Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

79

Orm sửng sốt một lát, sau đó bảo Enjoy gửi định vị và số phòng qua cho cô, cô nhanh chóng mặc quần áo đi ra ngoài rồi lái xe đi.

Cô luôn cảm thấy trong đầu có chuyện gì đó mà suốt ngày không buông bỏ được, bây giờ sau khi nghe Enjoy nói, tâm trạng của cô càng trở nên tồi tệ hơn, Kwong Móng Heo buổi sáng nói tối nay có tiệc, thế này lại cùng với đám bạn đi ăn chơi nhậu nhẹt.

Đẩy cửa phòng ra, bên trong có khoảng bảy tám người, Orm vừa nhìn đã thấy Lingling đang ngồi ở giữa băng ghế dài, bàn trước mặt bày đầy các loại chai lọ, có bia, Wisky, vodka, đủ loại hết.

Trên người vẫn mặc chiếc sơ mi lụa xanh đậm như buổi sáng khi ra ngoài, tay áo xắn lên buông lỏng, để lộ cánh tay thon dài trắng trẻo.

Một tay đặt lên vai Enjoy ở bên cạnh, tay còn lại tùy ý đặt trên đầu gối, vừa nhìn thấy Orm đi vào, cái tay kia vô thức hạ tay xuống.

Nhưng Orm vẫn nhìn thấy Lingling đang cầm điếu thuốc trên tay.

Cô nhớ Lingling không biết hút thuốc, quen nhau đã lâu, chưa từng thấy cô ấy hút thuốc, hôn nhau cũng không có mùi thuốc.

Từ xa nhìn nhau, Lingling dừng lại một chút, nâng khóe miệng hướng về phía cô nở nụ cười rạng rỡ.

Orm nhìn chung quanh những người khác trong phòng, ngoại trừ Enjoy, cô không quen biết ai hết, bị vây quanh bởi ánh mắt tò mò của bọn họ, cô làm mặt lạnh đi đến trước mặt Lingling.

Có người nhấn tạm dừng bài hát, tiếng nhạc ồn ào biến mất, ánh đèn sáng rực đột nhiên sáng lên trong phòng cùng với quả cầu ánh sáng nhấp nháy.

Lingling nắm tay cô, ngẩng mặt nhìn cô rồi cười, mí mắt rũ xuống, như thể một giây sau sẽ ngủ thiếp đi.

Orm gõ vào đầu cô, đúng thật là uống nhiều.

Cô đưa tay ra.

Lingling suy nghĩ một chút, sau đó ngẩng đầu, tựa cằm vào lòng bàn tay cô.

"Không phải muốn cái này." Orm quay đầu nhìn Enjoy, bất đắc dĩ nói: "Chị ấy đã uống bao nhiêu?"

Enjoy uống xong có chút say, chỉ tay vào bàn: "Nhiêu đây."

"Về nhà." Orm vỗ vỗ mặt cô, lấy điếu thuốc trong tay cô, bỏ vào gạt tàn rồi dập tắt.

Hai tay Lingling kéo tay Orm, mượn thế đứng dậy, thân thể lảo đảo, có chút đứng không vững.

"Kwong tổng, mau về nhà với vợ đi." Có vẻ như họ đều là bạn thân của Lingling, biết về mối quan hệ của hai người.

"Vợ mình..." Lingling hít một hơi thật sâu, khó nhọc đứng thẳng, vòng tay qua vai Orm, dùng đôi mắt say mê mờ mịt nhìn cô.

"Xin lỗi, tôi đưa chị ấy về nhà trước..." Orm chào bạn của Lingling.

Lingling bắt đầu giới thiệu: "Đây là vợ mình, Orm, đây là lần đầu gặp mặt, mọi người làm quen đi."

Đám đông vỗ tay hò hét.

Orm ôm trán ra hiệu cho Enjoy tới giúp trường hợp thẹn này.

Ai có thể ngờ Enjoy không hiểu ý, còn đưa cho cô một ly rượu: "Nào, chúc mừng Lão Kwong và Tiểu Kornnaphat trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long, sớm sinh quý tử...."

Lingling cướp lấy ly rượu từ trong tay Orm, bất mãn nói với Enjoy: "Nói bừa gì thế? Con đều có đủ bàn mạt chược rồi, đẻ nữa vợ sẽ mắng đấy."

