Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

JengPok

Fic ra đời vì siêu mê vibe của anh Jeng và em Pok

Sau bao nhiêu chuyện xảy ra, Pok cuối cùng cũng buông bỏ được nỗi sầu trong lòng, và Jeng cũng đã nhận ra người con trai bên cạnh nó quan trọng đến mức nào.

Jeng năm nay đã chuẩn bị tốt nghiệp, còn Pok đã là sinh viên năm ba, lại còn là chủ tịch câu lạc bộ Debate. Jeng phải làm đủ thứ việc, nào là bảo vệ khóa luận, nộp tiểu luận, thuyết trình nhưng nó vẫn luôn dành thời gian cho Pok, người yêu của nó đã phải chịu quá nhiều tổn thương rồi.

-Được rồi, Pok, mau dậy đi, bé không muốn trễ học đâu đúng không?

Nó vừa thắt cà vạt, vừa luôn miệng gọi con người trùm kín trong chăn dậy. Chẳng biết từ bao giờ Pok phụ thuộc vào Jeng hơn, em thậm chí còn không đặt chuông dậy đi học như trước nữa. Nhưng nó thích chuyện này, vì em đang tin tưởng nó mà.

-Ưmmm, 5 phút nữa nhé

Pok ló đầu ra khỏi chăn, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, giọng lè nhè ngái ngủ không rõ chữ, đầu tóc bù xù. Chưa đợi Jeng đồng ý, hơi thở em đã đều đều như lúc đầu, dạo này em có vẻ bướng hơn rồi. Jeng lay lay cục bông trong chăn, nó kéo em dậy, hai tay bẹo má em, cứ thế nói liên tục khiến em không ngủ nổi.

-Pokkk, dậy nào, sinh viên gương mẫu không muốn đi muộn đâu nhỉii
-Nhanh nào, đồ ăn sáng nguội rồi
-Bé ơi, hôm nay anh có bài thuyết trình đó
-Ôi giờ em dậy đây, anh như mẹ em vậy

Jeng bất lực nhìn Pok lảo đảo bước vào nhà tắm, tưởng chừng như chỉ cần tiếng khóa cửa vang lên, Pok có thể tiếp tục giấc ngủ trong đó. Nghe thấy tiếng nước chảy, Jeng mới yên tâm ra phòng khách hâm nóng lại đồ ăn.

Pok mặc áo đồng phục với một lớp áo len bên ngoài, thực ra trời cũng chẳng lạnh lắm, nhưng em hay ốm, nên Jeng lúc nào cũng căn dặn kỹ càng trong chuyện ăn mặc. Trái ngược với đó, nó chỉ mặc mỗi cái áo đồng phục dài tay với cái áo khoác, điều này làm Pok hay trách nó không để ý đến sức khỏe. Nhưng đáng nói là, dù Jeng có ăn mặc như thế, nó cũng chả ốm bao giờ, trong khi cứ đến mùa đông là Pok lại ốm một lần, em cũng ghen tị lắm chứ.

-À, lát nữa bé nói với anh Zo tối nay đến nhà mình nhé. Anh sẽ nói với anh Joke, chắc anh sẽ gặp anh ấy ở chỗ làm thêm.
-Vâng

Hôm nay nó mời Joke và Zo đến ăn mừng việc hai đứa chuyển đến ngôi nhà mới, một căn chung cư rộng hơn so với căn cũ. Thực ra cũng đã chuyển đến đây hơn một tuần, nhưng việc chuyển nhà bận bịu, thêm chuyện học hành, nên giờ hai đứa mới dư ra ít thời gian rảnh mà tụ tập bạn bè.

Ăn sáng xong xuôi hai đứa lại bám nhau tới trường, Jeng đỗ xe trước cửa khoa của Pok, còn nó sẽ lái thẳng tới chỗ giữ xe luôn.

-Anh
-Sao vậy?
-Cố lên nhé ạ! Bài thuyết trình ấy

Jeng mỉm cười xoa đầu em rồi Pok quay sang thơm lên má nó một cái như lời động viên.

