Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

49

Lingling đột nhiên cứng họng, trong lúc cô kể cô cũng không hề nhắc đến tên của Khóc Nhè, sao Enjoy có thể hiểu ra được chứ?

Mà tạm thời mặc kệ cái này, vừa rồi Enjoy nói gì thế?

Cô có thể hiểu, dù sao Enjoy là bạn thân từ nhỏ đến lớn của cô, hẳn cũng là muốn bênh mình.

"Cũng không đến mức chia tay." Lingling chỉ là không hiểu được cái giận này của Orm, ngoại trừ chuyện này ra, bình thường hai người rất hoà hợp, dỗ dành mấy câu thì chuyện hóa thành không.

"Đến mức đó." Enjoy quả quyết nói, dùng giọng điệu nhấn mạnh lặp lại: "Đến mức đó rồi!"

Lingling tìm Enjoy là để tìm cách giải quyết, hiểu thông mọi chuyện: "Nói như thế nào?"

Cho dù Enjoy có nói gì về Khóc Nhè, thì cô cũng không có ý định chia tay.

"Heo nái còn có thể leo lên cây, nhưng mà cậu, Lingling...." Enjoy nói giữa chừng lại chậc một tiếng ghét bỏ.

Lingling như bừng tỉnh, hình như cô lại bị người ta ghét bỏ, mà người này lại chính là bạn thân của cô - Enjoy.

"Còn không bằng heo nái trong trang trại nhà mình!" Enjoy tự nói rồi tự buồn cười, nhắc đến từ heo nái leo cây, cô vẫn không nhịn được mà cười ầm lên.

Có lẽ bị Orm phớt lờ cho nên trong người tự nhiên bực tức, nhưng bị Enjoy công kích bằng lời nói, thì tâm trạng của Lingling rất điềm tĩnh, không hề cáu gắt.

Lingling dùng giọng điệu thản nhiên nói: "Nói chuyện đàng hoàng đi."

Tiếng cười của Enjoy như gà gáy, nghe mà nhức cả tai, thế là để điện thoại ra xa vài tấc.

"Cậu thật vô liêm sỉ, biết yêu đương là gì không?" Enjoy vừa nói chuyện vừa thay đổi giọng nói như đang khóc nức nở, "Kornnaphat Sethratanapong của mình thật đáng thương, ôi tiểu Kornnaphat của mình, chỉ có thể nuốt giận vào bụng, không ai cưng chiều, không ai dỗ dành, không ai đau lòng cho, không ai yêu."

Lingling ôm trán: "Dừng lại."

Enjoy diễn rất tan nát cõi lòng: "Hu hu hu... chia tay đi! Lão Kwong, cậu không xứng với Kornnaphat Sethratanapong của mình, tiểu Kornnaphat của mình...."

Lingling lãnh đạm hỏi: "Vậy mình không có ai cưng chiều, không có ai dỗ dành, mình không đáng thương à?"

Hơn nữa bình thường đều là cô dỗ dành Orm, lần này cũng đâu phải là không có, nếu biết yêu đương mệt mỏi như vậy, thà rằng...

Lingling ngừng suy nghĩ lung tung, nhớ tới mình bị Orm từ chối, ngồi một mình trong xe bật khóc, như thể cô sẵn sàng lật ngược tất cả chỉ cần có thể ở bên người này.

Bây giờ cũng không thay đổi, thế nên Lingling hoang mang, sao cô lại giận dỗi với Khóc Nhè làm gì?

Enjoy vờ thở dài, rồi hắng giọng, cuối cùng cũng chịu nghiêm túc: "Có phải cậu nghĩ bản thân cũng là phụ nữ, cho nên chuyện dỗ người ta không phải làm chuyện cậu nên làm?"

"Có lẽ...." Lingling không biết rõ bản thân từng có ý tưởng này hay không.

"Cũng có thể cậu cảm thấy, dỗ một hai câu, người ta phải nể mặt cậu, lập tức chấp nhận hòa giải?"

