Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

~12


-Yobo?

-Jiminie, tới chỗ tao, tao có việc muốn nhờ mày giúp.

***

Tôi và Jimin cùng nhau đi dò thị trường. Chúng tôi cân nhắc kĩ xem công ty được xây dựng ở đâu thì tiện nhất. Xem kiến trúc thế nào. Nhờ bố tôi giúp đỡ. Bởi ông ít nhiều cũng có uy tín lớn, các cổ đông bắt đầu chú ý về " công ty con " của Kim gia. Chỉ vỏn vẹn hai tuần nữa là hôn lễ tiến hành, tôi cố dốc sức thuyết phục các cổ đông lớn, cũng ngày đêm túi bụi vào những bước khởi đầu. Cũng may là bên cạnh tôi có Jimin và bố giúp tôi bớt đi phần nào và cũng nhờ chiếc thẻ mà Han Jin Mi đưa cho. Bạn biết mà. Khởi đầu luôn khó khăn. Từ khó khăn mà rèn đúc cho bản thân nhiều kiến thức. Tôi chỉ mất hơn một tuần để ngồi vào ghế giám đốc của công ty. Còn Jimin nó muốn làm trợ lý riêng cho tôi thay vì trở lại trường để tiếp tục ước mơ trở thành luật sư giỏi. Nó thường hay đùa. Nó bảo chắc nó đã bị quyết tâm của tôi làm cho rung động, nó thấy tôi khổ quá, nó muốn chia sẻ với tôi. Nghe nó nói mà tôi cũng thấy thương. Bạn bè là thế đấy.

Cũng ngồi vào ghế giám đốc hơn một tuần, Jimin cầm bảng báo cáo hớt hải chạy lại văn phòng, nó bảo có một cổ đông lớn đã đầu tư số tiền không nhỏ vào công ty, làm công ty thuận đà phát triển. Ra trận chưa bao lâu, cổ phiếu của KTH đã lập tức tăng nhanh chóng. Và điều này có nghĩa là hôn nhân giữa Kim gia và Agi bị hủy. Nhưng vị cổ đông này nhất quyết không lộ mặt. Tôi muốn cảm ơn. Nhưng không gặp được. Cuối cùng vị cổ đông đó lại tìm đến công ty tôi. Đó là một ngày đông lạnh lẽo.

***
Tôi ngồi cắm cúi vào đống giấy tờ, cũng chẳng đến bên ngoài. Đã hơn năm giờ chiều, mặt trời cũng đã lặn hẳn. Tôi vẫn không biết rằng sắp có khách đến thăm.

Cộc.... cộc....

-Vào đi.

Tôi nói vọng ra, lười biếng chẳng ngẩng mặt, tay tôi cứ dò dẫm tờ giấy này lại đến tờ giấy khác. Giám đốc đúng là bận rộn thật. Tự nhiên thấy thương bố tôi quá.

-Taehyung, vị cổ đông đó....

-Vẫn không chịu gặp mặt đúng không?

Tôi xen vào lời nói của Jimin. Nó vẫn đứng ngơ ngác. Tôi chẹp miệng rồi lại tiếp tục xử lý công việc của mình.

-Taehyung, lâu rồi không gặp.

Giọng nói cao cao ngạo này! Làm sao tôi có thể quên cơ chứ? Nhưng vẫn có chút không chắn chắc đến khi cậu trai ấy bước vào. Bảy năm, cậu ta không chút thay đổi, vẫn là mái tóc vuốt keo chải chuốt, vẫn là giọng điệu đó, cậu ta chỉ khác là trưởng thành hơn một chút.

-Jungkook!!

Tôi mở to hai mắt, ngạc nhiên hết sức, chẳng lẽ cậu ta là vị cổ đông kia? Khóe môi cậu ta mỉm cười. Tôi lập tức lấy lý do đẩy Jimin ra ngoài. Nếu nó mà ở đây, thế nào nó cũng hỏi hàng trăm câu, đến khi nào tôi tắt thở mới thôi.

Jungkook rất tự nhiên kéo ghế ngồi phía đối diện. Tôi sau giây phút bất ngờ tái hợp cũng không để tâm mà đi lại tủ lấy một chai rựu và hai chiếc ly. Thuận tay tôi dẹp đống giấy tờ rắc rối kia sang một bên. Bây giờ chính xác là cuộc nói chuyện giữa những người đàn ông. Bảy năm không gặp, tôi và cậu có nhiều chuyện để nói đấy Jungkook.

Chúng tôi cùng xoay ghế hướng ra phía cửa sổ đang lấm chấm vướng vài hạt tuyết trắng. Jungkook nhấp một cái, bộ dạng kiêu ngạo không nhìn tôi mà cất tiếng.

-Chúc mừng anh, Taehyung.

Tôi lắc lắc ly rựu trong tay, nhìn xa xăm ra hướng ngoài kia, miệng nở nụ cười thành một đường liền.

-Cảm ơn. Cậu khỏe chứ?

-Vẫn chưa chết.

-Cậu.... là vị cổ đông đó?

Jungkook không nói gì, quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi, trong đáy mắt có gì đó đượm buồn.