"Nhanh đi... xấu hổ quá rồi..." Orm thì thầm vào tai cô, lịch sự mỉm cười với một đám người.

"Để chị uống hết ly này...." Lingling nâng cổ lên, oneshot.

Cuối cùng, Orm không biết phải tốn bao nhiêu công sức dỗ dành lê lết mới có thể đưa Lingling ngồi vào ghế phụ.

Cái bộ dạng say rượu này mà về nhà họ Kwong, để ba mẹ Lingling thấy chắc chắn sẽ bị mắng, hoặc là có khi say rượu làm đủ thứ đánh thức Ning và Mina, sau này còn mặt mũi đâu mà dạy con chứ? Hình ảnh bị hủy hoại hoàn toàn.

Vừa lái xe, Orm không quan tâm Lingling có ngủ hay không, không ngừng phàn nàn: "Chị mới hoàn toàn bình phục được ba tháng, uống nhiều như vậy còn muốn sống không hả?"

Lingling nhìn về phía trước, cười giả dối.

"Còn hút thuốc? Cái hay không học sao học toàn cái xấu vậy?"

Lingling bĩu môi: "Chỉ một miếng thôi, không thích."

"Không phải nói dự tiệc à? Rồi thành thế này? Dám gạt em?"

Lingling nghiêng cổ khó hiểu, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Orm.

Bị Lingling nhìn hồi lâu, mặt Orm vô thức nóng lên: "Về nhà em sẽ xử lý chị!"

Mang Lingling về nhà của chính mình, sau khi chuyển đến nhà họ Kwong, thỉnh thoảng cô sẽ quay lại thu dọn đồ đạc, dọn dẹp, nhà sạch sẽ không một hạt bụi.

Vừa bước vào đóng cửa lại, Orm còn chưa kịp thay giày, đã cảm thấy sau lưng có một hơi thở nóng hổi, sau đó có một cỗ lực đẩy cô về phía cửa, vai cô bị kẹp chặt.

Tay phải Orm mò mẫm tìm công tắc đèn, nhưng không với tới, hơi thở của cô tràn ngập mùi nước hoa tươi mát như gió biển, xen lẫn mùi rượu nồng nặc, cùng chút mùi thuốc lá.

Môi cô được bao bọc trong quả cầu ấm áp như lửa, dán chặt vào nhau, không dịu dàng mà mang sự xâm phạm, Orm bị động đáp lại, biết Lingling muốn làm gì, mà cô cũng bị kích thích.

"Đi tắm trước đi." Giọng cô lập tức chìm vào giữa môi và răng của họ.

Hôn môi lâu, không khống chế được cường độ, có chút tê dại, Lingling áp tai vào tai cô, cơn say khiến giọng cô ấy trầm thấp, khàn khàn: "Chị muốn... em yêu chị."

Ngoại trừ lần đầu tiên, Orm là người lần nào cũng bị động chịu thiệt vì những yếu tố không thể kiểm soát được. Tục ngữ có câu, quen tay hay việc, tay nghề ban đầu của Lingling chưa biết khi nào nặng khi nào nhẹ, đến giờ thì đã thành thạo, lại còn có kỹ năng riêng.

Bởi vì bác sĩ đã bảo Lingling nghỉ ngơi nên mấy tháng nay Orm chỉ có thể yên tâm nằm hưởng thụ, dù kỹ năng của Lingling có xuất sắc đến đâu, thì suy nghĩ phản công đương nhiên là có.

Nếu Lingling đã chủ động yêu cầu, thì phải đáp ứng thôi, bấm tay tính toán thời gian, thân thể quả thực đã khôi phục, Orm cảm thấy đã đến lúc cô phải lật.

Ngọn lửa bị cưỡng ép dập tắt chỉ còn lại vài tia lửa yếu ớt, nhưng vào lúc này, như gặp phải khí hỗ trợ đốt cháy, chúng vọt lên không thể cứu, ngọn lửa hoàn toàn mất kiểm soát.

Từ bàn ăn bằng đá trong phòng ăn, đến ghế sofa ba chỗ trong phòng khách, đến dưới vòi sen trong phòng tắm... rồi trước bồn rửa, đến cửa sổ lồi trong phòng ngủ...

Mỗi góc nhà đều để lại những cái bóng khác nhau.

