Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Sáng hôm sau đến thật lặng lẽ, mặt trời chiếu những tia sáng dịu nhẹ qua những ô cửa sổ cao của cung điện. Furina trằn trọc cả đêm suy nghĩ của nàng vẫn xoay quanh về một cuộc hôn nhân theo hợp đồng. Đó không phải là điều nàng từng nghĩ mình sẽ để ý, nhưng giờ đây, đó lại là của một trong những quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời.

Focalor, đúng như lời cô ấy nói, đã sắp xếp hết lịch trình của mình để dành cả ngày với Furina. Họ đang ngồi cùng nhau trong phòng học rộng lớn của cung điện, một không gian được xếp dọc tường bằng những giá sách, mỗi giá đều chứa đầy những tập sách cổ và văn bản pháp lý hiện đại. Hương thơm nồng nàn của những cuốn sách bìa da tràn ngập không khí khi cặp song sinh ngồi vào một chiếc bàn lớn ở giữa phòng, đủ lớn để chứa nhiều văn bản khác nhau nhưng chưa đủ để thoả mãn tâm tư của hai người.

Focalor ngồi với tư thế hoàn hảo, những ngón tay lướt trên những trang sách luật chính trị cũ, sự tập trung không hề lay chuyển. Ngược lại, Furina trông có vẻ bồn chồn rõ rệt. Nàng đã hủy lịch trình của riêng mình trong ngày hôm nay—điều mà nàng chưa bao giờ làm, đặc biệt là với những buổi quay phim bận rộn sắp tới—nhưng cũng không thể tránh khỏi điều này.

Focalor hắng giọng, ngắt lời Furina đang nhìn quanh phòng không ngừng nghỉ. "Chúng ta bắt đầu thôi," cô bình tĩnh nói, đưa cho Furina một chồng tài liệu dày. "Đây là hợp đồng hôn nhân. Nó nêu rõ tất cả các điều khoản và điều kiện, được thiết kế để bảo vệ cả hai bên."

Furina nhìn chằm chằm vào đống giấy tờ đáng sợ, sự nhiệt tình của cô nhanh chóng cạn kiệt. Bản hợp đồng trông dày đặc và choáng ngợp, chứa đầy thuật ngữ pháp lý mà nàng không có hứng thú để hiểu. Với vẻ mặt cau có, nàng gõ nhẹ vào đầu chồng giấy. "Trừ khi nó là một bức tranh với những hình vẽ sinh động còn không thì em sẽ không thèm ngó đến nó đâu!!!."

Focalor thở dài, đã quá quen với thái độ lòi lởm của Furina đối với bất cứ thứ gì dù cho nó chỉ hơi giống với việc đọc. "Em không cần phải xem tất cả. Hợp đồng đã được chị và Neuvilette xem xét kỹ lưỡng. Nếu chị là người kết hôn với Arlecchino, chị sẽ sử dụng điều này để đảm bảo rằng những thỏa thuận của bọn chị chỉ là tạm thời và mọi thứ đều trong tầm kiểm soát của chị."

Furina nhướn mày, sự tò mò của nàng bỗng nhiên trỗi dậy. Nàng ngả người ra sau ghế, khoanh tay lại. "Khoan đã, chuyện này có bình thường không? Ý em là, tại sao chị lại chắc chắn Arlecchino sẽ đồng ý một hợp đồng như thế này? Nếu cô ấy mê chị đến phát điên và không muốn ký bất cứ điều gì cho cô ấy một lối thoát thì sao?"

Focalor khẽ cười khúc khích, lắc đầu. "Không phải như vậy. Chị đã nói chuyện với Arlecchino về khả năng kết hôn theo hợp đồng. Cô ấy không bận tâm, miễn là các điều khoản có lợi cho cả hai bên. Tất cả chỉ là về liên hôn chính trị, không gì hơn. Chị không nghĩ Arlecchino sẽ có bất kỳ ý định lãng mạn nào."

Furina nheo mắt suy nghĩ. "Vậy, cô ấy đồng ý với một thỏa thuận tạm thời này sao?"

Focalor gật đầu. "Đúng, cô ấy cởi mở với điều đó. Nhưng… mọi thứ đã thay đổi. Neuvilette…" Cô do dự, một thoáng cảm xúc thoáng qua trên khuôn mặt, "Neuvilette không thể chịu đựng được ý nghĩ chị kết hôn với người khác. Đó là lý do tại sao chị không thể thực hiện điều đó."

Furina quan sát chị gái mình thật cẩn thận, thấy được sự dịu dàng trong biểu cảm của Focalor mỗi khi cô nhắc đến Neuvilette. Rõ ràng là Focalor quan tâm đến anh ta nhiều đến thế nào, và Furina không khỏi cảm thấy một nỗi buồn vui lẫn lộn. Người chị em song sinh của nàng đã tìm thấy tình yêu giữa những lúc đang làm việc, điều mà Furina chưa bao giờ thực sự nghĩ đến cho chính bản thân mình. Nhưng giờ đây, nàng lại bị đẩy vào một hợp đồng hôn nhân sẽ ràng buộc cuộc sống của nàng với một người mà bản thân hầu như không quen biết.

"Được thôi," cuối cùng Furina lẩm bẩm, lật qua lật lại các trang hợp đồng một cách hời hợt, "ít nhất thì có vẻ như Arlecchino không mong đợi một chuyện tình lãng mạn lớn lao nào từ chuyện này."

"Chính xác," Focalor trả lời, giọng điệu của cô ấy kiên quyết nhưng vẫn an ủi. "Hợp đồng được thiết kế để mang lại cho cả hai người sự tự do và linh hoạt. Nếu em đồng ý với điều này, em sẽ duy trì được sự tự do của mình và cuộc hôn nhân vẫn sẽ diễn ra mà không ảnh hưởng đến sự nghiệp hoặc kế hoạch cuộc sống của em."

