C18
Orm Kornaphat nhìn thỏ con đang không ngừng giãy giụa, áo cũng bị người khác cởi ra hơn nửa lộ ra xương quai xanh cùng đầu vai mê người. Đáng chết, sao có thể để người khác nhìn thấy thân thể của Tỷ tỷ chứ?
Đôi đồng tử đen vương men say lập tức tràn đầy sát khí:
- Thân thể Tỷ tỷ bị người khác nhìn thấy rồi, chị nói xem em có nên nuốt hết bọn họ không? Hay là trực tiếp băm nát bọn họ nhỉ?
Thỏ con đang giãy giụa lập tức yên tĩnh, đôi con ngươi đỏ rực mang theo ý khẩn cầu:
- Nong Orm em đừng giết người được không?
- Đến giờ chị còn xin tha cho người khác nữa hả? Chị không sợ em tức giận à?
Orm Kornaphat cảm nhận được mùi thơm nồng đậm phát ra từ trên người cô, tiện tay ôm cô vào lòng. Khói đen bao phủ, hai người lập tức biến mất ngay tại chỗ.
Mà sau khi khói đen biến mất quỷ quái đang quỳ trên mặt đất dần dần bò dậy, thanh âm xương thịt bị xé, tiếng gào thét rạch phá sự yên tĩnh của màn đêm.
[Quỷ Vực]
Chúng quỷ vốn đang làm việc của mình đột nhiên bị một mùi thơm kích thích chấn động, ánh mắt lập tức cuồng nhiệt.
Thơm quá thơm quá, rốt cuộc là vật gì? Quả thật như đang bức điên bọn họ!!
Đuổi theo nơi phát ra mùi hương chúng quỷ sợ hãi phát hiện mùi này phát ra từ tẩm cung của quỷ vương đại nhân. Hơn nữa quỷ vương đại nhân không biết sao lại phát ra quỷ khí dọa người, quỷ khí đậm đặc ép bọn họ thở không nổi, rồi lại phát ra mùi hương làm bọn họ điên cuồng.
Từng tiếng quỷ kêu vang vọng toàn bộ quỷ vực phảng phất như tận thế.
Trong tẩm cung, Ling Ling Kwong bị Orm Kornaphat ném lên giường, mỹ nhân tóc trắng dài xõa tung, lông mi trắng bạc run rẩy. Yêu tinh Ling Ling Kwong mềm mại, nhỏ xinh nhìn chỉ như mới quá tuổi thành niên một chút.
Cổ tay mảnh khảnh chống lên giường muốn nhổm người dậy lại bởi vì căng thẳng mà ngã xuống. Cô nhìn đôi mắt mê ly nhưng lại vô cùng đáng sợ của Orm Kornaphat, Ling Ling Kwong nghĩ thầm chẳng lẽ quỷ vương còn chưa tỉnh rượu?
- Orm Kornaphat em.... em nhận ra chị không?
Thanh âm uyển chuyển như vàng oanh câu dẫn nhân tâm chập chờn, lông mi trắng bạc hấp háy tạo thành bóng mờ dưới đôi mắt lưu ly, thoạt nhìn yếu ớt lại đáng thương đủ để khơi gợi lên ham muốn của bất cứ người nào.
Yếu ớt như vậy, nàng hận không thể hung hăng trói người lại dùng sức thao lộng, tốt nhất trực tiếp thao chết trên giường.
Orm Kornaphat sớm đã bị mùi hương mê hoặc làm mờ mắt, giờ phút này nhìn mỹ nhân để lộ ra đôi vai trần chỉ cảm thấy dục vọng hoành hành trong người rục rịch không yên. Nàng hận không thể đem người trước mắt nuốt tươi, hay nên trực tiếp xé nát ăn tươi nhỉ?
Chỉ là lý trí còn sót lại nói cho nàng biết nàng không thể xé nát người này.
Dục vọng không thể phóng thích khiến máu trong người nàng sôi lên sùng sục.
