Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 27 : Affair

Chap 27 

Quen với một ông sếp khó tính, bây giờ tự nhiên nhận ra nhau rồi, sếp tôi tự nhiên trở nên thân thiện quá làm tôi phát sợ. Dĩ nhiên khoản công việc thì vẫn vậy nhưng thi thoảng tốt bụng mời tôi với Anna đi ăn trưa, tôi thấy hơi hoảng.

Tôi không biết kiểu cách tình yêu của mọi người như thế nào nhưng tôi không phải kiểu người dễ dàng bộc lộ câu “Em yêu anh”. Nếu nghĩ đi nghĩ lại, tôi hình như chưa bao giờ nói thẳng vào mặt ai câu đó, kể cả Yoseob.

Đấy là tôi ý muốn nói ông sếp khó tính (theo linh cảm của tôi) thì đang theo đuổi tôi.

Sếp thì nghĩ (tôi đoán) rằng trai chưa vợ, gái chưa chồng thì yêu nhau là chuyện thường nên cứ thi thoảng lại tặng cho tôi cái nọ cái kia, viện cớ như kiểu mới đi công tác nước này nước kia, địa phương này thành phố kia mà cho tôi. Tôi cũng không ngần ngại nhận.

Anna còn tốt bụng thi thoảng chêm vào vài câu. Tôi mặc kệ.

Quan điểm yêu đương của tôi là bao giờ người ta tỏ tình thì tôi sẽ nói, còn không, tôi sẽ cứ cố coi như không có chuyện gì. Hơn nữa, tôi chưa dứt tình được với Yoseob thì làm sao mà đến được với ai khác. Aish. Chỉ là đang tạm không sống chung nhà thôi mà.

***

Tôi ốm. Tôi không hay nói rằng mình ốm cho lắm vì cái thói cố chấp, nếu ho và sốt, tôi cũng chỉ bảo ho và sốt, hoặc do ngày bé tới giờ tôi không có định nghĩa chữ “ốm” như thế nào. Định kỳ 1 năm tôi ốm 3 hoặc 4 lần, tùy theo có run rủi mà gần Tết lăn quay ra ốm hay không.

Mới sáng sớm, tôi đã gọi điện thoại cho Minhyun để xin nghỉ làm rồi nghe anh dặn dò cẩn thận, chu đáo, quan tâm tôi lắm, còn đòi tới thăm nhưng tôi quyết không đồng ý. Tôi biết Minhyun tốt với mình nhưng tôi cảm thấy ngại ngùng, tôi không quen với việc có một người khác phái quan tâm tới mình, thậm chí là cảm thấy sợ. Thực lòng, một khi đã có ai đó trong lòng, tôi không quan tâm tới những người đàn ông khác nữa.

Quăng điện thoại một bên, tôi cố dậy ăn tạm chút bánh và sữa rồi ra khỏi nhà mua thuốc, hậu quả của việc để lẫn các loại thuốc là bây giờ chỉ biết mỗi thuốc đau đầu và đau bụng là như thế này đây.

Tôi mặc nguyên bộ đồ ở nhà, khoác thêm cái áo phao, đi dép, ra khỏi nhà. Bước vào hiệu thuốc, giọng cũng lạc hết cả đi. Mua thuốc xong thì lếch tha lếch thếch đi về. Cứ thay đổi thời tiết là ốm, may sao năm ngoái không bị gì đáng kể, vẫn đi lại được còn năm nay đúng là thảm hại, lúc nãy quên chưa thử đo nhiệt độ, chắc phải 39 hay 40 độ rồi, đi còn chẳng vững. Ốm rồi vẫn phải tự chăm sóc bản thân, chứ không như trước, bị bỏng tay hay ốm một cái là Yoseob lại vừa cằn nhằn làm việc nhưng vẫn vui vẻ chăm tôi.

Đấy, vui vẻ, khó khăn gì là tôi nhớ đến anh, còn anh lưu lạc cái chỗ nào không biết. Mà thôi không nên nhắc nữa. Tôi lại mải miết đi, nhất quyết không nhớ nhung hay nhắc tên con người này nữa. Công việc và kiếm tiền là đủ rồi. À, lại còn đi mua thức ăn cho con Choco - con chó chihuahua mà tôi bắt đầu nuôi từ ngày chuyển đi nữa chứ, tôi xoay người lại để vào siêu thị mua thì đâm vào người đang đi đằng sau.