“Được rồi… còn Arlecchino thì sao?” Furina hỏi, nghiêng người về phía trước với vẻ tò mò. “Em đã cố gắng thu thập thông tin về cô ấy, nhưng không có nhiều thông tin để tìm hiểu. Tất cả những gì em tìm thấy là một vài báo cáo về các hoạt động ngoại giao của cô ấy. Gia đình hoàng gia Snezhnaya có bí mật như Fontaine không? Họ có giữ các thành viên của mình tránh xa công chúng cho đến khi họ sẵn sàng không?”

Focalor khẽ lắc đầu, trên môi nở một nụ cười yếu ớt. “Ở Snezhnaya thì hơi khác một chút. Gia đình hoàng gia ở đó không theo cùng truyền thống huyết thống như chúng ta ở Fontaine. Trên thực tế, các hoàng tử và công chúa của Snezhnaya không hề có quan hệ huyết thống.”

Furina chớp mắt ngạc nhiên. "Khoan đã, cái gì cơ? Vậy thì nó hoạt động thế nào?"

Focalor lật qua các trang hợp đồng và tiếp tục, “Các thành viên hoàng gia ở Snezhnaya được lựa chọn dựa trên tài năng và sức mạnh, không phải theo quyền thừa kế. Họ được trao danh hiệu Fatui Harbingers, không phải hoàng tử hay công chúa theo nghĩa truyền thống. Ví dụ, Arlecchino đã giành được vị trí của mình thông qua Lòng quyết tâm tuyệt đối .”

"Lòng quyết tâm tuyệt đối?” Furina nhíu mày.

Biểu cảm của Focalor hơi tối đi khi cô tiếp tục. "Theo những gì chị nghe được... Arlecchino từng là trẻ mồ côi. Cô ấy đã thăng tiến qua các cấp bậc sau khi—à—hãy nói rằng cô ấy đã đảm bảo vị trí của bản thân bằng cách giết tất cả các thành viên tại chính trại trẻ mồ côi nơi mà cô ấy lớn lên."

Furina bất chợt cảm thấy lạnh sống lưng, mắt nàng mở to khi nghe thấy điều này. "Cô ấy đã giết họ?" Hình ảnh Arlecchino trong tâm trí Furina thay đổi đột ngột, từ một nhà ngoại giao thành một thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều. "Em phải kết hôn với loại người này sao?"

Focalor gật đầu, giọng điệu nghiêm túc. “Đúng vậy. Có vẻ như Arlecchino là người tham vọng và tàn nhẫn. Nhưng hãy nhớ rằng, cuộc hôn nhân này là chính trị, và mặc dù danh tiếng của cô ấy có vẻ đáng sợ, nhưng không phải là hiếm khi những người nắm quyền có quá khứ đẫm máu ở Snezhnaya.”

Furina rùng mình. "Nổi lo sợ của em về cuộc hôn nhân này ngày càng tăng rồi đấy!"

“Và khi Neuvilette biết được tất cả những chuyện này,” Focalor nói thêm, đôi má ửng hồng, “anh ấy đã cầu hôn chị ngay lập tức, như thể muốn giữ chị tránh xa Arlecchino.”

Furina rên rỉ một cách kịch tính và đảo mắt, xua tay một cách khinh thường. "Được rồi, được rồi, quá đủ với những khoảnh khắc tình tứ của hai người rồi đấy! Đừng quên, chị phải giúp hợp đồng này có hiệu quả với em, chứ không phải nói về việc chị đã may mắn như thế nào đâu."

Focalor khẽ cười khúc khích, mặc dù đôi mắt cô vẫn lộ vẻ lo lắng cho em gái mình.

Ngày đó cuối cùng cũng đã đến. Các đại sảnh của cung điện Fontaine tràn ngập không khí mong đợi khi gia đình hoàng gia Snezhnaya xuất hiện như mong đợi. Các nhà quý tộc, nhà ngoại giao và giới tinh hoa của Fontaine hòa vào nhau,  họ không hề biết lý do thực sự về chuyến thăm của người Snezhnayan. Đối với công chúng, đó chỉ là một cuộc họp ngoại giao chung, một cơ hội để củng cố mối quan hệ giữa hai quốc gia. Nhưng đằng sau bức màn, mục đích thực sự lại mang tính cá nhân hơn nhiều—đàm phán các điều khoản của một cuộc hôn nhân chính trị.

Fontaine đã không tiếc tiền để tổ chức sự kiện này. Cung điện lấp lánh với những chiếc đèn chùm, những viên pha lê phản chiếu ánh sáng xuống sàn nhà được đánh bóng. Khách mời mặc trang phục đẹp nhất, và không khí nồng nặc mùi hoa tươi và nước hoa đắt tiền. Âm nhạc nhẹ nhàng tạo nên bầu không khí tao nhã nhưng đầy căng thẳng khi du khách từ Snezhnaya đi vòng quanh, trò chuyện với cả giới quý tộc và hoàng gia.

Furina đứng một mình gần góc xa nhất của phòng khiêu vũ, lưng dựa vào bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo. Nàng mặc một chiếc váy đỏ tuyệt đẹp, tương phản táo bạo với màu xanh lam và trắng trang trọng mà hầu hết khách mời đều mặc. Chiếc váy ôm sát cơ thể, thanh lịch và nổi bật, nhưng Furina cảm thấy bản thân không phải là một diễn viên tự tin như mọi người vẫn nghĩ. Viền váy của nàng lướt trên sàn, nhưng thay để nó lướt nhẹ nhàng khắp phòng, nàng lại vẫn đứng im—tách biệt khỏi đám đông đang tụ tập.

