Quyển thượng - Chương 31: Quân tâm khó dò
Buổi chiều, bầu trời không có một tia sáng sủa, chỉ thấy từng đám mây u ám bồi hồi trôi cuối chân trời, khiến cho người ta có cảm giác ngột ngạt khó thở.
Kim Tử Long mân mê cây trâm ngọc bích trong tay. Đây là trân phẩm vừa mới được tiến cống, ngọc bích quý giá, mượt mà mát lạnh. Điều đặc biệt chính là trên cây trâm có khắc hình một con bướm rất sống động, từ góc nhìn của hắn tựa như con bướm này sắp tung cánh bay đi.
Xưa nay nàng không thích những thứ diêm dúa cầu kỳ, trước đây cho dù là ở phủ đệ hoàng tử hay bây giờ ở trong cung, chỉ cần ở trong phạm vi của nàng, nàng chỉ thích bới tóc rất lỏng, mái tóc dài được cố định bằng một chiếc trâm ngọc đơn giản.
Ngắm nghía một hồi lâu, hắn mới ngẩng đầu gọi một tiếng: “Thạch Toàn Nhất.”
Thạch Toàn Nhất đang ở ngoài điện, vừa nghe được tiếng gọi của Kim Tử Long, vội chạy vào, cúi người nói: “Có nô tài, hoàng thượng có gì phân phó?”
Một hồi lâu cũng không thấy hoàng thượng phát ra một tiếng động nào. Thạch Toàn Nhất hơi hơi nâng đầu, chỉ thấy hoàng thượng đang nhìn vật gì đó trong tay đến mức xuất thần.
Thạch Toàn Nhất liếc nhìn vật đó một hồi, phát giác đó là một cây trâm. Lúc này mới nhớ tới, hôm qua lễ bộ trình lên rất nhiều vật tiến cống, trong số châu báu đó có một cây trâm ngọc. Ông cũng chỉ nhìn liếc mắt một cái, nhưng cây trâm có khắc hình con bướm sống động kia vừa nhìn đã để lại ấn tượng.
Đột nhiên ông nghĩ đến một chuyện, đã hơn một năm nay, các loại lễ vật dâng lên, hoàng thượng tựa hồ đặc biệt thích ngọc bích. Mỗi lần vật phẩm trình lên đều chọn lưu lại vài món. Nhưng cũng chỉ giữ lại không có ban cho bất kỳ vị tần phi nào.
Ông đang suy nghĩ lại đã nghe được thanh âm của hoàng thượng truyền tới: “Truyền khẩu dụ của trẫm...”
Hắn dừng một chút, đầu ngón tay mân mê cây trâm, mượt mà dễ chịu, không muốn rời tay, giống như da thịt của nàng. Điều duy nhất không giống chính là da thịt của nàng có mang theo ấm áp...
Thạch Toàn Nhất nghe ra ngữ khí của Kim Tử Long dường như vẫn đang còn lưỡng lự. Đang cân nhắc coi phải nói gì tiếp theo.
Trong chốc lát tiếng hoàng thượng lại vang lên nói: “Truyền khẩu dụ của trẫm, ngay hôm nay đưa Thái tử nhập Trường Tín điện.”
Thạch Toàn Nhất cao giọng hô: “Nô tài tuân chỉ!”
Còn chưa ra khỏi cửa điện, ông cơ hồ đã có thể tưởng tượng được phản ứng của hoàng hậu nương nương. Trong lòng có vài phần thương cảm, ở trong cung không được hoàng thượng sủng hạnh đã là trừng phạt lớn nhất rồi. Bây giờ còn muốn đoạt đi chỗ dựa duy nhất của hoàng hậu.
Thạch Toàn Nhất cùng mọi người trong cung đều đoán già đoán non nhưng vẫn đoán không ra rốt cục hoàng hậu phạm phải trọng tội gì? Nhưng cho dù ông có gần hoàng thượng đến cỡ nào, cũng không thể tìm được dấu vết gì.
