Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 36

Đám tang của bà không ai nói lời nào cả, mọi thứ diễn ra trong yên bình và ảm đạm, Nguyên là ân nhân của họ nhưng cậu sẽ không lấy một thứ gì thuộc về họ, chỉ có điều mong muốn cuối cùng của bà là giao cho cậu căn hộ chung cư ấy, họ năn nỉ mãi Nguyên mới chịu đồng ý, vì biết đó là điều bà mong muốn nên Nguyên không nỡ từ chối, buổi chiều ấy sẽ mãi trong kí ức của cậu nhóc bé bỏng của bà, cháu sẽ đến đây thăm bà thường xuyên, cháu hứa sẽ không để bà cô đơn nơi đây, nhất định là như thế, Vũ nghĩ Nguyên khó mà rời đi khỏi nơi đây nên đã cố gắng vật dậy cậu ấy để đứng lên, về đến nhà Vũ căn nhà mà Vũ có được từ số tiền ấy, chứ bây giờ không nên để anh Sei lo lắng nữa, chỉ biết Nguyên muốn như vậy nên cũng chiều theo ý cậu ấy, có vẻ tinh thần không được ổn nên Nguyên không nói không rằng đi thẳng một mạch lên lầu kiếm phòng để ngủ, ở dưới nhà Khôi nhìn lắc đầu khó hiểu, có khi nào lại đang giận Vũ vì chuyện hôm qua không đó là suy nghĩ của Khôi, Vũ cười nhìn Khôi và ngồi xuống chiếc ghế sofa để nghỉ ngơi.

- Anh ấy giận anh à? - Khôi lên tiếng.

- Không đâu? Mà thôi bỏ qua chuyện đó đi, hôm qua sao em về được đây. - Nghĩ là chuyện hôm qua căng lắm.

- Anh nghĩ em là ai? Tên đó chả làm được gì em đâu, bọn nhãi nhép đó thì làm gì có cửa. - Khôi hùng hồn.

- Ờ rồi! Thế em tha cho hắn à. - Cười ranh mãnh.

- Chuyện đó… chứ giờ làm gì có bằng chứng hả anh? - Quay ngược 180 độ luôn.

- Haha! Tưởng em có kế hoạch sẵn rồi, ai ngờ làm bừa cho cơn tức tối bấy lâu nay à. - Nói đúng luôn rồi.

- Tại hắn làm thế với anh mà? - Nói sự thật.

- Ừ! Nhưng còn anh Hoàng em xử lý sao rồi. - Tay trong của Khôi đang theo dõi anh ta.

- Anh yên tâm! Con cú vọ của anh vẫn bình yên, nên anh chuẩn bị kế hoạch mới đi. - Thật ra Khôi đang che giấu.

- Được rồi chuyện đó để anh lo! - Vũ cầm remote để mở tivi thì Khôi có biểu hiện gì đó khác lạ nên đã giật lại không cho anh mở.

- Nè! Vừa nãy còn kêu cho anh xem bí mật em đang sắp bật mí sao lại còn làm thế? - Rành nó quá rồi.

- Ơ… thật chả giấu anh được gì cả… - Mặt yểu xìu.

- Vậy cứ mà ráng phấn đấu đi nha… - Khích lệ nó.

- Xem xong coi đắc ý được bao lâu? - Khôi đả kích.

Tivi vừa bật lên, cái tin sốt dẻo đó chính là đám cưới hoành tráng của anh Hoàng sắp được tổ chức trong thời gian tới, cô dâu chính là con của một ông chủ ngân hàng nào đó ở nước Anh, nữ hoàng của scandal Elly Ricka, có lẽ thời gian sắp tới sẽ hơi căng thẳng đây, Khôi đang lo tính không biết sẽ giải quyết ra sao thì nhìn anh cũng chả có biểu hiện gì nên hỏi.

- Thế anh tính sao với chuyện này?

- Thì chúc phúc cho anh ấy thôi chứ biết làm sao? - Có vẻ không còn để tâm đến nó nữa.

- Ừm! Chắc anh buồn lắm nhỉ. - Khôi nói cho có.

- Haha! Chả có gì phải buồn, anh cũng đâu có xứng đáng gì để được như cô ấy.

- Dạ vâng! Thôi em qua chỗ đại ca Tý một chút, nãy mấy đứa nó bảo có việc cần bàn. - Nói xong đi vào trong.

- Ừ! Tối nhớ về ăn cơm nhé.

- Dạ em biết rồi! Anh không cần lo. - Biết anh sợ nó làm linh tinh ấy mà.