Nàng cố tình giữ mình, tránh ánh mắt của giới truyền thông và những lời thì thầm tò mò của giới quý tộc. Nàng không phải là người thường hay tránh né sự nổi tiếng của bản thân, Furina đã tôi luyện một cách hoàn hảo dưới ánh đèn sân khấu. Nhưng đêm nay thì khác, Gánh nặng của cuộc hôn nhân sắp xảy ra đè nặng lên vai nàng như một cái bóng đen vô hình, và ý nghĩ hòa nhập với chính những người ở đây để thảo luận về tương lai của nàng khiến nàng cảm thấy ngột ngạt.

Ánh mắt nàng đảo khắp phòng,thấy Focalor và Nữ hoàng Egeria. Cả hai đang duyên dáng xen kẽ qua những đám đông, tham gia vào các cuộc nói chuyện với hoàng gia Snezhnayan. Focalor, vẫn điềm tĩnh như mọi khi,hoàn toàn thoải mái, trong khi Nữ hoàng Egeria vẫn giữ được vẻ uy quyền của một vị vua như thường lệ. Hai người luôn luôn xử lý tình huống chính xác như mọi khi, làm những gì họ vẫn làm với tư cách là đại diện cho Fontaine một cách duyên dáng và đầy khéo léo.

Ngược lại, Furina lại cảm thấy bản thân mình chẳng bằng một góc của hai người họ.

Nàng không thể ngừng nghĩ về bản hợp đồng này. Ý tưởng về một cuộc hôn nhân theo hợp đồng để bảo vệ quyền lợi của nàng, nhưng nó cũng thể không làm giảm bớt căng thẳng của chính Furina. Nàng vẫn sắp bị ràng buộc với một người mà nàng không biết, một người có tiếng tăm khiến nàng phải nổi da gà. Bất kể có cố gắng thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị, thì nó vẫn không hề làm giảm đi sự sợ hãi của bản thân nàng.

Tại sao phải là mình? Furina cay đắng nghĩ, nhấp một ngụm rượu sâm banh trong tay, mặc dù hương vị hầu như không được ghi nhận. Focalor phù hợp hơn với tất cả những điều này—xử lý ngoại giao, giao lưu với các thành viên hoàng gia, nói về chiến lược và chính trị. Nhưng Furina ở đây, chìm đắm trong chính điều mà nàng đã dành cả cuộc đời để tránh né: nghĩa vụ hoàng gia.

Nàng thoáng thấy một vài quý tộc thì thầm với nhau, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía mình. Họ có lẽ nghĩ rằng nàng chỉ đang thể hiện bản thân một cách bí ẩn như thường lệ, nàng nghĩ một cách chua xót. Bình thường, Furina sẽ thích vào vai một ngôi sao bí ẩn, ẩn dật tại một sự kiện như thế này, nhưng không phải đêm nay.

Khi Furina đứng đó, cố gắng kiềm chế cảm xúc, nàng cảm thấy một cú huých nhẹ vào vai mình. Giật mình, nàng quay lại và thấy Neuvilette đang đứng cạnh mình, một nụ cười nhẹ nhàng hiện trên khuôn mặt thường ngày điềm tĩnh của anh.

"Neuvilette!" Furina chào, giọng tươi hơn một chút khi bản thân đối mặt với anh. Nàng không thể không mỉm cười, và một tia tinh nghịch hiện lên trong ánh mắt ấy. "Tại sao anh không nói với em rằng anh đã cầu hôn Focalor? Em đã rất muốn trêu anh về điều đó sớm hơn."

Neuvilette cười khúc khích, mặt anh ửng hồng. Anh xoa xoa gáy, thái độ điềm tĩnh thường ngày của anh vừa đủ để lộ ra một chút ngượng ngùng. "Ờ, lúc đầu anh không chắc cô ấy có chấp nhận lời cầu hôn không nữa," anh thừa nhận, liếc nhìn xung quanh như thể anh mong đợi Focalor sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào. "Có vẻ không thích hợp để đề cập đến điều đó cho đến khi mọi thứ... chắc chắn hơn."

Furina không thể không bật cười trước sự e thẹn của anh, một sự xao lãng đáng hoan nghênh khỏi nỗi lo lắng của chính nàng. Furina đùa giỡn huých anh bằng khuỷu tay. "Ôi nào, Neuvilette. Anh đã quen biết Focalor từ khi bọn mình còn là trẻ con. Không đời nào chị ấy từ chối anh. Hơn nữa, anh giống như Iudex hoàn hảo của Fontaine ai mà có thể nói không được chứ?"
*Iudex: nghĩa là pháp luật trong tiếng Latin.
Neuvilette mỉm cười nhẹ nhàng trước lời nói của nàng, mặc dù ánh mắt anh vẫn khiêm tốn. "Dù vậy, anh không muốn tự đề cao mình. Nhưng cảm ơn em, Furina. Điều đó có ý nghĩa rất lớn."

Nụ cười của Furina nở rộng hơn khi nàng đặt tay lên cánh tay anh. "Em thực sự vui mừng cho cả hai người. Anh và Focalor… điều đó thật hợp lý. Và thành thật mà nói, em mừng vì một trong hai chúng ta được kết hôn vì tình yêu."

Ánh mắt của Neuvilette dịu lại khi anh nhìn nàng, hiểu được sức nặng đằng sau lời nói của Furina. "Cảm ơn, Furina. Anh thực sự hy vọng mọi chuyện cũng sẽ ổn với cô."

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Furina cho phép mình thư giãn, cảm thấy thoải mái trong sự quen thuộc khi có Neuvilette ở bên. Mặc dù xung quanh hỗn loạn, nhưng chí ít một số thứ vẫn đang đi vào nề nếp đối với những người nàng quan tâm.

Khi Furina và Neuvilette tiếp tục cuộc trò chuyện, một bóng người tiến đến gần họ với những bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin. Furina liếc lên và thấy một người phụ nữ cao với mái tóc đen cắt ngắn nổi bật, tư thế của cô ấy vừa uy nghiêm vừa thanh lịch. Người phụ nữ dừng lại trước mặt họ và hơi cúi đầu, đôi mắt đen của cô ấy khóa chặt vào Furina với một cường độ khó có thể bỏ qua.