Cho tới giờ Orm Kornaphat chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ khát vọng một thứ gì đến vậy. Nhìn gương mặt yêu mị ngay sát, nàng thô lỗ túm lấy mái tóc dài, hôn mạnh lên đôi môi mềm.
Nói là hôn còn nhẹ chán, Orm Kornaphat quả thực hận không thể xé nát Ling Ling Kwong. Ling Ling Kwong gần như lập tức nếm được mùi máu tươi nồng nặc, nhìn con ngươi như muốn ăn thịt người của nàng không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Không có ngọc bội áp chế, đối với chúng quỷ cô quả thật y như một liều thuốc phiện. Ling Ling Kwong không hề nghi ngờ lúc này Orm Kornaphat có thể trực tiếp gặm nát cô. Cô giãy giụa, tay không ngừng đánh lên người thiếu nữ đang đè lên người:
- Orm Kornaphat, Orm Kornaphat em tỉnh lại đi.
Thiếu nữ bị người dưới thân đẩy ra, con ngươi càng thâm sâu dọa người, đồng tử lạnh lẽo phát ra ánh sáng màu đỏ quỷ dị như dã thú.
Sương mù màu đen hóa thành vật thể cuốn lấy tứ chi cô, lại có mấy tia sương không an phận xuyên qua phần eo mềm mại, đùi, trước ngực, sau cổ rồi kéo căng một phát.
Thân thể Ling Ling Kwong bị ép bày ra tư thế nửa ngồi, treo giữa không trung.
Hai tay bị trói chặt kéo lên qua đỉnh đầu, hai chân cũng bị dây thừng kéo rộng ra hết cỡ, dù thân thể hiện giờ của cô mềm mại nhưng cũng cảm thấy đau đớn khi bị kéo ra cực hạn như thế này,
- Orm Kornaphat đừng... Chị sợ.
Ling Ling Kwong chưa từng sợ hãi như lúc này, cả thân thể lơ lửng giữa không trung không nghe theo sự khống chế của mình, chỉ cần động đậy một chút thôi cũng cảm thấy đau thấu xương.
Nhìn Orm Kornaphat mặt không biểu tình đứng trước mặt, cô thấy khiếp sợ đến ớn lạnh, sự lạnh lẽo như thể phát ra từ tận sâu thẳm linh hồn.
Ling Ling Kwong hoảng sợ nhìn Orm Kornaphat lôi dương vật ra, cô càng nhìn càng tuyệt vọng, yêu hoàn còn đặt trong người cô, lúc này thân thể yếu ớt lại nhỏ đi rất nhiều, cô không thể tưởng tượng được chút nữa mình sẽ phải chịu đau đớn dường nào.
- Không được, không được, bên trong còn có... còn có yêu hoàn... lấy... lấy nó ra trước nhé....
Ling Ling Kwong ý đồ muốn làm Orm Kornaphat thanh tỉnh.
Mà giờ khắc này trong mắt Orm Kornaphat chỉ nhìn thấy được tiểu huyệt phấn nộn non mềm, nàng muốn chiếm hữu nó, tế bào toàn thân đang điên cuồng kêu gào nàng phải chiếm lấy người này.
Dây càng xiết chặt thêm, kéo cô sang hai bên, cửa huyệt lộ ra trước mắt:
Không muốn không muốn, thật mà!!!!!!!!
- A A A A!!!
Lỗ nhỏ đột ngột bị hai ngón tay cắm vào liền dùng sức co rút lại, Ling Ling Kwong đau đến chân tay lạnh buốt, chỉ hai ngón tay thôi đã đau đến không chịu được.
- Không muốn... hu hu... xin em...
- Còn dám chạy nữa không?
Thần trí Orm Kornaphat khó được còn một tia thanh tỉnh, chỉ là thanh âm vô cùng khàn đặc, khiến người khác phát run.
- Hửm?
Âm cuối lộ ra vài phần nguy hiểm, ngón tay bắt đầu dùng sức xâm nhập vào bên trong, cảm nhận được khí tức mát mẻ của yêu hoàn, nàng đẩy nó vào bên trong, lực tay cũng mạnh hơn.
