1
Tuần lễ cuối xuân khép lại vẻ rạng rỡ tinh khôi, mai thục nhật dịu dàng trở mình dưới tiết trời chớm nở, mở ra chuỗi những ngày trãi đầy mưa phùn, ấm áp và cọ vẽ chút sắc màu đơn độc.
Từ dưới lòng đất hắt lên luồng hơi thở của sự sống ngập ngụa ẩm mốc, loa phát thanh gắn trên mấy trụ điện dọc lối đi chằng chịt những dây cáp thô cứng, đúng giờ thì rè rè phun ra vài tin thời sự cũ kĩ được lặp lại trong tuần.
Bây giờ là 5 giờ, đây là đài phát thanh truyền thông được phát trên sóng fm số một trăm lẻ sáu mhz.
Tiếng lách tách vô nghĩa tự thinh không, sắc trời đã bớt âm u nhưng vẫn chưa thể giấu nhẹm đi cái vẻ uể oải sau trận mưa như thác đổ làm lệch cả dăm ba tầng máng xối. Thời tiết mùa này hệt một cô nàng khó tính, có điều vẫn giữ y cái nét đặc trưng của ngày hạ, oi bức nóng nực mà sướt mướt vì những cơn mưa ngắn ngủi ngẫu nhiên.
Mặt lộ vừa được bàn tay ai giội rửa, trên trời quang đãng dưới đất quang sang, gót giày adidas còn dính tí sình bùn giẫm lên lá khô nước đọng, nối đuôi một đôi sneakers hơi cũ kĩ đi phía trước, một lớn một bé cứ thế vô tình mà tạo nên độ tương phản rõ ràng.
"Ê, đi nhanh như chó vậy, đợi tí coi."
Vậy mà thằng cao hơn lại là thằng bị bỏ lại phía sau, đôi chân mang đôi sneakers cũ vẫn giữ nguyên tốc độ, mặt mũi không biến sắc lướt qua tán sao đen rủ xuống liền giơ tay ngắt lá, giây sau đã nghe tiếng thiếu niên đi sau lưng la oai oái, chẳng kịp né đi mà ăn trọn một "đòn mưa".
"Thế mày định thua chó à mà sủa lắm vậy?"
Mái đầu Martin ướt nhem, nó vuốt loạn số tóc còn ẩm ỉ, bức xúc tới mức chả biết nói gì ngoài cắn môi chửi thề.
"Có, có con chó có cặp giò tấc hai mà phóng như ma đuổi này."
Juhoon nghe mà ứa gan không chịu nổi, cậu khẽ nghiến răng, quay đầu dán ánh mắt hình viên đạn lên cặp giò dài miên man của nó: Chân tao tấc hai chắc chân mày hai tấc mốt hả?
"Bản thân đã phế thì đừng đổ lỗi tại môi trường, nghe hèn vãi luôn thằng ma Tin."
Martin: "..."
Băng qua ngã ba lần thứ hai, rẽ vào con hẻm nhỏ thứ đầu tiên đập vào mắt Martin là ngôi nhà thờ cổ kính thô sơ với tượng đức mẹ Mahia dựng giữa ô cửa sổ. Nó gật đầu cảm thán, quả nhiên nơi đây dẫu có thay da đổi thịt nhưng linh hồn vẫn vẹn nguyên, minh chứng mọi thứ còn tồn tại mặc dù đó là những đoạn hoài niệm chai sờn nhàu cũ.
Giấy thông báo treo trên giá tin tức cộng đồng thấm nước mưa ướt sũng, mực chữ bay gần hết, rục rã bết dính vào khuôn sắt sau tấm lưới chì mỏng tanh. Xem ra là do cái giá đỡ kia quá nát, đến cái lán nhỏ chắn phía trên cũng đã rỉ sét ngả màu, thế mới nói, mớ tin tức biên trong tờ giấy kia ít nhất cũng đã hơn ba tuần rồi chưa thay.