Đôi mắt của Arlecchino giống như những vũng nước đen thẫm, nhưng điều thu hút sự chú ý của Furina nhất là đôi đồng tử hình chữ 'X' màu đỏ rực rỡ đánh dấu cô ấy là khác biệt. Chúng dường như nhấp nháy với cường độ không thể đọc được, sắc nét và không khoan nhượng, như thể cô ấy có thể nhìn xuyên qua bất kỳ lớp mặt mạ của ai. Đôi mắt đó vừa mê hoặc vừa bất an, thu hút Furina đồng thời cũng khiến nàng cảnh giác.

“Quý cô Furina,” Arlecchino nói, giọng nói của cô nhẹ nhàng và trang trọng, những chữ thập đỏ trong ánh mắt của cô kiên định và không dao động. “Tôi là Arlecchino. Thật vinh dự khi được gặp em.”

Furina chớp mắt, thoáng ngạc nhiên trước lời giới thiệu. Nàng không ngờ Arlecchino lại tiếp cận trực tiếp như vậy. Trước khi kịp xử lý khoảnh khắc đó, Arlecchino tiếp tục, ánh mắt cô điềm tĩnh và lịch sự. "Em có thể cho tôi vinh dự được khiêu vũ với em không?"

Furina do dự, mắt nàng lướt qua các đường nét của Arlecchino. Không biết phải mong đợi điều gì, nhưng giờ đứng trước mặt mình, Furina phải thừa nhận—Arlecchino có một sự hiện diện nhất định. Nhìn bề ngoài, cô ấy… rất đẹp trai. Có thể còn đẹp trai hơn một số bạn diễn mà Furina từng hợp tác trong các bộ phim trước. Sự mạnh mẽ trong các đường nét gương mặt của cô ấy, sự sắc sảo trong đôi mắt làm người ta cảm thấy thật bất an, nhưng không thể phủ nhận nó rất có sức hút.

Trước khi Furina kịp phản ứng, Neuvilette, đứng bên cạnh nàng, theo bản năng đã xen vào. "Quý cô Furina đang bận," anh bắt đầu, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy vẻ bảo vệ.

Nhưng Furina, cảm thấy một cơn hối thúc xảy ra, giơ tay lên ngăn lại, ra hiệu cho anh dừng lại. "Không sao đâu, Neuvilette," nàng nhẹ nhàng nói, môi cong lên thành một nụ cười nhỏ khi nàng nhìn lại Arlecchino. "Tôi sẽ nhảy."

Neuvilette dừng lại giữa câu, sửng sốt nhưng rồi lại tin tưởng vào phán đoán của Furina. Anh gật đầu nhẹ, bước sang một bên khi Furina quay hẳn về phía Arlecchino.

Nụ cười của Furina vẫn còn, sự tò mò của trỗi dậy. Nếu sắp bị ràng buộc với người phụ nữ này thông qua một cuộc hôn nhân chính trị, nàng cũng có thể bắt đầu bằng cách tìm hiểu cô ấy—và còn cách nào tốt hơn là chấp nhận khiêu vũ? "Chúng ta đi chứ?" Nàng nói, đưa tay về phía Arlecchino, tự hỏi người đó ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh đó là loại người nào.

Furina và Arlecchino bước vào phòng khiêu vũ lớn, mọi ánh mắt dõi theo chuyển động của họ khi họ vào vị trí của mình giữa những vũ công khác. Không khí đặc quánh những tiếng thì thầm, tiếng máy ảnh bấm tạo ra một âm thanh gần như có nhịp điệu khi các nhân viên truyền thông tranh giành để ghi lại mọi khoảnh khắc tuyệt đẹp này. Mặc dù được chú ý, nhưng Furina lại cảm thấy tách biệt khỏi tất cả, tâm trí giờ đây vẫn vật lộn với tình huống mà mình đang đang gặp.

Khi điệu nhảy bắt đầu, Arlecchino dẫn đầu một cách dễ dàng, hướng dẫn Furina băng qua sàn một cách dễ dàng. Trong một khoảnh khắc, Furina không thể không nhận ra Arlecchino trông tự nhiên như thế nào trong khoảnh khắc này—sự tự tin trong từng bước chân của cô, cách cô dường như hoàn toàn không hề bối rối trước cảnh tượng xung quanh họ.

“Em trông xinh đẹp hơn trong ảnh,” Arlecchino nhận xét, giọng cô nhẹ nhàng và trầm, đôi mắt đen của cô chăm chú nhìn khuôn mặt Furina.

Furina nheo mắt lại một chút, một nụ cười thích thú hiện lên trên môi cô. "Ồ, làm ơn," cô nói với một cái đảo mắt. "Cô đã gặp Focalor rồi. Đừng cố gắng nịnh nọt tôi nữa."

Arlecchino khẽ cười khúc khích, một âm thanh trầm ấm, vang vọng khắp không gian giữa họ. "Tôi thấy em là kiểu người không thích nịnh hót."

"Không, tôi là loại người không dễ bị lừa đâu," Furina đáp trả, giọng nàng đanh thép nhưng vẫn cố tỏ ra dịu dàng.

Họ xoay tròn khắp phòng khiêu vũ, khoảng cách giữa họ và những vũ công khác tăng lên vừa đủ để Furina cảm thấy thoải mái hơn. Nàng hạ giọng, ánh mắt khóa chặt vào Arlecchino. "Tôi chắc là cô đã nghe về thỏa thuận hôn nhân chính trị, đúng không?"

Arlecchino gật đầu, cô nắm chặt nhưng không áp đặt khi họ di chuyển cùng nhau. "Tôi đã nghe nói."

