Chap 3
Neji rời khỏi dinh thự, xăm xăm tiến tới bìa rừng phía Nam- nơi mà cậu vẫn cùng đội Gai luyện tập năm nào, lòng trĩu nặng những tâm tư không thể thốt bằng lời. Naruto, bây giờ đã “công thành danh toại”, là Hokage đệ lục huyền thoại và có tiểu thư cành vàng lá ngọc Hinata Hyuuga; Sasuke thì bôn tẩu giang hồ cùng với người con gái định mệnh: Sakura; Shikamaru và Temari hạnh phúc cùng một cô công chúa nhỏ; Ino và Sai đã có với nhau một cặp song sinh thật trọn vẹn,… Chỉ còn cậu vẫn mang nặng nỗi đau bi kịch. Cậu không phải là không biết rung động, biết yêu. Chỉ là không thể yêu, không được phép nếm trải hạnh phúc gia đình. Bởi lẽ, con cái của cậu sau này, cũng phải mang cái dấu ấn đáng nguyền rủa trên trán và chỉ cho đến khi chết đi mới được tự do. Cậu không muốn con mình bị bó buộc trong tấn bi kịch như cha nó.
Cậu lặng lẽ bước đi trong vô thức.
*
Phủ Hyuuga tĩnh lặng chìm trong nắng khô và bỏng rát.
Hinata cùng mọi người đang tụ hội ở phòng trà. Bên cạnh cô là người chồng sắp cưới Naruto. Cẩn trọng, cô cầm ấm, rót vào từng li. Đối diện cặp phu thê trẻ tuổi, vị Trưởng bối Hyuuga Elder (ông nội) và cha cô đang chăm chú quan sát động thái của đôi uyên ương trẻ.
Không khí hơi căng thẳng.
Sau khi mời trà cho những bậc luống tuổi, Hinata lẳng lặng cụp mắt xuống nhìn chăm chú vào bàn tay, không thốt lấy nửa lời. Naruto khẽ liếc sang cô, sau cùng lại nhìn đến ông nội và cha cô. Naruto mở lời:
-Trưởng bối, bác… - Cậu cúi đầu chào, xong tiếp. -Hôm nay cháu đến đây, xin được ra mắt những bậc tiền bối, trưởng gia trong họ Hyuuga. Cháu thật vinh hạnh khi được đính hôn với tiểu thư Hinata của tộc.- Nói đoạn, Naruto nâng niu bàn tay nhỏ nhắn của Hinata, như một hành đông yêu thương, trân quý. Hinata mặt đỏ tía tai, chỉ biết cụp mắt nhìn chăm chú vào đôi tay Naruto đan lấy tay mình mà trong lòng trào dâng hạnh phúc.
Cha Hinata nở một nụ cười thân thiện. Ông nói:
-Hinata nhà ta từ nhỏ yêu ớt, vụng về. Ấy vậy mà có thể lấy được một Hokage huyền thoại như cậu đã là phúc đức lắm rồi. Không biết, cậu có ưng thuận?
Naruto khẽ nhìn Hinata, giọng ngọt ngào:
-Cô ấy là người năm lần bảy lượt cứu cháu khỏi cái chết cận kề, sao có thể coi là yếu ớt? – Nói rồi, cậu quay sang nhìn thẳng vào Hiashi, tiếp – Cháu rất ưng thuận!
Ông nội Hinata nãy giờ vẫn chăm chú theo dõi từng hành động nhỏ của đôi uyên ương trẻ, thoáng một nụ cười nửa miệng. Uống một hớp trà, ông cười khà:
-Tuổi trẻ bây giờ, cái gì cũng tự nhiên và thẳng thắn. Đáng lẽ ra, ta phải làm lễ trao chức trưởng bối cho con trước khi tiến hành lễ đính hôn! Nhưng chắc để đính hôn xong xuôi, ta sẽ lệnh cho người tổ chức lễ lớn, trao lại gia tộc cho con dẫn dắt…
Bất chợt, hình ảnh Neji lặng lẽ quay lưng về phía Hinata hiện rõ mồn một trong tâm trí khiến cô nhói đau hơn bất cứ điều gì. Cô quý Neji, cô cũng hiểu cảm giác của anh. Cô hiểu cảm giác của những kẻ-không-bao-giờ-được-thừa-nhận cho dù họ có tài giỏi cỡ nào. Số phận của bác Hizashi đã gắn liền với hai chữ “bi kịch” , cô không thể để cho cuộc đời Neji phải phủ thêm một thứ màu sắc ảm đảm nữa!
Hinata lo lắng, không biết nên mở lời với ông nội như thế nào. Thấy vẻ mặt ngần ngừ của Hinata, ông vội hỏi:
-Con có điều gì chưa ưng thuận?
Cô thỏ thẻ:
-Ông, sau khi con kết hôn, con sẽ không ở phủ mình nữa.
-Điều đó là tất nhiên. Nhưng con chưa kết hôn, chỉ là đính hôn thôi mà.- Ba cô chen vào.
-Ông, ba, con có thể xin hai người hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của con trước khi con thay tên đổi họ Uzumaki không ạ?-Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào cả hai.