Song thực chất, góc nhỏ này coi như chẳng mấy khi được người ta tu sửa, nhà xã hội hơn mỗi con bù nhìn, bởi có cũng như không, hoạ chăng chỉ trông cậy vào mấy đợt thanh thiếu niên tình nguyện quấn khăn rằn, vác leng vác cuốc lên đi theo đoàn vì lí tưởng phục vụ nhân dân, đoàn kết cộng đồng, dự tính xây dựng cung đường tương lai với ba tiêu chí xanh sạch đẹp đều nằm trong chính sách. Lên kế hoạch cũng gọi là có tài nguyên, bắt tay vào làm khúc đầu thấy cũng thuận buồm xuôi gió, ngặt nỗi năm hồi mười hiệp mới ngóng được bọn người trẻ đó. Cơ mà chả hiểu, đoạn "phác thảo" hay "demo" trông mới ổn, hễ đến đoạn "thực hành" là tự động quy thành "thử sức" ngay.
Kim Juhoon cũng là một trong số những thanh thiếu niên trong độ tuổi rực hồng, có điều ít khi thấy đi tình nguyện, cậu ấy à, đi thì người ta bảo làm màu, không đi thì bị nói bóng gió còn trẻ mà thực dụng biếng nhác, riêng cậu chỉ thích chối rằng vì điều kiện bất khả kháng thôi.
"Nay trời đẹp vãi, lát ra bờ sông đi, thay đồ xong tao sang rước."
Thấy sắp tới ngã ba, Martin một tay vịn cổ xe đạp, tay kia với tới ghì yên xe Juhoon lại, nhướn mày hí hửng: "Bao mày mì phô mai."
Mà ngược lại, Juhoon chán chả thèm nhìn thúc mạnh tay lái, cố tình dắt nhanh hơn Martin vài bước.
"Bảo điên thì lại có đứa giãy lên như chó bị giẫm đuôi."
Đã lười nói chuyện rồi thì chớ, thằng Martin ở đằng sau cứ liên tục lải nhải mấy thứ vô nghĩ chả đâu vào đâu, chính nó ép Juhoon phải thoại ra những câu có tính sát thương chứ không phải do tính tình cậu khó ở. Juhoon nghĩ Martin thực sự nên im mẹ mồm vào, tránh lát nữa cậu không nhịn nổi mà lôi cổ nó quăng ra đường quốc lộ.
Cách nói chuyện của Martin một là không có cơ sở, hai là có một vạn kẽ hở để người ta bắt bài. Juhoon nuốt vào ngụm nước bọt cố kiềm lại cơn khó chịu đang chộn rộn trong gan ruột, quá bất mãn mà hất mặt bước đi.
Bầu trời bị chia làm hai nửa, vệt phân chia hai thái cực đối lập y như vòng xoay âm và dương, tảng mây xám bạc to đùng đằng kia, ục ịch nặng nề như túi nước sắp vỡ. Tuy trời chưa tắt nắng nhưng vẫn còn một khoảng nghẹt đặc mây màu, âm u, đọng nước, thiếu điều muốn ào ạt xối mịt mù góc nhỏ. Juhoon chả hiểu cái "đẹp" mà Martin đang đề cập được đánh giá theo tiêu chí nào, nhưng với kinh nghiệm của cậu thì ý tưởng ngồi bờ hồ nhâm li ly mì cay hay nem nướng, đó chẳng khác gì kế hoạch bàn tính cho suông.
"Tối còn mưa nữa chưa dứt đâu, mò ra đấy chịu trận mình mày đi, tao không rảnh."
Juhoon nói chắc chắn, hay ở chỗ Martin biết cậu luôn là thiên tài trong tất cả các vấn đề này, nhưng vẫn không nhịn được mâu thuẫn trong lòng mà nói: "Chắc gì tối đã mưa."
Nói vậy thôi, nhìn thái độ của Juhoon cũng đủ hiểu cậu sẽ chẳng bao giờ chịu thoả hiệp cái kèo đã biết trước là chẳng có gì tốt lành, Martin hi hi ha ha nói mấy câu gỡ điểm, hồi lâu xong lại quay về bản ngã ban đầu, huýt vai cậu:
"Hay đi bi-a đi? Bao mưa."