"Được rồi, vậy thì trước hết tôi xin lỗi vì đã khiến cô mắc kẹt với tôi," Furina nói với một bên lông mày nhướn lên, giọng điệu của nàng ấy pha chút mỉa mai. "Focalor đã đính hôn với người khác, vì vậy tôi đoán là cô mắc kẹt với người dự phòng."

Biểu cảm của Arlecchino không thay đổi, ánh mắt cô vẫn kiên định và khó hiểu. "Với tôi thì điều đó không quan trọng."

Nụ cười của Furina lại nở, lần này pha lẫn chút cay đắng. "Tất nhiên là không. Tại sao phải thế? Miễn là cô có được thứ mình muốn—quyền lực, địa vị—thì việc cô kết hôn với ai đâu cần quan trọng, đúng không?"

Môi Arlecchino cong lên thành một nụ cười nhẹ, không phủ nhận lời Furina. "Em rất nhạy bén đấy."

Furina hơi nghiêng người,nàng thì thầm. "Và cô không phiền nếu cuộc hôn nhân này đi kèm với một hợp đồng chứ?"

Arlecchino nhướn mày, giọng điệu trêu chọc khi cô đáp lại, "Một hợp đồng? Ý em là hợp đồng mà Focalor đã nhắc đến à? Chắc chắn rồi. Nhưng em có ổn với nó không? Điều gì sẽ xảy ra nếu em yêu tôi?" Có một tia thích thú trong đôi mắt đen của cô, con ngươi hình chữ 'X' màu đỏ bắt lấy ánh sáng.

Furina chế giễu, rõ ràng là không ấn tượng với lời trêu chọc. "Phải lòng cô ư? Làm ơn. Chuyện đó không xảy ra đâu."

Cô lại cúi xuống, định thì thầm những lời tiếp theo, nhưng lần này, Arlecchino cúi đầu xuống để Furina không phải duỗi người. Động tác này rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Furina ngạc nhiên, khiến nàng dừng lại một lúc.

"Tôi phản đối cuộc hôn nhân này," Furina thừa nhận, tiếng thì thầm cất lên. "Tôi là một diễn viên. Hôn nhân sẽ chỉ cản trở sự nghiệp của tôi."

Ánh mắt Arlecchino hơi dịu lại, giọng điệu có chút suy tư: “Tôi hiểu rồi. Tôi đã xem qua hợp đồng với Focalor rồi, tôi không bận tâm.”

Furina nhìn cô, câu hỏi vẫn còn lơ lửng trong không khí giữa họ. Nàng đã mong đợi sự kháng cự, có thể là một dạng thách thức nào đó, nhưng thay vào đó, Arlecchino có vẻ bình tĩnh—như thể cô ấy không hề nao núng trước bất kỳ điều gì. Điều đó khiến Furina tự hỏi liệu cô ấy có đánh giá sai cô ấy không.

Tốt, Furina nghĩ. Ít nhất thì Focalor cũng không nói dối.

"Thật mừng khi biết cô đã đồng ý," Furina lẩm bẩm trong hơi thở khi điệu nhảy tiếp tục, sự tò mò của nàng đối với Arlecchino ngày càng sâu sắc hơn.

Bây giờ mình chỉ cần tìm ra thời điểm công bố thôi, Furina nghĩ, tâm trí nàng chạy đua khi xoay người khiêu vũ với Arlecchino. Không đời nào để họ có thể công bố lễ cưới trong tháng này—không phải với những hợp đồng thương hiệu mà nàng đã sắp xếp. Thông báo chắc chắn sẽ gây chấn động trên phương tiện truyền thông và công chúng, và nàng sợ rằng nó có thể làm hỏng hình ảnh được xây dựng cẩn thận của bản thân. Tâm trí trôi dạt, lạc vào những suy nghĩ về cách nàng có thể đàm phán với nữ hoàng, cách có thể trì hoãn điều không thể tránh khỏi đủ lâu để bảo vệ danh tiếng của mình.

Nhưng trước khi Furina kịp kết thúc cuộc tranh luận trong đầu, giọng nói của Nữ hoàng Egeria đã vang vọng khắp phòng khiêu vũ, làm im bặt tiếng trò chuyện của đám đông.

“ Hỡi các vị quan khách,” Nữ hoàng Egeria bắt đầu, giọng điệu vương giả của bà thu hút sự chú ý khi bà đứng ở đầu phòng. “Chúng tôi tụ họp tối nay không chỉ để kỷ niệm mối quan hệ bền chặt giữa Fontaine và Snezhnaya mà còn để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất của chúng tôi đối với Nữ hoàng Tsaritsa, Vua Pierro và Fatui Harbinger thứ tư, Hoàng tử Arlecchino.”

Khi nhắc đến Arlecchino, tim Furina hẫng một nhịp. Mắt nàng mở to khi liếc về phía đầu phòng, đột nhiên cảm thấy một chút rộn ràng trong bụng. Cô ấy đang làm gì vậy?

“Và tất nhiên,” Egeria tiếp tục, giọng nói bình tĩnh và điềm đạm, “chúng tôi cũng phải cảm ơn những người dân tuyệt vời ở Fontaine vì sự ủng hộ không ngừng nghỉ của mọi người.”

Furina siết chặt tay Arlecchino hơn một chút khi nàng nhận ra bài phát biểu sẽ hướng đến đâu. Sự hoảng loạn dâng trào trong nàng khi đang cố gắng hiểu tình hình hiện tại. Nàng sẽ không… không phải bây giờ… không phải lúc này!

Những lời tiếp theo của Egeria đã gây chấn động toàn bộ hệ thống của Furina. “Đêm nay không chỉ là lễ kỷ niệm ngoại giao, mà còn là thời điểm để thông báo một số tin vui. Tôi rất vui mừng được chia sẻ với tất cả mọi người rằng con gái quý giá của tôi, Furina, và là em gái của Focalor, sẽ sớm kết hôn với Hoàng tử Arlecchino của Snezhnaya.”

