwong là bạn." Ning nghiêm nghị ám ý, "Dì phải đối tốt với mẹ cháu."
Khả năng biểu đạt của một đứa trẻ có hạn, sau khi nghe những lời của cô nhóc, Lingling gần như tưởng cô nhóc sẽ giao phó cuộc đời này của mẹ cô nhóc cho cô, trách nhiệm rất nặng nề, vì thế không nhịn được cười mà đáp: "Được."
Ning vừa đi vừa duỗi ngón út về phía Lingling, "Dì Kwong, chúng ta móc ngoéo đi."
Lingling khom lưng ngoéo tay với cô nhóc, cô nhóc nghiêm túc hoàn thành nghi lễ: "Móc ngoéo trăm năm không thay đổi."
Cô buông tay ra, lập tức nhìn vào điện thoại, Orm vẫn chưa gửi tin nhắn mới, xem ra sự việc bên cô ấy không được suôn sẻ.
Trong lòng Lingling bất an, đợi lát sẽ gọi điện thoại cho Orm để hỏi thăm tình hình của cô ấy.
Ning vừa bước vào phòng bệnh, vui vẻ chạy về phía Mina, người đang ăn dưa bên bệ cửa sổ.
Dì Winny đang cắt dưa lưới, rất ngọt, nghe tiếng của Ning bà cho rằng Orm cũng đến, nhiệt tình nhấc một miếng dưa đưa lên: "Mẹ Ning, nào lại đây ăn một miếng."
Quay lại, thấy người đi cùng Ning đến bệnh viện hôm nay là Lingling chứ không phải Orm, dì Winny nhét miếng dưa vào miệng bà.
Tia sáng loé lên ngày hôm đó lại lần nữa xuất hiện, tia sáng ấy hướng thẳng đến mặt Lingling, người đột nhiên xuất hiện trước mặt bà.
"Dì Winny đã nấu cơm chưa?" Lingling và dì Winny đã ở chung một mái nhà hơn mười năm, theo lý thì họ vốn đã rất quen thuộc, nhưng ánh mắt dì Winny nhìn cô lúc này giống như chưa từng quen biết cô.
"Vẫn chưa, đang chờ cô đến rồi mới đi mua đồ ăn." Dì Winny đứng dậy, bảo bọn nhỏ và Lingling ăn dưa.
Trước khi ra cửa, bà lại nhìn kỹ Ning.
Mina trong bộ áo bệnh viện rộng rãi đi đến trước mặt Lingling, dang rộng vòng tay chờ mẹ ôm: "Mẹ, sao mẹ lại đi cùng Ning? Dì Kornnaphat đâu ạ?"
"Dì Kornnaphat có việc nên về quê rồi."
Lingling đặt bánh kem xuống, bắt chước cách Orm bế Ning, cô cũng bế Mina lên, từ khi đứa nhỏ này được một tuổi, đã rất lâu rồi cô không bế cô bé thế này, hoá ra đứa nhỏ trước kia cô dễ dàng bế thế mà giờ đây đã sắp không bế được nữa rồi.
"Mẹ, con thích...." Mina ôm cổ mẹ, vùi đầu vào cổ mẹ rồi nhỏ giọng nói.
"Con thích được bế thế này à?" Lingling vuốt ve phần tóc gãy quanh tai cô, đứa nhỏ này cũng có nhiều tóc như Orm, nhưng bác sĩ nói sau khi hóa trị, tóc sẽ từ từ rụng đi, e rằng đến lúc đầu không còn cọng tóc nào.
Mina cẩn thận siết chặt vòng tay, cố gắng đến gần mẹ hơn: "Con thích."
Cô bé nghĩ, mặc dù bị bệnh rất khó chịu, nhưng chỉ cần mẹ sẵn lòng ở bên cô bé nhiều hơn, có thể bế cô bé nhiều hơn, cô bé bằng lòng bệnh thêm một thời gian nữa.
"Ngoan." Lingling đặt cô bé xuống, bảo cô bé nhìn chiếc bánh kem mà cô mang đến.
Ning đặt chiếc bánh trước mặt Mina rồi mở hộp bánh kem ra, trên đường đi bị xóc nảy mấy cái, có một con heo ở trên đó đã bị rớt một con mắt, cô nhóc mà con heo một mắt nhìn chằm chằm nhau, một giây sau cô nhóc mở miệng khóc lớn.
"Mina, mình không bảo vệ được Peppa Pig rồi, nó bị mất mắt rồi." Ning dụi mắt, khóc nức nở.
Lingling có chút hao tổn tinh thần, khi biết được đứa nhỏ này thích khóc nhè giống y hệt Orm.