Cuối cùng, hai người cùng nhau ngã xuống chiếc giường lớn, Orm quên mất Lingling đã bao nhiêu lần ôm cổ mình, cảm giác được cơ bắp trong cơ thể đối phương căng cứng đến cực điểm, không cách nào khống chế được run rẩy.

Thể lực của cô luôn rất tốt, nhìn đường nét trên cánh tay có thể thấy sức mạnh cánh tay của cô tốt hơn người bình thường.

Nhưng vào lúc này, cuối cùng cũng cảm thấy bất lực.

"Đủ chưa?" Cô hôn lên khóe mắt đỏ bừng của Lingling, nghĩ rằng đó là màu của dục vọng.

Lingling nửa say nhìn vào mắt cô, khóe miệng hơi nhếch lên, dưới ánh mắt trìu mến của Orm, ánh mắt dần dần lấy lại sự tỉnh táo, ý cười mơ hồ biến mất.

"Muốn nữa không?" Orm cười nhạo Lingling chưa thỏa mãn dục vọng, xoa xoa cánh tay phải nhức mỏi, cảm thấy mình có thể kiên trì thêm một chút.

Lingling lắc đầu, nghiêng người về phía trước ôm lấy người trên người mình, vùi mặt vào vai cô.

"Được rồi..." Orm lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ, mới hơn bốn giờ sáng, thể lực của cô chống đỡ hết nổi cũng có thể hiểu được.

"Trên người đều là mồ hôi, có muốn đi tắm không?" Cô hỏi ý kiến của Lingling.

Lingling không nói gì, vẫn lắc đầu.

Orm bó tay với Lingling, dịu dàng dỗ dành, "Vậy em đi rửa tay, quay lại ôm chị ngủ, được không?"

Ngược lại, Lingling ôm cô chặt hơn.

Orm tự nhiên không muốn tách Lingling ra, chỉ có thể một tay ôm eo nàng, giơ cao tay còn lại không kịp lau. Cô tưởng Lingling đã say, bị lăn lộn cả đêm hẳn cũng mệt rồi, nên đợi Lingling bình phục lại, sẽ ôm người đi tắm.

Cho đến khi cô nghe thấy tiếng nức nở không thể nghe được trong bóng tối tĩnh lặng, tim cô thắt lại, cô nhẹ nhàng nâng cơ thể mình lên.

Lingling rời khỏi vòng tay cô, bất lực khoanh tay trước ngực, sau đó chậm rãi che mặt, quay người sang một bên không cho cô nhìn.

"Em làm chị đau hả?" Orm bật đèn đầu giường, xin phép Lingling: "Để em xem."

"Không phải..." Lingling kéo chăn, quấn chặt lấy mình.

"Vậy chị sao thế?" Orm mặc váy ngủ, quỳ xuống bên cạnh Lingling.

"Không sao..." Lingling hối hận ban đêm uống quá nhiều rượu, tưởng rượu có thể làm người ta tê dại, rồi quấn lấy Orm đòi vô số lần, cũng mong cảm xúc sẽ được cơn hoang dại kia áp đi, để nó dần thành cảm xúc vô nghĩa.

Nhưng khi cơn say dần tan đi, hơi ấm của cơn hoang dại đã lùi dần, cảm giác mất mát buồn bã đau đớn, càng tăng lên.

Orm không hỏi tới cùng, mà là vuốt đi những sợi tóc dính mồ hôi trên trán, cẩn thận vuốt phẳng, sau đó nằm nghiêng người, ngẩng đầu nhìn Lingling, dùng giọng dỗ dành nói: "Kwong Móng Heo nhà chúng ta vừa khóc, chắc chắn là có chuyện lớn."

Ở trước mặt Khóc Nhè, lớp ngụy trang của Lingling sớm sụp đổ, Lingling đành phải bỏ cuộc.

"Hình như chị vẫn không quên được Xíu Mại." Lingling đọc xong hai chữ cuối, lau đi nước mắt trước mắt, hiển nhiên cô đã rất cố gắng không nghĩ tới, nhưng nó cũng như nước mắt mà cô đang lau, cho dù có cố thế nào thì chúng vẫn tràn ra.

Orm giật mình, cô kỳ thật cũng biết, hoá ra bản thân cô không nhắc, cũng chưa chắc mọi người sẽ dễ chịu hơn.

"Chị nghe thấy nhịp tim của con bé, chị đã nghĩ con bé sẽ rất giống em, chị còn đặt mấy cái tên cho con bé, định sẽ thảo luận với em. Chị thật sự...." Lingling khóc đến không thở được, cô cảm thấy bản thân vẫn còn say.