Phòng khiêu vũ im lặng trong một tích tắc, và rồi, như thể được báo hiệu, ánh sáng mờ dần và tập trung vào Furina và Arlecchino ở giữa sàn nhảy. Âm nhạc vẫn nhẹ nhàng vang lên ở phía sau, nhưng Furina cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng có thể cảm thấy sức nặng của hàng trăm con mắt đang đổ dồn về phía mình, mọi vị khách trong phòng đều đang quay lại để chứng kiến khoảnh khắc đó.

Arlecchino không hề nao núng, biểu cảm của cô không thể đọc được khi thông báo được phát ra. Tuy nhiên, Furina cảm thấy thanh tâm mình quặn lại. Đây không phải là cách nàng tưởng tượng về khoảnh khắc này. Furina muốn có nhiều thời gian hơn, kiểm soát nhiều hơn về thời điểm và cách thức chia sẻ điều này với thế giới. Bây giờ, mọi thứ đang diễn ra trước mắt nàng, và nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục.

Giọng nói của Nữ hoàng Egeria lại vang vọng khắp phòng khiêu vũ, tràn đầy tự hào. "Mối quan hệ của bọn trẻ đã bắt đầu nảy nở, mặc dù chúng chỉ mới gặp nhau, và tôi không nghi ngờ gì khi nghĩ rằng sự kết hợp của hai đứa sẽ củng cố mối quan hệ giữa các quốc gia vĩ đại của chúng ta."

Furina cố nở nụ cười, khuôn mặt không đổi biểu cảm chuyên nghiệp khi đèn flash máy ảnh bắt đầu chiếu sáng căn phòng, ghi lại từng giây. Nàng có thể nghe thấy tiếng thì thầm chúc mừng từ đám đông, giọng nói hòa vào nhau trong một biển sự tán thành và phấn khích. Tâm trí chạy đua, cố gắng giữ bình tĩnh khi xử lý sự tuyên bố đột ngột này.

Arlecchino vẫn ôm nàng, hơi nghiêng người về phía trước và thì thầm, "Có vẻ như thông báo đến sớm hơn dự kiến."

Furina nghiến răng, nụ cười vẫn giữ nguyên để thu hút ống kính. "Không đùa đâu," nàng lẩm bẩm. Ánh đèn vẫn tiếp tục nhấp nháy, và khi đám đông reo hò, tâm trí Furina quay cuồng với những suy nghĩ về việc kiểm soát thiệt hại. Đây là một thảm họa, Furina nghĩ, mặc dù không ai xung quanh có thể đoán được điều đó từ vẻ ngoài điềm tĩnh của nàng.

Buổi tối hôm đó được cho là về ngoại giao, nhưng giờ đây, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Furina—và không ai có thể thoát khỏi cơn lốc vừa mới bắt đầu.

Sau khi bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc, Furina xông vào cung điện, nỗi thất vọng trào dâng trong nàng. Gần như không giữ được bình tĩnh trong suốt sự kiện, và giờ khi máy quay đã biến mất, nàng đã sẵn sàng trút giận. Khi thấy Nữ hoàng Egeria và Focalor trong một trong những phòng khách nhỏ hơn, đang trò chuyện nhẹ nhàng bên tách trà, như thể họ không vừa mới khiến cuộc sống của trở nên hỗn loạn.

“Mẹ! Focalor!” Furina xông vào phòng, tay chống nạnh. “Sao mẹ không nói với con là tối nay sẽ có thông báo kết hôn?”

Egeria chớp mắt nhìn cô một cách ngây thơ, một nụ cười thanh thản trên khuôn mặt. "Ồ, con yêu à, chúng ta cũng không có ý định đó," bà bắt đầu, giọng điệu nhẹ nhàng và bình thản. "Nhưng nhìn hai đứa khiêu vũ cùng nhau... ừm, có vẻ như hai đứa đã phải lòng nhau rồi! Mẹ nghĩ đây là thời điểm hoàn hảo để chính thức thông báo."

Furina giật mắt. "Không, tất nhiên là không! Chúng con hầu như không biết nhau!" Nàng giơ tay lên, bực bội. "Con chỉ cố gắng sống sót sau điệu nhảy đó, chứ không phải tuyên bố tình yêu vĩnh cửu!"

Focalor, người vẫn đang lặng lẽ nhấp một ngụm trà, không khỏi bật cười. "Em phản ứng thái quá rồi, Furina."

Egeria hơi nghiêng đầu, không hề nao núng trước sự bùng nổ của con gái. "Ừm, không phải như vậy khi nhìn từ chỗ mẹ ngồi. Hai đứa có vẻ khá... thân thiết."

Furina rên rỉ, ấn ngón tay vào thái dương trong sự thất vọng. "Ugh... Và bây giờ hình ảnh của con trước công chúng... sắp sụp đổ mất!"

"Công chúa ngôi sao Furina của Fontaine đã đính hôn với Hoàng tử bí ẩn Arlecchino của Snezhnaya!"

"Đây có phải là cặp đôi quyền lực tối thượng không? Góc nhìn độc quyền về trận đấu bất ngờ giữa Furina và Hoàng tử Arlecchino!"

"Chiếc váy đỏ tuyệt đẹp của Furina đã bán hết chỉ trong vài giờ sau buổi lễ đính hôn gây chấn động!"

Furina ngồi ở bàn ăn lớn với gia đình vào ngày hôm sau, đầu nàng vùi vào tờ báo ngày hôm nay. Khi mắt lướt qua những tiêu đề táo bạo, há hốc mồm vì không thể tin nổi. Xung quanh cô, Nữ hoàng Egeria và Focalor đang thưởng thức bữa sáng yên tĩnh, dường như không hề hay biết về sự hoảng loạn đang dâng trào bên trong Furina.