"...." Lingling vốn không phải có ý này, nhưng nghe Enjoy nói thế, lập tức không phản bác lại được.

Bản thân chạy đến công ty, ngoại trừ không muốn làm phiền người ta thì hình như bản thân đúng là không có kiên nhẫn.

Enjoy không nghe thấy Lingling nói gì, thế là cười khẽ: "Mình đã nói gì ấy nhỉ, chia tay đi, tiểu Kornnaphat sẽ thuộc về mình nhé, để mình đi dỗ dành đủ các kiểu, nào là khóc lóc nài nỉ để tha thứ, nếu không có tác dụng thì quỳ vỏ sầu riêng cũng chả sao."

"Quỳ sầu riêng có tác dụng à?" Lingling tin thật.

"Thì cậu thử xem đi." Enjoy rất tò mò, "Này, rốt cuộc cậu đã làm cái quái gì khiến tiểu Kornnaphat tức giận như vậy?"

Lingling tránh nói, gạt đi: "Chuyện nhỏ."

Enjoy lại chậc lưỡi đầy chán ghét: "Nghe mình đi, ok? Bỏ thái độ ngạo mạn xuống đi."

Lingling cười khổ, bắt chước giọng điệu của Enjoy: "Mình đã rơi xuống bụi bặm đầy người rồi, ok?"

"No, no, no... chưa đủ đâu, phải rơi xuống tới mức không chiến lạnh được nữa kìa." Không cho Lingling có cơ hội ngụy biện lại, Enjoy hít một hơi thật sâu để nói một lèo, "Nghe mình đi, nghe mình rồi sẽ ổn được chưa nè? Mau đi mua bó hoa đi, 99 đóa hoa hồng, phải đỏ rực...."

"Em ấy bảo mua hoa phí tiền." Lingling ngắt lời, lần trước mua một cốp xe hoa, Khóc Nhè không mang hết được vào nhà lại không cho vứt đi, cuối cùng thì tội nghiệp dì Winny phải đi phân phát hoa cho phòng bệnh này đến phòng bệnh khác.

Enjoy suy nghĩ một chút rồi nói: "Thôi thế này đi! Cậu đi mua ít nội y gợi cảm, cái loại ren xuyên thấu ấy, màu đen càng tốt, còn không thì đỏ. Rồi mua một bộ còng tay xích chân bằng da, sau đó thay đồ rồi trói lại, đợi tiểu Kornnaphat đi vào phòng, lập tức dùng cái giọng điệu đáng thương nhận sai, rồi cầu cô ấy thích xử phạt thế nào thì xử phạt."

Lingling: "..."

Trước mặt Enjoy phảng phất có một bóng hình, khi đôi chân dài của Lingling lộ ra, ai có thể chịu nổi?

"Mong em tha thứ cho chị, chị nguyện làm tù nhân trong tình yêu của em, hãy đến cứu rỗi chị, trừng phạt chị...." Enjoy khịt mũi, nói thiệt thì cô cũng thấy ghê, "Không có chuyện gì mà ở trên giường lăn qua lộn lại mà không giải quyết được, một lần không đủ thì hai lần."

Đầu bên kia điện thoại vẫn không có tiếng động, Enjoy chỉ tưởng Lingling người đầy tri thức kia đang e lệ.

Thực tế là Lingling đã nghĩ đến tình trạng thể chất của cô ấy và việc phá băng theo cách này đơn giản là không thực tế.

"Cúp máy." Lingling giữa giọng nói đùa cợt của Enjoy cúp điện thoại, không đưa ra được cách nào hay, ngược lại càng làm khó chịu hơn.

Buổi tối về đến nhà vẫn bơ nhau sao? Ở trước mặt bọn nhỏ không thể làm trò nịnh nọt như thế, rất mất mặt, cơ hội tốt nhất có lẽ là lúc về phòng đi ngủ. Nhưng mà nghĩ lại, lúc cô về đến nhà thì Khóc Nhè có ở nhà không? Hay lỡ đâu từ trường mẫu giáo về thẳng nhà của Khóc Nhè thì sao?

