Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8. Khách


Seungmin cặm cụi ở trong bếp được ba mươi phút thì cũng hoàn thành xong các món ăn, hắn gọi Jeongin đến bàn ngồi rồi liên tục gắp thức ăn cho vào chén em, chỉ hận không thể ăn dùm luôn cho em. Đến cả đũa cũng không cho em dùng vì sợ em đụng phải chỗ đau, chỉ cho dùng mỗi muỗng.

Jeongin bất lực nhìn mình bị hắn chăm như em bé, em buông muỗng xuống, hậm hực nói với hắn:

"Tôi tưởng tay tôi què luôn rồi đấy"

"Im miệng và tập trung ăn đi!"

Kim Seungmin lạnh lùng ra lệnh cho em, giọng nói nghiêm túc này thật hiếm khi được nghe thấy, lẽ nào hắn đang tức giận? Em cũng chỉ mới phá mỗi cái nhà bếp của hắn thôi mà. Sợ nói nữa sẽ làm hắn càng thêm không vui, em nghe lời hắn im lặng rồi ngoan ngoãn ăn sạch thức ăn đang ấp đầy trong chén của mình.

Thấy Jeongin ăn ngon miệng như vậy, vẻ mặt đang nhăn nhúm của hắn cũng dần dãn ra, đợi cho đến khi em ăn xong miếng thịt cuối cùng, hắn mới lên tiếng gặng hỏi:

"Ma xui quỷ khiến nào bảo em nấu ăn cho tôi vậy?"

Khi không tự dưng tốt bụng đến như vậy, Yang Jeongin không những xuống nấu ăn cho hắn còn phá luôn cái nhà bếp của hắn.

"Nói như anh nếu không có ma xui quỷ khiến thì tôi không bao giờ nấu ăn vậy"

"Ừ"

"Ừ cái gì? Tôi chỉ muốn cảm ơn anh tối qua đã đưa tôi về thôi"

"Thấy tôi ngủ bên cạnh mà em không có vấn đề gì sao?"

"Tôi hay gặp ác mộng nên chắc tối qua anh ở bên giúp tôi nhỉ?"

"Cũng biết tật của mình ha. Thế có nhớ hôm qua làm phiền tôi nhiều như nào không?"

"Này thì tôi không nhớ hehe, anh kể tôi nghe đi!"

"Em chỉ cần biết là từ nay về sau đừng nên uống rượu nữa!"

Nghe hắn nói như vậy thì đủ hiểu em gây chuyện nhiều đến mức nào rồi. Seungmin hẳn phải mệt mỏi lắm, con cáo này say vào thì đáng yêu nhưng được cái giỏi hành hạ người khác, hắn không muốn cho em biết bộ dạng khi say xỉn của em trông tệ hại ra sao, thôi thì chỉ một mình hắn biết là được rồi.

Chợt tiếng chuông cửa vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người. Căn nhà này lâu rồi chưa có ai đến thăm, hắn cũng chẳng cho ai biết đây là nhà hắn ngoại trừ Jeongin, đột nhiên hôm nay có người đến nhấn chuông, không phải là có điềm chứ?

Seungmin dè chừng đi ra mở cửa, giây trước còn đang cảnh giác thì giây sau liền tỏ vẻ ghét bỏ ra mặt. Không phải thần tài gõ cửa gì mà là bộ đôi thích gieo rắc cơm chó cho mọi nhà Hwang Hyunjin và Lee Felix. Hắn dùng bộ mặt chán chường, trông không có vẻ gì là nhiệt liệt chào đón hai người kia mà hỏi:

"Hai người đến đây làm gì?"

"Đến làm khách chứ làm gì, hỏi ngộ vậy bạn?"

"Có ai mời đâu?"

"Sao lại không có?"

"Là tôi mời đó" - Jeongin rón rén đi đến gần hắn, nở một nụ cười nửa tươi nửa tắn.

"Em mời hai đứa nó đến nhà mình làm gì?"

"Nhà mình?"

"Hai người ở chung hả?"

Bắt trúng trọng điểm quá Felix.

"Không phải! Em thuê nhà của Kim tổng nên anh ta thỉnh thoảng đến để kiểm tra xem có gì bất ổn không ấy mà" - Jeongin nhanh chóng nói trước phòng cho tên họ Kim kia phát ngôn bừa bãi.

"Đi vô nhà trước đi rồi nói, chứ cứ ở ngoài đây người ta tưởng bốn đứa mình bị khùng trong nhà có ghế không ngồi mà ra ngoài đây đứng nói chuyện bây giờ"

Jeongin nhanh chóng kéo mọi người vào trong, em để Hyunjin với Felix đi trước còn mình và Seungmin đi sau, em quên mất là mình có mời hai người kia đến nhà dùng bữa.

Kế hoạch ban đầu Yang Jeongin vạch ra là định sẽ nấu một bữa ăn thật thịnh soạn để cảm ơn Seungmin sẵn mời luôn hai người anh của mình để trả ơn vụ mời rượu tối qua. Ấy thế mà em quên mất bản thân chưa học nấu ăn bao giờ, kĩ năng thì không có, thiên phú cũng không luôn, công thức thì càng nhìn càng rối thêm cái sự hậu đậu của em nữa hại phá tành bành nhà bếp. Em cũng bất lực lắm chứ, đâu nghĩ mọi chuyện lại thành ra như thế này, cơm canh cũng mới vừa xơi xong hết rồi, còn xương thôi mời họ ăn có mà đang chơi đùa với thú dữ.

