Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAP 12



Nếu như không có cách nào lí giải được hai chữ oan gia ngõ hẹp, thì bây giờ Seohyun cảm nhận tương đối sâu sắc cảm giác này

Nhìn hai đội nhân mã sắc mặt ngưng trọng ngồi đối diện hai bên bàn, Seohyun không khỏi suy nghĩ chuyện trùng hợp này sao lại xảy ra chứ.

Sau khi Yuri giải quyết công vụ xong, ba người trực tiếp lái xe đến nhà hàng đã đặt trước để dùng cơm, không nghĩ tới gian phòng bình thường đạt tiêu chuẩn năm sao mà nhà hàng xếp đặt là GEE.

Do máy vi trính bị trục trặc nên sự trùng lặp trong đặt bàn?!! Nếu như vậy thì không nói làm gì, trong lúc chờ đợi nhân viên nhà hàng xử lí vấn đề, thình lình phát hiện một đội nhân mã so với bọn họ cũng đang đứng chờ ở bên quầy hàng.

Mà khéo nhất là cả hai phe nhân mã đều cùng nhìn lên, một nguồn nhiệt hỏa căng thẳng phóng ra, làm cho Seohyun hiểu được cặp đôi quái dị trước mắt cùng người bên cạnh cô có quan hệ không bình thường.

Yuri nhìn hai người trước mắt, Yuri thật sự không thể tránh khỏi sự gượng gạo trừ việc tỏ ra điềm nhiên trên mặt, lại càng không cần phải lên tiếng chào hỏi.

Một nam một nữ kia đi về trước, vẻ mặt không chấp thuận, người đàn ông mang theo ánh mắt xấu hổ không dám nhìn Yuri

Nói như thế, nếu có thời gian để xấu hổ thì nên tranh thủ rời đi mới phải, nhưng tên đó vừa xấu hổ vừa không cam tâm, lại la hét bọn phục vụ đặt bàn, làm cho năm người ngồi thành một bàn, hào khí lúc ban nãy biến hóa thêm kì lạ.

"Tổng Giám đốc, hôm nay thật trùng hợp, có thể khiến cho em trai cùng em dâu gặp được tổng giám đốc"- Tên mắt trắng phát hiện không khí xung quanh kì lạ, sôi nổi nói.

Yuri chầm chậm nhìn vào hai người trước mắt, suy nghĩ không biết có cần phải bày tỏ thái độ chống đối không. Bởi vì thật sự Yuri không thể cùng đứa em trai và người từng là bạn gái tri kỷ của mình ngồi chung bàn. Hiện tại, tình cảm đã rõ ràng, hà cớ gì phải miễn cưỡng.

"Đúng rồi!!"- Giọng nói ẩn chứa sự mỉa mai cười cợt, Kwon Bae ngoài cười nhưng trong không cười. "Chúng ta cũng đã lâu không gặp.. tính ra cũng đã ba năm"- Kwon Bae đột nhiên chuyển mắt, đưa ánh nhìn vô cùng thân thiết qua phía bên vị thê tử không nói lời nào. "Victoria không cùng bạn học cũ nói gì sao?"

Victoria sợ hãi ngẩng đầu, lại không dám nhìn thẳng Yuri, chỉ khẽ chào rồi lại cúi đầu.

Khoảnh khắc trên bàn lại yên tĩnh, đề tài vừa khơi lên liền phát giác bầu không khí xung quanh rất quái dị, không ai nói lời nào.

Thật sự là đủ rồi!! Bọn họ tới ăn cơm hay là xem diễn kịch tám giờ thế này? Nếu không ai dám mở miệng nói thì để cô!! Seohyun trong lòng thầm nghĩ.

Seohyun kéo kéo ống tay áo Yuri, sau đó vặn loa vừa đủ cho mọi người nghe rõ: "Yul, em hôm nay muốn ăn ở nhà hàng phía trước kia, không ăn ở đây! Chúng ta đi trước được không?"

Seohyun vừa nói xong, hai vợ chồng đối diện liền dò xét cô gái ngồi bên cạnh Yuri. Bắt đầu từ khi Yuri lại đi tìm loại người yêu thế này? Không phải là vì quá cô tịch mà đầu óc cũng trở nên không bình thường chứ? Kwon Bae trong lòng cười lạnh.

Cô gái này rất xinh đẹp, tuy rằng chỉ mới liếc mắt nhưng sự tự nhiên toát ra thần thái tuyệt mỹ, ngay lập tức khiến Kwon Bae không khỏi nghĩ muốn trộm nhìn nhiều hơn.

Yuri... à không phải..... Victoria dùng ánh mắt phức tạp nhìn Seohyun, không nhịn được suy nghĩ miên man.

Bàn tay bị đôi bàn tay Seohyun cầm chặt, Yuri giật mình lỗ mãng nhìn Seohyun trong mắt lóe lên ám chỉ, tức khắc Yuri hiểu được Seohyun muốn tìm lí do để Yuri có thể danh chính ngôn thuận rời khỏi đây.

