You?
Hôm nay là ngày Jungkook được ra viện và quay lại Hàn Quốc. Chẳng biết sao, nhưng cậu chỉ biết là ba cậu đã phản đối rất quyết liệt để chống lại mẹ. Cậu chẳng hiểu sao mẹ lần này lại khăng khăng đòi cho cậu chuyển trường. Nhưng ba không chịu, rốt cuộc là cãi nhau to trước phòng bệnh. Mặc cậu nằm ở trong phòng chỉ biết lắng nghe.
Dù sao thì, ba cũng đã thuyết phục được mẹ, và giờ cậu đang nằm trên máy bay để trở về.
“Điện thoại của mình… đâu nhỉ?”
Cậu quay sang gõ tay mẹ, mẹ vẫn còn hơi bực bội nên chỉ nghiêng đầu qua.
“Điện thoại của con đâu ạ?”
“Mẹ làm rơi hỏng rồi, về mẹ mua cái mới cho!”
Cậu bĩu môi, trong cái điện thoại đấy có bao nhiêu là kỉ niệm mà bảo đền là đền được đấy hả, ấm ức lắm luôn đấy.
Ngồi trên máy bay gần mười tiếng đồng hồ khiến cho Jungkook như tê dại, bệnh của cậu vẫn chưa hết hẳn nên trong người vẫn còn một chút tác dụng phụ. May là hôm đấy Sarang chỉ bóp nửa hộp, lỡ bóp hết thì chắc cậu chẳng toàn mạng mà ở đây.
Việc Jungkook về, ngoài gia đình cậu thì chẳng ai biết cả, ba mẹ đưa cậu về nhà xong thì ba đi có việc. Người của cơ quan nhà nước bận rộn lắm, bao nhiêu thứ đều cần tới ông. Còn mẹ thì đang xin nghỉ dài hạn để ở nhà chăm con trai. Bà quyết định rồi, cả hè sẽ không để hai đứa nó gặp nhau, kiểu gì cậu cũng sẽ hết thích anh mà thôi. Tạm thời trong lúc cậu không thể đi lại nhiều thì sẽ chẳng báo cho ai cả.
Jungkook sau khi được đưa về nhà thì mệt nên đã ngủ rồi. Bà đi tới kéo tấm rèm lại, tắt điện phòng cậu rồi rời đi. Trời cũng nhá nhem tối rồi nên bà nghĩ nên đi nấu chút đồ ăn.
Bà vừa rời đi thì Taehyung cũng vừa tới, suốt hơn một tuần qua, chiều tối nào Taehyung cũng tới đây, nhìn về phía phòng của cậu. Đơn giản chỉ là đứng xem thôi, nhưng anh vẫn có chút hy vọng là vào một ngày nào đó, ánh đèn trong phòng sẽ lại sáng lên, chiếc rèm sẽ được mở ra, và cánh tay cậu vẫn sẽ giơ lên vẫy chào anh như những ngày đầu, chỉ tiếc là…
“Haizzz, mình nhớ cậu quá đi mất…”
Taehyung thất vọng rời đi, trời hơi lạnh rồi, không biết cậu ở bên đấy có lạnh không nhỉ? Jungkook ngốc lắm, trời lạnh có bao giờ biết tự khoác áo đâu, toàn để anh nhắc nhở xong lại tự anh mặc áo cho. Mà không biết có chịu ăn ngoan không nữa, đã kén ăn mà còn sắp vào đông nữa. Không biết cậu có ăn nhiều socola quá không.
Anh phát hiện ra là mình dạo này lúc nào cũng bận, bận lòng về Jungkook…
Jungkook nằm trên giường, cậu đã dậy từ lúc nào rồi, mở mắt ra thì thấy mình đang ở trong căn phòng quen thuộc thì yên lòng hơn được một chút. Nhưng người cậu vẫn còn đang rất mệt nên không thể tự ngồi dậy. Cảm giác bất lực chỉ biết nằm im. Cổ họng cậu đã đỡ hơn rồi nhưng vẫn còn khá rát. Khắp người vẫn còn để lại những nốt đỏ mờ mờ ngứa ngáy kinh khủng.
Junghae mở cửa ra, với tay bật công tắc, cầm bát canh rong biển mới nấu xong đem lên. Cẩn thận đỡ con trai ngồi dựa lưng vào thành giường. Thấy mặt cậu hơi ửng đỏ, sờ lên trán thì thấy nóng. Ôi trời, cậu lại sốt rồi. Thay đổi môi trường tí thôi đã ốm ngay rồi. Bà mỉm cười nhìn cậu, đẩy bát canh tới thổi nguội.
“Con ăn đi nhé, mẹ đi pha nước ấm chườm cho hạ sốt”
Cậu gật đầu, nhìn mẹ rời đi, cậu vẫn ngơ ngơ nhìn vào cánh cửa. Hoá ra là cậu bị ốm, thảo nào người cứ đau nhức không động đậy được tí nào, mệt thật!
Cậu cứ ngồi nghĩ ngợi vẩn vơ thế thôi, mẹ đã về từ khi nào cũng chẳng hay. Bát canh cũng đã nguội lạnh, bà thở dài lau ra người cho cậu rồi cầm bát canh đi ra. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm, trong lúc nào cậu chẳng muốn nói chuyện với ai một chút nào cả. Nhìn xung quanh phòng, vẫn quen thuộc đấy nhưng lại có chút xa lạ. Cậu nhớ rằng ở góc này, góc này, và cả góc kia đều đã từng có một Kim Taehyung đứng ở đó và cằn nhằn cậu về những thứ linh tinh.