-Tôi giúp anh vì không muốn anh sẽ giống tôi và Iseul đi vào cuộc hôn nhân này.

-Cảm ơn cậu đã chăm sóc Seul.

-Trách nhiệm thôi!

Mí mắt tôi cụp xuống. Ly rựu trên tay cũng bắt đầu run. Trong lòng dấy lên tia chua xót. Tôi thấy bản thân so với Jungkook thật bất lực. Cậu ta thậm chí nhỏ hơn tôi hai tuổi, vậy mà đã là giám đốc ai cũng kính trọng, con trong gia đình giàu có, bây giờ là người đàn ông có mái ấm hạnh phúc, lại được làm bố rồi. Ganh tỵ thật.

-Jungkook, tôi cũng chúc mừng cậu.

Jungkook nhíu mày không hiểu. Cậu ta quay sang nhìn tôi, không chần chừ hỏi thẳng.

-Tại sao?

-Cậu là người đàn ông thành đạt.

-Anh cũng vậy. Bây giờ anh cũng là giám đốc rồi.

-Không phải chuyện đó. Cậu làm bố rồi, chúc mừng cậu.

Tôi nén đau thương quay sang nhìn Jungkook, nở nụ cười đắng ngắt. Tôi đã cố để cười tự nhiên hết sức nhưng vẫn rất khó coi. Jungkook nhíu mày, biểu cảm của cậu ta rất khó hiểu. Gì chứ hả? Cậu cố tình không hiểu để tôi nói lại, rồi tự bản thân tôi đau lòng hơn sao? Tôi đã nghĩ thế.

-Tôi làm bố?

-Cậu với Seul có một thằng bé rất đáng yêu đấy Jungkook.

Jungkook buông hẳn ly rựu xuống bàn, bộ dạng rất gấp gáp tiến lại nắm vai tôi, đôi mắt cậu ấy hằn lên tia đỏ ngầu.

-Anh nói gì tôi thật sự không hiểu. Nhưng tôi và Iseul đã ly hôn sau một tháng. Kể cả ăn cơm chung còn chưa có, làm gì có con.

Tôi sững người. Jungkook không bao giờ dối người khác. Bây giờ nhìn giọng điệu của cậu ta, tôi càng nghi ngờ về đứa con của em. Chẳng lẽ em dối tôi sao? Nhưng tại sao lại dối tôi?

-Iseul nói với anh như vậy?

-Phải.

Jungkook đứng trầm tư một chút, như thể đang suy nghĩ điều gì? Giây sau vẻ mặt cậu ta giãn ra thỏa mãn, thậm chí còn mỉm cười, vỗ vào vai tôi.

-Anh không hiểu sao?

-K... không..

-Iseul là muốn lừa anh. Anh không nhớ lúc đó lan ra chuyện anh kết hôn sao? Anh không nghĩ đến việc em ấy muốn dùng cái cớ để trốn anh?

Tưởng như một vật nào đó trong lòng ngực nhanh chóng bị cắt đứt, rơi vào bờ vực sâu thẳm, nơi đó trống không, nhưng nó mang lại chút như được trút bỏ gánh nặng.

Jungkook cười một cái, khẽ lắc đầu, cậu ta chẹp miệng. Xem bộ dạng rất khoái chí.

-Vậy mà nói chỉ có anh hiểu em ấy. Iseul nghĩ gì, anh thậm chí còn không đoán ra.

Tôi gật đầu cho qua. Giây phút đó quá thể vui sướng. Như cứu vớt tôi ra khỏi vũng lầy của đau khổ. Em của tôi không bao giờ biết nói dối cả. Em ngay từ đầu là vẹn nguyên một Iseul trong sáng của riêng tôi.

Tôi vội vứt chiếc ly thủy tinh lên bàn, vớ bừa chiếc áp phao dày cộm ngang gối, đương nhiên điểm đến là nhà em. Tôi phải hỏi rõ mọi chuyện. Mặc dù không biết Jungkook đùa hay thật, nhưng trong lồng ngực dâng lên tia vui sướng. Jungkook nhìn tôi, chỉ lắc đầu mỉm cười.

Ngày đông hôm ấy, khi tôi rời đi, cậu ta vẫn đứng đó, trong tay lắc lỏng ly rựu, hướng mắt ra một nơi xa xăm, đáy mắt cao ngạo không biết là đang chiếu về đâu, chỉ biết trong nỗi niềm mà Jungkook đong đầy, là sự tiếc nuối, dày vò,... sâu thẳm trong quá khứ, thời niên thiếu rực rỡ cánh phượng đỏ ở vườn trường, nơi chất chứa bao nhiêu chuyện bồng bột, ngây ngô thuở thanh xuân.

"Kim Taehyung, tôi chưa bao giờ thành đạt hơn anh cả. Anh đủ dũng khí để cùng Iseul giữ lấy tình yêu của hai người. Còn tôi, chỉ biết trốn bỏ, không dám đối mặt, tôi là một thằng thất bại"

------------------------------------------------

VyTaeTae cậu đọc fic nhé!^^
SuuPy2001 chị đọc fic ạ!♡♡
TrangPhng198 cậu đọc fic nhé!^^
LHoa82 cậu đọc fic nhé!^^

































Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com