Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 32

- Anh! Sao lại ngồi uống một mình buồn thế này – Một cô gái có thân hình nóng bỏng ngồi xuống bên cạnh Sehun – Để em tiếp rượu anh.

- Cút! – Sehun lạnh lung hất cánh tay đang quấn vào người hắn của cô ta

- Người ta có ý tốt, anh không thích thì thôi

Cô ta vừa nói xong liền đi khỏi, tiếng giày cao gót nhanh chóng bị tiếng nhạc trong quán bar át mất.

Một chén rồi lại một chén, hắn cứ thế nốc rượu như một người điên. Hắn muốn uống rượu để quên đi nét mặt đau đớn của Luhan, để làm dịu đi nỗi đau đang không ngừng trỗi dậy trong long hắn và cả để xóa đi tình yêu lại một lần nữa quay về trong trái tim hắn.

- Chủ tịch! Ngài say rồi, chúng ta về thôi! – Thư kí đi đi vào đã thấy Sehun sắp gục liền dìu hắn ra xe.

- Buông ra! – Sehun hất tay thư kí ra, loạng choạng ngồi vào xe

Về đến biệt thự, quản gia đã vội vàng chạy ra đỡ, nhưng cũng lại bị hắn hất ra không thương tiếc

Choang choang choang

Tiếng đổ vỡ không ngừng vang lên làm Luhan tò mò đi xuống. Vừa xuống đã thấy Sehun đang đập phá đồ đạc, người làm đứng xung quanh cũng không dám lao vào can mặc dù chân Sehun đã dẫm lên những mảnh vỡ còn tay cũng đã bị xây xước, máu bắt đầu chảy

- Sehun! – Luhan lao ra mặc chân trần dẫm lên mặt đất toàn thủy tinh vỡ do Sehun tạo ra. Cậu lao vào túm lấy Sehun, không muốn hắn tự làm đau bản thân thêm nữa

- Cút ra! Cút hết ra – Sehun ý thức mơ hồ, thấy có người cản mình lại liền đẩy người đó ra.

Luhan bị hắn đẩy ngã, những mảnh vỡ ghim vào da thịt cậu đau đến tê tái nhưng khi nhìn thấy tay chắn hắn cũng đã bê bết máu, câu cũng chẳng màng đến nỗi đau của mình mà một lần nữa vùng dậy. Sehun tiếp tục ném chiếc ly thủy tinh trong tay mà không hề ngờ được rằng Luhan đột ngột đứng dậy.

- Không!

Tiếng hét của Lay vang vọng cả căn nhà làm cho Sehun bừng tỉnh nhưng cũng đã muộn rồi. Từ trán Luhan máu đang chảy dọc gương mặt.

- Đừng làm đau bản thân ... Xin anh ..... – Luhan mặc dù đầu óc đang choáng váng vẫn loạng choạng đi đến bên cạnh hắn, kiên quyết ôm chặt lấy Sehun, không cho hắn lại tổn thương thêm bản thân.

- Em ...

Sehun chưa kịp nói xong Luhan đã ngất trong tay hắn.

- Gọi Suho! Mau lên. Mau gọi cho Suho! – Nhìn thấy trán cậu máu chảy ra không ngừng, hắn hốt hoảng hét lên.

Lay cả tay cầm điện thoại cũng run lên cầm cập. Cậu cũng cuống cuồng không kém.

- Suho, anh mau đến biệt thự của chủ tịch đi, anh Luhan lại bị thương rồi! – Vừa thấy có người bắt máy, Lay hấp tấp nói không cần biết người nhắc máy có đúng là Suho không.

Đầu dây bên kia không trả lời mà chỉ thở dài một tiếng sau đó cúp máy

Lúc này Luhan đã được Sehun bế về phòng, bãi chiến trường hắn tạo ra lúc này người giúp việc mới quay ra dọn dẹp.

Lần này tự tay hắn làm cậu bị thương. Chính hắn đã ném đồ mà không để ý cậu bất ngờ vùng dậy.

Vậy mà cậu vẫn còn cố ôm chặt hắn bảo hắn phải bảo vệ bản thân. Dù đau đến mấy cậu vẫn luôn nghĩ cho hắn. Nhưng hắn thì sao chứ, hết lần này đến lần khác tổn thương cậu.

- Tôi muốn điên với cậu rồi – Suho lúc này đã đứng ngoài cửa – Lần này cậu lại hành hạ gì anh ấy rồi lại gọi tôi đến sửa chữa lối lầm của cậu đây.