_Tôi xin... – Hương nước hoa xộc vào mũi làm mắt tôi mở lớn. Không phải sốt mà tưởng tượng ra đấy chứ, không phải ảo giác đấy chứ?

Yoseob đang đứng đó, hai tay đút ở túi quần, cười rất tươi.

Chắc chắn là ảo giác rồi. Yoseob sao lại ở đây được cơ chứ.

_Anh đã bảo ra ngoài phải mặc ấm cơ mà?

Anh nhắc nhở tôi lời này từ ngày chúng ta còn sống chung mà?

_Em đi mua thuốc à? Em ốm à?

Ừ, ốm sắp chết rồi đây.

Tôi khép hờ hai mắt, chẳng muốn mở nữa, cứ thế gục xuống, bên tai hình như còn nghe văng vẳng tiếng của ai đó. Tệ thật, mấy năm rồi mới biết ốm nặng là như thế nào.

***

Tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên giường, có tiếng lạch cạch trong bếp, chắc Choco lại lục lọi cái gì rồi. Định trùm chăn ngủ tiếp thì tôi mới phát hiện ra mình đã mặc quần áo khác. Cái gì? Tôi mở lớn mắt. Lật tung chăn lên, tôi tá hỏa. Trong khi ngủ tôi thay được quần áo ư?

Tôi đập đập đầu hòng nhớ lại lúc nãy thì có người đẩy cửa vào.

Là Yoseob, trên tay là bát cháo bốc khói nghi ngút. Nhưng đầu tôi chỉ nghĩ tới cái bộ quần áo đang mặc và bộ quần áo lúc nãy mặc.

_Ăn cháo đi rồi còn uống thuốc. – Yoseob lại gần tôi, ngồi trên giường, giơ thìa lên, thổi phù phù cho cháo nguội bớt rồi đưa cho tôi.

_Em tự ăn được.

_Cứ để anh đi, bát nóng lắm.

Tôi ăn được một thìa rồi tự giằng lấy cái bát, vừa ăn vừa gạn hỏi.

_Sao anh tới đây?

_Long bảo em ốm nhưng không tới thăm được nên anh tới. Đang đi loanh quanh thì gặp em. Nghe chừng cũng nặng đây. – Anh giơ tay sờ trán tôi rồi sờ trán anh. – Chắc phải sốt tới 50 độ mất, người em lúc nãy nóng như cục than.

Tôi suýt phụt cháo ra khỏi miệng, may mà suýt chứ nếu phụt thật thì vào thẳng mặt anh.

_Lúc... lúc nãy... – Tôi ngập ngừng. – Anh thay đồ cho em hả?

_Ừ, vì em ra nhiều mồ hôi quá.

Tôi nuốt cháo khó khăn, đặt bát tạm xuống bàn, gào lên.

_Anh cầm tinh con dê hả?

Yoseob cười ầm lên còn tôi thì mặt đỏ bừng.

_Anh đã bảo em là vợ anh mà.

_Không liên quan.

_Vợ chồng thì nhìn một chút có làm sao.

Tôi ấm ức không nói được gì.

_Mà em cũng hay thật, gái có chồng rồi mà đi ra đường không mặc áo lót nữa.

Tôi tròn mắt, trời ơi thấy hết rồi saooooooooooooooo? Yoseob là con dê cụ, trời ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!

Thấy tôi mặt méo xệch, mếu máo, Yoseob càng cười lớn, còn vỗ đùi cười.

_Anh đùa thôi.

_Đùa cái gì mà đùa? Anh thấy những gì rồi?

_Lúc nãy bế em, anh có chạm nhầm.

_Đồ chết giẫm. – Tôi định giơ tay đánh rồi thôi. – Anh lợi dụng cơ hội hả?

Yoseob cầm tay tôi, cười ầm ỹ rồi bỏ xuống, tay tôi nóng lắm còn bàn tay anh lại lạnh. Tôi nghe nói người ta bảo tay ai lạnh thì có trái tim ấm lắm, còn Yoseob tay lúc nóng lúc lạnh thì là người như nào.