Juhoon: "..." Thứ khùng.
"Ê, nghe tao không?"
Juhoon chậc lưỡi:
"Tin, sao tới nay tao mới biết mày tuổi cóc." Nếu hay thế, sao mày không lên làm ông Trời luôn đi? "Mày ngừng nói mấy thứ linh tinh thì mày lăn ra chết à?"
Thiếu niên cao nhòng tên Martin bật cười, đốt pháo ngón tay tanh tách rồi sải bước đuổi theo, đấm mấy phát vào lưng thằng cốt:
"Không đi thì thôi, móc họng nhau làm gì?"
"Biết vậy thì im mẹ mồm đi, há ra chi cho người ta móc."
Martin bị cấm chat ngay lập tức: "..."
Không cần an ủi Martin, chơi với Juhoon mấy năm nay quá đủ để nó làm quen với cảm giác cứng họng.
Nhưng rồi đâu cũng lại vào đấy, một người cứ mải ríu rít sau lưng, làm đủ thứ trò nói đủ thứ chuyện chỉ để tìm cớ bắt chuyện với cái người đang cố ý làm lơ.
"Jju, hình như lạc mẹ rồi ấy."
Juhoon ít thoại, nhìn Martin hệt như thằng ngáo ngó ngang cùng khắp, cậu khinh khỉnh thở hắt ra, thử hỏi một năm 365 ngày Martin sang chỗ cậu được mấy lần? Có khi đếm qua loa trên đầu ngón tay cũng chả đủ một bàn, huống gì hi vọng nó nhìn ra xóm Gueundae vừa được đưa vào khu vực khai hoá.
Đoạn, không khí không có dấu hiệu đột ngột hực lạnh, sợi khí dệt thành dải lụa màu lam nhạt, mang theo chút lành lạnh ẩm hanh phủ xuống tít mù. Chàng học trò bỏ ngoài tai những chiêu trò cũ xì của Martin, như là đã quá quen thuộc, hoặc là quá ngán ngẫm, cậu hơi ngẩn đầu, gảy gảy gọng kính cận trong suốt, sâu trong đôi con ngươi lúng liếng phản chiếu hình ảnh sắc trời, tiếng chim chóc, lá cây xao động.
Hơi thở của đất mẹ vừa pha chút ẩm thấp ôn hoà, vô tình làm dấy lên những hoài niệm hằng bị thời gian lấp liếm chôn vùi mất. Juhoon nhớ về loạt ảnh úa vàng trong đoạn băng cát-xét trầy sờn, bất giác thấy trong lòng nao nao, giống như đang lưu luyến hơi men say nồng nơi góc phố "cổ điển" mang theo cả "linh hồn thần thoại".
Juhoon hồi tưởng về những ngày đầu đặt chân đến nơi này, một khu đất tan hoang, nhà cửa nghèo nàn đổ nát, không phải, không nên gọi là đổ nát, nên là quá cổ kính thô sơ, tường vôi mái ngói bám đầy rêu phong, với một kiểu kiến trúc y hệt nhau mọc san sát, tựa lối khu dân cư tồn tại hàng thập kỉ với mức văn trí khá thấp.
Nơi đây sáng bảnh mắt đã nghe tiếng dân lao động, nồi niu khua chiêng, mấy chuyện chó sủa gà bay nhất định không thể yên phận mà ngáng một chân, cự cãi như cái chợ giữa đám đàn bà đã thành gia là chuyện thường ở huyện, thỉnh thoảng lẫn cả tiếng chửi bới oang oang, trẻ con khóc lóc, tối đến mới hơn tám giờ mạnh ai rúc về ổ nấy, góc nhỏ im lìm như kho thóc khổng lồ vô hại.
Môi trường sống nhìn chung tuy hơi phức tạp nhưng được cái có nhà cho thuê giá thấp, đồ ăn thức uống, dụng cụ các thứ có đủ ngoài các phiên chợ tự phát, trên cơ sở người đổi cho người, mức sống bình dân so với mặt bằng thị trường chung của thành phố. Cộng thêm xóm giềng thật thà, chất phác, đối với một đứa học trò nghèo từ nơi khác tới như cậu mà nói, đây chẳng là vớ phải món hời hiếm hoi chỉ biết khấn trời thì chỉ có thể ăn may nhờ nhân cách.