Pok vừa vào cửa đã gặp Zo, đàn anh thân thiết của em, giúp đỡ em từ hồi còn là sinh viên năm nhất.

-A anh Zo, xin chào ạ, anh tới đây làm gì thế ạ?
-À quay về thăm trường xíu đó mà. Vậy dạo này mọi chuyện ổn chứ? Ý anh là cả chuyện ở trường và thằng Jeng
-Vâng, vẫn ổn ạ. Lên chức chủ tịch có hơi vất thật đó, nhưng cũng vui ạ. Còn anh Jeng, anh ấy yêu em lắm ạ.
-À anh này, tối nay anh và anh Joke đến nhà mới của bọn em nhé, bọn em mới chuyển nhà, mà bận bịu quá nên..
-Không sao đâu mà, tối nay anh và Joke sẽ qua. À anh đi đã nhé.

Em chào tạm biệt Zo rồi nhảy chân sáo vào lớp. Đã rất lâu rồi em không gặp Zo, lần cuối hai người gặp nhau là từ khi hai anh tốt nghiệp. Em lấy điện thoại ra nhấn vào hình ảnh đại diện quen thuộc được lưu tên là "Anh yêu"

[Bé Pok]: chiều nay anh đón em đúng giờ nhé ạ, em muốn về nhà chuẩn bị đồ ăn cho anh Zo

Jeng đang bận rộn với bài thuyết trình, chỉ kịp gửi cho em hình sticker xinh xinh với dòng chữ OK.

Như đã hẹn, chuông vừa kêu, em nhanh chân chạy ra cửa, Jeng đã đứng đó chờ em. Nó cầm điện thoại, tai đeo airpods đúng hình tượng nam thần làm mấy đứa con gái đi qua cũng phải ngoái nhìn lại. Pok cũng biết ghen chứ, em tiến đến nắm tay nó. Thấy người yêu, Jeng cất điện thoại và tai nghe vào túi, đưa cho em túi thạch mà em yêu thích rồi tay trong tay ra xe.

-Thích nhỉ

Em khoanh tay, nói chuyện bằng câu rút gọn như vậy thật sự khiến Jeng khó hiểu. Nó bày ra cái vẻ mặt ngơ ngơ, không biết đáp lời em thế nào cho đúng.

-Đâu phải ai ra đường cũng được gái nhìn như vậy

Rồi, hiểu, Pok của nó ghen rồi. Đại khái là em biết người yêu mình vừa giàu vừa giỏi, lại đẹp trai nên bé mèo cũng phải xù lông lên mà giữ chứ.

-Anh đâu có quan tâm người ta đâu. Đừng có giận.

Nó đem cái vẻ mặt đẹp trai mà hơi đểu giả trưng trước mặt em. Nói thật Pok không bao giờ giận nổi cái mặt này 30 phút, giận người đẹp thì có tội người ta quá không? Mà Jeng cũng biết, nên có một chiêu nó dùng mãi, mà trộm vía dùng lần nào thành công lần đấy. Nói thế thôi chứ về nó cũng mua đồ cho em, rồi tìm đủ mọi cách để Pok tin tưởng mình hơn, chứ cái mặt cũng chẳng cứu mãi được.

-Tạm...tạm tha

Cay thật đấy, em đã cố nói với bản thân phải vững lòng rồi mà không kìm nổi. Pok phồng má, hơi mím môi. Thề là em dễ thương không ai chịu được, bằng chứng sống là Jeng.

Về tới nhà em lăng xăng chạy vào bếp chuẩn bị đồ ăn, nó thấy thế cũng tỏ vẻ hờn dỗi rồi lên giọng trách:

-Nấu ăn cho anh có thấy bé vui như này đâu chứ
-Em vẫn vui mà. Vui trong lòng sao anh biết được.