_Anh nhờ hàng xóm thay đồ cho em đấy, nhà bên cạnh có chị gì xinh phết.

Tôi bĩu dài môi.

_Ăn hết cháo đi không nguội hết bây giờ. Anh thề anh chưa nhìn thấy gì cả. – Anh giơ bàn tay lên, cố gắng làm tôi tin.

Tôi thôi giận dỗi, ăn hết bát cháo, ngoan ngoãn uống thuốc.

_Ngủ một lát đi, anh đem bát đi cất. – Yoseob kéo chăn lên qua cổ cho tôi, tự nhiên lại muốn nũng nịu để được anh chăm sóc như thế này. Nếu như đây là mơ, đừng bắt tôi tỉnh.

Tôi từng nghĩ cái gì cũng phải rõ ràng, nhưng cảm giác được Yoseob chăm sóc, so với nói ra tiếng yêu thì tôi thích được anh quan tâm như thế này hơn.

_Cho em nắm tay anh một lát được không?

_Hả? – Yoseob hỏi lại rồi luồn tay tôi vào tay anh. Tay Yoseob lớn hơn tay tôi, đúng là tay con trai. Người này mặt nhỏ mà tay to vậy, tôi phì cười.

_Bao giờ em ngủ say, anh hẵng về nhé?

_Ngủ đi. – Anh vuốt gọn tóc trên trán tôi.

Anh ở lại với tôi đến tầm 7 giờ tối, anh phải về vì 8 giờ có lịch thu âm.

_Em đỡ sốt rồi đấy. Anh về đây. – Anh bảo tôi không phải tiễn anh nhưng tôi vẫn ngoan cố mà đi xuống tận chỗ anh để xe.

_Chúng ta không phải vợ chồng thì cũng là bạn bè phải không? – Tôi cười khi tiễn Yoseob.

_Chúng ta không phải bạn bè. – Anh đáp rồi phóng xe đi. Trước đó còn nói thêm một câu nữa. – Nếu ốm thì phải bảo anh.

Bàn tay tôi vẫn giơ lên vẫy cho tới khi bóng xe khuất hẳn.

Yoseob, đừng làm con tim em phải đau buồn hay rung động vì anh nữa...

***

Rồi chuyện Minhyun, tôi cũng chẳng để ý nhiều. Dường như tôi bắt đầu có ý định hàn gắn lại mọi chuyện giữa tôi với Yoseob, như thể tự cho mình quyền được chen chân vào cuộc sống của anh. Nếu bước chân anh đi quá nhanh, tôi sẽ chạy để theo kịp. Tôi nghĩ vậy nên cũng cố gắng hơn nữa.

Nhưng nếu mình tôi cố gắng thì có được gì.

Chẳng biết Khánh rảnh rỗi như thế nào lại gọi điện thoại cho tôi. Hai chị em nói chuyện một lúc lâu rồi chị hỏi tôi có còn thích Yoseob không. Tôi phì cười bảo vẫn thần tượng nhưng không nhiều như trước.

Chị lại hỏi có muốn nghe chuyện Yoseob không, tôi rảnh nên cũng muốn nghe, hoặc vì sự tò mò trong tôi quá lớn.

Sohyun là mối tình đầu của Yoseob và Yoseob đã từng đưa Sohyun về ra mắt. Đó là người con gái duy nhất Yoseob yêu thật lòng.

Đó là tất cả những gì tôi đã nghe và nhớ được.

Tôi nhớ rằng Sohyun không ưa tôi, bằng chứng đó quá cụ thể bằng ánh mắt của nó. Mà tôi cũng chẳng ưa gì con nhỏ, ít nhất là từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ có cảm tình với nó. Tôi lại ngồi xâu chuỗi các sự kiện và nghĩ rằng chắc mọi thứ giữa tôi và Yoseob như thể chỉ để Sohyun ghen. Cái chuyện anh giới thiệu tôi là vợ của anh, chuyện anh đứng cầm túi cho con bé trước cửa nhà vệ sinh nữ, rồi ti tỉ thứ chuyện khác, rồi cả chuyện hai người đi từ khách sạn ra nữa chứ.

