Chap 11 : First hug xD
Chap 11
Sáng hôm sau, tôi lại phải thay drap. Vâng, PHẢI thay, vì đến tháng. Tôi đã phòng sẵn là có thể nó sẽ đến muộn nhưng không phải là hôm nay, vì hôm qua khi đã nhớ là phải đi mua cái đó về để thủ sẵn trong nhà thì xảy ra cái chuyện cãi vã liên hồi ấy, rồi dầm mưa và quên khuấy mất nên bây giờ tôi phải ngồi lỳ trong phòng, chưa dám bước ra ngoài.
Tôi dậy từ lúc 7 giờ, thay thứ-đó, cái duy nhất còn sót lại từ tháng trước, vâng, QUÁ MAY MẮN ĐẤY, đánh răng rửa mặt rồi lên giường, cau mày nghĩ làm thế nào để nhờ Yoseob đi mua cái thứ chết tiệt ấy hộ. Trời ơi xưa nay đến em trai tôi còn chưa đi mua thứ-đó hộ tôi bao giờ nữa là người chưa quen biết như thế này. Nói là chưa quen biết thì cũng hơi quá nhưng đúng là ngại quá ấy. Hơn nữa hắn lại còn mới đi Mỹ về, xa lạ với nhau hẳn 1 tháng. Nhưng nếu cứ ngồi thế này thì tôi sẽ chết sớm mất.
Cố gắng lắm tôi mới bước ra khỏi phòng, gõ cửa.
_(Yoseob à.)
Không có tiếng đáp. Tôi gõ lần thứ hai.
_Yoseob.
Chắc vẫn đang ngủ. Tôi lủi thủi về phòng. Thôi thì tự thân vận động vậy, mặc dù bụng hơi đau một chút.
Ra khỏi chung cư, tới cửa hàng tiện lợi mà Yoseob bảo, hôm nay đúng là đẹp trời quá đi, nhân viên bán hàng lại là nam, còn tôi thì chưa được học trong tiếng Hàn vẫn tiếng Anh, hỏi chữ “…” (ngại nói ra quá đi) nó như thế nào.
Thế là tôi cứ lúng túng như gà mắc tóc, lượn qua lượn lại ở mấy kệ hàng mà tuyệt nhiên không có. Cái đó ở các nước khác gì nhau cơ chứ.
_(Tôi có thể giúp được cô gì không?) – Cuối cùng, tôi quay lại quầy tính tiền, người bán hàng chắc chỉ trạc tuổi tôi hỏi bằng tiếng Hàn. Tôi hiểu nhưng chẳng biết đáp lại, cứ ấp úng.
_(Tôi… tháng…) – Biết không thể diễn đạt được, tôi chỉ bảo “Tôi không thấy thứ tôi cần.” rồi đi khỏi quầy hàng ấy.
Trở về nhà còn thảm hại hơn. Nếu ở nhà, nó còn “ra” ít, đi lại nó “ra” nhiều, có cảm giác như quần sắp ướt như tè dầm rồi.
Yoseob chưa dậy, tôi quyết tâm lấy sức bình sinh mà gọi.
_(Yoseob, dậy đi. Yoseob.) – Tôi đập cửa ầm ầm, cuối cùng cũng có người ra mở cửa. Nhìn cái bộ dạng ngái ngủ này tôi đoán chắc đêm qua lại thức tweet đến 2-3h đêm.
_(Được có ngày nghỉ thôi mà sao đã gọi dậy sớm thế.)
_(Chỉ có anh mới giúp được tôi thôi.) – Tôi cậy móng tay.
_(Chuyện gì?)
Tôi từ tốn kể vấn đề của mình ra, rằng thì là ngôn ngữ như nào không biết, cũng đi rồi, và bây giờ… Dường như nó trào sạch ra mất rồi nhưng tôi biết phải bắt hắn đi mua thứ-đó cho tôi đã.
Tôi chạy ra chỗ bàn phòng khách, chụp lấy chìa khóa xe của Yoseob rồi biến vào toilet.
Một lúc sau, yên vị ngồi trong đó rồi, tôi mới nghe tiếng Yoseob gõ cửa.
_(Ra đây nhanh lên.)
_(Đi mua hộ tôi đi mà. Xin anh đấy. Không thì hôm nay tôi không đi làm được mất.)