Thời ấy, Juhoon hãy còn bỡ ngỡ lạ chỗ lạ người làm cái gì cũng sợ, nhiều lúc lại lo rằng nơi này có phải "cổ" quá, sợ nhàm chán là một, không thể thích nghi nổi là hai. Ấy vậy mà bây giờ khi đã quen, đã chân thành thụ hưởng sự yên bình vốn có, ai rồi cũng sẽ đến thời điểm nhận ra thanh xuân không nhất thiết phải vui chơi náo nhiệt, đôi khi cũng cần một chút không gian riêng tư, an tĩnh hoá ra lại là một loại chuyện rất tốt.
Tính đến hiện tại đã là năm thứ ba Juhoon đặt chân tới vùng đất hứa xa xôi cách quê hương của cậu hàng trăm ki lô mét. Kì thực so với tưởng tượng của những năm về trước thì có lẽ nơi này vừa lột bỏ một lớp da, dầu thế nhưng sinh sống ở đây ngần ấy năm, học tập và làm việc, môi trường và hoàn cảnh mới mẻ khiến cậu thích nghi tốt hơn, bằng cách này hoặc cách khác.
Như một liều thuốc ngừa, thỉnh thoảng cũng có một vài khó khăn bất nhập vì cậu là người miền khác, nhưng thay vì gọi đó là trở ngại thì Juhoon lại thích gọi là trãi nghiệm hơn, xem như cho mình cơ hội để đắm chìm, tận hưởng chút bộn bề của tuổi trẻ.
Ví như, gặp được Martin Edwards là một loại khó khăn điển hình.
"Thế chốt chiều mai, đèo mày qua quận 7 ăn cơm cua."
Juhoon lắc đầu, dứt khoát đánh gãy dòng suy nghĩ sắp dệt thành thơ, trên mình vẫn mặc đồng phục, ngực cài huy hiệu, dẫn bên hông là chiếc xe đạp số bước đi trong cơn mưa chiều bay lất phất. Đoạn cậu hơi dừng chân, nhắm mắt nhắm mũi mà nói:
"Mày thôi được chưa, rảnh quá không có việc gì làm à?"
Sau 7749 địa điểm mà Martin nỗ lực đề xuất, sự nhiệt tình hiếm hoi này cả lời mời mọc kia có vẻ không quá hấp dẫn để Juhoon để tâm tới: "Có thời gian sao không đi dỗ em Jinyeon của mày đi, làm chả tới đâu suốt ngày múa."
Cậu liếc Martin, dùng cặp mắt y như đang nhìn một con chó ghẻ.
Mặc dù chiều cao có sự chênh lệch khá lớn nhưng nó vẫn có cảm giác mình vừa biến thành một con golden.
Và, Juhoon nghe bảo lí do Martin cho mình leo cây suốt hai tiếng ròng hôm nay chính là vì "em" Lee Jinyeon học năm hai bên khoa kĩ thuật nhuộm. Chị này thì hot rồi, thiên hạ đồn Jinyeon là một cô gái xinh đẹp, giỏi giang còn rất dễ nhận diện thời trường cũ, đâu đó từng thuộc nhóm hội đồng học sinh trong lúc còn học phổ thông. Lên đại học một năm còn gia nhập thêm câu lạc bộ nhảy với Martin, hay còn được biết đến với chủ kênh youtube tên "Jin'baeu" chuyên mảng health log và beauty, ngoài ra cũng khá có tiếng trên các trang mạng xã hội như tik tok hay facebook.
Chúng sinh truyền tai nhau là thế, thực hư khó phân, đối với riêng Juhoon thì là không có tiếp xúc nhiều, quá rủi ro để đưa ra đánh giá.