Thật khó tin nhưng rất logic mà.

Tự nhiên tôi ghen. Tôi có quyền ghen chứ vì ít ra tôi là vợ của anh, vớ tư cách là vợ, tôi tự cho mình cái quyền được rạch mặt con nhỏ ra. Nói vậy, đời còn dài, tôi không muốn sống rũ xương trong tù. Nhưng tôi liệu có thể sống như thế này đến bao giờ nữa? Tôi không cần một người chồng không có tình cảm với tôi, tôi không cần anh thương hại. Lý trí thì bảo vậy, nhưng trong tim tôi vẫn hi vọng những gì Khánh nói không phải sự thật. Mà tôi cũng chẳng thể hỏi ai.

Junhyung.

Tự nhiên tôi thấy mình thông minh phát sợ.

_Có chuyện gì vậy, người đẹp? – Giọng Junhyung có phần vui vẻ ở đầu dây bên kia. Còn gọi tôi là “người đẹp” nữa, tôi phì cười.

_Em đâu phải người đẹp. Anh bận không ạ? Cho em một cái hẹn được không?

***

Quán không vắng.

Tôi ái ngại ngồi nhìn cái địa điểm mà Junhyung chọn. Cà phê tình nhân, anh muốn tôi phải đỏ mặt tới chết khi ngồi với một người không phải người yêu sao?

_Anh, chúng ta đổi quán được không? – Tôi dò xét nhìn xung quanh.

_Quán này đồ uống rất ngon.

_Nhưng…

_Haha, đừng để ý họ. – Junhyung cười, tôi đoán ánh mắt đang nhìn xung quanh. Anh đội cái mũ che gần hết gương mặt. Khổ thật, người nổi tiếng.

Anh nhấm nháp ít Americano rồi khoanh tay để trên bàn, vẻ chăm chú nhìn tôi.

_Có chuyện gì mà phải hẹn anh ra đây?

_Em muốn biết chuyện Yoseob và Sohyun.

Junhyung hơi ngập ngừng một chút. Tôi cũng ngại, phận làm vợ mà lại đi tò mò về quá khứ của chồng mình, hơn nữa lại đi hỏi bạn thân của chồng. Thực sự rất ngại.

Thấy anh vậy, tôi nói thêm.

_Em đã chuyển ra ngoài sống một thời gian rồi. Hôm trước về nhà chồng thăm bố mẹ, thấy Yoseob gầy đi, em thấy có lỗi với bố mẹ và rất muốn hàn gắn lại. Nhưng em nghĩ chắc Yoseob còn yêu Sohyun.

_Yoseob không phải người hay chia sẻ suy nghĩ cho người khác.

Junhyung chống tay trái lên cằm, tay phải cầm ống hút khuấy đều cốc Americano mà tôi chẳng hiểu có gì để anh khuấy nữa.

Anh thở dài.

_Cậu ấy, chỉ bao giờ không thể giải quyết được việc gì thì mới nhờ tới người khác, hơn nữa, những chuyện tình yêu, tình cảm, chẳng nói với ai bao giờ nhưng có lẽ chuyện với Sohyun là thật.

Tôi thấy buồn. Tự nhiên buồn. Có lẽ tại tôi xen vào tình cảm giữa họ.

Junhyung vẫn nói, tôi vẫn yên lặng nghe.

_Yoseob không nói chuyện điện thoại với con gái nhiều lắm là thật, cậu ấy quan tâm tới Sohyun cũng rất thật, mà anh cũng chẳng rõ nữa. Sao em không hỏi thẳng Yoseob?

Đến lượt tôi khuấy cốc sinh tố dưa của mình.

_Nếu em có thể hỏi anh ấy, em đã không phải gặp anh như thế này.

_Sao vậy?

_Trước giờ chúng em chưa bao giờ có thể nói về chuyện tình cảm giữa cả hai. Trong đầu em chỉ mặc định chúng em là vợ chồng, chừng đó là đủ.

_Nếu sống với nhau bằng trách nhiệm, em nghĩ có thể lâu dài hả?

_Đúng là như anh nói, Yoseob luôn lảng tránh chuyện tình cảm.