_(Cô đang cài bẫy tôi đấy hả? Tôi đường đường chính chính như này mà đi mua cái thứ đó cho cô hả? Trả chìa khóa đây.)
_(Nếu anh không đi thì tôi ngồi lỳ trong này, anh cũng không đánh răng được đâu, cũng chẳng có xe mà đi nơi khác đâu.)
_(Cô có tin tôi phá cửa xông vào không?)
_(Anh có ý gì? Nam phá cửa toilet khi nữ đang ngồi ở trong sao? Anh không sợ tôi sẽ lên mạng rêu rao anh có ý đồ bất chính à?)
_(Được rồi.) – Cuối cùng hắn cũng nhượng bộ mà tôi đoán chắc cũng sắp phát điên lên ấy chứ. - (Đưa bàn chải và kem đánh răng cho tôi đã. Tôi không thể ra ngoài với cái bộ dạng này được.)
Tôi rón rén mở cửa, luồn qua khe cho hắn cái bàn chải và kem đánh răng, không quên tặng cho hắn một nụ cười chói lóa. Lát sau thấy tiếng sập cửa rõ mạnh, chắc đi ra ngoài. Lát sau lại thấy có tiếng gõ cửa toilet.
_(Của cô đây.)
_(Vào phòng lấy hộ tôi cái underwear với cả một cái quần mặc ở nhà nữa.)
_(Cô tính được voi đòi tiên đấy hả?)
_(Chìa khóa xe…)
Yoseob chắc hậm hực đi vào phòng tôi, tìm thấy đồ, lần này thì không gõ cửa nữa, chỉ gằn giọng.
_(Ra đây.)
Tôi nhận lấy quần, thay xong, sảng khoái bước ra, trả chìa khóa xe vào tay hắn. Nhưng chưa bước được mấy bước đã xây xẩm mặt mày. Vài ngày nay tôi không ngủ nhiều lắm. 3 ngày nay được 5 hay 6 tiếng gì đó thì phải. Hôm qua tôi còn thức làm bài luận để chuẩn bị học thạc sỹ quản trị kinh doanh ở Kyunghee đến tận 6 giờ mới ngủ. Nói là ngủ nhưng cũng trằn trọc lắm.
_(Trêu người chán rồi giả vờ.) – Yoseob đứng đằng sau, buông lời chế giễu tôi.
Tôi quay lại nhìn cái gã đáng ghét đó nhưng lại phải nhắm mắt lại, đứng không vững, lại còn có cảm giác buồn nôn nữa. Tôi bụm miệng, ngồi thụp xuống, tựa lưng vào tường.
Yoseob thấy vậy thì chạy lại gần.
_(Sao mặt lại tái mét thế kia?)
_(Không sao. Hơi chóng mặt chút thôi.)
_(Tại tối qua ăn ít nên bây giờ đói hả?)
_(Không.)
_(Lại còn ngoan cố nữa. Gầy đi như thế này cơ mà.)
Đấy, rõ ràng tôi đã gầy đi mà. Tôi cười nhưng hình như chắc chẳng đẹp lắm.
_(Đi được không?) – Yoseob đỡ tôi đứng dậy, dìu vào phòng, pha cho tôi cốc nước đường nóng.
_(Uống tạm đi, tôi làm bánh mỳ phết bơ cho cô ăn rồi uống thuốc.)
_(Không cần…) – Tôi chưa kịp ngẩng dậy thì đã bị Yoseob ấn đầu xuống.
_(Ngoan cố thế này có ngày chết chẳng ai cứu đâu.)
Tôi mừng trong lòng, ngoan ngoãn nằm xuống nhưng vẫn nơm nớp con người kia ở trong bếp nhỡ lại làm rơi cái gì.
Quay sang bàn trang điểm, đập vào mắt tôi là một cái túi đen, mở ra thì toàn là cái-đó. Gì mà mua nhiều loại thế này? Lại còn biết chọn cả hằng ngày, loại thường, siêu mỏng, ban đêm các kiểu nữa cơ à?
Tôi cười, tưởng tượng cái mặt ấy nghệt ra hỏi mua thứ đó rồi hai anh bán hàng chúi mũi cùng chọn, xong mang một cái túi, nhét sạch vào rồi vác về, cũng mắc cười lắm.
Lát sau, Yoseob bước vào với một đĩa bánh trên tay, cũng phải 2 túi bánh mất. Đây chính là kiểu bánh đơn giản tôi hay làm, phết bơ lên bánh mì gối rồi rắc thêm chút đường. Vậy là được món bánh ngon. Có lần tôi đã nói với hắn về điều này. Trí nhớ cũng không tệ nhỉ.