Egeria, ngồi đối diện với nàng, mỉm cười tự hào. "Thấy không? Ngay cả váy của con cũng đã bán hết ở các cửa hàng. Hình ảnh của con không hề bị ảnh hưởng chút nào! Nếu có bất cứ điều gì, mẹ nghĩ rằng thậm chí nhiều thương hiệu hơn sẽ muốn con làm đại sứ của họ."

Furina bĩu môi, đặt tờ báo xuống với vẻ bực bội. "Chắc chắn rồi, váy của con đã bán hết, nhưng mà... đám cưới ư? Đây là một ý tưởng tồi tệ."

Focalor cười khúc khích, vỗ nhẹ vào vai em gái. "Không sao đâu, nhớ chứ? Em vẫn còn hợp đồng mà."

Furina chớp mắt, sự thất vọng của nàng trong giây lát được thay thế bằng sự nhẹ nhõm. "À—đúng rồi, đúng rồi!" Nàng gần như quên mất cuộc hôn nhân theo hợp đồng. Nếu đám cưới này diễn ra, chỉ cần có được chữ ký của Arlecchino trên hợp đồng đó càng sớm càng tốt .

"Hả?" Egeria nhướn mày, nụ cười của bà hơi nhạt đi. "Hợp đồng gì?"

Focalor nhanh chóng vẫy tay, một nỗ lực nhanh chóng để đánh lạc hướng. "Ồ, không có gì, Mẹ. Chỉ là một số thứ pháp lý nhàm chán." Cô mỉm cười ngây thơ, cố gắng lái cuộc trò chuyện đi. "Nhắc đến chuyện đó, gia đình hoàng gia Snezhnaya sẽ rời đi hôm nay, nhưng họ sẽ ghé qua cung điện trước khi đi tạm biệt."

Focalor nhìn Furina với ánh mắt sắc lẹm, âm thầm ra hiệu cho nàng giữ im lặng về bản hợp đồng. Mẹ của họ chắc chắn sẽ tức giận nếu bà biết con gái mình đang có kế hoạch né tránh cuộc hôn nhân truyền thống bằng mưu mẹo.

Egeria gật đầu, nụ cười của cô trở lại. "Tốt, mẹ sẽ đảm bảo tiễn họ đi đàng hoàng."
    ------------------------------------------------------
“À, cuối cùng thì... chúng ta cũng có chút thời gian riêng tư,” Furina lẩm bẩm trong hơi thở, liếc nhìn về phía Arlecchino.

Gia đình hoàng gia Snezhnaya đã đến cung điện vào sáng sớm hôm đó, trao đổi những lời lịch sự về ngoại giao và các liên minh trong tương lai trước khi rời đi. Tất cả ngoại trừ Arlecchino, người sẽ ở lại Fontaine cho đến lễ cưới, vì buổi lễ sẽ được tổ chức tại đó. Bây giờ, Furina thấy mình đang ngồi cạnh người chồng tương lai của mình trong phòng làm việc của cung điện, với Focalor ngồi đối diện người nọ, chỉ cách nhau bởi chiếc bàn lớn được chạm khắc tinh xảo.

Bầu không khí hoàn toàn khác với bữa tiệc. Không còn Arlecchino hay Furina điềm tĩnh nữa,  vẻ mặt vui tươi mà nàng đã khiêu vũ cùng đã biến mất. Thay vào đó, người bên cạnh nàng giờ tỏa ra một khí thế lạnh lùng, tập trung. Những đường nét sắc sảo của cô nghiêm túc, đôi mắt đen không dao động, và đôi môi của cô—không còn cong thành nụ cười trêu chọc nữa—mím chặt thành một đường thẳng.

Vậy ra đây mới là Arlecchino thực sự, Furina nghĩ, vừa nhìn cô chăm chú. Không có chút ấm áp nào trong thái độ của cô lúc này, không có lời nói xã giao hay lời xã giao duyên dáng nào. Đây chính là khía cạnh ngoại giao của Arlecchino, khía cạnh đã mang lại cho cô danh hiệu Fatui Harbinger và danh tiếng khiến người khác cảm thấy bất an.

Sự im lặng trong phòng thật dày đặc, và Furina hơi dịch chuyển trên ghế, cảm nhận sức nặng của sự hiện diện của Arlecchino rõ nét hơn trước. Ngay cả Focalor, người thường phát triển mạnh trong các bối cảnh trang trọng, cũng có vẻ im lặng một cách bất thường, như thể đang đánh giá người trước mặt cô với cùng sự thận trọng.

"Chúng ta vào vấn đề chính nhé?" Giọng Arlecchino phá vỡ sự im lặng, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, mắt cô di chuyển giữa hai chị em. "Tôi biết rằng có một số điều khoản cần thảo luận trước lễ cưới. Đừng lãng phí thời gian."

Furina liếc nhìn Focalor, không biết phải làm thế nào. Mặc dù đã chuẩn bị rất kỹ, nhưng giờ đây cảm giác thật khác khi họ đối mặt với Arlecchino thực sự. Không có chỗ cho vở kịch nào ở đây, và Furina có thể cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình hiện tại.

Focalor gật đầu, hơi nghiêng người về phía trước. "Được, bắt đầu thôi."

Bản hợp đồng dày nằm giữa họ trên bàn, một chồng trang giấy dày cộp chứa đầy ngôn ngữ và điều khoản pháp lý. Focalor trượt nó về phía Arlecchino và ra hiệu cho cô đọc.

Arlecchino cầm lấy tài liệu, lật từng trang một cách bình tĩnh và chính xác. Vài phút trôi qua khi mắt cô lướt qua văn bản, căn phòng tràn ngập tiếng sột soạt nhẹ nhàng của giấy. Trong khi đó, Furina ngáp, hơi ngả người ra sau trên ghế. Chà, miễn là Focalor ở đây, mình không cần phải lo lắng, nàng nghĩ. Chính trị và pháp lý không phải là sở trường của Furina, nhưng không lo lắng khi Focalor sẽ là người kiểm soát mọi thứ.