Nhưng nói chung thì cũng có cơ hội gặp qua dăm ba lần, xã giao mấy câu công nghiệp, công nhận cổ đẹp, xinh lạ, giọng ngọt, thông minh, nói chuyện hài hước cũng hay cười, rất có phong thái "người của công chúng". Chung quy đối với một nhân vật xứng đáng hẹn hò nhất mọi thời đại thế mà nói, việc Martin mải mê chạy theo gái mà bỏ quên cuộc hẹn với cậu được lên lịch từ sáng ngày hôm qua là điều dễ hiểu.
Thời điểm Juhoon ngồi bần thần trong quán mì và thấy được bản mặt Martin hớt hải chạy tới cười hề hề rồi nói câu: "Ê xin lỗi nha, tao quên." Cũng là lúc Juhoon cảm thấy thay vì chấp nhất một đứa chẳng đặt mình vào mắt thì không bằng trách chính bản thân quá uy tín đi cho rồi.
"Cút, tốn thời gian vãi."
"He he."
He he?
"Xin lỗi xin lỗi đi mà, ai ăn cơm không đổ đúng không?"
Juhoon phát ngấy với cái giọng điệu chạy tội của Martin, thật sự muốn nói, ừ, có tao ăn cơm không vãi hạt nào, xong còn chả mấy khi bỏ thừa thức ăn đâu thằng chó ạ.
Mặt dày như Martin cũng gọi là có số má lâu rồi, như vô số lần nó y vậy, chỉ đổi thoại từ "Tại bồ tao tự nhiên thèm bạc sỉu tuốt trên đầu cầu Eokcheon" sang "Tại ẻm cứ mày nheo đòi tao dẫn đi xem phim", hoặc thậm chí là nó sợ bản thân khốn nạn quá, viện cớ đổ thừa cho xe bể bánh hay hết xăng, riêng mỗi câu "Ê cho xin lỗi nha" là thủ tục ngàn năm mà Martin nó xài làm mở bài hết lần này tới lần khác.
Xét về mọi khía cạnh, miễn ai có mắt cũng đều thấy được trong chuyện này Martin là đứa sai rành rành, thế mà thằng oắt trong bộ thể thao ba lỗ chẳng ý thức được rằng mọi lầm lỗi của mình luôn được người ta châm chước từ đó giờ, chỉ biết trề môi trách móc thằng bạn thân bữa nay tự nhiên lại giở thói làm tội mình hệt mấy cô bồ tâm lí nữ.
"Tao nói mày về đi, lèm nhà lèm nhèm phiền bỏ mẹ ra."
Vừa bị chê phiền thẳng mặt còn bị phê bình nhiều lời, Martin cảm thấy nỗ lực của mình bị xem thường không ít liền túm lấy cổ sau Juhoon:
"Em giai, ăn nói cho tử tế anh xem."
Trên thực tế, Juhoon chỉ lớn hơn Martin vỏn vẹn hai tháng lẻ mười bảy ngày, thiết nghĩ với cái tính hơn thua trẻ con của nó, mỗi lần cả hai xảy ra cự cãi khoảng cách hai tháng ấy đều bị Martin lấy ra xoá bỏ vô điều kiện. Nó hay lên mặt dạy cậu mấy cái triết lí chả đâu vào đâu, cốt chỉ để chứng minh hai tháng hay hai ngày chỉ đơn giản là một con số, một cột mốc mà trãi nghiệm mới chính là cẩm nang uy quyền thuộc về người hay đi đây đi đó.
"Thằng nhãi, chuộc lỗi chứ không phải để mày làm ông nội tao nghe?"
Cho nên lần này chả có gì ngoại lệ, nó tự thấy mình là người khá biết điều.
Juhoon hơi mất thăng bằng ngả ngửa ra sau, song khi quay lại sau khi né cú kẹp cổ không thành của Martin, ánh mắt cậu khô quắt lại nhuộm vẻ bất lực, có lẽ đã quá quen:
"Bố nhờ mày?" Cậu gạt phắt tay Martin.
Khỏi phải chuộc, dù sao cũng không phải lần đầu.