Tôi ăn hết 1 cái rồi mới thấy hắn vẫn ngồi vậy. Giơ cái bánh lên, đưa cho hắn, tôi nói.
_(Không ăn hả?)
_(Tôi cho thuốc chuột vào đó rồi nên không dám ăn.)
Tôi trợn tròn mắt, quên cả việc nhai bánh.
_Ha ha. Just for fun. – Yoseob cười ầm lên, cầm lấy cái bánh, cho vào mồm rồi cứ thế tự tán thưởng khả năng của bản thân.
Cũng vì thế mà tôi vui lây. Dường như chỉ có mỗi cái lúc tôi “lâm bệnh hàng tháng” thế này, mới nhận được sự quan tâm của Yoseob mà thôi.
Từ nay về sau, chắc phải hành hạ chút mới được.
_(Có đi làm được không?) – Yoseob hỏi tôi.
_(Chắc vẫn đi được.)
_(Vậy ăn xong tôi đưa cô tới công ty. 8 giờ hơn rồi.)
Tôi nhìn hắn.
_(Không cần, tôi tự đi được.)
_( Đâu có tốt bụng với cô tới vậy. Tôi cũng phải tới công ty, Junhyung gọi. Hơn nữa, phải mang xe đi sơn lại nữa.)
Tôi suýt cắn vào lưỡi. Yoseob khục khặc cười.
Yoseob ăn xong trước, đứng dậy đi vào phòng. Tôi ăn xong sau, đem rửa đĩa, quay lại phòng, thay đồ, đang trang điểm thì nghe tiếng gõ cửa.
_Vào đi. – Tôi cố gắng trong thời gian ở nhà với Yoseob, giao tiếp bằng tiếng Hàn nhiều nhất có thể, đáp lại rồi lại quay vào việc đang trang điểm dang dở.
Yoseob không nói gì, để một cái túi lên giường tôi rồi lại bước ra, nhìn qua gương tôi mới thấy được hành động này.
Trang điểm xong, tôi mới lại gần nhìn cái túi. Quà? Từ Mỹ? Giở ra có một cái váy ren màu đen, ngắn tới ngang đùi. Sexy quá. Nhưng tôi thích. Quà của chồng tôi đấy! Đi Mỹ và có quà cho vợ.
Tôi cầm cái váy, nhảy cẫng lên, suýt thì hét ầm nhà.
Yoseob dường như đã dần dần để ý tới tôi rồi.
***
Tôi sướng quá nên cả quãng đường từ nhà tới công ty, cứ liếc trộm Yoseob rồi cười một mình. Hắn biết điều này nhưng giả vờ như không để ý.
Tới gara, trước khi bước xuống xe, hắn còn dặn.
_(Nếu có ai hỏi thì bảo tiện đường gặp nhau.)
_Biết rồi.
_À há, tiếng Hàn cũng giỏi phết nhỉ. Mà không dùng kính ngữ sao?
_Chúng ta là vợ chồng mà. – Tôi lè lưỡi.
_Là bạn bè.
Tôi cười.
_Uh thì bạn bè, bạn bè phải dùng kính ngữ à?
Hắn xua tay.
_Đi đi, tôi còn phải đi… - Đi đâu đó thì tôi không hiểu, chỉ đoán là mang xe đi sơn nên bước ra khỏi xe, chào hắn rồi tót vào thang máy.
Hôm nay tôi sẽ phải làm việc thật chăm. Yoseob đã coi tôi là bạn bè rồi, không còn ghét tôi nữa kìa.
Sự đời đúng là khó mà lường trước được. Tôi đụng mặt Long ngay khi cửa thang máy mở ra. Có phải người ta bảo “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” không nhỉ? Vậy thì tôi với Long “hữu duyên” quá đấy.
Sau tất cả những gì cậu ta làm đối với tôi, bây giờ tôi không thể mở miệng ra nói một câu chào hỏi xã giao được nữa chứ chả nói là bắt chuyện. Cứ thế, tôi đi qua như không quen biết.
_Giang với người đó là sao? Sao lại đi chung xe?
Tôi quay lại nhìn nhưng không trả lời. Sao biết tôi đi với Yoseob? Mà không liên quan tới cậu ta. Tôi với Yoseob làm sao không phải việc của cậu ta, tôi không cần phải trả lời.