Đến chiều thì thằng Nguyên nó bật dậy trên giường sau một giấc ngủ dài, có thể nó đã quên hết chuyện hồi sáng rồi chăng và cả tối qua nữa, tự động viên an ủi chính mình để lấy lại tinh thần, không nghĩ ngợi lung tung nữa tự lấy tay vỗ vỗ vào đầu và cười một mình, thì Vũ ở ngoài gõ cửa gọi nó.

- Nè! Ngủ dậy chưa? Xuống ăn đi, tao nấu rồi đấy.

- Ờ! Đợi tí. - Xếp chăn gối ngăn nắp lại xong thì mở cửa ra.

- Có cần tối nay đi xả stress không tao nghĩ mày nên thư giản một chút? - Đứng khoanh tay tựa lưng ngoài cửa nhìn Nguyên.

- Ừ! Được đấy, ý kiến không tồi. - Cười vui vẻ để che lấp nỗi buồn.

- Vậy thì để tí tao báo thằng Khôi một tiếng.

Vác vai Nguyên hai đứa đi xuống phòng ăn…

- May mà có thằng Khôi ở đây không chắc mày buồn lắm? - Nguyên lên tiếng khi nãy giờ hai đứa im lặng.

- Ừm…

- Mà ước gì tao nhường được một ít hạnh phúc cho mày nhỉ? Hì - Nói cho vui thôi.

- Là sao? Bộ tao thảm lắm rồi à. - Dừng đũa không đụng đến đồ ăn.

- Chứ sao! Hai người mày yêu thương nhất đều làm mày khó xử cả mà? - Biết làm sao để Vũ vui hơn.

- Ờ! Mày có anh Lâm lịch lãm rồi nên quên hết bạn bè rồi mà.

- Có đâu? Tại mày đối xử với tao như thế nên…

- Ừ rồi! Cho tao xin lỗi, tại tao sợ mày bị liên lụy thôi. - Buồn vì chuyện đó.

- Chẳng phải giờ cũng không sao cả rồi mà! Mọi chuyện qua rồi thì cho nó qua đi. Hì - Không chấp nhất gì Vũ nữa.

- Lâu ngày không gặp lại mày cũng thay đổi nhiều rồi ha! - Thấy Nguyên không còn thiếu suy nghĩ khi nói.

- Thì tự lập rồi nên cũng phải biết đối nhân xử thế chứ? Hehe - Có chiêu trò văn chương của anh Sei trong này.

- Chà chà! Văn vẻ luôn, dễ sợ thật. Haha.

- Đang cười nhạo tao đấy à. - Lườm liếc đăm chiêu vào Vũ.

- Ừm đúng đó!

- Thằng này lâu ngày không đánh không biết sợ. - Hù dọa bạn.

- Thôi không giỡn nữa! Mà chuyện mẹ mày mày tính sao? - Vũ đã chín chắn hơn nhiều.

- À! Tao cũng tính về khi tao có công ăn việc làm ổn định.

- Thì chẳng phải giờ mày đang làm ông chủ và có cả căn chung cư kia nữa? - Nhiêu đó thì có thể nào bù đấp cho bà ấy.

- Mà có nên về không mày? - Nguyên sợ bà không thừa nhận đứa con này nữa.

- Chẳng có gì phải đắn đo? Đó là mẹ của mày chứ không phải của người ta.

- Ừm rồi! Tao hiểu rồi, cảm ơn mày nha.

- Lại nói linh tinh…

- Ờ vâng! Để em dọn đồ ăn cho. Hehe

- … - Biết lấy lòng người khác từ khi nào vậy, đứng lên Vũ đi ra ngoài.

Thằng Nguyên nó đã khác trước nhiều rồi, mọi chuyện rồi sẽ ra sao đây, có nên thôi bớt lo cho nó không nữa, có nên từ bỏ Luân để trở về với anh không, mà có cách nào để quay về nữa không, nó biết Luân làm tất cả chỉ để có lại nó lần nữa nhưng con người bây giờ của anh ấy quá khác xa với trước kia, không chiếm được thì đạp đỗ đúng là bị ảnh hưởng của dư luận tiếng tăm quá nhiều, họ đối xử với anh ra sao thì anh làm lại thế với nó, còn anh Hoàng chắc cả đời này nó sẽ chẳng trả hết cho anh được, dù là nó đã làm tổn thương anh quá nhiều nhưng càng yêu anh thì nó lại ray rứt hơn, tốt nhất nó không nên có trên cõi đời này thì chả phải đau khổ như bây giờ, chẳng ai phải đau buồn vì nó, có lẽ nào nó đã sai, rồi nó sẽ phải đối mặt với hiện thực ra sao đây, nhìn anh hạnh phúc bên người con gái khác, nó biết nó không còn đủ tư cách gì nữa để yêu anh có anh bên cạnh, nhưng sao cảm giác nó khó chịu quá vậy nhỉ, nó phản bội người ta trước mà, sao giờ lại như thế này… thôi ngưng ngay cái suy nghĩ lệch lạc này đi mất…

Ở chỗ Luân lúc này…

- Cô ra khỏi nhà tôi ngay! - Luân giận dữ quát Ngọc.