- Mau lên! – Sehun không thèm quan tâm đến ý mỉa mai trong câu nói của Suho mà chỉ biết vội vàng túm chặt tay Suho lôi vào phòng ũ

Suho giật mình. Mọi lần mà hắn nói thế thì thể nào tên kia cũng phải đáp lại vài lời cho thỏa mãn. Không lẽ nghiêm trọng vậy sao.

- Trời đất! – Suho không khỏi kêu lên khi nhìn thấy trên trán Luhan lúc này đã đầm đìa máu, vết thương dài vẫn còn những vụn thủy tinh bám vào – Oh Sehun nhà cậu có còn là người nữa không?

- Em ... Anh đừng nói gì nữa, mau mau cứu lấy Luhan đi.

Suho nhìn bộ mặt lạnh lùng kia hôm nay méo xệch, tay không ngừng quấn chặt lấy nhau như một đứa trẻ không ngừng hối lỗi.

- Haizzz .... – Suho thở dài rồi ngồi xuống lấy hộp y tế của mình ra, gắp những vụn thủy tinh còn dính lại, lau sạch miệng vết thương rồi mới khâu vết thương và băng bó lại

- Luhan ... Luhan .... – Sehun đứng bên cạnh không biết phải mở lời thế nào

- Anh ấy ổn – Suho đóng hộp đồ lại – Vết thương tuy dài nhưng không quá sâu nên không ảnh hưởng nhiều.

- Suho, cảm ơn anh! – Sehun hôm nay liên tục gọi Suho bằng anh, điều mà trước đây Suho có mơ cũng chưa nghĩ tới

- Sehun này! Tôi biết mình không hiểu rõ hết chuyện của hai người nhưng tôi tin Luhan là người tốt. Cậu nên trân trọng anh ấy, đừng để đến lúc mất đi rồi mới thấy tiếc, lúc đó có muốn cũng chẳng lấy lại được đâu.

- Không cần anh phải nói, em cũng đã quyết định rồi – Sehun tiến đến đắp lại chăn cho Luhan – Em sẽ tin Luhan, chúng em sẽ bắt đầu lại từ đầu.

Hắn sẽ thêm một lần nữa để trái tim điều khiển lý trý của mình. Bởi vì hắn vẫn không thể khiến người hắn yêu đau đớn thêm một chút nào nữa.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

- Em tỉnh rồi - Sehun vội vàng gọi cho Suho vào để kiểm tra lại. từ tối qua Sehun cũng không cho Suho về vì sợ có chuyện không hay

Luhan vừa mở mắt đã thấy Suho lại một lần nữa xuất hiện bên cạnh mình. Từ lúc về đây, quá nhiều lần mở mắt ra thấy Suho nên cậu cũng quen rồi. Nhưng mà hình như lúc nãy còn nghe thấy tiếng Sehun.

- Luhan đã không còn vấn đề gì nữa rồi, chì cần nghỉ ngơi và bồi bổ một chút là sẽ nhanh chóng khỏe lại như cũ.

- Được rồi! Anh về đi

Sehun lúc này mới mở cửa bước vào.

- Em thấy thế nào? – Sehun tiến đến ngồi bên cạnh giường nắm lấy tay Luhan.

- Ơ .... – Luhan ngơ ngác nhìn Sehun. Là cậu đang mơ sao? Hôm qua chẳng phải Sehun vẫn lạnh lung với cậu sao?

- Em sao vậy? – Sehun nhíu chặt hàng lông mày khi thấy Luhan cứ nhìn mình ngu ngơ như không nhận ra.

- Anh .... Anh có phải là Sehun không? – Luhan cũng không hiểu sao mình lại hỏi một câu ngu ngốc đến vậy. Gương mặt này không phải Sehun thì còn là ai được nữa.

- Em ... Em không nhận ra anh? – Sehun cảm giác như trái tim đau thắt. Không lẽ ảnh hưởng đến cả não sao? Chẳng phải Suho cũng đã bảo không có vấn đề gì rồi cơ mà.

- À không không – Luhan vừa xua tay lại vừa định lắc đầu nhưng mới hơi quay đầu đã đau đến nhắm chặt cả hai mắt

- Luhan! Em không sao chứ?

- Em ổn mà – Luhan nở nụ cười rạng rỡ - Sehun! Anh quay trở lại rồi!

- Ừ! Sehun đã quay về bên em rồi – Sehun ôm lấy Luhan vào lòng

- Ngày đó ..... – Luhan vừa lên tiếng định giải thích đã bị Sehun dùng môi mình chặn mọi lời nói.