-Con nói đi.
Lấy hết can đảm, cô lên tiếng:
-Con chỉ muốn trao lại chức trưởng bối cho anh Neji, và chấm dứt việc gia tộc khắc ấn chú lên trán những thế hệ phân gia sau này.
-KHÔNG THỂ ĐƯỢC!!! – Ông nội cô gằn từng tiếng một.
Ông nổi cơn thịnh nộ trước lời đề nghị của đứa cháu gái. Đôi bàn tay ông nắm chặt, mạch máu nổi trên cả lớp da tuổi tác. Ông nghiến răng :
-Người có biết ngươi vừa nói ra điều gì không? HẢ?
Hinata im lặng. Mặt cô cúi gầm xuống. Cô nói:
-Con biết. Con biết mình vừa đề nghị ông chấm dứt tục lệ truyền thống của gia tộc. Con cũng biết mình vừa vứt bỏ đi cơ hội được đứng đầu một gia tộc có lịch sử lâu đời nhất trong làng.
“RẦM”
Ông cô đập tay xuống bàn một cái! Chiếc bàn nứt ra, bốn chân đều gãy. Một lực giáng rất mạnh.
-Ngươi biết những điều như vậy, mà còn mở miệng thốt ra. Hệ quả của việc đó, ngươi có lường được không? – Dừng lại để thở, ông tiếp.- Bác bỏ đi một phong tục của gia tộc lâu đời đồng nghĩa với việc bác bỏ đi chính nguồn gốc của mình. – Cái nhìn ông sắc lẹm, như muốn nghiền nát cô cháu gái đang ngồi trước mặt.- Cho dù ta cho phép ngươi, nhưng những người trong tộc không chấp nhận sự thay đổi này, liệu ngươi có thể đi thuyết phục từng người? Hay ngươi sẽ để chính Neji phải ôm cái tội danh “chống lại quy củ của gia tộc” cùng ngươi?- Ông xoáy cái nhìn vào Hinata. Sống lưng cô lạnh toát.- Không ngờ gia tộc ta lại đi chứa chấp 2 cái mụn nhọt như ngươi và Neji. Một lũ ngu xuẩn!!! –Ông nghiến răng.
Naruto nhìn Hinata đang rơi lệ, lòng cậu trào phúng nỗi tức giận. Cậu tức vì người con gái yêu thương bị chà đạp khi bảo vệ người anh trai của mình. Cậu tức vì một Neji thiên tài, nhưng lại gắn liền với kết cục sẵn định. Chẳng phải cậu đã từng nói với Neji là “số phận có thể thay đổi” đó sao? Vậy mà…
Nắm bàn tay thành nắm đấm, cậu nhìn thẳng vào ông của Hinata bằng một ánh mắt kiên định.
“Số phận có thể thay đổi được…”- Nhẫn đạo của cậu vang văng vẳng bên tai…
-Xin thất lễ, trưởng bối! Nhưng cho dù tộc Hyuuga có xóa bỏ tục lệ cũ hay không, ông đừng quên rằng, tộc Hyuuga vẫn nằm trong địa phận của Làng Lá. Và ta là người đứng đầu. Cũng có nghĩa ta có quyền thay đổi những điều ta và dân làng thuận lòng. Ta nói với ông trên cương vị là một Hokage, không phải là một đứa cháu tương lai. Xin ông hãy cân nhắc, trưởng bối!- Nói rồi, cậu nắm tay Hinata, đỡ cô dậy, rồi cúi gập người, cung kính chào cả hai vị tiền bối còn mang nét sững sờ trên gương mặt.
-Đi thôi, Hinata-chan!
Sau khi hai con người nọ rời đi, vị Trưởng bối lão luyện vẫn giữ nguyên ánh nhìn đầy sát khí. Bằng những hơi thở đứt quãng, ông gằn:
-Tên Naruto đã đe dọa ta. Bằng cái uy quyền của một Hokage sao? Hiashi à, đó là một sự sỉ nhục của dòng tộc!
Buông tiếng thở dài, bác Hiashi trả lời:
-Neji không phải là một đứa bình thường.-Dừng lại một giây, Hiashi ngước mắt lên nhìn thẳng vào cha mình.- Neji đã khắc phục được khuyết điểm duy nhất của Byukugan.
Chén trà trên tay Hyuuga Elder bỗng rơi xuống, vỡ tan trên sàn gỗ lạnh. Đôi mắt ông chứa đầy bất ngờ. Việc khắc phục được giới hạn điểm mù của Byukygan, từ trước đến nay chỉ có mỗi cụ tổ tộc Hyuuga có thể làm được. Vẫn chưa ai đạt được đến trình độ hoàn thiện như vậy. Kể cả ông. Thế mà…
-Neji bao nhiểu tuổi? - Ông hỏi.
Hiashi không hề bỏ qua một cử chỉ dù là nhỏ trên gương mặt cha mình. Thoáng một nét cười nơi đáy mắt, bác trả lời:
-Thằng bé vừa tròn hai mốt tuổi. Hôm nay là sinh nhật nó, ngày 3 tháng 7.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com