- Anh tính đuổi tôi sao? Con người anh được như bây giờ không phải là nhờ tôi sao? - Lại lôi chiến tích ra.

- Vì sao cô cứ ám tôi hoài vậy? Còn thằng Bảo em cô thì sao? - Muốn đuổi cũng khó.

- Ừ tại cái thằng ranh con vô tích sự đấy mà suýt mấy lần tôi hại chết anh nó đấy? - Tức tối không nghĩ được gì.

- Sao cơ? Cô giết người! - Luân đứng hình với câu lỡ lời của Ngọc.

- Haha! Tôi chả dại đâu, vì thằng anh nó không thương nó nữa mà cứ ám tôi đó thôi. - Trách móc ai được chứ.

- Chứ chẳng phải nhà Bảo đã nhận nuôi cô sao? - Chẳng lẽ không có một tí tình thương nào.

- Đúng là như thế! Nhưng từ khi về đấy, tôi lại nhớ anh và thằng anh nó cứ lo chuyện không đâu nên con bồ hắn ghen. - Là lỗi tại ai.

- Tại sao lại là tôi? Tôi đã bảo tôi không có yêu cô. - Nói đến mấy trăm lần nữa.

- Ừ thì anh vì con Alaska nên đã từ chối tôi, nhưng nó đã làm gì cho anh chưa? Hay là bao lâu nay tôi giúp anh vô ích? - Kể công thêm làm gì.

- Cứ cho là như vậy đi? Nhưng ai mượn cô làm như thế! - Đâu có cần đâu mà cứ làm như vậy rồi nói.

- Ừ là tôi ngu! Nhưng anh có biết vì anh mà người khác đã bị liên lụy không? - Ngọc thật ra thương Bảo như em mình.

- Đó là do cô không phải do tôi! - Ngay từ đầu đã như thế.

- Ừ tại tôi mà anh của Bảo đã tự tử, tại tôi mà Bảo nó không được như những đứa trẻ khác? - Coi hắn có tình người không.

- Biết đã không có kết quả mà vẫn yêu mù quáng? Rồi trách ai được! - Hết lời với cô ta.

- Tôi đã hết yêu anh từ lâu rồi, bây giờ tôi chỉ hận anh thôi, tại anh mà tôi trở thành kẻ bị thương hại? - Ám ảnh lại tái diễn.

- Vậy sau mấy năm trời rồi cô lại xuất hiện làm gì? - Hắn thắc mắc.

- Để trả thù anh? - Nói không một chút do dự.

- … - Có kẻ điên mới nói cho nạn nhân của mình biết, thần kinh cô ta có vấn đề.

- Sao sợ rồi à? Được thôi bây giờ tôi đi nhưng anh sẽ phải hối hận! - Cô ta có âm mưu từ trước, cô vừa kéo vali quay ra vừa nghe điện thoại.

Luân bực dọc nhìn cảnh vật xung quanh như một màu đen, từ từ khụy gối xuống nền nhà đấm vào sàn, máu chảy nhưng mọi thứ đã quá muộn, giờ anh chẳng còn ai, tại sao lại dại dột tin một lần nữa vào kẻ đó, chỉ muốn nhanh chóng tìm Vũ nên anh cố gắng nhiều hơn, nếu bây giờ cô ta đổi ý thì cả công ty này cũng thuộc về cô ta, vì ngay từ đầu nó không phải của anh, chính Ngọc đã mời anh vào làm nhưng ai là kẻ đứng đằng sau, anh thật sự muốn biết, chỉ vì cô ấy đối xử với Vũ hôm qua nên anh rất tức giận, bây giờ thì anh còn gì để đưa Vũ trở về, trò chơi đến đây là kết thúc thật rồi sao, anh căm ghét người đã đưa Vũ đi xa khỏi anh, chỉ có quyền lực và tiền bạc mới làm Vũ thay đổi, nhưng anh đã sai vì ngay từ đầu đã không giữ được Vũ, trách ai bây giờ chỉ biết trách mình mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com