Vào lúc chiến tranh lạnh mà không gặp mặt nhau, vậy cơ hội phá bằng ở đâu mà ra?

Nếu đợi qua mấy ngày nữa, ba mẹ cô về nước thì càng phức tạp hơn.

Lingling quyết định, tối nay phải giải quyết cho xong chuyện với Orm, nhẫn nhịn cũng vô ích, lý do tức giận là gì đây? Phải làm sao mới có thể giải quyết nút thắt trong lòng Khóc Nhè? Nhất định phải nói rõ ràng mới được.

Bên kia, sau khi Lingling rời đi, Orm có chút lơ đãng tham gia các hoạt động tiếp theo, trong quá trình đó, Ning vung nắm tay nhỏ nhắn cổ vũ mẹ cố lên, nhờ đó mà cô mới có chút hăng hái.

Làm sao cô có thể tức giận thật với Kwong Móng Heo được chứ....

Cuối cùng đạt được vị trí thứ ba, cũng may nằm trong nhóm xuất sắc cho nên Ning được con gà mà cô nhóc ao ước.

Sau khi đi ra khỏi lớp học, Ning cầm con gà bằng cả hai tay, trên ngực có một bông hoa lớn màu đỏ được cô May tặng, tượng trưng cho một học sinh ngoan, có bạn nhỏ đi qua chào tạm biệt, cô nhóc giơ cao con gà lên qua đầu sau đó lớn tiếng nói hẹn gặp lại.

"Hẹn gặp lại nha." Con gà liên tục vỗ cánh, lắc đầu lặp lại lời nói của Ning, trông rất buồn cười.

Orm đặt tay lên bả vai Ning, ôm cô nhóc đi về phía trước.

"Mẹ ơi." Ning giơ con gà ngang tầm mắt với mẹ, giống như là con gà kia thay cô nhóc nói chuyện với mẹ.

Con gà quằn quại trước mặt Orm, lặp lại lời của Ning bằng một giọng kỳ quái: "Buổi tối con vẫn có thể ngủ với Mina chứ?"

Orm và gà đồ chơi nhìn nhau, sửng sốt, sau đó mới ý thức được mình đang làm gì, cúi đầu nhìn Ning.

"Được không ạ?" Ning nhìn mẹ đầy mong đợi rồi hỏi lại lần nữa.

Orm suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ làm ra quyết định: "Được rồi, con ở lại với Mina, buổi tối mẹ có việc nên sẽ về nhà chúng ta."

Giây tiếp theo, giọng nói trẻ con của Ning vang lên: "Vậy mẹ Kwong thì sao ạ?"

Một giây tiếp theo, con gà lặp lại điên cuồng lắc lư: "Vậy mẹ Kwong thì sao ạ?"

Orm nhìn con gà, cau mày, làm sao có thể tạo ra món đồ chơi khó chịu như vậy?

Tra tấn tâm hồn một lần là đủ, vậy mà còn thêm lần thứ hai.

"Chắc là..." Cô nói không chút tự tin.

"Chắc là..." Gà bắt chước lời cô.

Orm ánh mắt sắc bén, cô nhìn chằm chằm vào con gà lặp lại lời nói: "Đi với mẹ."

Con gà náo động: "Đi với mẹ."

Thật là khó chịu!

"Mẹ Kwong cũng có việc sao ạ?" Ning lên xe, trong lòng vẫn còn rất nhiều nghi vấn muốn hỏi, "Hai mẹ có việc phải về nhà chúng ta sao ạ? Vậy việc của mẹ và mẹ Kwong giống nhau sao?"

Ning nói một câu dài, con gà kia ồn ào một lúc.

"Đúng vậy." Trong lúc chờ đèn đỏ, Orm tìm được công tắc trên con gà, ấn nút tắt sau đó ném ra ghế sau, thầm nghĩ từ nay về sau thế giới sẽ yên tĩnh.