À, tự nhiên muốn ăn socola quá…
Jaewon vào nhà, trên tay cầm chiếc điện thoại mới của cậu. Không khí trong nhà căng thẳng lắm, ông vẫn nhất quyết không thèm nhìn mặt vợ mình. Sống với nhau từng đấy năm chả hiểu sao lại có thể có những suy nghĩ bồng bột ảnh hưởng tới quyết định to lớn của con cái sau này như thế. Ông đi thẳng lên phòng cậu, mở hé cửa ra, thấy Jungkook đang trong tư thế ngồi nhưng mắt nhắm nghiền một cách mệt mỏi. Thương con trai lắm, ông đóng nhẹ cánh cửa, đi tới đặt chiếc điện thoại lên bàn, định rời đi thì Jungkook giật mình bừng tỉnh. Nhìn thấy ba nhưng khuôn mặt vẫn vô cảm. Ba nhìn cái là hiểu ngay, con trai của ba mà, sao ba không biết. Lôi từ túi ra hai thanh Kitkat nho nhỏ dấm dúi vào tay cậu.
“Con ăn đi cho đỡ mệt, ăn từ từ thôi kẻo say”
Cậu gật đầu mỉm cười biết ơn, tay yếu ớt cố gắng bóc kẹo, thấy con khổ sở thì ba cũng thương, chủ động cầm lấy bóc ra rồi đút cho cậu. Cậu cảm nhận được vị ngọt ở trong miệng thì tâm trạng hơi thoải mái một chút. Cậu không bao giờ có thể từ chối socola hết, ít nhất nó giúp cậu vững tâm. Jungkook ngồi yên một lúc, mắt vẫn nhắm còn miệng thì hỏi.
“Nhà bên đấy biết chưa ạ?”
“Hả?”
“Nhà bác Kim biết chuyện con về không ạ?”
Ba lắc đầu, từ lúc cậu về thì chỉ có gia đình cậu biết thôi. Jungkook ngước nhìn về phía ba.
“Ba đừng nói cho nhà họ được không ạ?”
Jaewon định từ chối, nhà họ đã giúp nhà mình bao nhiêu, vả lại nhà bên đấy cũng rất mong cậu về, sao lại không báo được? Nhưng nhìn vào ánh mắt đang cầu xin của con, ông lại ngập ngừng. Cậu nắm lấy tay ba mình, siết chặt mong ba hiểu cho mình. Cuối cùng, Jaewon đành gật đầu đồng ý. Cậu ôm lấy ba thay cho lời cảm ơn, xong thì ba cũng rời đi.
Cậu với lấy chiếc điện thoại mới trên bàn, một chiếc điện thoại hoàn toàn mới, không có dữ liệu gì cả. Như thế này sẽ ổn hơn, cậu muốn rằng thời gian nghỉ hè, hy vọng có thể từ bỏ!
Taehyung vội vã mặc áo chạy nhanh ra ngoài, đi đến cửa hàng tiện lợi gần nhất. Bây giờ là hơn 12 giờ đêm rồi mà Yoongi lại say xỉn ngồi ở đấy mãi, khiến cho nhân viên phải gọi điện cho anh đón nó về. Ra tới nơi thì thấy nó đang nằm sõng soài ra bàn. Lắc đầu bất mãn chạy tới ngồi cạnh. Dạo này ngày nào nó cũng thế, cứ buồn buồn lại ra đây ngồi uống một mình, xong lại gọi anh ra đưa về. Anh cáu kỉnh quát.
“Mày bị điên à, hôm đéo nào cũng ra đây ngồi xong say bí tỉ ra đấy, có biết sức khỏe của mình không vậy?”
Nó ậm ừ cho qua, nấc lên một tiếng, hơi thở phả ra nồng nặc mùi rượu khiến anh khó chịu đẩy đầu nó ra. Nó không quan tâm ai mà cứ lẩm bẩm
“Mimi…”
Mimi?
Jimin à?
Anh ôm mặt thở dài, sao mà khổ thế nhỉ, cả cậu và Jimin đều đi cùng lúc, biết là ai cũng sẽ buồn nhưng mà sao phải đến mức này cơ chứ?
“Mẹ mày, trèo lên đây bố cõng về!”
Nó vùng vẫy không chịu, nó muốn ở đây thôi, thật sự là không muốn về nhà một chút nào cả. Anh cáu lắm nhưng không làm được gì, bản tính vốn chẳng hoà nhã, liền bỏ quách nó lại ở đấy rồi đi về. Yoongi nhìn theo bóng lưng anh cười khẩy.
“Sao mà phải gồng? Mày cũng nhớ Jungkook mà…”
Xong nó lại nằm gục xuống bàn, nhưng bỗng nhiên có người cứ gõ vào cửa kính khu vực nó đang ngồi, nó không định để tâm nhưng càng im thì người kia càng gõ mạnh. Nó cáu kỉnh ngẩng đầu lên định bụng sẽ chửi cho ai đó một trận. Thì bất ngờ lắp bắp.
“Park… Park Jimin?”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com