Mina nhanh tay hơn Lingling, đã lấy khăn giấy ở bên tủ đầu giường, nắm trong tay, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt Ning.
"Ning, đừng khóc mà." Mẹ cô bé không thích trẻ nhỏ khóc, cô bé sợ Ning cứ khóc thế này, mẹ sẽ không cho Ning chơi với cô bé nữa.
"Mình muốn tặng nó cho cậu, nhưng mà giờ không thấy mắt nó nữa..." Ning khóc nức nở, trong lòng chỉ nghĩ đến chuyện mang bánh kem đến cho Mina, hai đứa cùng nhau san sẻ, nào ngờ bánh kem không còn nguyên vẹn, tim cô nhóc như vụn vỡ.
"Cũng đâu có chuyện gì lớn, dì đi mua một cái nữa nhé?" Lingling không hiểu đứa nhỏ này khóc cái gì nữa.
"Ăn không hết, lãng phí đáng xấu hổ." Ning buồn rầu ôm Mina, là do cô nhóc không tốt, không cho Mina xem Peppa Pig nguyên vẹn.
"Đừng khóc nữa." Mina vỗ lưng Ning, lo lắng nhìn mẹ cô bé.
Lingling nhìn cảnh tượng hai người nhỏ ôm nhau, buồn cười lắc đầu.
Mina nhìn thấy mẹ mình cười, không tỏ ra tức giận, cô bé buông Ning ra, rụt rè bước đến gần mẹ.
Lingling khó hiểu cúi người xuống, dùng ngón tay xoa xoa mặt Mina: "Sao vậy con?"
"Mẹ... không phải mẹ không thích thấy người khác khóc sao ạ?" Mina ỷ lúc cô bé bị bệnh, hỏi ra câu hỏi mà bản thân ngày thường không dám hỏi.
Lingling sửng sốt: "Ai nói vậy?"
"Mấy dì ở nhà nói, mẹ không thích trẻ con hay khóc."
Ở mấy tháng Mina vừa sinh ra, cô bé rất hay khóc, hơn nửa đêm ở phòng kế bên khóc không ngừng, Lingling ban ngày rất bận ở công ty, về đến nhà không thể ngủ ngon, trở nên bực bội, cho nên vô tình đã nói những lời trách móc nặng nề, thế nên mấy bảo mẫu trong nhà nhớ kỹ hơn nữa còn dùng cách nói đó để nói cho Mina biết phải có ý thức, rồi nó trở thành một ý nghĩa khác.
Chẳng trách sau này đứa nhỏ Mina này lại rất ít khóc, lúc điều trị xương tuỷ cho dù có đau đến mấy cũng không dám la đau tiếng nào.
Cô bé sợ mẹ sẽ không vui nếu cô bé có cảm xúc tiêu cực.
Lingling chỉ hận bản thân cùng con quá ít giao tiếp với nhau, đứa trẻ mới bốn tuổi, lúc muốn khóc muốn cười còn phải nhìn sắc mặt của cô, cô xứng đáng bị Orm ghét bỏ, cô vốn không xứng làm mẹ Mina.
Ning sau khi Mina nói xong, hít cái mũi hai cái, cũng không dám khóc nữa.
Mẹ không có ở bên cạnh, không có ai giúp cô nhóc nói chuyện, cô nhóc sợ dì Kwong không vui sẽ phớt lờ cô nhóc.
"Mina à, cho dù con khóc hay cười, mẹ vẫn luôn yêu con." Lingling quỳ một gối xuống kiên nhẫn nói từng chữ với con gái.
Mina luôn cúi đầu, cô bé không dám để mẹ biết cô bé đang tủi thân, đôi mắt đỏ hoe. Nhưng khi nghe những lời này của mẹ, cô bé nhanh chóng ngẩng đầu lên, nhìn mẹ với vẻ mặt khó tin được.
"Con là con gái của mẹ, sao mẹ lại không yêu con được chứ?" Lại cảm thấy áy náy lại thấy đau lòng, Lingling lại bị lây nhiễm đồ nhóc nhè Orm, Mina còn chưa khóc thì đôi mắt cô đã ngấn lệ.
"Con có thể giống như Ning, có thể khóc nức nở, có thể cười lớn, không có ai sẽ ghét con, con hiểu không?" Lingling dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt trên khóe mắt, cười chế giễu bản thân, "Con nhìn đi, mẹ cũng khóc nè, thế con có ghét mẹ không?"
Vẻ mặt Mina ngơ ngác, do dự đưa tay chạm vào chất lỏng ấm áp ở khóe mắt Lingling, cô bé như bừng tỉnh, mở to hai mắt cố hết sức lắc đầu.