Sau khoảng thời gian mà Furina cảm thấy nó kéo dài như cả một thế kỷ, Arlecchino đặt hợp đồng xuống. "Tôi không phản đối", cô ấy nói đều đều, vẻ mặt không thay đổi.

Focalor gật đầu nhẹ. “Tốt. Bây giờ, tôi sẽ chỉ nói qua những điểm chính, để cả hai người đều hiểu rõ mình đồng ý với điều gì.” Cô liếc nhìn Furina, người nhanh chóng đứng thẳng dậy, điều chỉnh tư thế như thể bản thân đã chú ý suốt thời gian qua.

Focalor hắng giọng và bắt đầu đọc to các điều khoản quan trọng. “Thời hạn hôn nhân là ba năm. Sau ba năm, một trong hai bên có thể nộp đơn xin ly hôn. Cả hai bên đều có trách nhiệm đảm bảo rằng gia đình họ hiểu và chấp nhận ly hôn là giải pháp tốt nhất, và cả hai phải nỗ lực để đảm bảo việc ly thân diễn ra trong hòa bình mà không làm tổn hại đến mối quan hệ giữa hai quốc gia của chúng ta.”

Furina gật đầu, sự chú ý của nàng giờ đã tập trung. Cho đến giờ, mọi thứ vẫn ổn.

Focalor tiếp tục, “Trong ba năm này, hai đứa sẽ không sinh con, vì điều này sẽ làm đơn giản hóa quá trình ly hôn. Hơn nữa, hai người sẽ duy trì chế độ ngủ riêng để ngăn ngừa khả năng có con. Tuy nhiên, chế độ này phải được giữ bí mật và không bên ngoài nào được biết về điều kiện sống riêng biệt"

Furina gật đầu lần nữa. Hoàn hảo. Không có gì phức tạp.

Sau đó Focalor đi đến câu cuối cùng, giọng cô ấy đều đều và thận trọng. "Cuối cùng, trong ba năm này, hai người phải hỗ trợ lẫn nhau... dù tốt hay xấu."

Furina mở to mắt, tâm trí cô bắt đầu chú ý đến phần cuối cùng. Đợi đã... Suy nghĩ của nàng xáo trộn khi cố lặp lại những từ ngữ trong đầu. Chỉ mình nàng, hay là điều đó nghe có vẻ giống một lời thề hôn nhân thực sự? Nàng hướng mắt về phía Focalor, người lúc này đang nhìn chằm chằm vào Arlecchino, vẻ mặt nghiêm túc hơn trước.

"Ngài Arlecchino," giọng nói của Focalor đột nhiên vang lên, cắt ngang sự im lặng, thu hút sự chú ý của cả căn phòng, "Tôi cần ngài hứa với tôi một điều."

Furina chớp mắt bối rối, liếc nhìn giữa chị gái và Arlecchino. Giờ thì sao?

Focalor nghiêng người về phía trước, giọng điệu kiên quyết. "Hứa với tôi rằng cô sẽ bảo vệ Furina, người em gái quý giá của tôi và là người vợ tương lai của cô, bất kể đôi khi cô ấy có thể gặp khó khăn đến mức nào."

Furina há hốc mồm. "Đợi đã, Focalor, không phải là em thực sự sẽ cưới cô ấy mãi mãi đâu—"

Nhưng trước khi Furina kịp nói hết, giọng nói bình tĩnh, vững vàng của Arlecchino đã ngắt lời nàng, dễ dàng cắt ngang bầu không khí căng thẳng đang dâng cao, khiến cho khoảnh khắc đó càng trở nên kỳ lạ hơn.

"Tôi hứa, Công chúa Focalor," Arlecchino nói, mắt cô không rời khỏi Focalor khi cô nói với vẻ chắc chắn, như thể cô đã đoán trước được yêu cầu này ngay từ đầu.

Hơi thở của Furina nghẹn lại, lời phản đối của cô chết lặng trong cổ họng. Những lời của Arlecchino, dù đơn giản, lơ lửng trong không khí, mang theo một sức nặng bất ngờ. Ánh mắt cô không dao động, tập trung, và có điều gì đó về sự tự tin lạnh lùng trong giọng nói của cô khiến Furina nhất thời không nói nên lời.

Focalor, rõ ràng là hài lòng, gật đầu, sự căng thẳng trong tư thế của cô ấy dịu đi đôi chút khi cô ấy mỉm cười. "Được rồi. Bây giờ, cả hai người, hãy ký tên."

Furina nuốt nước bọt. Đột nhiên, sức nặng của tình hình ập đến với nàng. Cách Arlecchino nói điều đó—rất bình tĩnh, rất chắc chắn—đã khiến nàng mất bình tĩnh. Mặc dù biết đây chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị, nhưng không thể thoát khỏi cảm giác kỳ lạ trong lồng ngực. Liếc nhìn Arlecchino, người vẫn giữ được bình tĩnh, lạnh lùng như băng.

Đúng vậy, Furina nghĩ, hít một hơi thật sâu. Không cần phải suy nghĩ quá nhiều. Arlecchino chỉ lịch sự nói những gì cần thiết để Focalor không phải lo lắng. Rốt cuộc, Furina có thể tự bảo vệ mình.

Với suy nghĩ đó, nàng với lấy cây bút, tay lướt nhẹ trên tờ giấy trong lòng thoát qua nổi do dự. Sau đó lại vững vàng ký tên mình vào hợp đồng. Arlecchino cũng làm theo, chữ ký của cô nhanh nhẹn và chắc chắn.

Việc đó đã xong. Hợp đồng hôn nhân đã chính thức hoàn thành.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com