"Được hay không?"- Seohyun làm nũng thúc giục Yuri.

Vỗ vỗ đầu Seohyun, người bên ngoài đều nhìn thấy hành động cưng chiều của Yuri, nhưng chỉ có Yuri biết đây là biểu hiện cảm kích của mình. Seohyun biết Yuri không thích ở đây nữa, cố tình giả vờ đùa giỡn, chỉ vì muốn Yuri có thể rời đi.

Nói thật ra, Yuri ngoại trừ cảm kích còn có thể nhẹ nhàng thở ra. Cho dù đã ba năm, Yuri vẫn không thể bình tâm hòa khí nhìn thẳng vào hai người họ.

Thấy Yuri không tiếng động nhận lời, Seohyun vui vẻ để lộ ra nụ cười xinh đẹp: "Tae unnie, bọn em đi trước, mọi người cứ từ từ dùng"

"Mới như vậy đã muốn đi sao?"- Kwon Bae ngồi trên ghế, nhướng mày khiêu khích nói: "Yuri à, chúng ta đã lâu rồi vẫn chưa ôn chuyện xưa"

Yuri toàn thân cứng đờ, còn Kwon Bae trong lòng cười lạnh liên tục.

Nhận thấy cơ thể Yuri cứng ngắc, Seohyun nắm chặt tay Yuri cố tình bày ra nụ cười tiêu chuẩn nhất, xoay người đối mặt với tên cố tình khiêu khích. "Yuri đã muốn đưa tôi đi nhà hàng khác, các người lại còn cố tình giữ người ta lại ôn chuyện, chẳng lẽ cậu gặp vấn đế trong việc tiếp thu ngôn ngữ sao?"

Đơn giản mà nói chính là lảng tay, nghe không hiểu tiếng người.

"Cô.."

"Cô cái gì"- Nụ cười trên măt Seohyun càng tăng thêm, sau đó ngay cả ánh mắt cũng khác người, lôi kéo Yuri rời đi, để ba người còn lại ngồi ngây ra đó.

Ngây ra nữa ngày, cuối cùng Taeyeon ho khan vài tiếng phá hỡ sự trầm mặc. "Xem ra chúng ta nên dùng cơm thôi"

"Hừ! Còn ăn cái gì! Không ăn!"

Kwon Bae tức giận ném thực đơn phẫn nộ rời bàn, Victoria liền đứng dậy yên lặng theo sát hắn. Trên bàn cơm chỉ còn lại kẻ không hiểu những người xung quanh mình vì sao lại phát hỏa.

Lúc này, người phục vụ thấy sóng lớn đã qua đi mới dám nhích lại gần, trở lại đưa thực đơn.

"Xin lỗi quý khách, muốn gọi đồ ăn chứ?"

"Chờ tôi một trước, đầu tiên cho tôi chai rượu"- Taeyeon nhớ lại mọi chuyện, xem ra cần phải ngẫm lại cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?

Yuri trầm mặc lái xe, từ nhà ăn đi đến dưới lầu nơi nhà trọ của Seohyun, hai người ai cũng chờ đối phương mở miệng trước, một người chờ đợi Yuri chủ động giải thích, người còn lại chờ Seohyun chủ động mở miệng hỏi.

Cuối cùng vẫn là Seohyun nói trước.

"Em nghĩ... chắc Yul có điều muốn nói?"

Yuri lặng lẽ đẩy cửa kính xe xuống, ánh mắt nhìn xa xăm


"Lúc mười tuổi, Yul cùng bà ngoại ở Busan, Yul chưa từng biết ba và mẹ mình, chỉ có mình bà ngoại là người thân. Sau mười tuổi, bà ngoại mất, chủ tịch Kwon đột nhiên xuất hiện nhận nuôi Yul, đương nhiên, đối với một đứa trẻ mười tuổi mà nói làm gì có quyền chọn lựa. Yul rời khỏi nhà ngoại, đi theo chủ tịch Kwon lên thành phố"- Yuri nói tới đây tạm dừng, sau đó tiếp tục nói. " Trở thành con nuôi của Kwon Gia khiến Yul cảm thấy rất lạ, bởi vì lúc đó Kwon Gia đã có một đứa con, cũng là người thừa kế tương lai, chính lúc Kwon Bae mà em vừa gặp, Yul cũng nghĩ như thế, nhưng sau đó..."

"Sau đó thì sao?"

Yuri cười khổ: "Sau đó chủ tịch Kwon sinh bệnh nặng, trước thời gian đó ông đã lập di chúc, hơn nữa quy định sau khi ông chết, tất cả tài sản của Kwon Gia đều do hắn quản lí, không ai được có ý kiến."

"Vậy Yul nghĩ rằng di chúc căn bản không phải là thật"- Seohyun đoán.