Long đúng là đã thay đổi quá nhiều, mạnh dạn hơn và khỏe hơn. Kéo tay, áp đầu tôi vào ngực của cậu ấy, giữ chặt không buông tôi ra. Tôi có thể cảm nhận trái tim mình đang đập thình thịch trước hành động này.
Nhưng bây giờ không phải lúc diễn chuyện tình Hàn Quốc, Yoseob đang đứng nhìn tôi và Long ôm nhau, à không, là tôi bị Long ôm. Bàn tay để ở đầu tôi ngày càng ấn mạnh. Tôi thực sự khó thở rồi nhưng tay cậu ấy mạnh quá, tôi không đẩy ra được.
Mà Yoseob sao không nói gì? Sao không cứu tôi? Không thấy tôi quằn quại lắm sao?
Hắn đi thẳng. Tôi như hết dưỡng khí thì được Long thả ra.
CHÁT!
Tôi giơ tay tát Long cái thứ hai. Cậu ấy vẫn chỉ nhếch mép cười.
_Tại sao cậu làm vậy? Cậu muốn gì ở tôi?
_Giúp cho Giang nhận ra ai mới là người thực sự cần cho Giang.
Tôi khựng lại. Đúng. Yoseob không cần tôi, một chút cũng không. Nếu như cần tôi, anh đã chạy lại kéo tôi ra khỏi Long. Là chính bản thân tôi ảo tưởng về thứ tình cảm đó. Nhưng trái tim tôi đau quá thế này?
Tiện đường nên đi cùng.
Tôi nhìn Yoseob đi khuất rồi bật khóc ngay trước mặt Long.
Cậu có thể để cho tôi yên được không? Cậu để tôi yên đi. Đừng tốt với tôi, đừng làm trái tim tôi phải rung động trước cậu. Tôi chỉ muốn bản thân mình yêu Yoseob thôi. Tôi chỉ muốn mình là của Yoseob thôi…
***
Ngày hôm đó, tôi làm việc không hiệu quả, loay hoay đánh rơi giấy tờ mấy lần, check lịch bị nhầm giờ báo hại P&P suýt nữa thì muộn phỏng vấn. Cứ thế này, tôi sẽ không thể vào được Cube để làm việc. Quãng thời gian bấy lâu vẫn chỉ là thử thách mà thôi.
Mà tự nhiên tôi lại muốn buông xuôi.
Tôi ở đây vì gì? Nếu vì hạnh phúc của tôi thì bây giờ đã hoàn thành, Yoseob không yêu tôi rồi. Vì gia đình thì chắc hẳn không phải, đây là quyết định của tôi cơ mà. Vậy tôi đến Hàn Quốc và cố ở lại đây để níu kéo điều gì?
Tôi cố gắng tập trung để viết nốt bài luận. Chí ít nếu không tìm ra thì sự nghiệp học hành kiếm nhiều tiền của tôi vẫn không thể vứt bỏ được. Xin ngồi nhờ được trong phòng hóa trang, chọn cho mình một góc khá yên tĩnh trong khi P&P đang luyện thanh, tôi gõ gõ mãi vào bài luận, may sao tôi save sẵn nó trên điện thoại để lúc nào rảnh hoặc có ý tưởng thì edit thêm vào.
Chẳng tập trung gì cả, gõ mãi rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ. Tôi thoát, để điện thoại ở chế độ trên máy bay. Lại vào, lại gõ, lại chẳng thể tập trung. Cái chuyện Yoseob – Long – P&P – BEAST – tôi cứ luẩn quẩn trong đầu.
Cuối cùng, tôi bật một tab khác lên, vào blog cá nhân và quyết tâm viết cho chán thì thôi. Chuyện không kể lể được cho ai, không thể nói cho ai, tôi đem trút hết. Từ cảm giác của tôi dành cho Long, cảm giác của tôi đối với Yoseob, áp lực các thể loại, tôi trút hết vào đó.
Khóc nhiều nên rát mắt quá, tôi gục xuống bàn rồi ngủ quên.
Không biết bao lâu sau tôi mới tỉnh dậy, nghe thấy tiếng người gọi tôi rất lớn, gần như tìm loạn lên, nhìn vào điện thoại mới tá hỏa có cả đống cuộc gọi lỡ, của rất nhiều người, có 2 cuộc của Yoseob, còn có cả thư thoại nữa.