Junhyung chỉ cười nhẹ. Tôi nghĩ anh có suy nghĩ riêng nên cũng mặc.

***

Và một ngày, mọi thứ được kiểm chứng.

Tôi ốm, một sự bất thường vào một ngày cuối tháng 5.

Cũng không hẳn là ốm, có vẻ như là dấu hiệu suy nhược của cơ thể. Yoseob vẫn đều đều hỏi han rằng tôi có sống tốt không, tôi cũng trả lời qua loa. Anh đem cả mặt nạ ra để sống với tôi. Haha.

Lại xin nghỉ và lại nằm dài ở nhà rồi mường tượng anh đang làm gì. Đi diễn, đi thu âm hay là quay show gì đó, hay là hẹn hò?

/Anh đang làm gì vậy? Em ốm rồi./

Thế nào đi nữa tôi cũng vô thức nhắn cho anh một cái tin. Tự nhiên nhớ món cháo anh nấu, muốn được anh chăm sóc.

/Anh đang quay show, khi nào quay xong anh sẽ tới chỗ em./

Anh nhắn lại, tôi lại nằm nghỉ. Không sốt nhưng người cứ lờ đờ như mèo ăn phải bả, thành ra chân tay cứ bủn rủn, cộng thêm lười ăn nên càng ngày càng run.

Có điện thoại, tôi hồ hởi nghe, là mẹ. Chưa kịp bảo với mẹ tôi đang ốm thì đã bị mẹ mắng như té nước vào mặt.

_Mày với Yoseob như vậy bao nhiêu lâu rồi hả?

Tôi chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nên hỏi lại mẹ.

_Có chuyện gì vậy?

_Sao hai đứa không nói chuyện gì với người lớn mà đã tách nhau ra sống riêng? Có coi bố mẹ ra gì không hả?

_Con…

_Mày liệu hồn mà về sống với nó đi. Có biết ngôi nhà là của người phụ nữ không hả? Đi rồi khó về lắm con ạ.

_Nhưng Yoseob không yêu con, con không muốn sống chung với người không yêu mình. – Tôi không giữ được bình tĩnh, gào ầm lên.

_Rồi nó sẽ yêu.

_Nhưng anh ấy đâu có yêu con. Anh ấy vẫn luôn nhớ người yêu cũ. – Tôi vừa khóc vừa nói rồi cúp máy. Tôi muốn gặp Yoseob ngay.

Mặc kệ mưa ướt, mặc kệ đường xa, tôi muốn gặp Yoseob, tôi muốn hỏi anh về tất cả. Chẳng hiểu sao tôi lại tới nhà anh dù biết anh đang quay show. Kể cả ngồi đợi anh một lúc rồi thấy được anh đang đi về cũng được.

Tôi quên cả mặc áo mưa, cứ thế đội mưa  phóng xe tới nhà anh, để xe dưới tầng hầm rồi bấm thang máy lên tầng 17.

Tôi cứ mường tượng ra gương mặt anh ngạc nhiên khi bước gần tới nhà, nhìn thấy tôi đang ngồi đợi anh mà ước rằng thang máy sẽ đi nhanh hơn, dù biết anh chưa thể về ngay.

Cửa thang máy mở ra, tôi bước nhanh tới cửa nhà anh. Cửa nhà mở. Chẳng lẽ anh đã về? Tôi chưa kịp mừng rỡ thì thấy Sohyun bước ra.

_Đợi em một chút nhé, đừng xem film trước đấy, bỏng ngô sẽ về nhanh thôi.

Tôi ngỡ ngàng.

Anh vừa bảo tôi anh đang quay show, sự thực thì anh ở nhà cùng với Sohyun.

Con bé nhìn tôi vẫn đang mặc đồ ở nhà, dầm mưa ướt nhẹp. Tự nhiên tôi thấy mình thật đáng thương.

_Tôi về lấy cái áo mưa. – Tôi nghĩ được một cái lý do lãng xẹt để giải thích cho cái việc này, mà sao tôi phải giải thích khi đây là nhà tôi, à, cũng chẳng biết có là nhà tôi nữa hay không.

Yoseob bước từ trong nhà ra, đúng là ngạc nhiên vô cùng như tôi đã tưởng tượng.

