Chương 1
Tôi tìm việc hai tháng vẫn không có kết quả. Lê cơ thể mệt mỏi về phòng trọ, bạn cùng phòng Mờ Tử đang nhàn nhã ôm bịch khoai tây rồi lướt điện thoại xem video. Thấy tôi về, cô ấy kích động nhảy lên từ ghế Sofa xuống rồi chạy về phía tôi. "Tuệ Tuệ cậu nổi tiếng rồi đây". Tôi ngơ ngác nhìn vào màn hình điện thoại của cô ấy. Video cô ấy đang xem có nội dung đại khái là blogger vô tình đọc được thông báo tìm người trên một tờ báo cũ từ ba mươi năm về trước. Anh ta phải bật thốt lên trước vẽ đẹp trong bức ảnh nên đã chụp lại rồi đăng lên mạng, chỉ trong vài giờ ngăn ngủi bài đăng đó đã có hơn 500.000 lượt like vẫn đang không ngừng tăng lên.
"Chuyện này thì liêm quan gì đến tớ?"
Video này đâu phải do tôi đăng, có hot hay không thì cũng không có phần của tôi. Mờ Tử cuốn lên:
"Cậu nhìn kỹ đi!"
Ban nãy chỉ mãi nhìn caption lúc này tôi mới để ý đến bức ảnh trên thông báo tìm người. Bức ảnh đen trắng mang theo dấu vết của thời gian, hơi mờ, nhưng người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám có đổi mắt dịu dàng, quyến rũ ấy "đây là... tớ?". Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Trong nhận thức của tôi, tôi vẫn luôn là một cô gái bình thường đến mức không thể bình thường hơn, dù có lạc trong dòng người thì cũng không ai hay. Không giống như người trong bức ảnh, cô ấy yên lặng ngồi ở đó, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người ta rung động. Tôi nhớ mình chưa từng chụp ảnh kiểu cổ điển thế này, nhưng đúng là gương mặt của cô ấy có rất nhiều nét hao hao tôi.
"Là cậu đấy". Mờ Tử chắc chắn nói. "Cậu nhìn đi, ngay cả tên cũng giống nhau".
'Dư Tuệ'. Tôi ngây người nhìn mấy dòng chữ ít ỏi trên thông báo tìm người. Đại ý là vợ của người đăng bài tìm người đã mất tích, trên đó có kèm theo ảnh và tên của vợ anh ấy. Dòng cuối còn có tên và số điện thoại của người đăng bài "Trình Ký Thanh" tôi bất giác đọc cái tên ấy lên. Không sao nói rõ được, tự dưng tôi lại thấy nhoi nhói ở tim. Sau khi bình tĩnh lại, tôi hơi tức giận, ai làm chuyện này vậy? Thông báo tìm người ba mươi năm về trước, khi ấy tôi vẫn chưa ra đời, nhưng ảnh chụp và tên đều giống nhau, tôi không tin trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến thế, chắc chắn đã có người dở trò.
"Đã có người nhắc đến cậu trong phần bình luận rồi đấy. Cũng có rất nhiều người bảo anh ta hãy đăng ảnh của cậu" Mờ Tử đề nghị "hay lac cậu gọi điện cảnh cáo thử xem"
Tôi vốn đã phiền lòng vì chuyện không tìm được việc lắm rồi, giờ gặp phải chuyện này lại càng phiền lòng hơn. Thế là tôi đã lấy điện thoại ra, rồi gọi cho số điện thoại được ghi trên thông báo tìm người. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, rất yên tĩnh, có tiếng gió khẽ thoảng qua. Tôi hơi sợ: "anh là ai? Tại sao anh lại lấy ảnh tôi đăng bài tìm người?". Nghĩ đến nội dung trên bài đăng tìm người, tôi tức đến muốn mắng người. "Hơn nữa, anh gọi ai là vợ đấy? Xui chết mất".
Người ở đầu dây bên kia vẫn im lặng, tôi còn loáng thoáng nghe thấy tiếng hít thở khe khẽ của anh nữa. Mãi lâu sau anh mới trầm giọng nói "Dư Tuệ, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi!".
Đêm đó, giọng nói ấy cứ văng vẳng bên tai tôi và tôi đã mơ một giấc mơ. Căn nhà cũ trong giấc mơ có mái vòm cao cao, hoa ngọc lan nằm ở một góc phòng khách vẫn còn vương hơi nước, cạnh đó có đặt một chiếc điện thoại bàn màu trắng kiểu cũ, có một người đàn ông đang cần ống nghe ngồi trong bóng tối, cô đơn tựa như bông tuyết.
Sáng hôm sau thức giấc, tôi cứ thấy trong người bức bối, sốc lại tinh thần, tôi đi tham gia một buổi phỏng vấn. Đến chiều, tôi lại kéo Mờ Tử đi đến thư viện thành phố. Cũng không biết mang tâm lý gì, tôi đã lục tung những bài báo cũ của ba mươi năm về trước. Mờ Tử cười tôi: "Lẽ nào cậu tin chuyện đó là thật hả?". Tôi không biết giải thích thế nào với cô ấy, ban đầu tôi cũng không tin, nhưng giấc mộng kia quá mức kỳ quái.
Không biết đã tìm kiếm bao lâu, trời dần tối, Mờ Tử không chịu nổi nữa, cô ấy tìm một góc rồi nằm gục xuống ngủ thiếp đi. Lúc sắp bỏ cuộc, tôi bỗng nhìn thấy bức ảnh quen thuộc trên tờ báo năm 1999. Tôi không dám tin nhìn thông báo tìm người chiếm diện tích lớn nhất trên tờ báo. Đầu óc tôi trống rỗng, lẽ nào lại trùng hợp đến thế sao? Mấy chục năm về trước cũng có một người phụ nữ có tên và mặt giống tôi. Tôi cầm tờ báo định lại đánh thức Mờ Tử, nhưng vừa cất bước trời đất bỗng nhiên trao đảo. Trước mắt tôi như có thứ gì đó nứt ra, ánh sáng chói loá che khuất tầm mắt tôi. Sau vài dây ngắn ngủi, tôi dần thấy được mọi thứ.
Tôi hốt hoảng nhận ra, những giá sách xếp cạnh nhau đã biến mất hoàn toàn. Quang cảnh xung quanh đã không còn là thư viện nơi tôi đang ở nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com