Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1 - Gặp gỡ

Huy Khải khẽ nhìn đồng hồ, bước chân cùng lúc cũng trở nên nhanh hơn. Anh đang vội, anh cần quay trở lại công ty ngay sau khi kết thúc công việc ở đây. Một số hạng mục anh luôn theo sát đã có tín hiệu tốt, bây giờ anh cần trao đổi với các giám đốc dự án và thực hiện một cuộc họp trực tuyến với cán bộ cấp cao ở chi nhánh nước ngoài. Nhưng, tình trạng kẹt xe tồi tệ ở khu vực này đã làm hỏng bét các kế hoạch của anh.

Có một chiếc xe máy giao hàng đang đi ngược chiều về phía anh và một cô gái ở ngay phía trước.

Anh bước tránh sang một bên với thái độ không mấy quan tâm về việc vi phạm luật giao thông của tên đi xe máy. Thế nhưng tầm mắt anh lại nhanh chóng hướng về cô gái, đôi mắt sâu và dài khẽ nheo lại theo bóng lưng của cô. Cô gái đó không có ý tránh ra, vẫn bước liên tục về phía trước cùng với.... cây dẫn đường.

"Chết tiệt!"

Ở khoảnh khắc anh nhận ra cô gái ấy là người khiếm thị, đôi chân đã nhanh chóng lao vút tới. "Cẩn thận!". Anh vươn tay kéo mạnh cô ấy về một bên, vòng người chặn lại đỡ lấy, ánh mắt sâu thẳm thoáng lướt qua khuôn mặt cô gái. Hai bàn tay ngay lập tức siết chặt, đôi môi mỏng mấp máy không thành tiếng. "Thư Khanh?"

Khi tâm thức vẫn còn xáo trộn với những gì vừa nhìn thấy, anh nhận ra cô gái trong vòng tay mình đang run rẩy. Đôi má mịn màng hơi phớt hồng dần chuyển sang nhợt nhạt xanh tái, thần sắc hoảng loạn. Hai bàn tay cô gái cố bấu vào cánh tay anh, cả người mềm oặt, trượt xuống kéo anh gập chân ngồi xổm xuống theo.

"Không phải Thư Khanh". Huy Khải khẳng định khi cô gái gần như dựa hẳn vào lòng mình.

Anh nhanh chóng ổn định lại tâm trí rồi dùng sức đỡ cô gái ngồi ngay ngắn trở lại. Trông thấy nét mặt cô vẫn còn thất thần, anh cất giọng hỏi thăm: "Cô à, cô có ổn không?"

Linh Lan bấy giờ mới dần lấy lại được sự tỉnh táo. Cô nhắm mắt, thở ra một hơi thật dài đầy chán nản trước cơ thể ngày càng yếu đuối của mình. Rồi bỗng cô chợt nhận ra mình đang ngồi tựa vào vòng tay của một ai đó, hai tay bám chặt vào cánh tay cứng cáp đang vươn ra đỡ lấy cô. Là một người đàn ông. Người này đã giúp cô tránh khỏi chiếc xe máy kia?

Nhưng mà, khoảng cách giữa hai người lúc này không phải là quá gần sao? Cô, thậm chí còn cảm nhận được mùi hương cơ thể của người ấy. Ý thức đó đã khiến cho cô lập tức thu tay lại, vội vàng huơ tay tìm cây dẫn đường nhằm giấu đi sự bối rối trong nội tâm và suy nghĩ của mình.

Bàn tay đang đỡ cô hình như cũng cảm thấy nó đã xong nhiệm vụ, thả lỏng dần và dời khỏi cánh tay cô. "Là một người đàn ông lịch thiệp." Linh Lan thầm đánh giá hành động đó, cô nghiêng người để tạo thêm khoảng cách. Không chỉ có thế, cô vừa chồm người đứng dậy vừa cố xích ra xa hơn, Linh Lan không biết rằng cử chỉ đó làm cho bộ dạng của cô trông rất kỳ lạ trước mắt người khác, như một "con gà bị đang mắc tóc" vậy.

Huy Khải có cảm thấy đôi chút buồn cười, nhưng nét cười chỉ khẽ động trong đáy mắt còn vẻ ngoài vẫn điềm tĩnh nghiêm nghị, anh lặp lại câu hỏi:

"Cô à, cô ổn chứ!"

"Tôi ổn! Cám ơn anh đã giúp tôi". Linh Lan xoay người hướng về phía người vừa hỏi, trả lời rất nhanh với một chất giọng mềm mại.

Đây là chất giọng thuộc về những người từng trải, sau khi kinh qua nhiều biến cố đã tìm ra được sự trầm lắng tĩnh tại trước những diễn biến xáo trộn của cuộc đời. Cô gái này còn quá trẻ để có được sự điềm tĩnh đó, chưa kể lời nói và phản ứng cơ thể của cô lại không đồng nhất với nhau.

Huy Khải hơi ngạc nhiên với cô gái này và cảm thấy có chút thú vị. Hai tay anh duỗi vào túi quần, môi khẽ nhếch mang ý cười, yên lặng quan sát. Một lúc sau mới cất tiếng, giọng anh ngân lên chậm rãi không mang theo cảm xúc:

"Không có gì. Bất cứ ai ở hoàn cảnh vừa rồi cũng sẽ làm như vậy. Cô có cần tôi giúp gì nữa không? Trông cô có vẻ đang vội? Cô muốn đi đâu, tôi sẽ giúp cô đi đến đó!"

Linh Lan khẽ nắm chặt lấy cây dẫn đường. Cô vậy mà lại bị lời nói của người này làm cho bối rối, lồng ngực đập loạn xạ, hai má dần nóng lên.

Cô biết vấn đề của mình. Ở bất cứ tình huống nào cô đều có thể bình tĩnh ẩn giấu cảm xúc sau lời nói. Thế nhưng, suy nghĩ và lời nói càng kín kẽ bao nhiêu thì phản ứng cơ thể của cô lúc bối rối càng đối lập bấy nhiêu, đây có lẽ là hạn chế đến từ đôi mắt không được hoàn hảo của mình.

Linh Lan lặng lẽ ma sát ngón cái vào các ngón tay đang nắm chặt, như một thói quen, điều này giúp cô kiểm soát và cân bằng cảm xúc. Cô hướng sự chú ý về phía người đàn ông đối diện, miệng căng ra một nụ cười tươi tắn - nụ cười thương hiệu cô luôn dùng để xã giao với mọi người.

"Cảm ơn anh, tôi có thể tự đi được!".

Nói xong, cô kiêu hãnh xoay người rời đi, hay nói đúng hơn là bỏ trốn trước khi bị cơ thể bán đứng. "Bỏ trốn thì đã sao", Linh Lan tự biện hộ với chính mình, còn ai ngoài cô biết được điều này chứ, ít nhất thì lòng tự trọng của cô cũng được xoa dịu vì đã chiến thắng cái bóng yếu đuối của mình.

Ấy nhưng sự đắc ý đó không tồn tại được quá 2 giây vì cô nhận ra rằng, mình không còn chắc chắn về hướng sẽ đi nữa. Cô đã bị mất phương hướng. Linh Lan khựng người lại, cố gắng xác định lại mọi thứ trong vô vọng, không có một điểm mốc nào để cô có thể phán đoán.

"Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào Linh Lan, mày luôn vượt qua được mọi chướng ngại mà". Não cô như đang có hàng trăm tia điện dẫn xẹt qua xẹt lại để xử lý thông tin, răng cô như đang muốn cắn nát bờ môi dưới. Hai bàn tay lại nắm chặt và ma sát đến ướt đẫm mồ hôi.

Huy Khải ngay từ đầu đã không rời mắt khỏi cô, mọi hành động của người con gái trước mặt đều được thu vào trong đáy mắt sâu thẩm kia.

Lời từ chối trước đó của cô lại không khiến anh phiền lòng, trái lại có một điều gì đó thôi thúc anh bước nhẹ lên phía trước, đối diện với cô. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc thẻ vào cổng của khách sạn Sinla cô đang đeo trên người, đôi môi mỏng lại cong lên trong vài giây rồi biến mất, giọng anh trầm ổn, nhẹ nhàng:

"Tôi có việc cần đến khách sạn Sinla, cô là nhân viên của khách sạn sao?"

"Ừm..." Linh Lan ậm ừ trả lời cho qua, trong đầu cũng đang ngẫm nghĩ xem người đàn ông này nói vậy là có ý gì.