_Em sẽ đi mua bỏng ngô cho hai người nói chuyện nhé. – Sohyun vui vẻ như thể đã thọc gậy bánh xe thành công hoặc trông tôi quá mắc cười.

_Sao em lại ở đây? Anh tưởng em đang ốm?

_Nếu không ở đây thì sao thấy chuyện này. – Tôi cười nhạt, cúi gằm mặt nhìn xuống sàn, mọi thứ trước mắt bắt đầu mờ mờ. Tệ thật, bây giờ thì bắt đầu sốt rồi.

_Sohyun, con bé mới thất tình, lại còn bị mẹ mắng nên anh đành ở nhà an ủi nó.

Nước mưa từ tóc ướt chảy xuống mặt, nhỏ xuống sàn nhà nên chắc anh không biết tôi có khóc hay không, tôi chẳng còn sức để gắt lên nữa.

_Em cũng vừa bị mẹ mắng và anh vừa đẩy em vào tình thế như con bé. – Tôi nghe giọng mình lí nhí. Mà có đúng là thất tình không nhỉ?

_Sao vậy?

Thấy Yoseob định tiến đến gần, tôi lùi lại một bước.

_Em cứ nghĩ nếu em đối xử tốt với người ta, rồi một ngày người ta sẽ hiểu cho em. Nhưng em không biết thì ra người ta chỉ coi em như một người vợ, không phải người yêu. – Tôi cười nhạt, vẫn tiếp tục lùi lại vì anh đang tiến lên. – Em không cần một người một người luôn lưu luyến quá khứ.

_Giang.

_Chúng ta li dị đi. Em với anh, li dị là hết nợ.

Tôi ngẩng mặt nhìn anh, nói xong quay người đi, Yoseob không đuổi theo. Tất cả đã hết.

Tự nhiên, tôi tỉnh táo vô cùng, đi xe về tận nhà rồi ốm cả tuần sau đó. Anna có tới chăm và ngủ cùng tôi suốt tuần đó, cứ càu nhàu suốt vì sao đã ốm rồi còn dầm mưa. Tôi chẳng trả lời. Anna cũng thôi không hỏi nữa.

Tôi tự đi tìm luật sư để hỏi về thủ tục li hôn, vô cùng lằng nhằng và phức tạp. Phải điều tra tài sản, rồi linh tinh tỷ thứ chuyện. Tôi cứ nghĩ luật pháp Việt Nam đã lằng nhằng rồi chứ? Thi thoảng cũng nghĩ hay là thôi, rồi tự nhiên thấy nhớ anh vô cùng nhưng đã quyết rồi thì phải theo đuổi tới cùng.

Chuyện Minhyun tôi cũng mặc kệ, anh vẫn nửa như theo đuổi, nửa bóc lột, tôi vẫn buồn chuyện Yoseob. Thi thoảng Minhyun kiếm cớ đưa tôi đi chơi chỗ nọ chỗ kia, tôi cũng đi mà không dứt được suy nghĩ về Yoseob ra khỏi đầu.

Yoseob sau đó không gọi cho tôi nữa, chúng tôi cũng không gặp nhau.

Tôi can đảm gọi điện thoại cho mẹ, nói chuyện giữa chúng tôi đã chấm dứt. Tôi biết mẹ buồn nhưng chẳng có cách nào khác, mẹ bảo vậy về Việt Nam, tôi ậm ờ. Tôi không muốn rời xa nơi này.

Tôi tới thăm mẹ chồng, mẹ thở dài rồi cứ liên tục xin lỗi khiến tôi cảm thấy rất ngại.

Mẹ nói rằng lẽ ra không nên ép buộc chúng tôi, cả hai còn đang rất trẻ, chia tay như thế này, ít nhiều tôi sẽ đau khổ. Tôi òa khóc.

Tôi gọi cho anh, hẹn gặp để nói chuyện thủ tục. Yoseob nói anh đang bận, sẽ hẹn tôi vào một ngày khác.

Nhưng “một ngày khác” chẳng biết là lúc nào, dường như tôi sắp quên cả chuyện li dị khi đợi quá lâu rồi.

End chap 27

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: