Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Khẽ hôn

Giữa buổi chiều sũng nước và tro khói, chiến trường như một tấm vải bị ai đó xé rách, rách thêm, rồi bị dày xéo bởi vô số dấu chân, vết xích, và những vệt máu khô loang lổ.

Cái nắng hầm hập trộn với mùi thuốc súng, mùi sắt, mùi đất, và mùi người — thứ hỗn hợp cay nồng khiến cổ họng Hải khô ran mà chẳng thể nuốt nổi. Anh đứng tựa vào một bức tường gạch còn sót lại của thành cổ, thân người gầy gò ẩn trong lớp áo sờn cũ loang lổ bùn, đôi mắt hướng về phía xa, nơi những cột khói vẫn tiếp tục cuộn lên không dứt.

Không ai nói gì với nhau. Chỉ có tiếng gió rít qua những lỗ thủng, tiếng kim loại chạm vào nhau khe khẽ như hơi thở của chiến tranh. Ở đâu đó, ai đó vừa khẽ gọi tên đồng đội rồi im bặt, tiếng nấc cũng bị nuốt chửng bởi tiếng nổ vọng về từ xa.

Tiếng những người còn sống sót hòa lẫn với tiếng gió, tạo ra một bản hòa tấu rùng mình, vừa âm u vừa sống động, khiến Hải càng cảm nhận rõ sự trống rỗng sâu thẳm của bản thân.

Hải khẽ cúi đầu. Anh chẳng còn biết mình đang nghĩ gì nữa. Có lẽ là nhớ một cái tên, hay một khuôn mặt nào đó từng mỉm cười trước khi trời đổ đạn. Tay anh nắm chặt khẩu súng, đầu ngón tay chai sần, bụi phủ kín như tro.

Có giọt nước mưa lăn xuống má, lạnh, mặn, hay có lẽ là nước mắt – anh chẳng phân biệt nổi nữa. Mỗi giọt nước, dù là mưa hay nước mắt, đều mang theo cảm giác nặng nề, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ xung quanh đang tan rã.

Cả vùng đất như đang tan dần trong màu xám tro. Cỏ bị giẫm nát, đất vỡ, vũng nước đục ngầu phản chiếu bầu trời mờ đục. Từng làn khói thuốc súng vờn quanh, thỉnh thoảng lại bị xé toạc bởi một tiếng nổ xa, như thể chiến tranh cố chứng minh rằng nó vẫn còn ở đây, vẫn chưa rời đi.

Những tàn tích của chiến tranh bám vào mắt Hải, khiến anh cảm giác như mỗi bước đi là một lần chạm vào quá khứ vừa mới trôi qua, vừa tang thương vừa cay đắng.

Hải thở dài thật khẽ. Trong khoảnh khắc, anh thấy mình nhỏ bé đến lạ. Anh chỉ là một bóng người đứng giữa vùng hoang tàn, lặng nhìn thế giới rã ra từng mảnh, còn trong lòng chỉ còn lại một sự trống rỗng khó gọi tên.

Mắt anh lướt qua từng mảnh gạch vỡ, từng xác cây nghiêng rạp, từng mảnh kim loại lấp lánh trong bụi bặm và ánh sáng nhạt dần của buổi chiều. Từng chi tiết, từng tấm vật thể đều như đang nhắc nhở anh rằng sự sống mong manh đến mức nào.

Một tiếng bước chân nhẹ vang lên phía sau. Không phải tiếng giày nặng nề của kẻ địch, cũng chẳng phải tiếng dậm dứt khoát của binh lính trong đội.

Tiếng bước ấy khẽ thôi, gần như hòa tan vào gió, nhưng vẫn đủ khiến vai Hải khẽ run. Anh nhịn thở, tim đập rộn ràng, từng nhịp như nhắc anh về sự mong manh của giây phút này.