"Tại sao lại phải về nhà chúng ta ạ? Là việc gì thế mẹ?" Không có con gà, thì Ning biến thành con gà, huyên thuyên không ngừng, "A, con biết rồi, mẹ chọc giận mẹ Kwong, cho nên có phải đi xin lỗi không?"

Orm chăm chú lái xe, ngực đau không thôi, cô sắp bị đứa nhỏ này làm cho tức chết rồi.

"Nhưng mà xin lỗi thì xin lỗi, sao lại không để cho con và Mina thấy? Hai mẹ phải làm chuyện xấu hổ sao ạ?" Ning chớp đôi mắt to sáng.

"Xấu hổ á?" Orm tức sôi máu, giờ Lingling như thế kia! Một năm tới, cô không thể làm cái chuyện đáng xấu hổ kia.

Ning giải thích: "Là hôn đó ạ."

Theo cách hiểu đơn giản của một đứa trẻ, hôn nhau đã đủ xấu hổ rồi.

Orm luôn chủ trương bình đẳng giao tiếp với trẻ con, mặc dù tâm rất mệt, nhưng vẫn không thấy phiền mà nói: "Buổi tối hai mẹ có chuyện của người lớn phải giải quyết, hiểu chưa?"

Còn giải quyết thế nào thì vẫn chưa nghĩ ra.

Tên họ Kwong ngốc kia, với tay lấy túi xách xoay người đi rất dứt khoát, nếu lúc đó đổi hướng, nắm tay cô....

Orm không biết nếu lúc đó sẽ nắm lại tay Lingling, hay sẽ đẩy cái tay kia ra để người kia tự đi ăn năn sám hối.

Kwong Móng Heo tại sao không thừa nhận bản thân sai chứ! Đến cuối cùng còn bắt cô đi cầu hoà sao? Orm mím môi, trong đầu ôn lại quá trình quen biết với Lingling.

Độc thân bao nhiêu năm, vất vả lắm mới động tâm, có câu nói nói như thế nào ấy nhỉ: Cuộc đời như một vở kịch, đến với nhau là do duyên phận. Nắm tay nhau đi đến già không mấy dễ dàng, nên phải biết trân trọng lẫn nhau.

Hơn nữa chẳng phải đã có con với nhau rồi à? Vẫn là một đống!

Orm vừa lái xe, vừa nhìn về phía trước, cố gắng gượng cười. Được thôi! Cô không so đo với Kwong Móng Heo nữa!

Buổi chiều về nhà họ Kwong chơi với bọn nhỏ, con gà bị Ning và Mina chơi đủ các kiểu, mỗi đứa một câu bắt con gà đọc lại, ồn đến mức dì Winny người miễn nhiễm với tiếng ồn cũng phải lắc đầu chịu thua.

Đến bốn giờ, cô mở khung chat W của Lingling, gõ gõ xoá xoá gần năm phút.

Gửi hàng tin nhắn chữ qua thì cũng quá kỳ, thế là gửi một cái icon cười mặt vàng đơn giản qua cho Lingling.

Điện thoại trên bàn rung lên, ánh mắt Lingling lập tức bị thu hút, cô nhìn chằm chằm vào tin nhắn W hiện lên trên màn hình với vẻ mặt nghiêm túc.

Sẽ là Khóc Nhè sao?

Lingling không có dũng khí mở khóa điện thoại.

Thư ký ôm hồ sơ đứng bên cạnh Lingling, nhìn cây bút của sếp lớn nằm trên tập hồ sơ rất lâu, theo tầm mắt Lingling, cô liếc nhìn theo.

Cuối tầm mắt là màn hình điện thoại di động đang sáng.

Không hiểu sao cô thư ký lại nhớ đến cô nàng sư tử bí ẩn tối qua.