"Tôi quên mất là có mời họ dùng bữa" - em lí nhí nói với Seungmin.

"Tủ lạnh hết đồ ăn rồi đấy"

"Ủa mới mua hôm kia mà hết nhanh vậy?"

"Còn chẳng phải nhờ ơn của em à?"

"Rồi giờ sao?"

"Đuổi tụi nó về đi!"

"Đồ điên này!"

Em đá một cái vào chân hắn, nhờ nghĩ cách mà toàn chỉ người ta làm mấy chuyện không đâu.

Kim Seungmin bị đá thì la oai oái đến mức hai người đang đi trước phải ngoái đầu lại nhìn.

"Mày bị sao vậy?"

"Anh ấy lỡ chân tự đá mình thôi"

"Em nghĩ tôi hậu đậu như em à?" - Hắn nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe.

"Im đi đồ điên!"

Yang Jeongin lại đá thêm cho hắn một phát.

Bốn người vào trong phòng khách ngồi, Jeongin đi lấy nước cho mọi người uống.

Felix đưa tay nhận lấy ly nước của em nhưng không vội uống mà hỏi em một câu:

"Rồi mày bảo dùng bữa rồi bữa đâu em?"

"À cái này..."

"Trong thùng rác nhé, cứ tự nhiên"

Jeongin liếc mắt cảnh cáo Seungmin, hắn thấy thế thì giả vờ sợ sệt, không nói nữa.

"Ủa là sao?"

"Không có gì đâu, chuyện là em mời hai người dùng bữa là dùng ở nhà hàng ấy. Hôm nay Kim tổng cao hứng muốn mời ai đó đi ăn nên đã mời em còn bảo em mời thêm hai anh nữa, đúng không ạ?" - Em quay sang hắn, nháy mắt cầu cứu.

"Ừ đúng rồi. Nếu hai người không thích thì-"

"Thích lắm bạn ơi. Đi thôi! Bạn thân mười mấy năm trời lần đầu được bao tao phải tranh thủ đi chứ, nếu không là không có lần sau nữa"

Hyunjin vui vẻ kéo hắn đi.

"Đợi tao thay đồ đã"

"Thay đồ gì?"

Nhà Jeongin mà sao có đồ của Seungmin? Felix lại nghi hoặc.

Jeongin hoảng hốt giựt ngược cổ áo Seungmin lại, em cười ái ngại nói:

"A ha chắc tại thói quen ở nhà cũ, dù gì thì anh ấy cũng từng ở đây"

Kim Seungmin bị em giựt mạnh như vậy thì ủy khuất nói nhỏ bên tai em:

"Em giết tôi luôn đi Yang Jeongin!"

"Anh nói gì? Mặc như này có được không á? Kim tổng mặc vậy đẹp lắm nha, không cần phải thay đồ đâu, tôi cũng mặc đồ giản dị giống anh nè"

Hắn trừng mắt nhìn em, được lắm Yang Jeongin.

Giằng co mãi cuối cùng cả bốn cũng chịu lên đường.

Nhưng vì quần áo của Seungmin và Jeongin quá đỗi giản dị, hại hai người kia mất mặt đến mức không dám vào nhà hàng đành tới một con phố ăn vặt, ngồi trên vỉa hè ăn.

Jeongin và Felix thì vô cùng hứng thú với điều này, hai bạn nhỏ đều rất thích mấy món ăn vặt bên lề đường, cả Hyunjin người từng không thích cũng bị Felix lôi kéo thành công nên giờ cũng dần quen với chúng. Riêng Seungmin thì hắn chưa từng thử qua mấy thứ đồ ăn như vậy bao giờ, trước đây đều là ăn ở nhà hàng sang trọng, thức ăn phải thật sạch sẽ và được chế biến qua tay của các đầu bếp chuyên nghiệp, mọi thứ đều phải đạt ở mức tốt nhất.

Thấy ba người kia ăn ngon lành như vậy, hắn cũng muốn thử xem sao. Cho một viên tôm chiên vào miệng, gương mặt hắn từ hoài nghi nhân sinh đến nhăn nhó khó coi rồi lại gật gù thích thú. Ba người còn lại chăm chú quan sát hắn, thấy hắn thích thú như vậy, phổi từ chứa cả tấn không khí cũng nhẹ nhõm mà thở phào hết ra. Ai mà biết vị thiếu gia này có kén ăn hay chê món ăn ven đường không chứ. Nếu mà Kim Seungmin không ăn thì Yang Jeongin nhất định sẽ thồn thật nhiều vào miệng hắn đến khi nào hắn bảo thích thì mới thôi.

Ăn xong Felix đề xuất với mọi người đi karaoke, đã lâu chưa hết mình với đam mê nên cũng thấy nhớ. Jeongin là người hưởng ứng đầu tiên và thế là quyết định đi luôn trong khi hai người còn lại vẫn chưa kịp trả lời. Ừ thì hai người không có quyền gì ở đây đâu, hai em bé đã quyết định thì mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com