Không phải lần đầu cậu làm chiếc lốp xì để nó an tâm đi cua gái, cũng chả phải hiếm lạ gì khi Martin quay sang trách ngược bản tính cậu quá hẹp hòi.
"Anh em quên có chút xíu mày làm khó tao, dở ba."
Hai từ "anh em" hay "bạn bè" chính là chiếc khiêng ngàn lớp chẳng thể nào chọc thủng, là giới hạn, cũng giống nhưng từng tầng ý niệm vượt ngưỡng định kiến mà trỗi dậy thành hình, tàn nhẫn tra tấn tinh thần và sự cân nhắc gay gắt trong tâm trí Juhoon.
Cậu nhìn sườn mặt người đi cạnh, danh xưng "bạn thân" này cậu tự thấy châm biếm vô cùng, nhận không nổi, đối với Martin ấy mà, thì có thể đúng là nó xem cậu là bạn thật, chính vì vậy mới khiến cậu tin rằng nó tin tưởng mình tuyệt đối, Martin sẽ chẳng ngại chia sẻ hay tâm sự với cậu tất cả mọi thứ xảy ra xung quanh nó, kể cả chuyện ba mẹ nó chả ưng cái đam mê nghệ thuật nửa vời chẳng kiếm được mấy đồng, hay niềm vui, sở thích sở ghét, thậm chí cả chuyện tình cảm gái trai một năm hết hơn ba trăm ngày nó luyên thuyên không mệt mỏi.
"Jju~ mỗi mày là tốt với tao nhất! Có đứa bạn như mày là niềm hạnh phúc nhất cuộc đời tao."
Thế đó, nó đẹp, miệng nó lại ngọt, cứ thế mà gieo tương tư vào tận gốc tim người ta.
Nói thì nói cho suông, chứ chuyện đâu có đơn giản tới mức giải thích dăm ba dòng là đủ, Martin xem Juhoon là bạn, nhưng cậu thì khác, cậu thích nó y như cái cách nó thích chị Jinyeon chị Eunjae hay em Chloe em Chanie, Juhoon muốn mối quan hệ này trở nên lãng mạn, hay chí ít không thể lãng mạn thì cậu vẫn có thể ở cạnh nó với tư cách là một người bạn đồng hành.
Soulmate, Martin hay bảo chúng ta là soulmate, nhưng sự thật thì nó là thằng dốt, có khi còn chẳng hiểu nổi cái cụm từ đó mang ý nghĩa sâu xa cỡ nào.
Juhoon có thể mừng như điên và mặc xác bản thân đang ảo tưởng, nhưng cũng có thể chỉ vì cậu quá mức thích nó, thích đến mức chỉ cần hiểu lầm cũng đủ để cậu bỏ qua hàng trăm lần nó vờn mình như món đồ để "trục lợi", nuôi nấng cảm xúc toàn diện để rồi nhận ra Martin nó có thể dễ dàng tán tỉnh hàng trăm người, triệu người cũng sẽ không đời nào và không bao giờ có suy nghĩ cân nhắc về người mà nó hay gọi vui là "hội đồng quản trị một thành viên."
Đứng dưới góc độ của Juhoon mà kể, có thể nó sẽ là một câu chuyện vừa ngược ngạo vừa bát quái, mâu thuẫn ở chỗ có khi nghe xong còn khiến người ta không đành lòng mà lệ ứa tràn trề...
...rơi nước mắt vì cười quá nhiều ấy.
"Ừ, mày giỏi thì cút về đi, đeo đít thằng dở làm gì?"
Nói nhiêu thôi rồi Juhoon im bặt, tựa như cạn lời, lại tựa như thất vọng, nhưng không biết là do cậu che giấu quá tốt hay thằng Tin thật sự chẳng để cảm xúc của cậu vào mắt, vậy mà nó chỉ thấy mặt Juhoon thái độ khó ở, tức giận mà mắng.
"Bạn bè giỡn vui thôi mắc gì làm căng."
Juhoon hơi dừng bước, quay lại thản nhiên đáp:
"Giỡn không vui, sau này phiền mày bớt giỡn."