Khi màn hình tự động tắt đi, thư ký nhìn Lingling, ngập ngừng đưa tay ra, sau đó đưa trước mặt để mở khóa thông qua nhận dạng khuôn mặt.

Thư ký vô thức nín thở, cảm thấy mình sắp chứng kiến ​​được điều gì đó phi thường.

Trong khung chat, tin nhắn trò chuyện trước đó là vài tin nhắn thoại, nhưng tin nhắn mới nhất chỉ là một icon cười mặt vàng bình thường.

Sau đó, cô thư ký nhìn thấy khuôn mặt luôn lạnh lùng của sếp lớn có dấu hiệu tan chảy, cô cong khoé môi lên với cái icon mặt cười màu vàng kia, cười mỉm như cái icon kia.

Thư ký đứng ở bên cạnh, mím môi im lặng, trong lòng gầm lên: Có tình huống!!!!!

Orm gửi tin nhắn mới: [Tối nay đến nhà em, có chuyện muốn nói với chị.]

Ánh mắt Lingling ôn nhu, vừa gõ ra một chữ được, chợt nhớ tới lời Enjoy đã nói với mình trước đó, Khóc Nhè chủ động thế này cô rất mừng, có cảm giác được cưng chiều vô hạn, nhưng cẩn thận nghĩ lại, thì ớn lạnh cả sống lưng.

Này là muốn chia tay sao?

Orm phân vân cả buổi chiều, khó khăn lắm mới chủ động bước trước, cô lo lắng nhìn chằm vào điện thoại, thầm nghĩ lời tàn nhẫn, nếu Kwong Móng Heo mà dám không trả lời cô tiếp tục nhăn mặt, cô sẽ khóc cho mà xem!

Cũng mau rất nhanh Lingling đã trả lời lại, Orm ra vẻ lạnh lùng tiếp tục nhắn tiếp.

Đợi một lúc lâu, Lingling mới trả lời: [Mấy giờ?]

Giờ đến lượt Orm không vui, cô gửi cả một câu, thế mà Kwong Móng Heo chỉ trả lời lại cô hai chữ là sao?

Cô tức giận gõ phím: [Bây giờ!]

Lingling ngồi ở trong văn phòng, tâm trạng chán nản, nhưng ở trước mặt thư ký thì làm như không có chuyện gì, điện thoại rung lên, cô nhịn không xem.

Thư ký nhận được hồ sơ có chữ ký của sếp, cười rồi đưa một cái khác.

Lingling bớt chút thời gian nhìn điện thoại, vừa đọc vừa giơ tay nhận hồ sơ, ánh mắt vừa chạm vào màn hình, lập tức đẩy ngược tập hồ sơ kia lại, đột nhiên đứng dậy, tìm chìa khoá xe trên bàn.

"Kwong tổng?" Thư ký kinh ngạc trước hành động của sếp, cô cũng không có nhìn được tin nhắn mới kia viết gì.

"Đưa hồ sơ cho tôi, ngày mai bảo Mint đến nhà cô Kornnaphat lấy...." Lingling lại bắt đầu buồn lo vô cớ nghĩ, bản thân tối nay có tư cách ngủ lại ở đó hay không còn chưa biết được, mang gương mặt u sầu mặc áo khoác vào, "Thôi được rồi, có gì tôi nói với cô ấy."

Orm nhận được tin nhắn chỉ một chữ của Lingling: [Được.]

Dứt khoát vậy à? Chẳng phải nói công ty có việc sao? Orm chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sô pha, xoa xoa cái mông hơi mỏi khi ngồi một hồi lâu, rồi lại xoay cổ, sau đó đến xoay cổ tay, rồi bẻ khớp ngón tay.

Mina và Ning đang ngồi bệt trên tấm thảm trải sàn, cùng xếp mấy khối gỗ, chuẩn bị tạo nhà cho con gà, nhìn thấy hàng loạt động tác kỳ lạ của mẹ, Ning hỏi: "Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?"

"Khởi động." Khởi động cơ thể, về nhà cho Lingling chút sắc thái.