Hoàng hậu từ trước đến nay đoan trang thục đức, dáng vẻ lại thanh nhã động lòng người. Theo quan sát từ trước tới nay của ông, hoàng thượng rất để ý đến hoàng hậu, nếu chỉ là chuyện nhỏ bình thường nhất định sẽ không thế này. Thạch Toàn Nhất không dám suy nghĩ sâu xa hơn nữa.
Hoa viên Phượng Tê cung trồng rất nhiều loại hoa. Mặc Trúc phụ giúp đẩy đu cùng Thái tử chơi đùa, từ xa xa đã nhìn thấy Thạch Toàn Nhất dẫn một đám người đi lại đây.
Từ sau khi hoàng hậu bị cấm cung đã ít có người ra vào Phượng Tê cung. Những người trước đây đến Phượng Tê cung nịnh hót bợ đỡ giờ đã sớm tan tác như chim muông, mặc dù trước đây các nàng không để ý lắm, nhưng lạnh bạc như vậy, ít nhiều vẫn có chút tủi lòng.
May là Thạch tổng quản lại vẫn là một trong số ít người thỉnh thoảng lại đây thỉnh an. Mỗi khi nói chuyện với nương nương, người chỉ thản nhiên nói một câu: “Thạch tổng quản có thể bước tới vị trí ngày hôm nay ở trong cung, các ngươi nghĩ sao? Cũng coi như là người có tâm mà thôi.” Nhưng hôm nay tựa hồ không giống với những ngày khác, phía sau ông ấy có rất nhiều người đi theo.
Thạch Toàn Nhất tuyên khẩu dụ của hoàng thượng. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy sắc mặt hoàng hậu tái nhợt như tờ giấy, khó có thể trụ vững.
Thoại Mỹ dựa vào người Mặc Lan, hai chân mềm như bún, một chút khí lực cũng không có.
Hắn bắt Thừa Hiên đến Trường Tín điện. Không! Không! Hắn sẽ không xuống tay với Thừa Hiên chứ. Nàng liều mạng lắc đầu.
Thạch Toàn Nhất cúi đầu, có chút rầu rĩ nói: “Hoàng hậu nương nương, Thái tử cũng đã hơn ba tuổi. Ấn theo quy củ của hoàng gia, Thái tử cũng đã đến tuổi ở riêng bắt đầu học chữ rồi.”
Nàng vẫn là liên tục lắc đầu, trơ mắt mà nhìn cung nữ phía sau Thạch Toàn Nhất đi lên tiếp nhận Thừa Hiên từ tay nhũ mẫu, hướng nàng hành lễ, hạ thấp người cáo lui mà đi ra.
Thừa Hiên còn nhỏ, tất nhiên không hiểu đã xảy ra chuyện gì, ghé vào vai cung nữ, mở lớn đôi mắt tròn tròn, vui vẻ nhìn nàng.
Đi được vài bước, giống như phát hiện ra gì đó không đúng, bắt đầu giãy dụa: “Mẫu hậu...”
Cung nữ quay người lại bước đi, mặt thằng bé đã không thấy tăm hơi, biến mất ở ngoài cửa, giống như mang đi cả trái tim của Thoại Mỹ. Chỉ nghe thấy tiếng khóc oa oa của đứa bé truyền đến: “Mẫu hậu... ta muốn mẫu hậu”
Thạch Toàn Nhất khom người hành lễ, chuẩn bị rời khỏi nội điện. Đi được vài bước, hơi hơi ngẩng đầu, chỉ thấy mặt hoàng hậu vùi trong tay áo in hình trăng non, cổ tay áo thêu phù dung màu bạc, tinh xảo vạn phần. Mắt hơi hướng về phía trên thấy trên tóc của hoàng hậu chỉ cài một chiếc trâm ngọc bích, mái tóc đen bóng làm chiếc trâm càng thêm nổi bật, nhìn có vẻ tinh xảo đặc sắc.
***
Lầu ba của Tử Nhất các có chút độc đáo. Cửa sổ tứ phía đều có thể mở ra. Một mình Kim Tử Long đứng ở phía trước cửa sổ, ngắm nhìn phía xa xa đến xuất thần. Buổi chiều tối có một trận mưa lớn, cho nên trời rất mát mẻ. Lúc này đã qua canh hai, không khí xung quanh có vẻ lành lạnh.