Lúc cùng Lingling đi khám thai, Orm nghe thấy nhịp tim của đứa bé, bác sĩ nói đứa bé phát triển tốt.

Cô hơi ngẩng mặt lên, xoa xoa sống mũi cay cay, an ủi: "Em biết, em biết hết."

Các cô đều giống nhau, đều mong chờ sự xuất hiện của sinh mệnh nhỏ bé này.

"Là chị không bảo vệ tốt bé con, hôm đó rõ ràng chị cảm giác bé con sẽ không còn nữa, nhưng mà chị còn...." Lingling cắn môi dưới, giọng nói đầy tự trách.

"Thật sự không còn cách nào, chị muốn bảo vệ Ning." Orm từ phía sau ôm Lingling hôn lên tóc cô ấy, ngăn cô ấy không được tự trách bản thân nữa.

"Lúc đó, chị nhìn thấy quần dính đầy máu... lúc đó chị không thấy đau, nhưng lòng chị thì đau lắm... giống như chứng kiến Xíu Mại của chúng ta cứ vậy mà không còn nữa."

"Chị đã làm rất tốt rồi." Orm sợ Lingling rơi vào chấp niệm lớn, dỗ dành quay mặt Lingling về phía mình.

Lingling nhìn đối phương đôi mắt đẫm lệ, cô càng ngày càng tự trách mình không che giấu được những cảm xúc âm u này, khiến cho Khóc Nhè cũng khổ sở theo cô.

"Chị nghe em nói." Orm cụp mắt sắp xếp lại lời nói, khi nhìn Lingling lần nữa, trên lông mày hiện lên một nụ cười ôn hòa, "Bọn mình không cần quên Xíu Mại, bọn mình sẽ luôn nhớ bé con, nhớ đến khoảng thời gian mà bé con đã mang đến cho chúng ta, đó là hồi ức đẹp."

Lingling thấy rõ ràng cô đang cười, nhưng một giọt nước mắt lại lăn xuống từ khóe mắt cô.

"Xíu Mại không phải không tồn tại, bé con vẫn ở đó, ở trong lòng chúng ta." Giọng nói của Orm rất mềm mại, tựa như đang suy luận với một đứa trẻ vậy, "Thật sự chết đi là khi không ai nhớ đến."

Lingling hiểu lời của cô, bọn họ vẫn còn nhớ rõ những cảm xúc mà Xíu Mại mang đến cho hai người, đó là tồn tại vô cùng ý nghĩa, không cần thiết phải ép bản thân phải quên đi.

Orm thấy Lingling ngẩn người, xuống giường vào nhà vệ sinh rửa mặt, rồi lấy khăn ướt đi ra lau mặt cho Lingling.

"Để em kể cho chị nghe một cậu chuyện trước khi đi ngủ nha?"

Lingling ừ nhẹ một tiếng, vùi mình vào trong ngực cô, nhắm mắt lại.

Orm ôm cô ấy, chậm rãi nhẹ nhàng nói: "Trên thiên đường có rất nhiều tiểu thiên sứ. Những tiểu thiên sứ đó phải làm rất nhiều nhiệm vụ, mới được phái xuống bụng của một người mẹ chỉ định, làm cục cưng của người đó. Sau đó có một ngày, có một tiểu thiên sứ thông minh, nóng lòng muốn tìm mẹ trước khi hoàn thành nhiệm vụ..."

Nghĩ rằng người trong ngực mình đã ngủ say, Orm dừng lại một chút, lại nghe thấy cô ấy hỏi: "Tiếp theo thì thế nào?"

"Sau đó, người giám sát của thiên đường phát hiện ra và đưa tiểu thiên sứ đó về. Trên đường về, tiểu thiên sứ thề đợi đến khi hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ quay lại tìm mẹ. Nhưng mà người giám sát nói, người mẹ này đã có 4 tiểu thiên sứ phải bảo vệ, đã vượt hạn mức rồi, nên lần sau sẽ đưa tiểu thiên sứ ấy cho người mẹ khác...."

Lingling ngủ say, cô nằm mơ, trong giấc mơ có một tiểu thiên sứ trông hơi giống một Mina, sau lưng cô bé có một đôi cánh nhỏ màu trắng, trên đầu có vầng sáng, cô bé vẫy tay chào tạm biệt cô và nói: "Mẹ ơi, mẹ phải luôn vui vẻ nha."