- Anh không cần giải thích nữa. Anh tin em mà!

Luhan nằm trong lòng hắn nước mắt không ngừng rơi

- Đồ ngốc này. Sao lại khóc! – Sehun dịu dàng dùng tay gạt đi dòng nước mắt đang lăn dài trên má Luhan

- Tại em hạnh phúc quá!

- Anh không thích em khóc đâu! – Sehun mỉm cười, nụ cười mà Luhan ngày đêm mong nhớ.

- Sẽ không khóc nữa – Luhan lại quên mình đang bị thương, định lấy tay quệt sạch nước mắt, nhưng chỉ cần đụng mạnh đầu cậu lại đau như bị ai đánh

- Anh xin lỗi – Sehun lại một lần nữa ôm cậu vào lòng, thủ thỉ bên tai nói lời xin lỗi – Là tại anh. Anh đã khiến em buồn, khiến em đau đớn, khiến em bị thương. Từ nay về sau anh sẽ không làm em khóc hay chịu đau đớn thêm một lần nào nữa.

- Sehun! Em yêu anh! – Luhan nghe xong lại không thể kìm được nước mắt. Sehun cũng vì thế mà một lần nữa siết chặt vòng tay, ủ ấm cậu trong vòng tay hắn.

- À mà – Luhan đột nhiên ẩn Sehun ra – Tay anh? Còn chân anh nữa? Đã làm sạch chưa? Băng bó lại chưa?

Sehun giật mình, giấu giấu mấy vết thương không muốn Luhan nhìn thấy. Cả đêm qua chỉ lo cho cậu thì làm sao còn thời gian để xử lý mấy cái vết thương cỏn con như thế này

Luhan nhìn thấy biểu hiện của Sehun liền biết ngay. Mặc kệ đã được cảnh cáo không được hoạt động mạnh, cậu túm tay Sehun để mình nhìn vết thương

- Anh ...... - Luhan nhìn vết thương mà tối qua hắn cầm mảnh vỡ vẫn chưa được băng bó thậm chí là làm sạch. Những vết máu khô lại trên miệng vết thương khiến trái tim cậu cũng như đang rỉ máu

- Không sao đâu mà. Em cứ nghỉ ngơi đi – Sehun định rụt tay lại nhưng Luhan không có ý định buông

- Anh tại sao lại không lo cho bản thân như thế? Anh có biết em nhìn thấy anh như thế sẽ đau lòng đến cỡ nào không? Anh .....

- Anh sẽ nhờ Lay xử lý ngay và luôn – Sehun xoa đầu Luhan – Người mà không biết thương bản thân mình phải là em mới đúng chứ. Biết anh sẽ ném mà vẫn cứ lao vào để bị thương rồi lại còn nói anh đừng để bị thương! Không thấy ai ngốc như em

- Thì tại em thấy lúc đấy anh chảy nhiều máu. Mới cả em không muốn thấy anh đau ...

- Anh biết mà – Sehun giúp Luhan nằm xuống rồi hôn nhẹ lên trán cậu – Anh ra ngoài xử lý vết thương còn em nhớ nhắm mắt vào ngủ đi. Đầu bị thương nên cần tĩnh dưỡng nhiều nghe chưa?

Luhan khẽ gật đầu. Nhưng lúc Sehun quay đi Luhan theo phản xạ lại túm lấy gấu áo của Sehun

- Có việc gì nữa sao? – Sehun nhanh chóng quay lại nhìn Luhan

- Sehun! Có phải em mơ không? Anh sẽ đi và không trở về bên em nữa?

- Nói lung tung – Sehun khẽ cười nhưng trong lòng cũng thấy chua xót. Chính hắn đã khiến cậu không còn tin vào những ngọt ngào – Anh hứa sẽ trở về ngay. Lúc em mở mắt ra anh sẽ lại ngồi đây bên em được chứ!

Luhan lúc này mới chịu buông tay. Nhìn bóng lưng Sehun đi khỏi, Luhan tự cấu mình một phát

- Ái – Luhan tuy thấy đau nhưng nụ cười trên môi lại càng rạng rỡ hơn bao giờ hết

Cậu không phải đang mơ. Sehun đã trở về thật rồi.

Liệu cậu có thể tận hưởng niềm hạnh phúc và sự ngọt ngào này trọn đời hay không?

__________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

Ngọt tí chào tết các nàng nhỉ ^^ 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com