Thạch Toàn Nhất ngẩng đầu nhìn vài lần, chỉ thấy sắc mặt hoàng thượng tựa hồ có chút âm trầm, vẫn không dám tiến lên quấy rầy.
Lúc này, không khỏi tiến lên vài bước, khom người nói: “Hoàng thượng, nên đi nghỉ rồi.”
Kim Tử Long cũng không có động tĩnh gì. Thạch Toàn Nhất đứng ở đó, động cũng không dám động, cúi đầu suy nghĩ xem bản thân mình đã mắc lỗi gì chưa. Mấy ngày này chuyện trong triều tương đối thái bình, hậu cung cũng không có phát sinh sự tình gì cả.
Đang lúc suy tư, đã thấy hoàng thượng quay người, ông vội vàng liếc mắt sai bảo cung nữ. Bọn cung nữ lần lượt đi về phía trước, hầu hạ hoàng thuọng thay quần áo.
Thạch Toàn Nhất lúc này mới có thể thở phào một hơi, tiến lên vài bước chuẩn bị đóng cửa. Bởi vì đang ở lầu ba, lại là vị trí trung tâm ở trong cung, liếc mắt một cái nhìn lại, hơn phân nửa cung điện trong cung đều thu vào trong tầm mắt.
Lúc này tuy là buổi tối, nhưng các điện các cung đều có thắp đèn sáng tỏ, mà đập ngay vào mắt, chính là Phượng Tê cung. Đột nhiên Thạch Toàn Nhất rùng mình một cái!
Từ sau khi Tử Nhất các được xây dựng xong, hoàng thượng sai ông phái người đi phủ hoàng tử trước đây, mang rất nhiều đồ vật vào cung. Trong đó cơ hồ tất cả đồ vật trong tẩm phòng đều được mang tới lầu ba này. Mới đầu ông còn nghĩ có lẽ là hoàng thượng niệm tình lâu năm ở phủ đệ. Thời gian dài như vậy có rất nhiều thứ nặng tình không thể vứt bỏ.
Ông vốn nghĩ rằng hoàng thượng thích ở trên cao là vì muốn thưởng thức tất cả cảnh đẹp trong cung, thích thứ mới mẻ mà thôi. Dù sao vị hoàng đế nào cũng có thú vui ưa thích của chính mình. Ông đã ở bên cạnh hoàng thượng được vài năm, cảm thấy vị hoàng thượng trẻ tuổi này đối với bất kỳ điều gì cũng vô cùng hờ hững, ngay cả nữ sắc cũng là như thế.
Hiếm khi mới thấy hoàng thượng hạ chỉ xây dựng một tòa lầu như vậy. Ông để ý cũng biết từ ngày hoàng thượng chuyển vào đây ở cũng chỉ mở cửa sổ hướng tây, mà vị trí này, lại đối diện với Phượng Tê cung của hoàng hậu...
Hoàng thượng rõ ràng là rất quan tâm tới hoàng hậu!
Nếu không thì cần gì phải hao tốn tâm tư như vậy đâu? Nhớ lại chuyện chiếc trâm ngọc mấy ngày hôm trước, hiện tại cũng đã hiểu rất rõ ràng.
Ấn theo quy củ trước đây, đồ tiến cống đều được mang cho hoàng hậu nương nương chọn lựa đầu tiên, phần còn lại, hoàng thượng tùy tình huống mà ban thưởng cho bốn vị phi tử, còn lại đều sung nhập quốc khố. Hoàng thượng ngày thường bận trăm công ngàn việc, thế nhưng lại để ý biết được hoàng hậu thích trâm ngọc. Cho nên mỗi lần có đồ tiến cống đều chọn giữ ở bên người.
Đây rõ ràng là đã thích đến hành động cử chỉ đều để ý. Thế sao lại còn giam lỏng hoàng hậu ở Phượng Tê cung, cũng không có đặt chân đến một lần chứ?
***
900 views và no1 #longmy
Thanks mọi người rất nhiều ❤
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com