Cuối cùng cũng đến ngày nhận Tiểu Long Bao và Bánh Bao Chiên, tình cờ lại là kỳ nghỉ hè, định đưa bọn nhỏ đi cùng nhưng sau khi cấy ghép Mina vẫn phải điều trị đào thải, hành trình khá dài, lăn lộn như vậy vẫn không yên tâm.

Vì Mina không thể đi nên Ning chủ động nói cũng không đi, lý do là so với hai mẹ thì cô nhóc vẫn muốn ở lại với Mina.

Orm nghe được lời này vừa đau lòng vừa buồn cười, một cô nhóc mới tí tuổi mà đã không cần hai mẹ nữa.

Lingling vẫn có kỳ vọng đối với Mina, hỏi con gái: "Ning và mẹ cùng rơi xuống nước, Mina, con sẽ cứu ai trước thế?"

Orm nghe Lingling nghiêm túc hỏi bọn nhỏ, cô thiếu điều ôm bụng cười, chỉ có Kwong Móng Heo mới dám hỏi thế.

Mina không suy nghĩ nhiều nói: "Đương nhiên là cứu Ning."

Lingling sắc mặt lập tức thay đổi, trong lòng tan nát, nhìn Orm bên cạnh.

"Là chị tự nói, tự rước nhục!" Orm không thương tiếc mà cười nhạo Lingling.

Ning cười vui vẻ đi tới, nói thêm: "Bởi vì mẹ bơi giỏi nên sẽ cứu mẹ Kwong."

Orm cố ý hỏi: "Vậy nếu mẹ không cứu thì sao?"

"A..." Ning mở miệng, nghi hoặc hỏi Mina: "Chúng ta nên làm sao bây giờ?"

Mina nắm tay cô nhóc, không nhìn mẹ: "Vậy tốt nhất mình vẫn nên cứu Ning."

Lingling không nói gì, đôi mắt trợn to khó tin, chỉ vào Orm, xòe tay ra, nhún vai.

Orm không nhịn được cười, ôm bụng không nhìn người này nữa.

"Xin lỗi, mẹ." Mina cảm thấy lời mình nói có thể sẽ khiến mẹ không vui, lúc cô và Ning lên lầu chơi, còn biết nhẹ nhàng xin lỗi mẹ.

Orm ngừng cười, Lingling đáng thương đi tới tra hỏi cô, cô hoãn lại một chút, khó khăn lắm mới mở miệng, nhưng mở miệng thì lại cười: "Đừng sợ, em đến cứu chị."

Lingling nhớ gì đó: "Hôm đó, chị thấy một câu."

"Gì thế?"

"Con là ngoài ý muốn, chúng ta mới là chân ái."

Orm sửng sốt một chút, nhìn vẻ mặt đắc thắng của người này, chắc người này đang tự cho bản thân vừa mới ra câu nói phi thường.

Cô cười sửa lại cho đúng: "Bọn nhỏ là ngoài ý muốn, còn hai ta là bên lề sự cố ngoài ý muốn."

Một tuần trước khi Tiểu Long Bao và Bánh Bao Chiên ra đời, Lingling và Orm đã đến New York, bên bệnh viện ANP cũng đưa ra phương án bồi thường sự cố lần trước, cần đích thân ký thỏa thuận, lần này đến đây để giải quyết hết cho xong.

Trở lại nơi ngoài ý muốn này, Orm tràn ngập cảm xúc, bản thân trước đây hoàn toàn tuyệt vọng và không còn kỳ vọng gì vào tình yêu, cho nên mới một mình đến đây, không ngờ....

Cô cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy tay Lingling, không hiểu sao lại có cảm giác mọi chuyện xảy ra đều giống như một giấc mơ.

"Sao vậy?" Lingling siết chặt tay cô, lúc cô ngẩng đầu lên liền nhìn nhau cười.

Orm hỏi Lingling: "Lần trước, em nói em sẽ viết cuốn truyện cho chị, chị nhớ không?"

"Nhớ nè." Lingling tưởng đâu Orm chỉ muốn dỗ cô vui.