Long xin lỗi tôi. Hỏi tôi ở đâu.
Yoseob chỉ hỏi đang ở đâu, P&P tìm tôi.
Tôi hơi buồn, cầm điện thoại, bước ra khỏi phòng hóa trang. Mọi người nhìn tôi như vật thể lạ. Rye hay khóc nhè nhìn thấy tôi thì hét toáng lên, nước mắt ngắn dài cứ lặp đi lặp lại “Em tưởng chị lại đi mất, gần đây chị stress lắm hả?”
Tôi xoa đầu con bé. Có lẽ tôi có thể ở lại đây vì P&P.
**
6 giờ chiều, Yoseob gọi điện thoại cho tôi. Tôi biết nhưng không bắt máy.
/(Tôi biết cô đang ở KBS, xong việc xuống đưa cô về. Đi mua đồ ăn nữa. Tối nay tôi ăn cơm ở nhà.)/
Lại còn gửi tin nhắn nữa.
Tôi rối bời chẳng biết nên làm gì. Tôi có năng lực nhưng lại để tình cảm xen vào công việc. Cứ liên quan tới việc của Yoseob tôi lại chẳng biết đúng sai.
Cứ như lầm đường lạc lối vậy.
Bọn trẻ P&P diễn xong thì quản lý buổi tối vừa kịp đến. Tôi thở dài thượt, chẳng muốn gặp hắn chút nào.
Tôi chào mọi người, vẫn cố gắng cư xử như bình thường nhất với Long. Thật điên quá đi. Tôi không muốn giáp mặt cậu ta một chút nào, lúc nào cũng chỉ muốn tránh thật xa nhưng công việc bắt tôi phải chăm sóc tỷ mỷ cho cậu ta cùng Blank từng tý một. Blank thì chẳng có gì, thằng bé khá ngoan, tự chăm sóc được cho bản thân còn Long, cậu ta lớn đầu rồi, lúc không có ai thì chả làm sao, lúc có mọi người đâm ra nhõng nhẽo.
Ví dụ như lúc này, tôi đang chuẩn bị nghe điện thoại của Yoseob.
_(Sao tôi gọi lẫn nhắn tin, cô đều bơ thế hả?) – Hắn gần như muốn quát lên, tôi cố nén giận, định đáp lại thì Long đã giật điện thoại, nhấn phím End.
Tôi gần như muốn phát điên vì cậu ta.
_Cậu muốn gì? Tôi chẳng phải đã nói rất rõ rằng tôi không yêu cậu sao?
Nhìn thẳng vào mắt Long, tôi gằn rõ từng chữ. Cậu ta vẫn tỏ thái độ nhởn nhơ.
_Tránh xa tôi ra.
_Tôi chắc chắn sẽ có được trái tim Giang như ngày trước.
Tôi cảm thấy rất rất mệt mỏi. Tôi có lưu luyến quá khứ, tôi có buồn vì Yoseob, tôi có xao xuyến vì cậu ta. Nhưng tôi độc lập, tôi không cần cậu ta xen vào chuyện tình cảm của tôi, tôi không cần cậu ta kiểm soát tôi.
Giật lại điện thoại từ tay Long, tôi bước đi thẳng. Lúc này tôi không cần Yoseob, không cần Long, không cần ai cả. Tôi chạy nhanh ra ngoài bằng cửa sau của KBS, không đi cửa trước khi mình đang khóc thế này được, cứ thế đi trong cái ngõ nhỏ rồi lượn ra ngoài đường lớn. Tôi biết Yoseob không dám đậu xe ngay cửa chính KBS vì ở đó có rất nhiều fan, biển số xe của anh ta thì chắc chắn bị public lâu rồi nên cứ vậy thong dong mà đi.
_(Cô còn định lang thang như thế này đến bao giờ?)
Đang rảo bước đi, tôi bỗng nghe tiếng người bên cạnh. Quay sang, Yoseob đang lái xe đi gần như song song với tôi.
Tôi coi như không nghe thấy, không nhìn thấy, cứ vậy đi tiếp.
_(Định không về sao?)
Nước mắt tôi lại rơi. Tôi không cần những lúc tôi khóc, anh ta lại xuất hiện và an ủi. Không phải an ủi, chỉ bằng một câu nói của anh ta thôi cũng đủ làm tôi bật khóc rồi. Mối quan hệ giữa tôi và anh ta cũng chỉ là người hâm mộ và thần tượng mà thôi, không hơn không kém. Tôi coi như không nghe thấy, cứ vậy đi tiếp.