"Mẹ." Mina mím môi, khi nhận ra mình có thể bộc lộ cảm xúc như những đứa trẻ khác, cuối cùng cô bé cũng nấc lên một tiếng.
"Mẹ đây." Lingling quỳ hồi lâu, đầu gối cảm thấy đau nhức, nhưng lại thấy Mina cuối cùng cũng bộc lộ cảm xúc của mình trước mặt cô như một đứa trẻ bình thường. Cô giữ nguyên tư thế này, nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành cô bé.
Ning không hề khóc, vẻ mặt cô nhóc buồn rầu, cô nhóc nhớ người mẹ xa cô nhóc nửa ngày.
"Con muốn ăn bánh kem ạ." Mina nức nở nói.
"Được." Lingling dùng khăn ướt lau mặt cho cô bé.
Ning nhanh chóng đưa dao cắt bánh, nhưng vẫn cảm thấy không vui: "Mina, mắt Peppa Pig..."
Mina trên mặt lộ ra nụ cười, an ủi Ning: "Không sao, dù sao cũng sẽ ăn vào bụng."
Lingling bảo Mina tự lại cắt bánh, bỗng nhiên nhớ ngày cấy phôi thai của cô bé và Ning là cùng một ngày, chắc ngày sinh của hai đứa không cách nhau xa lắm, để hỏi Orm lại, biết đâu sau này có thể cùng nhau tổ chức sinh nhật cho cả hai đứa.
Sinh nhật 4 tuổi của Mina vẫn chưa đến, sẽ còn 5 tuổi, 6 tuổi... Lingling nhìn nụ cười phấn khích của Mina sau khi cắt bánh, nhưng nụ cười trên khóe môi cô lại biến mất.
Trong lòng cô tràn ngập sự hoảng sợ, như thể ma quỷ đang thì thầm vào tai cô, tiên tri rằng Mina của cô sẽ không bao giờ có sinh nhật lần thứ năm.
"Mẹ, của mẹ đây." Mina lúng túng đặt miếng bánh đã cắt lên đĩa giấy, đặt tay lên tay mẹ.
"Cám ơn." Lingling nhận lấy, lại mỉm cười.
Ning ngồi ở bên cạnh trên chiếc ghế nhỏ, đợi hồi lâu: "Mina, mình cũng muốn."
Mina đưa cho cô nhóc miếng bánh thứ hai, trên đó có hình Peppa Pig mà Ning yêu thích, rõ ràng họ là hai đứa trẻ cùng tuổi, nhưng Mina trông giống chị gái của Ning hơn.
"Nè." Mina đưa cho cô nhóc, miệng còn cười.
Ning lập tức cắn một miếng lớn, mũi đầy kem, cô nhóc lè lưỡi cố gắng dùng đầu lưỡi liếm kem nhưng không thể liếm được.
Lingling bị động tác nhỏ của Ning thật đáng yêu, thấy cô nhóc vẫn còn kiên trì lè lưỡi, cô dùng điện thoại chụp ảnh rồi gửi cho Orm.
Không đợi được tin nhắn trả lời, lại nhìn Ning, lớp kem trên mặt cô nhóc đã không còn nữa, bị Mina dùng khăn giấy lau.
Cảnh tượng này còn khiến Lingling cảm động hơn cả cảnh Ning liếm mũi, cô chụp một bức ảnh khác gửi Orm và chú thích: "Cô nhìn đi, tình cảm con của hai ta rất tốt phải không?"
Cái cô muốn biểu đạt chính là cô và Orm, một người một con, cùng chung với nhau cho nên tình cảm sẽ rất tốt.
Orm ở quê nhà nhận được tin nhắn WeChat của Lingling, dựa theo mặt chữ là hiểu: Ning và Mina là hai đứa nhóc mà các cô cùng sinh ra.
Mina được sinh ra nhờ công nghệ mới – tử cung nhân tạo, mà Ning lại sinh ra từ trứng của Lingling, bản thân cô lại mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, nói như vậy cũng đúng, là con của hai người.
Nói có sách mách có chứng, Orm tưởng đâu Lingling lại đang trêu chọc cô, nhưng hiện tại tâm trạng cô khá tệ, không muốn phản ứng người này.
Lingling cắn từng miếng bánh nhỏ, nở nụ cười hiền hậu như người mẹ già, nhìn hai đứa nhỏ đút bánh kem cho nhau, điện thoại rung một cái, cuối cùng nhận được tin tức từ Orm.
Vội vàng mở ra xem, bên trên chỉ có bốn chữ: "Đồ vô liêm sỉ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com