Orm hôn hai đứa nhỏ một cái, hai đứa nhỏ dường như chỉ có ánh mắt dành cho nhau, nhiệt tình vẫy tay tạm biệt, không mảy may quan tâm đến chuyện cô đi đâu, cũng không có ý giữ lại.

Đến khi mẹ Kornnaphat đi được một lúc, Mina mới nhớ là phải quan tâm đến mẹ Kornnaphat.

Mina hỏi Ning: "Sao mẹ Kornnaphat lại đi thế?"

Ning nghe con gà lặp lại lời nói, cười ha ha không ngừng: "Mẹ nói, tối nay phải giải quyết việc người lớn với mẹ Kwong."

"A!" Dì Winny đang nhặt những khối gỗ ném dưới gầm ghế sofa, nghe thấy lời nói trẻ con của Ning, bà sợ hãi trách: "Mấy đứa còn nhỏ, đừng nói bậy."

Nói có việc cần giải quyết với cô Kwong, mà còn là chuyện người lớn, tránh mặt trẻ con còn chọn buổi tối để giải quyết, trước khi đi còn khởi động cơ thể....

Dì Winny than thở hồi lâu, cô Kornnaphat hình như là người rất kiên định, làm sao có thể không biết xấu hổ mà nói ra lời đó trước mặt bọn trẻ.

Ning nắm lấy một khối gỗ, bĩu môi không phục: "Mình còn biết hai mẹ làm chuyện xấu hổ đó."

Mina nghiêng đầu không hiểu: "Chuyện xấu hổ gì?"

"Đúng vậy, rất xấu hổ." Ning gật đầu.

Con gà đọc lại: "Rất xấu hổ."

Dì Winny đã bị mấy chữ này tẩy não, sợ sau này nhìn thấy Lingling và Orm, trong đầu sẽ có tất cả những hình ảnh không nên có nên nhờ dì Noey trông chừng bọn nhỏ rồi vào bếp làm vài chiếc bánh ngọt để thanh lọc tâm trí.

Nhắc mới nhớ, sáng thì phớt lờ nhau, tối thì bỏ con để sống thế giới hai người hả?

Dì Winny không khỏi thở dài, bản thân đang nghĩ gì thế? Vợ chồng chính là kiểu cãi rồi hoà thôi, không ai để bụng.

Lingling ôm tâm trạng sắp lâm vào cảnh chia tay, đến nhà Orm rồi nhưng lại ngồi trong xe 5 phút, ở trong xe nín thở nghĩ xem lúc đối mặt với Khóc Nhè sẽ nói gì, không chắc bản thân đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa, nhưng nhìn đồng hồ từng giây từng phút trôi qua, nếu để đối phương chờ lâu sẽ bị ghét bỏ hơn.

Lingling hít một hơi thật sâu, cầm lấy đồ trên ghế phụ rồi bước ra khỏi xe.

Nói lời xin lỗi chân thành, chắc sẽ không sao.

Trong lúc thang máy đi lên, cô tự cổ vũ cho bản thân hết lần này đến lần khác.

Orm vừa mới về đến nhà, từ gara ngầm đi thẳng lên, cô không thấy Lingling ở tầng dưới, cô tưởng phải một lúc nữa Lingling mới tới. Tuy nhiên, vừa thay quần áo ở nhà, đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

Trước khi mở cửa, liên tục nhắc nhở bản thân phải giữ tâm bình tĩnh, dùng tình yêu để cảm hoá cái đồ ngốc này, không thể nóng giận xúc động.

Nói một cách đơn giản, chỉ có sáu chữ: Nói đạo lý, không đánh nhau.

Cánh cửa mở ra, Lingling bắt gặp ánh mắt của Orm, hai tay chắp sau lưng, sau đó lo lắng nhìn về phía sau cô ấy.

Biết Lingling đang suy nghĩ gì, Orm giải thích: "Em để Ning ở lại nhà chị chơi với Mina."