Martin mãi lo chạy theo chân Juhoon, nó thừa biết Juhoon đang giận thật, bèn thay đổi thái độ ngay lập tức, vừa mềm mỏng vừa nịnh bợ:
"Ê Jju, bữa nay bị gì cọc với tao vậy?" Martin bấm chuông xe đạp kêu rền dội, muốn chọc cho Juhoon chú ý tới mình: "Nếu vì chuyện tao trễ hẹn thì xin lỗi đi, mày hiểu mà."
Thường thường thì đoạn này Juhoon sẽ cau mặt cau mày chửi nó phiền, hoặc là cột chặt chuông xe rồi phán nó là thành phần gây rối xã hội.
Vậy mà hôm nay Juhoon chẳng thèm để ý tới, mặc kệ Martin có bấm nát thanh chuông cậu vẫn hiên ngang bước đi, tới việc quay mặt lại cũng lười, nói:
"Chắc mày ba tao?"
Martin: "..." Hả?
"Chả có thằng nào ngu tới nỗi đợi mày xong chết đói, à không, tới trước mày mười phút, đợi con mẹ gì."
"..."
Martin nghe xong đứng chết trân một chỗ, nhìn bóng lưng Juhoon xa dần tầm chục bước, lúc nhận ra ý nó đang nói gì mới cau chặt lông mày, tay siết chặt tay lái:
"Gì? Đéo đợi mà làm cái ngữ như chờ tám kiếp vậy?"
Từ khi nào thằng thất hứa trở thành kẻ vô tội, còn giở giọng trách móc ngược người bị chính nó cho leo cây.
Juhoon tự nhiên thấy tức cười, Martin nó là một thằng vừa láo toét vừa không biết điều, thú thật người như Martin có hàng tá thói xấu chứ không hề đẹp đẽ như vẻ bề ngoài. Juhoon biết rành Martin tính tình trẻ con suy nghĩ thì nông cạn, một thằng oắt mới mười tám tuổi còn ham chơi hơn thấu đời, chắc là trên đời này chỉ có mỗi mình cậu chơi được với nó.
"Nói chuyện suy nghĩ trước hẳn nói, nhắc bao nhiêu lần."
Từ khi chơi với Martin, Juhoon cảm tưởng như mình có thể vào hơn chục nhân cách khác nhau trong cùng một ngày. Thân là bạn đồng niên nhưng có lúc sẽ vào vai anh trai, có lúc còn kiêm luôn thầy chỉ dạy, thậm chí là tổ tư vấn tâm lí lúc cần và một số thân phận được giao bất đắc dĩ.
"Mày quay lại nói chuyện đàng hoàng với tao đi Jju, gấp đéo gì về nhà mà vừa đi vừa nói, riết mày khó chiều hơn bồ tao nữa."
"Cho nên mày mới đéo có cửa cua tao làm bồ."
Martin: "..."
Đến cả Juhoon nói xong cũng chưa biết mình vừa thoại ra cái gì, nghe kiêu kiêu mà hình như giống đang giận lẫy.
Tất cả chỉ đang chứng minh rằng Juhoon nghĩ hơi nhiều, có thể cậu đang đánh giá quá cao trí thông minh của Martin, nó đâu tinh tế đến mức chỉ cần mỗi câu này đã nhìn ra thái độ khác lạ của Juhoon, thậm chí còn chê ra mặt, bĩu môi giơ ngón giữa.
"Mày phải hỏi tao xem có thèm cua mày không đã, thề, lỡ mà thế gian này thiếu gái đến nỗi chỉ còn mỗi mình mày thì tao cũng không thèm hốt đâu thằng Jju."
Juhoon: "Ờ, được vậy thì mừng."
Martin tự tin nhất ở bản thân chính là mảng cua gái, so với Kim Juhoon cái gì cũng giỏi thì nó chỉ có cách ra oai với Juhoon mớ tình trường dài như sớ của nó qua từng năm lăn lộn trong môi trường tự nhiên. Ít nhất cũng có cái hơn, nó khoe với cậu mấy em ghệ cũ quen trong và ngoài trường học, thậm chí là mấy cô nàng hot girl mạng xã hội, mỗi cô đều qua lại nhiều nhất từ ba tới năm tháng là cùng, xong còn hay chơi kiểu "chặt đường ray" thời xa xa trong quá khứ.