_(Này, đừng tưởng là vợ mà lên mặt nhé.)
Hắn vẫn lái xe lẽo đẽo đi cạnh tôi như vậy. Tự nhiên muốn được đi một mình, tôi rẽ vào đường tắt, cái ngõ nhỏ cấm xe ô tô đi vào. Thế là hắn chả vào được, đường nhỏ lại còn tối nữa. Quá tuyệt.
Tôi vẫn cứ vừa đi vừa khóc, không nghe thấy tiếng động cơ xe nữa. Đấy, đã bảo hắn bỏ mặc tôi mà lại. Mong ước mơ mộng làm gì về cái loại người này. Sống đời anh ta còn chưa hết. Là tôi ảo tưởng quá mà thôi.
Tôi dừng lại một chút, lấy khăn giấy ra xì mũi (khóc không có nước mắt thì chắc chắn dùng thuốc nhỏ mắt rồi, tôi khóc thật nên chảy nước mũi =.=). Lục lọi mãi không thấy. Lại quên cho vào rồi. Đấy, gần đây đã thế lại còn hay quên.
Định dùng tay xì mũi thì có tiếng người chạy lại, níu vai tôi lại.
Là Yoseob.
Còn chìa cho tôi cái khăn tay của anh ta nữa.
Tôi nước mắt nước mũi tèm lem, dương mắt nhìn thánh thần trước mặt. Giật lấy cái khăn, xì mũi xong, tôi còn khóc to hơn.
Yoseob kéo tôi vào lòng, cái ôm không chặt nhưng đủ để tôi cảm nhận được hương nước hoa lẫn trong mùi sữa tắm.
Đến lúc đã bình tĩnh lại, tôi chủ động dời ra, nước mắt rơi ướt một chút áo vest của hắn.
_(Đi về được chưa?)
Tôi không trả lời vì Yoseob đã nắm tay tôi dắt ra khỏi cái ngõ tối ấy rồi. Đang lưng chừng ngõ thì hắn có điện thoại. Nghe xong, hắn nhún vai.
_(Cảnh sát. Đỗ xe sai luật.)
Tôi lại phạm tội rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii.
Yoseob thả tay tôi ra, đi trước ra xe. Đến khi tôi đã yên vị ngồi vào xe mới lên tiếng.
_(Hôm nay…)
Tôi nghĩ không phải định xin lỗi về vụ tôi với Long đấy chứ? Có xin tôi cũng không tha đâu. Tại anh ta mà tôi mới thế này đây.
_(Hôm nay ăn cơm muộn.)
Tôi làm mặt mèo.
_(Vì cô giở trò nên bây giờ vẫn theo kế hoạch đi siêu thị.)
_(Tôi muốn ăn hàng.)
_(Tôi lấy cô về là để cô nấu cơm cho tôi ăn.)
_(Cái gì? Tôi không phải osin của anh.)
_(Vậy trả tiền phạt xe hôm nay và tiền sơn lại xe cho tôi.)
_(Phạt xe là tại anh chứ. Anh có thể không đuổi theo tôi mà.) – Tôi cãi cùn.
_(Tại ai đi vào cái ngõ tối ấy mà tôi phải đi vào.)
_(Chả liên quan.)
_(Cô mà bước thêm khoảng 50m nữa thì có chuyện đấy.)
Tôi rùng mình nhưng vẫn giả bộ bình tĩnh.
_(Chuyện gì?)
_(Trong ngõ đấy đi thêm 50m nữa có vài tiệm mát-xa.)
_(Đùa tôi hả?)
_(Không tin thì mai đi thử vào đấy.)
Tôi không đôi co với con người này nữa.
_(Tóm lại vẫn chẳng liên quan tới tôi.)
_(Thế nên cô phải nội trợ cho tôi để trả nợ thôi.) – Yoseob cười sảng khoái rồi phóng xe vèo vèo, tôi chẳng dám nhìn đường nữa.
Đậu xe xong, tôi với hắn đi vào siêu thị.
_(Anh đi với tôi thế này không lo bị phát hiện hả?) – Tôi thành thật lên tiếng.