"Về nước, em sẽ viết, viết những gì chúng ta đã trải qua, sẽ là một câu chuyện rất hay." Orm vừa nói vừa sắp xếp lại đại khái trong đầu, không quan trọng có thể được xuất bản bởi một nhà xuất bản hay không, hay phù hợp với độc giả không, cô chỉ muốn viết ra câu chuyện của hai người các cô.

Đôi mắt Lingling tựa như có dải ngân hà, với những vì sao tỏa sáng rực rỡ.

Cô hỏi: "Truyện tên gì?"

Orm hé lộ, cười nói: "Em đã từng nhắc đến."

Lingling cau mày khó hiểu, là bởi vì cô không nhớ sao?

Dù sao đây cũng là một tai nạn y tế lớn, bệnh viện đã phải trả một số tiền bồi thường lớn, quy ra nhân dân tệ ước chừng hơn 1 tỷ baht. Orm trước khi đến đây đã bàn bạc với Lingling và muốn dùng số tiền này để thành lập quỹ từ thiện, vì có rất nhiều trẻ nhỏ mắc bệnh hiểm nghèo như Mina, nhưng không phải gia đình nào cũng có đủ tiền như họ để chu cấp cho con mình tạo cơ hội điều trị.

Lingling ủng hộ ý tưởng của cô và quyết định đóng góp thêm 2 tỷ nữa vào quỹ.

Mong rằng tất cả những thiên thần nhỏ đến với thế giới này đều có thể lớn lên khỏe mạnh và bình an.

Trước khi rời khỏi bệnh viện, người phụ trách bệnh viện trò chuyện với Lingling đôi câu, vẫn là thái độ ứng xử trong làm việc, sau đó thì một tiếng hô to "Amazing", cảm xúc kích động bắt tay từng người các cô, rồi nói "Congratulations" với mỗi người.

Orm chỉ có trình độ tiếng Anh đại học CET-4, kém xa khả năng nói như tiếng mẹ đẻ của Lingling, cô chỉ có thể hiểu đại khái cuộc trò chuyện của họ chứ không thể hiểu hết.

Trên đường trở về khách sạn, Orm giống như một học sinh trung học vừa mới nghe xong tiếng Anh, cô luôn nghi ngờ đáp án mình vừa nghe là sai, cô hỏi Lingling: "Chị với họ nói gì thế?"

Lingling lái chiếc xe thuê, cười nói: "Cô ấy hỏi chúng ta có đem con đổi lại không."

"Chị nói..." Orm cảm thấy mình nghe không sai.

"Chị nói không, vì bọn mình đang yêu đương, với lại... lập tức kết hôn."

"Kết hôn? Lập tức?" Orm kinh ngạc, cô vừa nghe được hai chữ đều là sự thật.

Lingling dừng đèn đỏ, nghiêm túc nhìn cô: "Em có muốn đăng ký với chị không? Đợi khi về nước, chúng ta lại làm một hôn lễ khác?"

Orm cảm thấy tim mình nhảy lên tận cổ họng, tại sao, tại sao tên ngốc này lại luôn thích làm những chuyện khiến người khác không kịp chuẩn bị như vậy? Ngay cả lúc trao nhẫn đính hôn cho cô, cô vẫn còn ngơ ngác nhìn nó được đeo vào ngón giữa của mình.

Này xem như đã bị trói cả đời.

Một giây trước khi đèn đỏ chuyển sang màu xanh, Orm hô một tiếng phấn chấn: "Đi!"

Không có gì có thể do dự, hai người đều đã trải qua sinh tử, việc sớm muộn phải làm, vậy chi bằng làm ngay luôn.

Lingling ở ngã tư phía trước đổi hướng, cô thực sự rất thích sự quyết đoán của Khóc Nhè! Rất thú vị!

Buổi tối, X của OrmKorn hiếm khi đăng bài về cuộc sống thật của mình — [@Lingling Kwong gặp được chị, là bên lề sự cố ngoài ý muốn [hình ảnh]]

Bức ảnh là một tờ giấy chứng nhận toàn tiếng Anh được chụp nghiêng, chính giữa phía trên có dòng chữ lớn đậm "Giấy chứng nhận kết hôn" đặc biệt bắt mắt, hai chiếc nhẫn được đặt so le và xếp chồng lên nhau cạnh dòng chữ đó, giống như chủ nhân của chúng, nương tựa vào nhau, không thể tách rời.

Không đến nửa phút, Lingling liền share lại bài này về X – [Không, là duyên phận (hôn)]

HOÀN.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #lingorm