Tuổi trẻ dữ dội xong giờ vẫn vậy, nhưng được cái lâu rồi không chơi trò đó nữa, quen ai là quen chỉ một, chia tay rồi mới kiếm em mới để quen.
Nói chung đó cũng là một loại trưởng thành trong ý thức đi.
"Jju, sao tao không thấy mày quen ai hết vậy, bộ mày không chán hả?"
"Phải quen bồ thì cuộc đời mới hết chán? Mày suy nghĩ kiểu gì thế?"
Juhoon nhìn Martin bằng nửa con mắt, rất là quan ngại về tư tưởng sống của nó.
"Thì rõ ràng là như thế còn gì, ngày nào mày cũng tới trường, cắm đầu học, học xong về trọ, loanh quanh xong hết mẹ ngày. Rảnh rỗi cũng không để bản thân thảnh thơi phải nhận ba cái job dạy kèm, tao nhìn còn mệt dùm, tao là tao phải công nhận mày đỉnh số một luôn đó."
Martin chẳng tiếc lời vẽ hộ cuộc đời nhạt hơn nước lã của thằng cốt, tự thấy khâm phục nghị lực phi thường của cậu. Đặt trường hợp là Martin, nó không chắc mình có thể nỗ lực như Juhoon hay là phó mặc cho số phận, chắc đó là lí do không khi nào bảng kết quả kiểm tra các môn của nó được full xanh hay vàng, lúc nào cũng lấm tấm năm ba vết đỏ, hoặc ít hoặc nhiều.
"Thời học sinh có bao nhiêu lâu đâu là phải trưởng thành rồi, mày không chơi thì sau này chả còn cơ hội nữa đâu, tạo tí kỉ niệm sau này còn có cái để nhắc."
Kẻ có đường đi lót sẵn nói nghe hay thật, cuộc đời vốn đâu đặt cách cho ai ở cùng một vạch xuất phát, người nỗ lực một, người phải tới mười. Riêng Juhoon thì phải đến hàng trăm, cũng may là cậu giỏi, kể cả những điều cậu thích hay không thích.
"Giờ tao mà chơi như mày thì sau này tao ăn cám."
"Cái gì đến nổi đó? Thoải mái đi, có gì bố mày lo cho mày."
Martin nháy mắt, đưa tay định làm hand signs thương hiệu với Juhoon.
Năng lực của Juhoon là thứ Martin không dám nghi ngờ nhất trên đời này. Một học sinh giỏi xuất sắc thành phố và hầu như mảng nào cũng giỏi. Hầu hết tất cả các môn học gần như đều đạt điểm tuyệt đối, các tài lẻ đếm mãi không hết, người ta hay bảo ông trời không cho ai thứ gì nhưng chắc bề trên chừa mỗi Juhoon ra, một nhân vật hoàn hảo tới mức thay vì hỏi cậu giỏi những thứ gì, thì người ta lại hỏi còn cái gì mà cậu không biết nữa không.
Trái với Juhoon, Martin là khứa có nhiều tật lẻ chứ thiếu thốn tài lẻ. Nhiều khi cũng không biết sao mình quen được với người như Juhoon, đã vậy còn chơi thân mấy năm trời mới lạ lùng cái nữa.
"Ờ, thế bố về lo cho bồ bố đi, tao không cần."
Juhoon dửng dưng làm lòng Martin hơi đắng:
"Thằng, nãy giờ làm quê vãi, mấy lần rồi."
"Biết quê sao đéo chịu cút đi, đang đuổi khéo đấy ăn gì mà ngu thế?"
Đụng tới lòng tự trọng như chạm tới điểm chợ, Martin sượng tới mức mặt mày nóng lên, mắng.
"Đm, mày nhớ cái mặt mày đi chó Juhoon."
Nói rồi dứt khoát quay xe trở ngược ra đường lớn.
...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com