Rồi một hơi thở ấm áp, rất nhẹ, khẽ lướt qua sau gáy anh. Hải giật mình, chưa kịp quay lại thì một vòng tay đã ôm lấy anh từ phía sau. Vòng tay ấy run, nhưng chắc. Nó không phải để giữ chặt, mà như sợ rằng nếu buông ra, tất cả sẽ tan biến cùng với làn khói và cơn gió lạ lùng đang lùa qua mặt đất.

Mùi đất, mùi khói, mùi người — hòa vào nhau. Một cảm giác lạ lẫm nhưng cũng quá đỗi thân thuộc. Hải đứng im, không dám thở mạnh, sợ phá vỡ sự mong manh vừa chạm đến.

Cơ thể anh căng cứng, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sợ rằng nếu sơ ý, khoảnh khắc này sẽ biến mất như mọi thứ khác đã từng biến mất trên chiến trường.

Rồi anh cảm nhận rõ ràng hơi ấm kia dịch chuyển. Một đôi môi khẽ chạm vào cổ anh — chỉ là một thoáng, nhẹ như cơn gió, nhưng đủ khiến máu trong người anh như đông lại. Nụ hôn từ phía sau.

Không có lời nào, không có tiếng gọi. Chỉ có sự im lặng run rẩy giữa hai người còn sống sót. Cái hôn đó không sâu, không kéo dài, không có sự vội vàng của nỗi nhớ hay khát khao.

Nó như một sự thừa nhận — rằng giữa đổ nát, giữa khói súng, vẫn còn có một điều gì đó không thể bị nghiền nát. Một điều gì đó khiến người ta dù sợ hãi đến mấy cũng không thể buông tay.

Sen không nói gì. Anh chỉ tựa đầu vào lưng Hải, để hơi thở hòa vào mùi khói và mồ hôi. Dưới ánh trời nhạt dần, hai bóng người hòa vào nhau — một đứng im, một dựa vào.

Thế giới vẫn nổ tung quanh họ, nhưng dường như không ai trong hai người còn để tâm.

Mọi thứ như chậm lại.

Gió thổi qua mái tóc rối, qua vầng cổ trắng lấm lem bụi đất, qua những sợi cỏ khô bị giẫm đạp nằm rạp quanh chân. Ánh sáng le lói soi lên hai đôi vai gầy.

Đằng xa, tiếng gọi vọng lại — tiếng của đồng đội, hay chỉ là tiếng vọng của lòng người giữa cơn hỗn mang, không ai biết.

Hải khẽ cúi đầu, nắm chặt lấy bàn tay của Sen vẫn đang đặt trên ngực mình. Tay anh lạnh, nhưng trong lồng ngực, trái tim lại đập nhanh hơn bao giờ hết.

Anh không quay lại.

Anh sợ nếu nhìn thấy gương mặt đó — đôi mắt đỏ hoe trong ánh khói, hay nụ cười yếu ớt kia — anh sẽ chẳng thể bước tiếp.

Một làn khói dày đặc cuộn đến, nuốt trọn ánh sáng. Sen buông ra trước. Không nói, không chạm thêm lần nào nữa. Anh quay đi, cầm súng, lao về hướng tiếng gọi vừa vang lên.

Hải vẫn đứng lại. Anh đưa tay chạm lên cổ mình — nơi nụ hôn vừa khẽ chạm, còn vương lại hơi ấm lạ lùng. Một cảm giác vừa mong manh, vừa khó hiểu, như thể Sen vừa để lại một dấu ấn không thể xóa trong tim anh — dù cho chiến tranh có tàn phá đến đâu, dù cho đất trời có sụp đổ xung quanh, thứ cảm giác ấy vẫn tồn tại.

Bất chợt, một giọt nước mắt lạnh lăn trên má Hải. Anh không ngăn được, không biết từ đâu nó trào ra, chỉ biết tim mình như bị bóp nghẹt. Và Sen, đứng lặng một chút phía sau, khẽ nghiêng đầu, chạm môi lên trán Hải. Nụ hôn nhẹ như cơn gió thoảng, xoa dịu đi mọi căng thẳng, lau đi giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống.