Từ ngày nó thay đổi, em cũng thay đổi theo. Em biết nó chiều nên cũng bắt đầu trả treo theo cách đáng yêu hơn một tí. Vậy nên kể từ đó Jeng cứ nói một câu là Pok đáp lại một câu, cứ khi nào hai đứa không ra ngoài thì cái nhà không bao giờ yên tĩnh. Nhưng mà Jeng cũng biết trách ai bây giờ, em bật cho là đúng, hành trình trả nghiệp của nó đến rồi.

-Anh Joke, anh Zo. Xin chào ạ.

Pok chắp tay chào rồi chạy đến ôm Zo ngay lập tức, em là con một mà, nên lúc nào cũng thích có anh chị em. Là anh chị em đúng nghĩa ấy, còn Jeng là người yêu rồi, không tính không tính.

-Hai đứa mày còn chưa ra trường đã mua được nhà rồi ha, giỏi ghê.

Zo cũng phải bật lời cảm thán, nhà ở vị trí này cũng không phải rẻ, đặc biệt là chung cư nữa, nên như một người anh trai, cậu vô cùng tự hào về hai đứa em của mình.

-Bố mẹ cũng giúp đỡ một phần nữa ạ.

Pok gãi gãi đầu. Em chẳng tự nhận mình giỏi bao giờ, mà em cũng chỉ cãi lại mình anh Jeng thôi, chứ đứng kế anh Zo là lại thành mèo ngoan ngay.

-Mày thừa tiền hay gì mà mua cái nhà 3 phòng lận vậy?

Nghe cái giọng này thì chỉ có thể là Joke nói với đứa em quý hóa của mình-Jeng. Anh em chung nhà mà chẳng khác gì chó với mèo, Joke thật sự sốc khi biết Pok đã tha thứ cho Jeng, anh thậm chí còn đề nghị Pok bỏ đi cho thằng em mình biết mặt.

-Một phòng của em và anh Jeng, một phòng cho khách, còn một phòng...

Pok không dám nói, em cứ ngập ngừng rồi len lén nhìn Jeng, bắt gặp ánh mắt của em, nó tiếp lời

-Phòng của em bé đấy

Joke và Zo hoảng hốt nhìn nhau, hai đứa chúng nó có em bé khi nào mà nhanh vậy?

-Chúng mày có em bé hồi nào vậy? Còn chưa tốt nghiệp nữa đó
-À không ạ, cái này cho mai sau thôi ạ

Cả đám kéo nhau ra phòng khách, Pok đưa cho mỗi người một cốc nước mát, em áp cốc nước má nó, thấy lành lạnh, nó liền quay sang ôm vào eo kéo em ngồi xuống.

-Bọn em sẽ dự định có con, thụ tinh ống nghiệm hoặc nhận nuôi
-Vậy gia đình chúng mày không có vấn đề gì chứ?
-Vâng, cả hai nhà đều đồng ý ạ. Với bọn em cũng tính sau khi tốt nghiệp sẽ làm đám cưới luôn ạ.
-Pok muốn lấy chồng lắm rồi hả em?

Zo cười khúc khích, cậu phải thừa nhận là trêu thằng nhỏ khá vui, chủ yếu là biểu cảm lúc em ngại, dễ thương.

-Này...này là ý của anh Jeng ạ
-Gớm, giữ kỹ quá nhỉ

Lại chả kỹ chứ sao. Nó luôn tự cảm thấy bản thân không quá ngu ngốc và thậm chí là may mắn vì đã sớm nhận ra sự quan trọng của em lớn đến nhường nào. Bây giờ là lúc nó bù đắp lại điều đó. Lễ cưới chỉ là một phần, cái chính là nó muốn đem lại cho em một gia đình với người mà nó thương, và đem lại hạnh phúc cho em cả quãng đường còn lại nữa.

t quá mê pilot trailer nhưng nó lại không được chiếu nên khá buồn, nên t đã viết ở đây (nma t thấy nó kì kì sao á, thui thì mọi người thông cảm nhé)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com