- A a a! Chị không dám, tha cho chị đi....
Ngón tay co rút khiến Ling Ling Kwong khóc đến lạc giọng, cô thật sự sợ, trước đến giờ cô chưa từng thấy một Orm Kornaphat khủng bố như này, nàng dường như bỏ ngoài tai sự cầu xin của cô.
Ling Ling Kwong nức nở, ngửa đầu thất thần nhìn dạ minh châu chiếu sáng thẳng đến Orm Kornaphat rút ngón tay ra.
Tiếp theo một vật thô to hơn để trước cửa huyệt.
- Không muốn không muốn, Nong Orm, không được...
Ánh mắt ướt át đỏ rực của Ling Ling Kwong tràn đầy bất lực, tuyệt vọng nhìn cánh tay đang đặt trên eo mình, sau đó mạnh mẽ tiến vào.
- A a a!
Đau đớn tê liệt toàn bộ thần kinh của Ling Ling Kwong, người anh như bị cắt thành từng mảnh. Ling Ling Kwong ngửa chiếc cần cổ ưu mỹ kêu thảm thiết.
-Đau, Orm Kornaphat đau, em cút ra, cút.
Đại khái tiếng kêu của Ling Ling Kwong quá mực thảm thiết, Orm Kornaphat nháy mắt thanh tỉnh, hạ thể đang tiến vào một nửa tạm thời ngừng lại, cảm nhận được con đường nhỏ hẹp hơn bình thường, cảm giác sung sướng đến tận xương tủy khiến nàng không kiềm được rên lên một tiếng.
Lần nữa dùng sức giữ chặt vòng eo của mỹ nhân, thả chậm tốc độ chậm rãi đẩy nốt phần còn lại vào bên trong, thẳng đến chỗ yêu hoàn bị mắc kẹt.
- Đủ rồi, hức...
Ling Ling Kwong khóc đến đứt hơi, hai tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào thịt, cảm giác côn thịt dữ tợn từng chút đục sâu vào thân thể quá mực thống khổ.
- Không muốn, hu hu... tha cho chị đi....
Orm Kornaphat nhìn nữ nhân khóc nấc, dùng sức đâm toàn bộ tính khí của mình vào. Nàng nhẹ nhàng ôm nữ nhân vào lòng, an ủi vỗ về bờ vai đang không ngừng co rúm.
Mặt Ling Ling Kwong trắng bệch, đau đớn la hét đến thất thanh, cô bị thiếu nữ ôn nhu ôm vào ngực, Ling Ling Kwong tức giận cắn mạnh vào vai thiếu nữ rướm máu.
Có lẽ cơn đau này kích thích thiếu nữ, hạ thân của nàng giật giật, đâm sâu hết nấc mới lui ra, sau đó lại càng dùng sức đỉnh vào, mỗi một đợt dường như muốn đâm thủng Ling Ling Kwong vậy.
- A a a Orm... Orm Kornaphat.
Tính khí to lớn càn quấy trong thân thể Ling Ling Kwong, cô thấy mình như đính chặt vào vùng bụng của Orm Kornaphat, trong cô đã đau đớn đến không còn cảm giác, yêu hoàn bị đỉnh vào nơi sâu không tưởng nổi. Ling Ling Kwong duỗi thẳng hai chân, chịu đựng loại cảm giác giống như cường bạo.
Quỷ vật ngoài phòng gào thét, trong phòng tiếng la khóc kích thích thần kinh, mùi thơm hỗn hợp với quỷ khí càng ngày càng nồng, hương vị quỷ dị cơ hồ bức điên bọn nó.
- Hức... không được nữa...
Ling Ling Kwong bị ép lên tường, hai chân quỳ trên mặt đất, hai tay vô lực vịn lấy vách tường, vòng eo mảnh khảnh bị bàn tay to lớn ép sát vào người phía sau, cảm thụ được lực đạo càng ngày càng lớn của người đó.