Hải cảm nhận được sự ấm áp tràn ngập, một cảm giác vừa an toàn vừa dịu dàng đến lạ lùng, như thể Sen muốn nhắn nhủ rằng, dù thế giới này có tàn khốc, anh vẫn còn được quan tâm, vẫn còn được chạm vào.

Hải đứng yên, hít thật sâu, để từng hơi thở của Sen và mùi khói, mùi đất, hòa vào trong lồng ngực. Anh cảm nhận sự sống còn sót lại, sự kết nối mong manh nhưng chân thật. Mỗi nhịp tim, mỗi bước chân đều trở nên nặng nề nhưng tràn đầy ý nghĩa. Anh biết, giữa đống hoang tàn này, vẫn còn một thứ để giữ lấy: hơi ấm của Sen, vòng tay ấy, nụ hôn ấy, nhịp tim ấy.

Bước chân Hải chậm rãi nhưng quyết liệt. Anh nhắm mắt một chút, tưởng tượng Sen đang đứng sau lưng, thầm nhắc anh rằng, dù có sợ hãi hay đơn độc, vẫn có những gì đáng để anh bảo vệ. Khi mở mắt ra, khói vẫn quấn quanh, đất vẫn loang lổ máu, nhưng trong ánh nhìn ấy, anh thấy một thứ ánh sáng mong manh lóe lên — nhắc nhở rằng sự sống và hy vọng vẫn còn, dù chỉ là thoáng chốc.

Anh bước đi, tay vẫn cầm súng, nhưng lòng tràn đầy sự ấm áp dịu dàng. Hải không còn sợ hãi đến mức đóng băng nữa; thay vào đó là sự quyết tâm, là cảm giác được tiếp thêm sức mạnh từ khoảnh khắc ngắn ngủi mà Sen đã mang đến. Mỗi bước chân trên mặt đất đẫm máu, mỗi tiếng nổ vang vọng từ xa, đều trở nên nặng nề nhưng cũng đầy ý nghĩa, nhắc nhở anh rằng mình vẫn còn sống, vẫn còn cảm nhận được thế giới, vẫn còn giữ được một phần của lòng người giữa hỗn mang.

Hải dần tiến đến gần đồng đội. Anh nhìn thấy những gương mặt hằn sâu mệt mỏi, nhưng ánh mắt họ vẫn còn tia sáng sống sót. Anh mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng thật, và tự nhủ: trong đống tro tàn này, mình vẫn còn điều gì đó để bảo vệ, vẫn còn một nơi gọi là "an toàn" mà mình có thể dựa vào — nơi ấy là Sen, nơi ấy là nụ hôn nhẹ trên trán, là vòng tay ấm áp đã khiến anh thấy mình vẫn còn được sống.

Chiến trường vẫn hỗn loạn, gió vẫn thổi, khói vẫn cuộn, và nắng vẫn gay gắt trộn lẫn mùi đất và mùi khói. Nhưng Hải biết, bên trong cơ thể mình, anh mang theo một thứ ánh sáng mong manh nhưng bền bỉ, một hơi ấm không ai có thể lấy đi, và một lời nhắc nhở vô hình rằng: dù có sợ hãi hay cô đơn đến đâu, vẫn còn một điều gì đó đáng để tiếp tục sống, đáng để bước tiếp, và đáng để tin rằng mọi thứ sẽ không hoàn toàn mất mát.

Anh đi qua từng mảnh gạch, từng vũng nước đục ngầu, từng xác cây nghiêng rạp, nhặt nhạnh từng chút cảm giác sống sót, và trong tim, Sen vẫn ở đó, nhẹ nhàng nhưng kiên định, là một phần của hy vọng, là lý do để Hải tiếp tục tiến về phía trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com