"Nếu cô không thấy phiền, tôi và cô cùng đi đến đó! Thú thật là tôi không hiểu rõ về khu vực này!", giọng nói toát ra ý tứ chân thành và lịch sự.

Đối với Linh Lan, lời đề nghị này như gỡ hết chướng khí mà cô đang bị vướng phải nãy giờ. Thôi thì mặc kệ là anh ta có nói thật hay không, bây giờ cô sẽ nương theo lời của anh ta, Linh Lan đáp nhanh bằng giọng nói thật tự nhiên và bàng quang như thể cô vốn chẳng quan tâm việc anh ta đi về hướng nào:

"Vậy thì chúng ta cùng đi".

Tâm trạng Huy Khải thật sự tốt. Anh không nói gì nữa, chủ động bước hơi nhanh về phía trước, Linh Lan cũng vội đi theo. Đi được vài bước chân thì anh cố ý bước chậm lại và đi gần như song hành ở phía bên tay trái cô.

Cả hai lặng lẽ đi bên nhau. Ánh mắt của Huy Khải thỉnh thoảng lại nhìn về phía cô, còn cô vẫn hướng chú ý về phía trước, gương mặt tĩnh lặng không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào.

Sau một khoảng thời gian im lặng đi cùng nhau thì Huy Khải chủ động giới thiệu mình, phá tan bầu không khí có chút ngột ngạt giữa hai người.

"Tôi tên là Dương Huy Khải, tôi có thể biết tên của cô không?"

Linh Lan cảm thấy cô không có lý do gì phải nói tên của mình cho người đàn ông lạ mặt này. Cô định tiếp tục giữ im lặng nhưng rồi cái miệng như bị gió giật lại, vô thức nói ra tên của mình: "Tôi tên là Chung Linh Lan".

"À... rất hân hạnh được biết cô, cô Chung Linh Lan."

Một câu chào hỏi rất lịch sự, cô cũng giữ lễ đáp lời:

"Rất hân hạnh được biết anh, anh Dương Huy Khải".

Sau màn chào hỏi đầy khách sáo, khoảng không giữa hai người lại tiếp tục rơi vào im lặng. Linh Lan chẳng biết nên nói gì thêm với anh ta, dù sao cũng chỉ là bèo nước tình cờ gặp nhau, biết thêm một chút cũng chẳng để làm gì, cuộc sống của cô hiện nay chỉ nên đơn giản trong các mối quan hệ là được. Huy Khải cũng không nói gì thêm, anh sải những bước chân nhẹ nhàng đều đặn theo cô một cách điềm nhiên và thoải mái. Khung cảnh cứ như một câu chuyện ngôn tình, cô và người bên cạnh giống như nam nữ chính của câu chuyện, điềm nhiên đi dạo cùng nhau vào một ngày trời thu nhẹ nhàng có gió mát. Bất giác, cô lại cảm thấy tim mình hình như đập nhanh hơn.

Thật kỳ lạ. Tuy rằng sau khi bị tai nạn với đôi mắt, việc làm chủ cảm xúc trở nên rất khó khăn, cô phải luyện tập rất nhiều trong nhiều năm để có thể kiểm soát được, thế nhưng khi gặp người đàn ông xa lạ này, mọi cố gắng của cô gần như trở về con số không.

Vào lúc mà khi Linh Lan vẫn đang cố tìm hiểu những cảm xúc đang xảy ra bên trong bản thân mình thì Huy Khải đột ngột bước chậm lại và nói: "Tới Sinla rồi, cô làm ở bộ phận nào? Tôi....." Anh đang định nói tiếp thì tiếng chuông điện thoại phá bĩnh reo vang.

Dù có đôi chút luyến tiếc nhưng nhận thấy đây là thời điểm thích hợp để chia tay, chấm dứt sự xao động ngớ ngẩn của mình, Linh Lan vội nói: "Tôi có việc xin phép đi trước, cám ơn anh về chuyện hồi nãy", nói xong thì cô vội bước về phía đường nội bộ của khách sạn Sinla, bỏ mặc Huy Khải đứng lại đó luyến tiếc nhìn theo, vẫn đang chần chừ chưa bắt điện thoại.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com