Lingling vẫn chắp tay đứng ngoài cửa, Orm cơ hồ không nhịn được nóng nảy.

Cô kéo người này đến hướng mình rồi nhấc chân đá: "Đi vào."

Lúc Lingling đổi giày thì Orm đi rót nước, làm ấm cổ họng sẵn tiện dập lửa.

Cô quay người lại, đang định nói chuyện thì Lingling vốn đang im lặng như cái hũ nút thì đột nhiên lên tiếng.

"Chị sai rồi!" Những lời cô nghĩ trong xe một câu cũng không dùng tới, Lingling thấy Orm mở miệng sẽ nói chia tay, cho nên vội vàng nhận lỗi trước.

Miệng Orm vừa mới mở ra thì khéo lại, cô xém nữa bật cười rồi, cô chỉ muốn hỏi Kwong Móng Heo có muốn uống nước không thôi mà, thế lại dọa đồ ngốc này.

"Sai ở đâu?" Nghiêm mặt, không thể cười được, phải dạy dỗ người này để rút bài học kinh nghiệm.

Thái độ nhận sai của Lingling rất tốt: "Gì cũng sai."

Orm không khỏi cong lên khóe môi, quay đầu hừ một tiếng: "Có lệ."

"Cái này..." Lingling do dự mãi, mới lộ ra đồ vật giấu sau lưng, một cái là túi giấy màu hồng, hình như dùng để đựng quần áo, cái còn lại... được bọc trong một cái túi nhựa màu trắng. Hình dáng của nó không hề nhỏ, Orm nhìn Lingling đặt nó xuống đất, chỉ đưa túi quà cho cô.

"Cho em..." Lingling đưa túi xách, bất an đẩy kính lên, "Chị chân thành xin lỗi, không phải nói cho có."

Kwong Móng Heo đã nói vậy, đương nhiên Orm cũng tự tạo bậc thang để đi xuống, cầm túi mở ra xem.

Lingling không dám nhìn Orm, bất an sờ sờ chóp mũi.

Thoạt nhìn giống như một chiếc váy ngủ ren mỏng, cầm trên tay không nặng lắm, Orm cảm thấy kỳ quái, móc một dây vai, nhấc váy ra.

Nói là váy ngủ, nhưng thực ra là một lớp gạc đen thêu tinh xảo, mỏng như cánh ve, Orm nhìn xuyên qua váy có thể nhìn thấy khuôn mặt Lingling.

Orm kinh hãi, lấy váy ướm thử lên người, vạt váy dài đến đùi.

"Lingling Kwong..." Orm lại muốn mắng người nữa.

Vừa nghe Orm gọi đầy đủ tên, Lingling vội vàng giải thích, "Chị mặc! Chị đưa cho em là muốn mặc cho em nhìn."

Biểu cảm của Orm đầy hoang mang.

"Khóc Nhè, đừng giận chị mà." Lingling vốn dĩ muốn đem gì đó theo để làm bảo hiểm, định mua bó hoa dỗ Khóc Nhè, thế mà cả đường đi càng nghĩ càng hoảng, thế là nghe lời Enjoy.

"Em xem chị mặc cái này để làm gì?" Orm ngay từ đầu dở khóc dở cười, đến khi mở miệng thì nghẹn ngào.

Lingling hiểu lầm, tưởng đâu Khóc Nhè nhịn không được mà lau súng cướp cò, dịu dàng dỗ dành: "Bây giờ không muốn xem thì để sau này xem cũng được."

Orm vo váy lại thành một cục, tức giận ném về phía Lingling: "Em chỉ vì muốn xem cái này thôi sao?"

Cái đống nhàu nhò kia đập lên người Lingling, cơn giận cũng dâng lên, cô đã hạ thấp lòng tự trọng xuống đến mức này, còn muốn cô làm thế nào nữa đây?

Cô ngẩng đầu định tranh luận với Orm, lại thấy cô ấy quay lưng lại, vai run run, hình như đang khóc.