Tư thế này khiến tính khí của thiếu nữ tiến vào đến độ sâu chưa từng có, Ling Ling Kwong cảm giác bụng của mình hình như bị đỉnh nhô lên một gồ lớn.
Không biết bị xâm phạm bao nhiêu lần, trên thân nữ nhân hiện đầy dấu vết tình dục, bờ mông tuyết trắng lúc này cũng biến thành dâm sắc diễm hồng, tỏ rõ chủ nhân đã chịu ngược đãi tàn nhẫn thế thế nào, cái đuôi nho nhỏ run rẩy làm ánh mắt âm trầm của thiếu nữ tối sầm, duỗi tay nắm lấy đuôi thỏ.
- A... chỗ đó... không được!
Ling Ling Kwong gần như lập tức bật lên, cái đuôi của yêu tinh vô cùng mẫn cảm, chỉ cần đụng nhẹ thôi cũng khiến cô run rẩy, huống chi là vuốt ve kích thích như này.
Thiếu nữ phảng phất tìm được chuyện thú vị, trên mặt lộ ra dục vọng xâm lược, nàng không quan tâm đến lời nói của nữ nhân, một tay bắt lấy cái đuôi mềm mại, một tay chế trụ vòng eo mảnh mai, phía dưới hung hăng đụng chạm nơi yếu ớt của mỹ nhân.
- Dừng lại... dừng... a a a!!! Orm Kornaphat a a a a!
Tệ dại từ xương cụt truyền khắp toàn thân, Ling Ling Kwong tinh thần tan vỡ khóc lớn, sự kích thích quá lớn cô không chịu được.
Orm Kornaphat càng lúc càng hung ác đâm vào, Ling Ling Kwong liều mạng nhổm người lên. Orm Kornaphat cũng không giận, chỉ là Ling Ling Kwong nhổm lên phân nào nàng cũng không rời nửa ly mà thúc lên theo. Cuối cùng người phía sau đè ép Ling Ling Kwong lên tường làm một trận:
- A a a đau đau, không được!
Vách tường thô ráp ma sát hồng anh trước ngực cùng với vật cứng dưới thân, ma sát phía trước kèm với khoái cảm phía sau, hai tầng khoái cảm tập kích.
Giọng nữ nhân khàn khàn chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ như có như không theo từng tiết tấu của thiếu nữ. Cuối cùng Ling Ling Kwong không chịu nổi bắn ra, yêu tinh cao trào khác hoàn toàn với nhân loại, cực kỳ mãnh liệt mà cũng rất dài, Ling Ling Kwong nức nở, toàn thân co rút...
Ngay lúc Ling Ling Kwong tưởng cuối cùng cũng kết thúc thì cô lại bị Orm Kornaphat ném lên giường, cô hoảng sợ nhìn thiếu nữ bổ nhào về phía mình, bất lực xin tha:
- Không muốn nữa đâu... Chị sẽ chết đó...
Thiếu nữ nắm lấy mắt cá chân Ling Ling Kwong kéo qua, một lần nữa tiến vào...
Đêm còn dài, nữ nhân xụi lơ vô lực nằm trên giường, mái tóc ngân bạch xõa tung, thân thể mảnh mai bị tra tấn run rẩy liên tục, miệng nhỏ khép mở phát ra tiếng rên rỉ như mèo con.
Tiếng thở dốc của thiếu nữ hòa cùng tiếng cầu xin của nữ nhân, mùi thơm mê huyễn lạ lùng quyện với quỷ khí dày đặc kích thích thần kinh của những sinh vật thuộc về bóng đêm.
Bạo ngược sẽ mang đến khoái cảm cực đại.
Trong sơn động xa xôi lại có một thiếu nữ áo đỏ bị hút thành thây khô. Thời gian dần qua, một bàn tay trắng noãn như ngọc duỗi ra từ trong quan tài, chủ nhân của đôi tay phát ra một tiếng rên sung sướng.
- Thơm quá...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com