"Đúng, rất rõ ràng!! Khi đó ngoại trừ Kwon phu nhân, Yul cùng Bae bên ngoài, không ai biết nội dung di chúc, cho nên mọi người ai cũng tin rằng Kwon Bae se là chủ nhân của ngân hàng KIO trong tương lai, còn Yul là phụ tá giúp đỡ"

"Cho nên đã xảy ra chuyện gì"

"Cũng không có gì, chính là trước khi di chúc được công bố, Kwon Bae kết hôn chớp nhoáng, mà vợ chưa cưới lại là cô gái nhiều năm Yul quen"- Yuri kéo khóe miệng tự giễu cợt mình. "Chuyện đã rất xưa, thông qua quyền tài sản của Kwon Gia lại thấy rõ nhân tâm. Vô luận là nhiều năm tình sâu hay tình yêu thuần khiết đến đâu..."

Lúc đó Yuri nhìn Victoria mặc áo lụa trắng gọi Yuri một tiếng unnie, trong chớp mắt Yuri không biết nên tin ai, cái gì cũng không thể tin.

"Cô ấy vì tiền mà phản bội Yul"- Seohyun kết luận.

"Có lẽ!"- Ánh mắt Yuri càng nhìn xa xăm, Yuri khẽ nhíu mày đem sự chua xót của mình che đi. "Nhưng cũng không thể nói là phản bội, cô ấy chẳng qua chỉ quá thực tế, lựa chọn tương lai tốt nhất cho bản thân. Theo số mệnh mà nói, chúng ta có duyên nhưng không có phận."

"Đợi đã!! Chẳng lẽ Kwon Bae không biết cô ấy lại bạn gái trước của Yul sao? Bằng không sao có thể"- Loại tình huống xử này Seohyun cũng không muốn chủ động bàn luận nó.

"Đừng trách hắn, hắn không biết cũng là bình thường, lúc Yul và cô ấy quen nhau để tránh phiền toái nên không công khai. Kwon Bae vì một lần nhìn thấy Yul đưa cô ấy về nhà nến mới biết Yul có đối tượng kết giao"

"Nhưng em không hiểu vì sao Kwon chủ tịch lại giao ngân hàng cho Yul mà không phải là con trai duy nhất? Chẳng lẽ hắn là tên vô dụng sao?"- Seohyun đối với những chuyện này đầy nghi vấn, cô cảm giác mọi chuyện không đơn giản như thế.

"Không, Kwon Bae là nhân tài, nhưng tính cách không kiên định, dễ dàng gây ra sai sót đó là khuyết điểm của hắn..."

"Một khi đã thế, em không hiểu vì sao di chúc của chủ tịch Kwon..."

"Ngay từ đầu Yul cũng không rõ, nhưng trước khi ông chết, ông ấy cũng nói cho Yul biết lí do."- Hờ hững thừ người ra, giọng nói Yuri đầy cảm xúc. "Ông ấy không phải là cha nuôi, mà là cha ruột, ông ấy nói vì nhiều nguyên nhân, nên không thể chân chính để Yul nhận tổ quy tông, nhưng ít nhất khi ông chết rồi, có thể đem phần lớn tài sản cho Yul xem như bồi thường. Cho nên từ ba năm trước, Yul chưa bao giờ gọi tiếng appa, bởi vì Yul không biết địa vị ông ấy là gì, cho dù là appa ruột của Yul cũng là appa nuôi của Yul"

Bồi thường? Thoát không được xiền xích, lại mất đi thứ quan trọng nhất, đây là bồi thường hay cưỡng đoạt. Nếu người dưới đất biết có bao giờ cảm thấy hối hận vì quyết định của mình không.

Seohyun chăm chú nhìn gương mặt đang che dấu trong đêm của Yuri, tuy rằng không thể thấy rõ biểu tình của Yuri nhưng từ giọng nói nghe được Yuri có bao nhiêu đau đớn.

Bởi vì Seohyun hiểu Yuri không cần những thứ bồi thường vô nghĩa đó, thứ Yuri coi trọng nhất là tình cảm,chỉ cần một thứ tình cảm tự nhiên bình thường nhất thôi. Chỉ tiếc dù Yuri mong thế nào, Yuri cũng thất vọng, bi thương.

"Không sao! Mọi thứ đã qua... cứ cho nó qua!! Hiện tại Yul thích em, có Yul và em, không cần phải đau khổ nữa!"- Bắt lấy tay Yuri, nắm chặt không buông, lời Seohyun thì thầm bên tai như trấn an ẩn chưa sự yêu thương tiếc nuối.

"Hyunie..."- Yuri nghiêng đầu nhìn cô, hốc mắt ẩm lên.

Một năm, hai năm, ba năm, sự thật chôn dấu trong lòng Yuri, ngày ngày đêm đêm tra tấn, cho tới hôm nay, rốt cuộc cũng có người giúp Yuri tháo nó xuống để quá khứ trôi đi.

"Yul..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com