Lingling lập tức mất bình tĩnh, từ phía sau đưa tay ôm lấy Orm, hai tay vòng qua eo người trước mặt, lại sợ bị đẩy ra. Cuối cùng, cô chột dạ đá vào chiếc túi nhựa màu trắng bên cạnh, dùng tiếng xào xạc để thu hút sự chú ý của Orm.

Nhìn thấy Orm không quay đầu lại nhìn mình, Lingling chỉ có thể nói: "Chị biểu diễn cho em một tiết mục."

Váy gợi cảm vô dụng, cũng may là cô còn đồ dự phòng.

Orm quay người lại, hai mắt đỏ hoe, bất mãn trừng mắt: "Hầm mình trong nồi sắt?"

Lingling sửng sốt, đây là loại tra tấn gì vậy? Hơn nữa, cô có thể tìm đâu ra một cái nồi lớn như vậy?

Ngồi xổm xuống, cẩn thận lấy quả sầu riêng trong túi nhựa ra, nó hơi châm chích trên tay, lẽ ra phải bảo người bán hoa quả bóc nó ra.

Orm chỉ nhìn Lingling ngồi xổm trên mặt đất, tách sầu riêng.

Orm khịt mũi: "Chị muốn em nhìn chị tách vỏ sầu riêng thôi à?"

Lingling lần đầu tiên trong đời tách vỏ sầu riêng, tốn rất nhiều công sức mới bóc được một mảng lớn vỏ, cô đặt mặt có gai lên.

Biểu cảm rất trịnh trọng, động tác đầy nghi thức.

Orm ngửi thấy mùi sầu riêng tràn ngập phòng khách, đột nhiên cảm giác cực kỳ bi thương.

Lingling nhìn vỏ sầu riêng, chậm rãi nói: "Chị nhận sai với em, vì chưa được sự đồng ý của em mà đã dùng phôi thai của em, nhưng chị có lý do của chị, thứ nhất chị muốn cho Mina thêm một phần cơ hội, thứ hai chị muốn trải qua quá trình em từng mang thai Ning...."

Càng nhiều lý do bị Lingling nhét vào góc tối, cô không thể nói ra, đành dừng lại.

"Ling...ling...Kwong." Orm gằng tên cô từng chữ một.

Lingling sợ cô nói ra những lời cay nghiệt khiến không thể rút lại, đành cười ngắt lời cô: "Em tha thứ cho chị đi, chị quỳ sầu riêng cho em xem nha."

"Chị là heo à?" Orm đá vỏ sầu riêng qua một bên, giây tiếp theo liền bật khóc.

Enjoy nói cô còn thua cả heo, Lingling nghe lời Orm, gật đầu: "Cứ cho là thế đi, được chứ?"

Nước mắt trào ra, Orm vừa khóc vừa tức giận: "Sao bây giờ chị nghe lời thế hả!"

"Sau này chị sẽ nghe em hết, tha thứ cho chị lần này được không, đừng giận chị nữa nha?" Lingling muốn lau nước mắt cho Orm, nhưng bị người ta né, cô bất lực đứng đó, hai tay buông thõng.

"Chị thì biết cái gì chứ hả?" Orm nhìn sầu riêng bốc mùi trên mặt đất, càng khóc càng buồn.

"Đừng khóc mà." Orm không muốn nhìn mình, Lingling đành đi vòng qua đến trước mặt Orm, sau đó xoè tay ra, "Vậy em đánh chị một cái được không? Phạt chị không nghe lời?"

Orm nhìn lòng bàn tay trắng hồng của Lingling, khóc đến không thở nổi, nức nở.

Như muốn nói gì đó, Lingling vội vàng đưa tay về phía trước: "Thôi thì đánh nhiều cái đi nè?"

Orm mơ hồ phát ra một thanh âm, Lingling nghe rõ ràng.

Orm nói: "Không nỡ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #lingorm