_(Tôi không trang điểm, chẳng cải trang, nếu có bị phát hiện thì bảo là họ hàng là được. Hơn nữa cô là staff của Cube, đi chung với nhau cũng có làm sao đâu. Coi như sunbae cùng quản lý của P&P đi mua đồ cho lũ nhỏ, chẳng sao cả.)
Tôi nhìn Yoseob. Đúng là việc cho tôi vào làm ở Cube cũng có dụng ý thật.
_(Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn tôi phải trả tiền đấy.)
Tôi lè lưỡi.
_(Chả thế thì gì? Người ta phải trả tiền để được nhìn tôi còn gì. Còn cái người này chả biết thân thế, suốt ngày giận dỗi.) – Hắn nói mà chả thèm nhìn tôi, tay liên tục nhặt mỳ, sữa, snack,… vào trong xe đẩy.
_(Đi mua những cái này thôi à? Sao lại nhặt suốt thế? Còn rau củ nữa mới ăn được chứ.)
_(Hàng khô ở đằng này. Tý nữa đi ra đằng kia mới là hàng rau, thịt, cá,…) – Hắn nhìn nhìn xung quanh như đang kiếm thứ gì đó.
_(Tìm gì vậy?)
Hắn không trả lời, với tay lên cao lấy xuống, thả vào xe đẩy. Tôi liếc theo mới nhận ra là cái-đó.
Thấy tôi tủm tỉm cười, hắn cốc vào đầu tôi rồi cứ thế đi tiếp.
Yoseob mặt dày đấy, nhưng tâm lý lắm.
Chúng tôi đi chọn củ, quả, thịt, cá,… chất đầy một xe đẩy. Tự nhiên tôi cảm thấy thật may mắn khi lấy được Yoseob, vì lúc này đây tôi có cảm giác mình đang tận hưởng cuộc sống hôn nhân đầy hạnh phúc. Yoseob không thường xuyên về nhà nhưng cho phép tôi tiêu tiền thoải mái bằng thẻ tín dụng của anh, anh có 2 cái thì đưa cho tôi một, mặc dù tôi chẳng dùng đến đồng nào, tôi cứ dùng lương của mình, đến khi nào thiếu thì tính tiếp. Nhưng Cube trả lương cũng hậu hĩnh nên tôi chưa thấy thiếu thốn gì. Vì vậy, tiền trong thẻ của anh thì cứ đầy lên, tôi để đó nhỡ có việc gì còn thanh toán. Nếu tiêu hoang phí đến lúc cần lại chẳng có đồng nào thì chết.
Tôi nhìn sang thấy Yoseob cứ cười cười nói nói mãi, thì ra đây chính là hạnh phúc người ta vẫn hay nói đây sao? Nếu vậy thì tôi muốn ngủ quên trong giấc mơ hạnh phúc này.
Trên đường về, tôi còn được nghe live show của BEAST nữa. Dù thích nhạc của BEAST nhưng tôi chỉ thuộc đoạn hát của Yoseob là nhiều, dĩ nhiên, tôi thích Yoseob mà.
_(Sao hôm nay anh bảo đi sơn xe mà lại vòng lên?)
_(Vòng lên mới thấy chuyện tình hay chứ. Tôi không nghĩ cô lại có người theo đuổi.)
Tôi im bặt, định lên tiếng thanh minh rồi lại thôi, ngồi hát theo nhạc đang mở.
_(Nói nhiều tiếng Hàn vào, sẽ tốt hơn cho giao tiếp.)
Tôi đang ngân nga mấy câu hát, phần của Yoseob thì anh bảo vậy rồi rút ở trong balo của mình ra 2 quyển sách dạy học tiếng Hàn cho người Việt. Tôi cười, cám ơn rồi nhận lấy. Khẽ liếc vào balo của anh, tôi nhìn thấy quyển dạy tiếng Việt.
_(Anh muốn học tiếng Việt hả?) – Tôi tủm tỉm cười.
_(Bị phát hiện rồi.) – Yoseob nheo mắt cười.
_(Từ nay, hôm nào anh ở nhà, anh dạy tôi tiếng Hàn, tôi dạy anh tiếng Việt nhé. Mà tôi nói sai anh không được cười đâu đấy.)
Yoseob không nói gì, chỉ lấy tay che miệng, tôi mặc định là anh đồng ý. Ít nhất, ngôn ngữ giữa hai chúng tôi đã gần giống nhau hơn rồi.
End chap 11
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com